Chương 1
Tiếng giày da nện trên nền gạch nghe lộc cộc khiến Kim Jennie cảm thấy sợ hãi đến mức kéo chiếc chăn lên phủ lấy người mình, nằm co ro nhìn ra cửa, mặt lo lắng vì không biết người sắp đến sẽ hình dạng ra sao, trong trí tưởng tượng của Kim Jennie chắc là một lão già tóc bạc phơi, mập ú, răng rụng gần hết, da nhăn nheo. Tự nhiên nghĩ đến khiến Kim Jennie bất giác rùng mình.
Tiếng cửa 'cạch' vang lên, Kim Jennie sợ hãi kéo chăn lên phủ lấy mặt mình, chỉ nghe thấy tiếng lộc cộc của giày da nện dưới nền gạch, cô biết người đó đã đến sát bên giường. Không gian chợt im lặng, chỉ nghe mỗi tiếng thở gấp sợ hãi của Kim Jennie, dường như cô đang khóc.
Nếu như không phải vì hoàn cảnh khó khăn, có chết cô cũng không muốn làm chuyện này. Cô đối với chuyện chăn gối vẫn là chưa trải qua lần nào nhưng mà, vì mẹ cô đang nằm trong bệnh viện, cô mới can đảm như thế. Tiếng khóc ngày một nức nở, như con đê bị vỡ trận. Đôi vai cô run run lên khiến người bên cạnh có chút lo lắng. Đôi tay thon dài tự động cởi lấy từng chiếc cúc trên áo mình, thả rơi xuống sàn nhà, tay nắm cạp quần kéo xuống, kéo theo chiếc quần lót nhỏ.
Kim Jennie giật mình khi cảm nhận được bên khoảng giường bên cạnh bị lún xuống. Biết được người kia đã ở kế bên mình, cô bấu lấy chăn, cắn môi không để tiếng hét vang lên.
Người kia vội ôm lấy cô, kéo ngã cô xuống giường. Cô giật mình ngã vào lòng người bên cạnh. Cô định mở chăn lên để nhìn mặt thì bị người kia kéo chăn lại, che lấy mắt cô, kéo cô sát về người mình, da thịt chạm lấy da thịt nóng hổi. Cô thấy ngực người bên cạnh phập phồng, to tròn, làn da bánh mật mịn màng nhưng săn chắc với cơ bụng sáu múi không như cô tưởng tượng.
Người kia đặt tay mình lên lưng cô, vuốt ve lên xuống khiến cô rùng mình. Bàn tay mềm mịn chạm vào da thịt cô. Mùi hương quyến rũ từ người này toát ra có một mị lực rất lớn, khiến Kim Jennie như bị đắm chìm, lòng tự nhiên lại dậy sóng, cảm giác muốn gần gũi với người này đến lạ. Kim Jennie rụt rè đặt tay mình vòng qua ôm lấy cơ thể người bên cạnh, tay vô tình chạm vào nơi thiếu nữ, Kim Jennie hốt hoảng rụt tay lại. Vùng lông rậm rạp ấy, toả ra hơi nóng nóng hổi, như có một sức hút khiến Kim Jennie tò mò.
Rụt rè đưa tay mình xuống vùng lông rậm rạp, các ngón tay nhỏ nhắn chạm vào nơi thanh xuân, vuốt ve khiến người bên cạnh bất giác rên rỉ. Kim Jennie nghe giọng người bên cạnh càng thêm khích thích, muốn được sờ nhiều hơn, tò mò xem thử người bên cạnh mình có gì khác với mình. Ngón tay như muốn đi xa hơn thì chợt bị bàn tay người bên cạnh giữ lại, kéo về đặt lên vùng bụng săn chắc. Kim Jennie ngại ngùng, rụt đầu mình vào trong lòng ngực, hít lấy hương thơm rồi thiếp đi.
Nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ trong lòng mình, Park Chaeyoung bất giác mỉm cười. Vốn dĩ cô đến đây chỉ vì nghe theo mệnh lệnh của mẹ cô, mẹ cô muốn có cháu nối dỗi nhưng mà đến giờ vẫn cô vẫn chưa chịu lập gia đình. Mẹ Park Chaeyoung lo sợ sau này, Park gia chẳng ai nối dỗi nếu cứ trông chờ vào Park Chaeyoung thế này nên bà đành tự quyết định. Nhưng đến người thứ 10 rồi mà vẫn chưa nghe tin tức gì cũng khiến bà sốt ruột. Đứa con gái này, có phải muốn bà tức điên lên không?
-------------------
Ánh sáng bên ngoài len lói vào căn phòng, Kim Jennie đưa tay lên che lấy mắt mình, dụi dụi đầu như tìm kím hơi ấm của người bên cạnh, nhưng lại thấy trống trơn. Cô mở mắt ti hí, tay sờ sờ sang bên cạnh, hốt hoảng nhìn xung quanh, chỉ thấy dòng chữ được để lại trên bàn.
"Xem như tôi đã hoàn thành xong việc ngủ với cô. Cứ đến gặp mẹ tôi và nhận tiền nhé"
Kim Jennie thật sự không hiểu được con người này đang nghĩ gì. Ngủ theo đúng nghĩ đen luôn ấy, Kim Jennie chợt giật giật môi, cảm thấy thật tò mò về con người này.
Kim Jennie hít một hơi đầy vào buồng phổi, tiếng giày cao gót nện trên nền nhà khiến người nghe cảm giác lạnh lẽo đến đáng sợ. Kim Jennie vội đứng bật dậy khi nghe tiếng cửa mở, cúi gập người không dám nhìn thẳng vào người đối diện mình.
"Ngồi đi" - giọng người phụ nữ trầm trầm.
Cô gật đầu, ngồi xuống ghế. Người phụ nữ ngồi đối diện cô, chân bắt chéo vào nhau. Tay cầm lấy tách trà nhấp một ngụm để thông giọng rồi lên tiếng cắt ngang đi bầu không khí ngột ngạt này
"Thế nào? Có tiến triển gì không?"
Kim Jennie sợ sệt ngước nhìn người phụ nữ đối diện mình, bà ta phát ra một loại hào quang cực lớn, gương mặt sắc sảo ở tuổi 50, nếu nói bà ta chỉ mới bước qua 30 tuổi, dám cũng có người tin. Khoác lên người bộ vest sang trọng, các đường chỉ may tinh tế nhìn vào có thể biết được đây là loại thiết kế riêng, và trên áo còn đính vài hạt ngọc trai sáng bóng. Bà ta mĩm cười nhìn Kim Jennie đang quan sát mình.
"Cô đã nhìn xong chưa?"
"À vâng. Cháu xin lỗi" - Kim Jennie thu lại ánh mắt tò mò, nuốt nước bọt đánh ực rồi cúi đầu.
"Vào chủ đề chính đi. Tôi thật sự không có thời gian"
"Dạ vâng" – Kim Jennie tự nhiên cảm thấy căn phòng toát ra hơi lạnh đến đáng sợ.
"Thế nào, hôm qua hai người tiến triển đến đâu rồi?" – Bà nhìn chăm chú quan sát từng hành động của cô
Kim Jennie lúng túng, xoay xoay ngón tay cái vào nhau. Thật sự cô nên nói thế nào đây? Không thể nói dối, càng không thể nói thật. Cô nhắm chặt hai mắt mình, suy nghĩ một hồi lâu rồi tự đưa ra quyết định.
"Chúng tôi đã ngủ cùng nhau"
"Ngủ? Chỉ ngủ thôi?"
"Ừm. Có đụng chạm một chút"
Bà chợt nhếch mày, có vẻ như tiến triển hơn một chút rồi. So với những cô gái khác, đến chạm vào người, Park Chaeyoung cũng thấy thật kinh tởm. Nhiều khi bà nghĩ, có thể nào Park Chaeyoung không thích đàn ông cả đàn bà không? Nhưng so với cô gái này, đụng chạm vào thân thể, xem như có chút tiến bộ.
"Kể chi tiết cho tôi nghe xem" – Bà nhấp một ngụm trà.
"Người ấy..." – Cô bối rối.
"Thân hình săn chắc..." – Cô nuốt nước bọt khi nhớ về hình ảnh tối qua.
"Làn da bánh mật, có cả... có cả..." – Cô không biết mình có nên nói ra điều xấu hổ này không nữa.
"Có cả?" – Bà sốt ruột
"Vùng lông rậm rạp" – Cô đỏ ửng mặt, cúi gầm mặt xuống đất.
Bà bất giác cười to, thật sự không thể tin được. Con gái bà, khoả thân nằm kế một cô gái lạ mặt mà trước giờ chưa từng trải qua. Có phải tối qua say xỉn nên không nhận thức được không?
"Tối qua, nó có say không?"
Kim Jennie lắc đầu, bà cau mày khó hiểu.
"Vẫn tỉnh táo?"
Kim Jennie gật đầu.
"Vâng. Còn toả ra mùi hương rất đặc biệt"
Bà nhếch môi cười, thật sự cô gái này có gì mà ảnh hưởng đến con gái bà như thế? Chẳng phải nó ghét chuyện này lắm sao? Tự nhiên hôm nay lại khiến bà bất ngờ.
"Được rồi. Cầm tiền đi"
"Nhưng mà... cháu và người ấy chưa làm gì cả"
"Nhận tiền... có chút không ổn" – Kim Jennie lên tiếng giải thích.
Cô không muốn nằm không mà hưởng đâu a. Hai người vẫn là chưa làm gì nhau, nhận một số tiền lớn như thế. Thật không phải phong cách của cô, dù cô đang khó khăn thật.
"Vậy sao? Ngày mai lại đến..."
"Nếu tiến triển tốt, tôi sẽ giúp mẹ cô phẫu thuật tim và đương nhiên, mẹ con cô sẽ không phải cực khổ thêm"
Kim Jennie nghe như không tin vào tai mình. Bà ta sẽ hỗ trợ cô toàn bộ chi phí và đi lại. Điều mà bấy lâu nay cô chật vật mà không thể. Nhưng cơ hội thế này, thật sự không dễ ăn. Nếu như theo Kim Jennie quan sát được, bà ta không dễ dàng gì đưa ra một điều kiện tốt như thế nếu như xác suất thành công thấp. Bởi nên Kim Jennie có chút lo lắng.
"Tôi... Tôi sẽ cố gắng"
"Tôi đợi tin tốt từ cô" – Bà ta hài lòng, nhấp một ngụm trà quan sát cô, chợt mĩm cười.
---------------
Park Chaeyoung mệt mỏi cởi chiếc áo khoác vest trên người cầm trên tay, bung hai cúc áo trên áo sơ mi trắng để lộ ra khe rãnh ở giữa ngực, trông rất quyến rũ nhưng toả ra khí chất lạnh lùng. Cô lê bước đến phòng mà mẹ cô đã sắp đặt sẵn, thật sự chẳng biết hôm nay sẽ là cô gái nào, ngày nào cũng bắt cô ngủ với người khác, mẹ cô chính là muốn ép cô điên lên đây mà.
Park Chaeyoung mở cánh cửa phòng, đèn phòng mở sáng trưng. Park Chaeyoung chẳng thèm ngó tới người đang nằm trùm kín mít trên giường, quăng chiếc áo khoác lên ghế rồi lại ghế ngồi, ánh mắt đâm chiêu, quan sát người nằm trên giường.
Kim Jennie phủ chăn kín người, hồi hộp khi nghe tiếng mở cửa. Nhưng đợi mãi mà không thấy người bên cạnh nằm kế bên mình, Kim Jennie cảm thấy có chút lo lắng. Không phải là đi tắm rồi chứ? Nhưng cô không nghe thấy tiếng nước chảy. Trong phòng không có lấy một tiếng động, chỉ nghe mỗi tiếng cô thở mạnh trong mền, cô vuốt vuốt lấy ngực mình để giữ bình tĩnh. Nhưng trùm thế này cũng khá lâu mà vẫn không thấy động tĩnh gì.
Kim Jennie cắn môi, từ từ kéo chiếc mền xuống để quan sát xung quanh. Đôi mắt bé xíu liếc nhìn, rồi dừng lại ở một góc phòng. Người con gái với gương mặt lãnh đạm đang nhìn cô, ánh mắt đâm chiêu quan sát từng cử chỉ của cô. Ngón tay thon dài đang đặt trên đôi môi mọng đỏ, Kim Jennie sợ hãi kéo chăn che lấy mặt mình, thở mạnh khi thấy người đối diện.
Thật sự, vẻ đẹp đó khiến người khác như bị hút hồn. Hai chiếc cúc áo mở tung lộ ra một khoảng ngực trần đang phập phồng, Kim Jennie nuốt nước bọt đánh ực. Cảm thấy một cỗ rung động chạy dọc thân mình.
Park Chaeyoung không lên tiếng, ngồi im lặng ở một góc nhìn cô, cô cảm giác lạnh toát cả mồ hôi hột. Có thể nào đừng nhìn cô như thế được không? Cô lấp bấp, không nói thành câu.
"Chúng ta... nên... đi ngủ thôi" – Cô sợ hãi lên tiếng.
Người đối diện bất giác nhếch môi cười. Nụ cười đẹp đến điên đảo, Kim Jennie cố gắng không để mình ngất đi. Mình phải hoàn thành xong nhiệm vụ, đúng rồi, cố lên Kim Jennie, cô thầm trấn an bản thân để không phải gục trước mặt người kia. Chưa lâm trận mà đã ngất đi thì thật kì cục. Cô cố gắng rặn lấy nụ cười ngượng ngùng, môi giật giật cố nhếch lên thành vòng cung, nói từng tiếng đứt quãng.
"Có... nên... đi tắm trước... không?"
Park Chaeyoung chống tay đứng bật dậy tiến về phía giường, chống hai tay hai bên, ghé sát mặt mình gần mặt cô chỉ cách một gang tay. Cô run run, ngước mặt lên, mặt đối mặt Park Chaeyoung. Nhìn từ khoảng cách gần thế này, ngũ quan của người này, thật sự hoàn hảo. Chiếc mũi cao thẳng tấp, mắt to tròn, lông mi dài cong vuốt, đôi môi dày đỏ mọng. Bất giác Kim Jennie muốn chạm lên gương mặt thanh tú kia.
"Cô nói nhiều quá" – Giọng Park Chaeyoung trầm trầm. Đến giọng nói nghe cũng đầy mị lực, người con gái này cần gì phải kím người đẻ thuê chứ? Thật sự, nếu theo như Kim Jennie nghĩ, gái bu quanh cô không thiếu. Kim Jennie bất giác cau mày.
Hương thơm từ người Park Chaeyoung toát ra phả vào mũi cô khiến cô say mê. Cảm giác muốn cùng người này ân ái đến kì lạ, Kim Jennie lắc đầu như muốn mình phải giữ lấy liêm sĩ. Park Chaeyoung bỏ đi lại chiếc ghế sofa dài, rồi nằm lên đó nhắm mắt để Kim Jennie ngồi trân trân nhìn cô khó hiểu.
"Chẳng phải... chúng ta phải..." – Cô thấy miệng mình khô khốc.
"Phải làm tình sao?" – Cuối cùng cũng thốt ra được điều đáng xấu hổ ấy rồi.
"Tôi không làm tình" – Park Chaeyoung không nhìn lấy cô, đáp cụt ngủn.
"Nhưng mà... tôi... đã nhận nhiệm vụ của Park phu nhân"
"Cô chỉ cần ngủ trên giường rồi sáng mai đi nhận tiền thôi"
Thật sự là không được a. Cô đến đây lần này là lần thứ 2 rồi. Không thể không thu hoạch được gì, đúng không? Kim Jennie lúng túng, phải làm sao để con người này lên giường với mình chứ?
"Nhưng tôi muốn làm tình với cô"
Park Chaeyoung xoay mặt nhìn Kim Jennie. Ngồi bật dậy, ánh mắt cô đỏ ngầu, cố kìm lấy sự tức giận.
"Tôi không làm tình"
"Vậy cô làm gì?"
"Bạo dâm"
Park Chaeyoung không đầu không đuôi, thốt ra hai từ khiến Kim Jennie không hiểu được. Bạo dâm? Cô chưa từng nghe qua, một đứa con gái 20 tuổi đầu như cô, chuyện giường chiếu còn chưa trải qua, bạo dâm là gì? Ai mà biết được chứ.
"Gì cũng được. Miễn là cô phải ngủ với tôi"
Kim Jennie mạnh miệng khiến Park Chaeyoung nhếch môi cười, cô gái này, thật sự có biết mình đang nói gì không đấy? Người nhỏ nhắn như cô, chịu đựng được sự bạo dâm sao? Điều đó khiến Park Chaeyoung có chút thích thú.
Kim Jennie không suy nghĩ nhiều. Cô đang cần tiền, phải, rất nhiều tiền. Nhưng cô lại không biết được, lời nói của cô bây giờ sẽ khiến cuộc sống sau này của cô khó khăn đến nhường nào.
"Được rồi. Chúng ta sẽ ngủ cùng nhau"
Park Chaeyoung nói như một lời tuyên án. Cô đứng bật dậy, cởi nốt những cúc áo trên áo mình. Đi từ từ về phía Kim Jennie đang lo lắng nhìn cô. Cô gái này, khiến Park Chaeyoung phải lên giường, thật không tầm thường.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co