Truyen3h.Co

[Chaennie] Đẻ thuê

Chương 27

Chaennie_2019

Ánh sáng bên ngoài le lói qua rèm cửa rọi vào phòng, Park Chaeyoung nheo mắt, cúi nhìn mèo nhỏ đang ôm siết lấy cô.

Bầu trời hôm nay thật đẹp, cảm giác như sau ngày hôm nay, tất cả mọi thứ không mấy tốt đẹp sẽ chấm dứt đi. Park Chaeyoung từ phòng tắm bước ra ngoài, vẫn còn thấy Kim Jennie cuộn mình trong chăn, có vẻ như tối hôm qua kịch liệt quá nên cô không còn sức để bước xuống giường. Đều là do cô câu dẫn Park Chaeyoung mà. Nhưng mà không được dùng vật to lớn nên Park Chaeyoung cũng không thoả mãn mấy, vẫn còn thấy thiếu.

"Mèo con.... chị đi gặp cổ đông đây. Hôm nay chị có cuộc họp quan trọng"

Park Chaeyoung ngồi trên giường, vuốt vuốt tóc cô. Kim Jennie nghe thấy tiếng Park Chaeyoung thì trườn người lại gần cô, gối đầu mình lên chân cô, tay chân đu lên người cô. Park Chaeyoung nhìn Kim Jennie nũng nịu, bất giác mĩm cười. Nhìn vào có ai nghĩ được là Kim Jennie cô là mẹ một con rồi không? Bên ngoài thì sắc lạnh, đối đáp không sợ ai. Về nhà thì như em bé muốn được Park Chaeyoung cưng chiều.

"Chị sẽ về sớm... chiều nay sẽ đưa em đến viện kiểm tra sức khoẻ"

Tối hôm qua quá sức như vậy, cô sợ Kim Jennie bệnh tình thêm nghiêm trọng, nhưng mà lúc tối cô không cho tay vào sâu, nhưng tốt nhất vẫn là đến viện theo dõi. Cô cũng muốn Kim Jennie mau chóng bình phục, vì cô cũng muốn có thêm một bé con lắm rồi.

Kim Jennie gật đầu. Nhướn người hôn liên tục lên môi Park Chaeyoung.

"Chiều gặp... yêu chị"

Park Chaeyoung ghé vào phòng con gái, bé con vẫn còn ngủ say chưa dậy. Không biết có chuyện gì vui không mà trên mặt bé con nở nụ cười, Park Chaeyoung đứng nhìn một lúc lâu rồi đi lại gần, đặt lên trán con nụ hôn.

Cuộc họp cổ đông của công ty -R- hôm nay là về vấn đề nhượng lại cổ phần, đương nhiên cũng có sự hiện diện của Seo In Guk, vì hôm nay, người nhượng cổ phần là hắn. Park Chaeyoung chủ trì buổi họp, Park phu nhân từ chuyện hôm qua đã không thấy bà đến công ty, nghe quản gia Yoon thông báo bà cũng không rời khỏi phòng, đến mỗi bữa cơm thì quản gia Yoon đem đồ ăn lên phòng, nhưng bà chỉ ăn một ít rồi thôi. Park Chaeyoung biết bà sốc vì chuyện của ông Jang, nhưng cũng không biết làm gì hơn, tính tình của Park phu nhân như vậy, tốt nhất là để bà yên tĩnh một mình.

"Hôm nay tôi mở cuộc họp cổ đông đột xuất vì anh Seo muốn nhượng lại toàn bộ cổ phần trong công ty -R- cho tôi. Tổng cộng hiện tại, anh Seo có 5% cổ phần..."

Mọi người trong phòng họp ai nấy đều bất ngờ, thật sự cũng không biết lý do chính xác vì sao Seo In Guk nhượng cổ phần cho Park Chaeyoung, mọi người nghĩ có thể là vì cổ phiếu công ty -R- hiện tại đang giảm nên Seo In Guk mới nhượng. Thật sự thì cũng có vài người cổ đông cũng muốn bán cổ phiếu lại, vì giá cổ phiếu công ty -R- bây giờ vẫn chưa trở lại bình thường, mọi người cũng không thể chống đỡ được với tình hình này. Đợi lời bàn tán ngưng lại, Park Chaeyoung tiếp tục.

"Và còn một chuyện là Lee thị sẽ đầu tư vốn vào công ty chúng ta..." – Park Chaeyoung nhếch môi cười nhìn Seo In Guk.

Seo In Guk nhíu mày. Đầu tư vốn? Nếu nói vậy thì chắc chắn giá cổ phiếu sẽ tăng trở lại, có khi sẽ tăng hơn khi thông tin Lee thị đầu tư vào Park thị truyền ra ngoài. Vậy 5% cổ phần của anh... bị Park Chaeyoung chơi một vố thật đau.

"Thật sao?"

Một vài cổ đông mừng rỡ lên tiếng hỏi. Vậy tổng kết lại số cổ phần của Park Chaeyoung vừa được Seo In Guk nhượng lại là 30%, bằng với số cổ phần của Park phu nhân, Kim Jennie là 5%, còn 35% là các cổ đông còn lại.

Jang thị hiện tại cũng không khá hơn, vì mở một cuộc bỏ phiếu khẩn cấp nên cánh nhà báo cũng tới rất đông. Ông Jang ngồi ở hàng ghế đầu tiên mặt đã dần biến sắc, có vẻ như ông ta cũng biết được cuộc bỏ phiếu hôm nay chắc chắn cũng không thắng được. Nhưng không ngờ là Park Chaeyoung lại đuổi cùng giết tận, phát cả đoạn video và đoạn ghi âm của Jang Eun Hye và Seo In Guk trong cuộc bỏ phiếu, hội trường lúc này như ong vỡ tổ, mọi người đều bất ngờ nhìn hình ảnh trước mặt mình. Cánh nhà báo nhanh tay chụp lấy chụp để, đem tất cả thông tin được phát ghi lại.

"Dừng ngay..." – Ông Jang hét lên, ra lệnh cho người dừng ngay đoạn video.

Ông ta tức giận, nắm chặt tay liếc nhìn Giám đốc Ahn, Giám đốc Ahn xoay mặt, nhoẻn môi cười. Ông Jang giận run người, bỏ đi một mạch ra khỏi phòng.

Tin tức của Jang thị được loan đi rất nhanh. Chỉ trong vòng vài giờ mà Jang thị đã lên hot search trên Naver, cái tên Jang Eun Hye và Seo In Guk cũng nằm chễnh chệ trên thanh tìm kiếm. Ông Jang vì chuyện này mà lên cơn đau tim, được chuyển vào phòng cấp cứu ngay sau đó.

Mọi chuyện cuối cùng cũng chấm dứt rồi. Park Chaeyoung đã nộp mọi chứng cứ ông Jang trốn thuế cho luật sư Cha, chỉ đợi đến ngày đưa ta ra toà thôi. Còn Jang Eun Hye và Seo In Guk xem như trắng tay. Giám đốc Ahn cũng thắng cuộc bỏ phiếu, bây giờ nên gọi là Chủ Tịch Ahn nhỉ? Park Chaeyoung nhoẻn môi cười, đánh tay lái hướng về nhà, chống tay lên cửa sổ xe, hít thở bầu không khí trong lành. Cũng đến lúc tạm gác chuyện công ty sang một bên rồi, cô phải chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình.

Bác sĩ bảo Kim Jennie là bệnh tình tiến triển khá hơn, có thể quan hệ nhẹ. Nhưng trong thời gian quan hệ này để mang thai được thì phải do số trời. Park Chaeyoung ngồi cạnh Kim Jennie nghe bác sĩ căn dặn đủ thứ, cứ gật đầu liên tục, Kim Jennie ngồi kế bên mà cứ tưởng hôm nay người đi khám là Park Chaeyoung chứ không phải cô. Thật sự, Park Chaeyoung còn căng thẳng hơn cô nữa.

"Chaeyoung..."

"Hửm?" – Park Chaeyoung xoay mặt nhìn Kim Jennie, tay vẫn nắm lấy tay cô.

"Chị có chuyện vui sao? Từ nãy giờ cứ thấy chị cười mãi" – Kim Jennie từ lúc ra khỏi bệnh viện đến lúc ngồi trên xe vẫn nhìn thấy Park Chaeyoung cong môi cười, cô tưởng Park Chaeyoung bị chạm dây luôn ý chứ.

"Vui mà. Nghe bác sĩ bảo chúng ta có thể quan hệ nên chị vui..."

Kim Jennie tròn xoe mắt, tay đang nắm tay Park Chaeyoung siết lấy. Cái tên này, là vì chuyện quan hệ nên mới vui á? Chứ không phải vì lo lắng gì cho cô đúng không?

"Chị... chị là đồ biến thái"

Kim Jennie rụt tay lại, mặt xám xị. Park Chaeyoung nhìn thấy hành động của Kim Jennie thì bất ngờ, cô nói gì sai hở?

"Em sao thế?" – Park Chaeyoung đưa tay trống trơn của mình lên, mặt ngơ ngác hỏi.

"Chị không quan tâm đến em. Chị chỉ muốn thoả mãn mình thôi. Đồ tồi..." – Kim Jennie giọng sắp mếu đến nơi, môi run run xoay mặt ra ngoài cửa sổ xe.

"Chị không có..."

"Nếu lỡ sau này em không thể quan hệ được, có phải chị sẽ bỏ em đúng không?"

"Đồ khốn... chị là tên biến thái"

"Em ghét chị..."

Kim Jennie đưa tay lên che mặt mình, khóc ngon lành. Cảm thấy tủi thân quá đi, nếu lỡ sau này mình không còn đáp ứng được nhu cầu của Park Chaeyoung nữa, có phải Park Chaeyoung sẽ đi tìm cái mới không? Cô không dám nghĩ đến điều đó, tất cả mọi thứ của cô đều dành cho Park Chaeyoung, cả thanh xuân và tương lai của cô đều vì Park Chaeyoung. Nghe Park Chaeyoung nói như vậy làm cô rất đau lòng đó.

Park Chaeyoung thấy cô khóc thì hốt hoảng, vội tấp xe vào lề. Park Chaeyoung xoay người, tay kéo tay cô nhưng bị cô từ chối, hất tay Park Chaeyoung.

"Jennie... em nghĩ bậy gì vậy?" – Park Chaeyoung lúng túng.

"Đúng rồi... là tôi nghĩ bậy. Sau này tôi không nói gì nữa..." – Kim Jennie tức ghẹn, lại còn nói cô nghĩ bậy cơ.

Park Chaeyoung nhíu mày, sao lại xưng hô xa lạ rồi. Kim Jennie có phải không khoẻ trong người không?

"Chị chưa từng có ý nghĩ sẽ bỏ rơi em..." – Park Chaeyoung nhẹ nhàng nói.

"Cũng chưa từng có ý cùng người khác..."

"Lại còn chưa từng có ý cùng người khác. Chị có ý thì tôi biết được sao?" – Kim Jennie mặt tèm nhem nước mắt xoay mặt, chu môi lên, giọng điệu giận dữ nói với cô.

Tự nhiên lại nói chưa từng có ý cùng người khác chi trời. Kim Jennie đang tức giận mà nghe thêm câu đó, mặc dù biết Park Chaeyoung không có ý gì nhưng vẫn thấy khó chịu. Bởi mới nói phụ nữ nắng mưa thất thường ghê.

"Ưmmmm~~"

Park Chaeyoung biết là không thể ngăn được miệng Kim Jennie, nếu không làm gì thì chắc chắn một chút nữa sẽ cãi nhau vì chuyện không đáng mất. Cô thì không muốn tối nay ngủ ngoài sofa đâu, thiếu hơi Kim Jennie cô ngủ không quen đó.

"Chị đừng có tưởng làm như vậy thì tôi sẽ mềm lòng..." – Kim Jennie mặc dù miệng nói thế thôi nhưng môi vẫn đáp trả môi Park Chaeyoung, lại còn nhắm mắt tận hưởng nụ hôn dịu nhẹ của Park Chaeyoung lên môi mình nữa.

"Em đừng có suy nghĩ lung tung nha. Chị chỉ yêu mỗi Kim Jennie em thôi đó.... dù sau này em bệnh tật, già nua thì chị vẫn yêu mỗi em"

"Ý chị bảo sau này tôi sẽ xấu xí đúng không?" – Kim Jennie bắt bẻ.

Park Chaeyoung muốn quỳ xuống lạy Kim Jennie luôn. Nói gì ra cũng bị cô cho là ý xấu. Thôi tốt nhất là đừng nói nữa nhỉ?

"Chị xin lỗi... chị không nói nữa"

"Chị không muốn nói chuyện với tôi nữa chứ gì?"

Sao cũng không được, giải thích cũng không được mà im lặng cũng không xong. Cô nên làm gì đây? Park Chaeyoung bắt đầu thấy không còn đủ kiên nhẫn với Kim Jennie rồi.

"Tôi biết mà..."

Park Chaeyoung mặc Kim Jennie vùng vằng. Đạp chân ga chạy nhanh đến bên bờ sông Hàn. Không phải Kim Jennie từng muốn được cô chở đi dạo quanh bờ sông bằng xe đạp sao?

Kim Jennie thấy Park Chaeyoung dừng xe, vòng qua bên cửa mở cửa cho cô, cô không thèm xuống xe. Park Chaeyoung không nói nhiều, nhấc bổng Kim Jennie lên, cô bị bất ngờ thì la oai oái, tay chân đá loạn xạ, y như em bé giận dỗi vậy đó.

"Chị tính thả tôi xuống sông hả? Đồ chết tiệt nhà chị..." – Kim Jennie sợ xanh mặt, tự nhiên ẵm cô ra bờ sông làm gì? Có phải cô hết giá trị lợi dụng rồi không? Nhưng mà... nước sông sâu lắm, cô không biết bơi. Nghĩ đến đó, Kim Jennie càng la lớn hơn, mặc cho người xung quanh nhìn cả hai.

"Em còn nói nữa là chị thả em xuống thật đó..."

"Chị... chị..."

Kim Jennie im bặt, Park Chaeyoung gần đến bờ sông rồi. Kim Jennie liếc mắt nhìn mặt cô không biểu tình, rồi lại nhìn khoảng cách đến bờ sông ngày một gần. Kim Jennie nuốt nước bọt đánh ực.

Park Chaeyoung dừng lại, thả Kim Jennie đứng xuống đối diện mình. Kim Jennie vẫn còn ngơ ngác không hiểu được Park Chaeyoung muốn làm gì. Park Chaeyoung xoay người cô lại, vòng ra sau lưng cô ôm trọn lấy cơ thể cô vào lòng mình. Kim Jennie lúc này đứng hình, tim đập bịch bịch. Park Chaeyoung áp mặt vào hõm cổ cô, đặt nhẹ lên cổ cô nụ hôn.

"Sau này mỗi khi em giận dỗi... chị sẽ đưa em đến đây, bằng mọi cách. Nếu như em vẫn bướng bỉnh, chị sẽ một tay thả em xuống sông..." – Park Chaeyoung thì thầm bên tai cô.

"Chị dám..."

"Chị có gì mà không dám?" – Park Chaeyoung nhoẻn môi cười, nhìn mặt Kim Jennie bị hù đến xanh.

"Đồ hâm..." – Kim Jennie thúc cù chỏ vào hong Park Chaeyoung, thoát khỏi vòng tay cô rồi bỏ đi một mạch.

Park Chaeyoung nhìn Kim Jennie nhỏ bé bị cô chọc ghẹo trông rất buồn cười. Park Chaeyoung cười toe, khoe cả hai hàm răng trắng đều, chạy theo Kim Jennie, đan tay mình vào tay cô.

"Bỏ ra..." – Kim Jennie giật tay lại.

"Không bỏ... sẽ làm bạch tuột quấn em đến suốt đời"

"Điên khùng gì đâu" – Kim Jennie tự nhiên thấy mắc cười ghê. Miệng mĩm cười rồi nén lại.

"Đạp xe đạp nha. Chị chở em" – Park Chaeyoung kéo tay Kim Jennie đi lại phía chỗ thuê xe đạp, Kim Jennie cúi mặt cười toe, Park Chaeyoung như đứa trẻ vậy đó.

------------------

Bé con từ lúc được Park Chaeyoung tặng cho mấy con gấu bông thì thích lắm, đi đâu cũng ôm khư khư Olaf. Dạo này bé con cũng quấn Park Chaeyoung hơn rồi, vì bé con biết Park Chaeyoung thương bé nhất.

"Papa..."

"Papa nghe" – Park Chaeyoung đặt bé con ngồi trên đùi mình.

"Con sẽ nói cho papa nghe cái này..."

"Gì thế?" – Park Chaeyoung nghiêng đầu sát tai mình vào bé con.

"Lúc trước mama kể với con là papa ngốc lắm, sang tận Bắc Kinh tìm mama. Nhưng sao không đến nhà tìm ông chứ? Papa thừa biết mối quan hệ của dì Lisa với ông mà. Lúc đó mama trách sao papa ngốc vậy mà mama yêu papa được..."

Park Chaeyoung tròn xoe mắt. Ừ nhỉ? Bé con nói cô mới nhớ đến Lee Dae Hyun, thật sự thì cô chỉ biết mối quan hệ của Lee Dae Hyun và Lalisa là ba con nuôi thôi, cũng nghe Lalisa kể về chuyện Lalisa và Lee Seo Hyun. Nhưng chưa từng nghe đến tên Lee Do Hyun. Đúng là ngốc thật, lúc đó không nghĩ đến Lee Dae Hyun chứ. Hèn gì cô cũng khá bất ngờ khi mà biết được Kim Jennie làm việc cho Lee thị. Lúc mà Lalisa thực tập tại Bắc Kinh, Lee Do Hyun cũng chỉ vừa tốt nghiệp Đại học tại London thôi. Nên nhiều việc cô không biết cũng đúng.

"Rồi mama lại nói gì nữa?"

"Mama bảo sau này về Hàn Quốc... sẽ hỏi tội papa"

"Vậy sao?"

"Nhưng mà đến lúc mama dẫn con và papa Do Hyun đi gặp người thì người lại tránh mặt... lúc đó mama nhìn người khóc đó"

"Ưmm...."

Park Chaeyoung cứng họng. Sao Kim Jennie chưa từng nói với cô những chuyện này chứ? Cứ để những hiểu lầm này đi theo Park Chaeyoung đến suốt cuộc đời luôn sao?

"Papa xin lỗi Min Young..."

"Không sao... con nói con sẽ bảo vệ mama"

Park Chaeyoung gật đầu, xoa xoa đầu con. Nhìn con bé mặt bụ bẫm dựa vào lòng cô, hai người nhìn như hai Chaeyoung lớn và Chaeyoung nhỏ vậy đó. Đến cái nhíu mày cũng giống nhau. Kim Jennie vừa mở cửa nhà đã thấy hai ba con ngồi trên sofa nhìn ra cửa.

"Mama..."

Bé con leo xuống ghế, chạy lại ôm cô. Kim Jennie ngồi xụp xuống đó lấy con đang chạy vào lòng mình. Bé con mừng rỡ hôn lên má cô một cái thật to.

"Min Young ở nhà với papa có ngoan không?"

"Dạ có"

"Có phá papa không?"

"Dạ không"

Kim Jennie cười tít mắt, bế bé con lại gần cô. Cô đón bé con sà xuống người mình.

"Ngày mai có phải sinh nhật Min Young không?" Kim Jennie ngồi xuống, vuốt vuốt má con.

"Dạ phải"

"Vậy thì chúng ta đi mua đồ trang trí nha"

"Yeahhh"

Min Young nghe cô nói vậy thì vui lắm, chạy loanh quanh khắp nhà.

"Em đi tắm đi. Chị sẽ chuẩn bị cho Min Young"- Park Chaeyoung xoay sang nói với cô.

Kim Jennie gật đầu, đặt lên má Park Chaeyoung nụ hôn rồi đứng dậy đi vào phòng. Park Chaeyoung thì bế bé con về phòng riêng của bé con.

Từ ngày dọn về đây ở, mẹ Kim có vẻ rất thích. Mỗi tối lại đi xuống nhà tập thể dục, có khi đến nhà bạn chơi mạt chược. Kim Jennie cũng vui khi thấy sức khoẻ mẹ Kim ngày một tiến tốt hơn. Lalisa cứ mỗi tuần lại đến nhà khám cho bà.

Xe dừng lại ở một cửa hàng quà lưu niệm và trang trí. Park Chaeyoung nắm lấy tay bé con và Kim Jennie đi vào trong, hai lớn một nhỏ nhanh chóng thu hút được sự chú ý của mọi người. Nhất là Park Chaeyoung, gương mặt Park Chaeyoung lúc đi ra đường và lúc ở trên giường thật khác nhau. Một mặt thì điềm tĩnh, một mặt thì biến thái không ai nói được. Kim Jennie xoay mặt nhìn Park Chaeyoung, mĩm cười.

"Sao thế? Mặt chị dính gì à?"

"Ừm" – Kim Jennie gật đầu.

Park Chaeyoung nghe vậy thì đưa tay lên vuốt vuốt má mình rồi xoay sang hỏi cô, Kim Jennie lắc đầu.

"Vẫn còn dính hả?"

"Dính sự xinh đẹp"

Kim Jennie ghé vào tai cô rồi nhoẻn môi cười, Park Chaeyoung đứng hình. Kim Jennie cũng biết nói như vậy nữa đấy. Hôm nay ăn trúng gì à? Bình thường thấy người khác nhìn cô chăm chăm là ghen ra mặt, nhưng giờ thì lại tỏ vẻ thích thú, không còn ghen nữa. Cũng có thể là Kim Jennie thừa biết, dù họ có nhìn Park Chaeyoung, nhưng ánh mắt Park Chaeyoung chưa từng bị sự chú ý đó làm cho rung động, không một lần liếc mắt.

"Papa... Olaf kìa"

Min Young kéo tay Park Chaeyoung đi về phía quầy trưng bày những vật dụng của bộ phim Nữ Hoàng Băng Giá, có cả lighstick dành riêng cho bộ phim này nữa. Bé con có vẻ rất thích, vì nhìn nó chớp chớp đèn trông rất bắt mắt.

"Papa... sau này chúng ta đến lâu đài của Elsa được không?"

"Được... Min Young muốn đi đâu cũng được"

Park Chaeyoung gật đầu. Mặc dù cô cũng chẳng biết lâu đài nó nằm ở đâu, nhưng cô nghĩ là sẽ có người xây, không thì cô xây một cái nho nhỏ cũng được. Cả nhà ba người đi dạo một vòng rồi trở về nhà, mẹ Kim đi chơi mạt chược ở nhà bạn vẫn chưa về. Park Chaeyoung và Kim Jennie cùng bắt tay vào trang trí phòng khách, sau đó là phòng của Min Young. Nhìn tổng thể phòng Min Young hiện giờ cũng khá khá giống phòng công chúa Elsa rồi. Chẳng hiểu sao mà con bé cuồng Olaf và Elsa đến vậy.

Sau khi trang trí phòng xong thì cũng đã tối muộn. Bé con thích thú, ôm Olaf lên giường ngoan ngoãn ngủ.

"Mẹ..." – Kim Jennie thấy mẹ Kim vừa về đến nhà.

"Mẹ vừa từ nhà của bà Jung về, bà ấy bảo đã thấy con trên tin thời sự sáng nay đó" – Mẹ Kim hào hứng kể lại, cười hì hì.

"Dạ..." – Kim Jennie ngại ngùng. Đúng là sáng nay cô có đến phim trường quay trực tiếp cho đài SBS. Không ngờ là ở tòa nhà này cũng biết hết rồi.

"Mẹ ngồi nghỉ một chút đi. Con có mua gà hầm sâm cho mẹ" – Kim Jennie đỡ mẹ Kim lại ghế ngồi rồi đi vào bếp.

Park Chaeyoung từ trong phòng đi ra. Thấy mẹ Kim đang ngồi ở ghế thì đi lại ngồi kế bên mẹ Kim.

"Chaeyoung... mẹ từng nghe Park phu nhân nói Jennie đẻ thuê cho con? Có đúng như vậy không?" – Mẹ Kim sau một hồi lâu im lặng thì lên tiếng hỏi.

"Lúc trước con gặp Kim Jennie thì đúng là như vậy. Nhưng sau đó là con và Kim Jennie tình nguyện đến với nhau, không liên quan gì đến chuyện đẻ thuê ạ"

"Vậy là... Jennie thật sự đi đẻ thuê sao?"

"Ban đầu con cũng tức giận vì em ấy suy nghĩ bồng bột. Nhưng mẹ... con không quan tâm thân phận của em ấy là gì. Con yêu Jennie vì em ấy là chính em ấy, chứ không phải là ai khác. Con cần em ấy, cần Min Young và cần gia đình mình"

"Mẹ yên tâm. Con sẽ không bỏ rơi Jennie, tuyệt đối không" – Park Chaeyoung đặt tay lên tay mẹ Kim trấn an bà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co