Chương 26
Park Chaeyoung ngồi trên xe mà lòng như lửa đốt, cô sợ bé con sẽ xảy ra chuyện, nếu bé con có mệnh hệ gì, cô không biết mình sẽ làm ra loại chuyện gì nữa. Vì hiện tại, Kim Jennie rất khó mang thai, nên nói bé con là đứa con duy nhất hiện tại của cô và Kim Jennie. Cô không muốn bé con và Kim Jennie xảy ra bất cứ chuyện gì.
"Chaeyoung..." – Kim Jennie nắm lấy tay cô, trấn an cô.
Vì nếu bây giờ cả cô và Park Chaeyoung đều mất bình tĩnh thì chẳng giải quyết được gì, có khi còn gây thêm nhiều hậu quả khó lường. Cô cũng lo cho bé con, cũng nóng lòng muốn về nhanh để ôm lấy bé con. Nhưng cô cũng không thể để bản thân mình rối loạn.
"Antony... tôi xin lỗi, tôi phải về Hàn gấp. Tôi sẽ nói chuyện rõ ràng với anh sau khi tôi về nước. Thư ký Hwang - thư ký của Giám đốc Ahn sẽ là người trực tiếp cho các anh xem đoạn video tôi đã thu thập được. Tôi chỉ hy vọng, anh cùng các vị cổ đông khác có thể nhìn nhận vấn đề một cách khách quan hơn"
Kim Jennie gửi một email cho Antony, cô cũng sợ chuyến đi này sẽ thành công cóc khi cô không trực tiếp cùng các vị cổ đông thảo luận. Nhưng gia đình cô quan trọng hơn, cô chỉ hy vọng Antony sẽ hiểu, cô không tin một người tài giỏi như Antony không hiểu được những gì cô nói, và những chuyện sẽ xảy ra.
Chuyến bay kéo dài 12 tiếng 05 phút cuối cùng cũng đáp xuống sân bay Incheon - Hàn Quốc. Lalisa đã đợi cô và Park Chaeyoung từ lâu, Lalisa nghe tin cả hai người về nước gấp mà lòng cũng không yên, nhìn đồng hồ từng giây từng phút chỉ mong đến giờ máy bay hạ cánh thật nhanh.
"Chaeyoung... Jennie" – Lalisa vẫy tay với cả hai.
"Nhanh lên" – Lalisa còn sốt ruột hơn cả hai người, đủ để Park Chaeyoung và Kim Jennie biết được chuyện ở đây nghiêm trọng đến mức nào.
"Nói tôi nghe chuyện gì đã xảy ra vậy?" – Park Chaeyoung ngồi ghế sau cùng Kim Jennie, giọng đã trầm đục.
"Từ ngày cậu cùng Jennie đi Pháp, tôi mỗi ngày đều đến nhà chơi cùng bé con và mẹ Kim. Nhưng ngày hôm đó, tôi đến trễ vì bận họp. Tôi vừa đến đã thấy người của Park phu nhân ẵm bé con ra khỏi căn hộ. Tôi có đuổi theo và đến cả Park Gia nhưng Park phu nhân dặn cô Yoon quản gia là không cho tôi vào nhà"
Park Chaeyoung nghe Lalisa kể lại mà giận đến mức tay đang nắm lấy tay Kim Jennie siết chặt, gân xanh đã dần nổi lên.
"Em sẽ cùng chị giải quyết..." – Kim Jennie xoa xoa tay cô.
Chiếc xe dừng tại cổng Park Gia. Gia nhân vừa thấy xe Lalisa thì âm thanh từ loa gắn trên vách tường phát ra.
"Bác sĩ La... xin cô về cho..."
Park Chaeyoung mở cửa xe, đi lại gần chiếc loa, giọng đều đều.
"Mở cửa..."
Không phải đợi lâu, tầm 3-5 phút bên trong đã truyền đến âm thanh cửa đã mở khoá. Quản gia Yoon thấy cô thì cúi đầu chào, sắc mặt liền run rẩy sợ hãi. Park Chaeyoung mặt vẫn lạnh tanh, bước về phía xe. Xe chạy thẳng vào sân nhà, dừng lại trước sảnh. Park Chaeyoung mở cửa xe, phía bên kia Kim Jennie cũng mở cửa. Cả ba cùng đi vào nhà, quản gia Yoon đi từ sau, thấy ba người đùng đùng sát khí thì cũng đủ biết chuyện gì sắp xảy ra. Park phu nhân đang ngồi nhâm nhi tách trà ở phòng khách, vẫn bình thản nhìn ba người đang đi vào. Không phải bà không biết tin Park Chaeyoung về, bà còn biết được Kim Jennie cùng đi với Park Chaeyoung sang Pháp, thông qua Jang Eun Hye.
"Park phu nhân..." – Lalisa lịch sự cúi đầu chào, Kim Jennie cũng lễ phép gật đầu.
"Con cũng không cần nói nhiều... mẹ cũng biết lý do hôm nay con về đây, đúng chứ?" – Park Chaeyoung thật sự không khoan nhượng, vào thẳng vấn đề chính.
"Con đã từng nói... con sẽ không khoan nhượng... nên con mong là mẹ hiểu"
"Con muốn đưa Min Young về"
Park Chaeyoung từ lúc nói chuyện với Park phu nhân đều mang giọng điệu từ tốn, cô không muốn phải gây gắt với bà, vì dù sao bà cũng là mẹ cô. Park phu nhân mĩm cười, ngước mặt lên nhìn Kim Jennie, Kim Jennie lúc này mặt vẫn không biểu tình. Dường như đối diện với Park phu nhân, càng không để bà biết được tâm trạng của mình sẽ không bị bà điều khiển cảm xúc.
"Con bé sau này là người của Park Gia. Nên ở Park Gia..." – Park phu nhân bình tĩnh nói, mắt vẫn hướng về Kim Jennie.
"Park phu nhân... con bé là con của tôi, tôi và Park Chaeyoung cũng chưa chính thức kết hôn. Bà nói Min Young là người của Park Gia? Ý là gì?" – Kim Jennie bình tĩnh đối đáp.
"Cô đẻ thuê cho Chaeyoung... đương nhiên con bé phải là người của Park Gia chứ?"
"Park phu nhân... có phải bà đã cố chấp quá rồi không? Hợp đồng đẻ thuê tôi cũng đã nói nó đã chấm dứt từ lâu. Và tôi cũng không phải đẻ thuê cho Chaeyoung..."
"Chaeyoung cùng tôi sinh Min Young" – Kim Jennie nhấn mạnh.
Kim Jennie nhếch môi, cười khẩy. Cô không sợ những kẻ xấu, cô chỉ sợ những kẻ bảo thủ, cố chấp. Chỉ cần một lần cô phạm sai lầm, chắc chắn sai lầm đó sẽ đi cùng cô đến suốt cuộc đời. Những người này, tại sao phải như thế chứ?
Park Chaeyoung không nói thêm, chạy một mạch lên lầu. Park phu nhân giật mình khi thấy Park Chaeyoung chạy vụt đi, tiếng đập cửa từng phòng, cả tiếng chửi rít lên. Park Chaeyoung mở căn phòng còn lại kế bên phòng cũ của cô, vội chạy lại ôm lấy bé con đang nằm khóc nấc trên giường.
"Min Young..."
Bé con nghe thấy giọng cô liền xoay người lại, nhào vào lòng cô khóc lớn, đem hết những tủi thân, những sợ hãi cả hờn trách vào tiếng khóc.
"Papa xin lỗi... Min Young... sau này sẽ không bỏ rơi con nữa"
Park Chaeyoung bế bé con xuống nhà, vừa thấy Kim Jennie là bé con khóc nấc lên, nhào vào lòng cô, ôm cô cứng ngắt, mặt dụi dụi vào vai cô. Kim Jennie xoa xoa đầu bé con, miệng liên tục vỗ về.
"Min Young ngoan... mama xin lỗi"
"Sau này sẽ không để ai bắt nạt Min Young của mama nữa" – Cô cố ý nói lớn, dường như muốn cho cả Park phu nhân nghe.
Park phu nhân từ lúc Park Chaeyoung bế bé con xuống bà vẫn im lặng quan sát Kim Jennie, thấy bé con ôm cô không rời thì người đã làm mẹ như bà cũng có chút động lòng, nhìn con bé khóc nấc bà cũng lo lắng.
"Mẹ, Jennie sẽ đưa Min Young về..."
Park Chaeyoung thấp giọng, nói với Park phu nhân. Sắc mặt bà vẫn không biểu tình, bình thản cầm lấy tách trà lên nhấp một ngụm nhìn Lalisa đưa Kim Jennie đang bế bé con ra xe. Park phu nhân bà không phải là một người độc ác, bà cũng có con gái, cũng từng một mình nuôi nấng, bà cũng hiểu được đứa con thiếu mẹ sẽ đau buồn cỡ nào. Bà hiểu điều đó, nhìn bé con những ngày qua, bà cũng thừa biết, tính cách bé con là từ Park Chaeyoung mà ra, cố chấp và bướng bỉnh.
"Mẹ..." – Park Chaeyoung ngồi xuống đối diện Park phu nhân.
"Con biết mẹ biết lý do Eun Hye sang Pháp..."
Park phu nhân không trả lời, vẫn im lặng nhìn chiếc xe Lalisa rời đi.
"Mẹ à... ông Jang đang có âm ưu chiếm đoạt công ty mình" – Park Chaeyoung liếm môi, đẩy con chíp về phía Park phu nhân rồi nhấn nút mở lên.
Từng đoạn hội thoại của Park Chaeyoung và Jang Eun Hye đã được ghi âm đều được phát ra, to rõ đến mức dù có cố chấp đến mấy, Park phu nhân cũng không chối được là mình không nghe. Park Chaeyoung quan sát biểu cảm trên gương mặt bà, thấy mặt bà đã bắt đầu biến sắc, Park Chaeyoung đẩy thêm một đoạn video Kim Jennie cho người tra khảo Seo In Guk về phía trước.
"Là Jang Hyun Suk, chính ông ta là người sắp đặt mọi thứ, ông ta nói nếu như vụ này trót lọt, lấy được cổ phiếu từ Park Chaeyoung, ông ta sẽ cho tôi điều hành công ty -R-. Từ lâu ông ấy đã ngấm ngầm mua cổ phiếu công ty -R- đứng tên tôi...."
"Chaeyoung... là Seo In Guk thích em. Hắn muốn uy hiếp chị để chiếm công ty -R-"
Park Chaeyoung nhấn thêm một đoạn video mà Jang Eun Hye cùng người của cô sắp đặt mọi thứ trong phòng của Park Chaeyoung. Cả việc Jang Eun Hye thừa nhận mình cho Park Chaeyoung uống thuốc LSD, cả việc mình giả làm Kim Jennie để dụ dỗ Park Chaeyoung. Park phu nhân tay run run, không ngờ bà lại bị Jang Hyun Suk lừa một cú đau như vậy, ông ta đã có âm mưu từ trước, thật không ngờ. Park phu nhân cảm thấy choáng váng, người sắp gục xuống, hai tay chống lên mặt bàn.
"Mẹ... tất cả đều là Jennie tìm ra"
"Jennie cũng là người thuyết phục các cổ đông khác trong công ty của ông Jang, cả việc bắt ép Seo In Guk nhượng lại cổ phần trong công ty mình"
"Jennie... là người giúp đỡ con rất nhiều. Con không thể phụ lòng em ấy, cũng không thể bỏ rơi em ấy được. Mẹ, xin mẹ, đừng cố chấp như vậy nữa, hãy để con được sống cùng em ấy. Cả cuộc đời này, con chỉ cưới em ấy thôi. Em ấy đã vì con, dành hết tuổi thanh xuân cho con rồi. Xin mẹ... đừng làm khó em ấy nữa"
Park Chaeyoung giọng đều đều. Mặc dù cô biết Park phu nhân rất bảo thủ, sẽ rất khó để thuyết phục. Nhưng cô vẫn muốn được sự chúc phúc từ bà, có con cái nào mà muốn trong hôn lễ của mình thiếu vắng đi ba mẹ? Dù cho Park phu nhân đã gây khó dễ cho Kim Jennie nhiều như vậy, nhưng cô tin, Park phu nhân không phải là người không hiểu lý lẽ, mọi chứng cứ đã rành rành ra đó, bà còn muốn cùng phe với ông Jang? Chỉ có điên mới như thế thôi.
Park phu nhân thở dài một hơi, không đáp lời Park Chaeyoung, bà đứng dậy xoay mặt đi, tay vuốt đi giọt nước mắt. Park Chaeyoung nhìn từ sau lưng, thấy vai bà run run lên. Rất lâu rồi, từ ngày ba cô mất, đây là lần đầu cô thấy bà khóc. Cô biết bà hiểu ý cô, hiểu được mọi chuyện đang xảy ra. Chỉ là hiện giờ bà sẽ khó mà chấp nhận Kim Jennie ngay được, mọi thứ phải cần có thời gian.
Park Chaeyoung sau một hồi lâu thì đi lên lầu, đứng ở trước phòng bà, cô rụt rè gõ cửa, nói vọng vào.
"Mẹ... sắp tới là sinh nhật của Min Young. Mẹ đến chơi cùng con bé nhé"
Trong phòng vẫn không có tiếng đáp lời, nhưng cô biết bà nghe được, vì cô có thể nghe tiếng thút thít bị kìm nén trong phòng. Cô mong là bà sẽ nghĩ thông suốt.
Park Chaeyoung đem tất cả những bằng chứng bỏ vào chiếc túi, cô dự định sẽ gửi tất cả đến luật sư Cha. Park Chaeyoung mở cửa xe chiếc Posrche hai cửa màu đỏ rồi rời khỏi Park Gia. Ghé vào một cửa hàng đồ chơi, cô tìm một bộ quần áo của Olaf, thêm cả bộ lego và gấu bông hình nhân vật của bộ hoạt hình Nữ Hoàng Băng Giá. Mặc dù chưa đến sinh nhật của con, nhưng cô muốn chuẩn bị quà sớm cho Min Young.
Bé con từ lúc được đưa về nhà liền ngủ ngon lành, cũng không còn quấy khóc. Mẹ Kim hằng ngày được Lalisa chăm sóc nay sức khoẻ cũng đã khá hơn. Cô thở phào nhẹ nhõm, cả hai người mà cô yêu thương vẫn còn đây, vẫn ở cạnh cô.
Park Chaeyoung về đến nhà đã thấy bé con ngủ say giấc, cô nhẹ nhàng ngồi bên cạnh con, vuốt vuốt cái má u nu. Bé con càng ngày càng lớn thì càng giống cô, cái môi bé xíu cứ chúm chím trông thật đáng yêu. Park Chaeyoung đặt mấy con gấu bông cô đã mua đặt nằm cạnh bé con, Olaf thì nhét vào lòng Min Young. Bé con say ngủ ôm cứng ngắt Olaf. Không biết là sáng thức dậy thấy được Olaf, tâm trạng bé con có khá lên một chút nào không nhỉ? Park Chaeyoung chợt mĩm cười.
Kim Jennie từ nãy giờ ở trong phòng tắm, không hay biết là cô về. Mẹ Kim cũng đi ngủ sớm rồi. Cô trùm cái khăn lên tóc, váy ngủ hai dây mỏng tanh màu đỏ ngang đùi càng làm Kim Jennie thêm quyến rũ. Park Chaeyoung ngửi được mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ sau lưng mình thì xoay mặt lại, đã thấy Kim Jennie từ phía sau đi lại, tay choàng lấy cổ cô.
"Chị về rồi..." – Kim Jennie rúc mặt vào hõm cổ Park Chaeyoung. Cô còn tưởng Park phu nhân sẽ không cho Park Chaeyoung ra khỏi Park Gia nữa cơ, tưởng là hôm nay cô phải ngủ một mình một giường. Nhưng thật may, Park Chaeyoung đã về rồi.
"Xin lỗi đã để em đợi lâu..."
Park Chaeyoung kéo tay Kim Jennie, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô. Hít thật sâu mùi hương cơ thể Kim Jennie vào mũi mình, cảm nhận làn da mềm mịn, mát lạnh trên môi mình.
"Chị đi tắm đi... em chuẩn bị nước ấm cho chị"
"Cám ơn em... Jennie"
Park Chaeyoung thả mình vào làn nước ấm, một ít tinh dầu bạc hà mát lạnh phả hương thơm lên mũi khiến cô thoải mái, dường như mọi mệt nhọc ngày hôm nay cũng tan biến. Park Chaeyoung sau khi tắm xong, khoác áo choàng đi ra phòng ngủ đã thấy Kim Jennie ngồi ở bàn trang điểm đang lau tóc, từng giọt nước từ tóc cô rơi xuống làn da trắng mịn, vài giọt còn động lại ở lõm sâu xương quai xanh. Park Chaeyoung như bị thu hút bởi thân hình quyến rũ của Kim Jennie, chiếc đầm ngủ mỏng dính vào da thịt, lộ rõ hai khoả ngực tròn và đỉnh hoa tâm. Park Chaeyoung chân vô thức bước về phía cô, tay luồn lên phía trước, ôm lấy hai khoả ngực, mặt áp vào cổ Kim Jennie ngửi lấy mùi hương ngọt ngào.
Kim Jennie bất ngờ khi đôi tay hư hỏng của Park Chaeyoung chiếm lấy tiện nghi, liền xoay mặt về sau. Park Chaeyoung nhanh chóng bắt lấy thời cơ chu môi hôn lên má cô một cái thật to.
"Em mua bộ đầm ngủ này khi nào thế?" – Park Chaeyoung giọng trầm trầm, tay vẫn không ngừng xoa nắn bên ngoài lớp áo.
"Mặc áo choàng ngủ vào thời tiết này rất nóng... nên em đã đặt mua vài bộ..." – Kim Jennie cắn môi, ngón tay Park Chaeyoung đang se lên đỉnh hoa tâm khiến nó dựng đứng sừng sững.
"Mèo con... em luôn biết cách quyến rũ chị" – Park Chaeyoung cắn lên tai Kim Jennie.
Cô rên lên ư ử, mặt cũng bắt đầu đỏ ửng, máu chạy loạn trong người. Nơi bầu ngực căng tròn của cô được Park Chaeyoung xoa nắn thật khó chịu.
"Chaeyoung~"
Bàn tay Park Chaeyoung di chuyển xuống vùng eo cô, những ngón tay lướt lên bộ đầm ngủ mỏng, cách nhau một lớp vải nhưng Kim Jennie có thể cảm nhận được dòng nhiệt lưu từ tay Park Chaeyoung truyền qua cơ thể mình, cơ thể cô đang dần bị kích thích bởi tay Park Chaeyoung.
"Mỗi ngày đều muốn em... bao nhiêu cũng không đủ" – Park Chaeyoung thì thầm bên tai cô, lướt chiếc lưỡi ấm nóng của mình lên vành tai cô. Kim Jennie liền rụt cổ.
Bàn tay Park Chaeyoung dừng trên đùi Kim Jennie, da thịt chạm lấy da thịt nóng hổi, Kim Jennie rùng mình khi tay Park Chaeyoung mơn trớn vào hai bên mép đùi. Park Chaeyoung kéo chiếc đầm Kim Jennie lên, luồn tay sâu vào trong.
"Em ướt rồi..."
"Luôn ướt như vậy à?" – Park Chaeyoung đặt môi mình hôn lên cổ Kim Jennie. Cô nhắm mắt, nghiêng đầu tận hưởng đôi môi mềm mại của Park Chaeyoung.
"Ưmmm~~"
Kim Jennie ưỡn người, đầu ngón tay Park Chaeyoung ma sát lên quần lót nhỏ, lướt qua tiểu hạt đậu.
"Ư~"
Park Chaeyoung xoay người Kim Jennie lại, nhấc bổng cô lên đặt cô ngồi lên bàn trang điểm rồi luồn người mình vào giữa hai chân cô. Kim Jennie bị bất ngờ, tay bấu vào tóc Park Chaeyoung.
"Chaengie~~"
"Ahhh~~"
Kim Jennie run rẩy, chiếc lưỡi Park Chaeyoung đang càn quét bên dưới cô, cách lớp quần lót nhỏ nhưng cô vẫn cảm nhận được chiếc lưỡi nóng ấm ấy. Kim Jennie thở hắt ra, mắt nhắm chặt.
Park Chaeyoung đặt môi hôn lên hai bên mép đùi, hôn dọc xuống chân cô, từng tấc da thịt đều được Park Chaeyoung nâng niu. Hé môi trượt ngón chân cô vào miệng mình, chiếc lưỡi cuốn lấy ngón chân Kim Jennie, say mê mút máp.
"Đừng... Chaeyoung~" – Kim Jennie ngại ngùng, cắn môi.
Park Chaeyoung thấy Kim Jennie ngại ngùng, liền cong môi, hôn lên môi cô.
"Chị yêu từng tấc da thịt của em..."
"Đều muốn hôn và nâng niu" – Park Chaeyoung chống tay lên cạnh bàn, mặt đối mặt cô.
"Cái miệng này...."
Kim Jennie đỏ mặt, nghe Park Chaeyoung nói yêu mình thì hạnh phúc lắm. Chân đang đặt trên môi Park Chaeyoung thì di chuyển xuống ngực cô, đi qua vùng bụng săn chắc, dừng lại ở vùng thanh xuân trêu ghẹo. Kim Jennie luồn chân mình vào giữ hai chân Park Chaeyoung, ma sát chân mình vào cô bé cô, Kim Jennie nhìn Park Chaeyoung câu dẫn.
"Ư~" – Park Chaeyoung nén tiếng rên trong vòm họng.
Kim Jennie cong môi cười, nắm lấy tay Park Chaeyoung đang đặt trên bàn đưa lên miệng mình. Trượt hai ngón tay vào bên trong, chu môi mút lên hai ngón tay cô. Kim Jennie ranh ma liếc mắt nhìn biểu cảm trên gương mặt Park Chaeyoung, Park Chaeyoung bị Kim Jennie kích thích thì rên rỉ.
"Mèo con... em thật là yêu nghiệt"
"Ưmmm~"
Kim Jennie cạ răng mình vào tay Park Chaeyoung, lưỡi cuốn lấy đầu ngón cô. Chân vẫn liên tục ma sát khiêu khích cô bé Park Chaeyoung.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co