Chương 5
Trong khi Huân đang mải mê với dòng suy nghĩ thì Ngọc Nghi đã được xức thuốc xong. Cô đứng dậy nắm lấy tay cậu mà kéo đi để lại bé Hiếu vẫn ngủ say mê cho Phương Khanh lo:
- Nhanh lên nào, tớ sẽ dẫn cậu đi gặp chị Vũ Nhi.
Ngọc Nghi kéo Thanh Huân đi lên tầng 2 của quán, vừa mở cửa ra thì ập ngay vào mắt là những bức từng có màu xanh da trời cùng với trắng đan xen với nhau nhìn thật sáng sủa. Không chỉ vậy, trên đó còn được dán thêm những sticker có hình các chú mèo rất đáng yêu. Và điều không thể thiếu đó là mèo, mèo nằm lăn lóc, chạy nhảy, bay lượn rải rác khắp cả căn phòng.
Huân là lần đầu tiên bước vào nơi gọi là quán cà phê mèo như này nên cậu cứ há hốc miệng thích thú mà nhìn khắp mọi nơi. Thấy thế Ngọc Nghi khẽ cười rồi kéo cậu đi tiếp tới chỗ quầy pha chế, ở đó đang có một cô gái mặc đồng phục giống Ngọc Nghi đang say sưa trang trí cho ly sinh tố dâu thơm ngon. Cô gái đó có mái tóc búp bê ngắn cúp đều, khuôn mặt nhìn có vẻ tinh nghịch.
Ngọc Nghi với Thanh Huân đứng nhìn cái người đang say sưa trang trí đó một cách im lặng cho tới khi nào người ta ngước mặt lên nhìn thấy cả hai đứng thù lù ngay đó thì hết hồn mém ngã ra sau rồi oán trách.
- Ngọc Nghi, em chơi cái trò gì vậy hả ? - Cô gái đó cốc đầu Ngọc Nghi một cái nhẹ hều, sau đó cô ấy mới nhìn qua Thanh Huân mà hỏi. - Còn cậu này là ai đây ?
- Nhân viên mới đó chị Vũ Nhi, cậu ấy sẽ phụ chị pha chế đồ uống, có gì chị chỉ bảo cậu ấy nha. À mà thêm một điều nữa nè chị, cậu ấy k-h-ô-n-g t-h-ể n-ó-i c-h-u-y-ệ-n. - Ngọc Nghi nói cách quãng bốn chữ cuối để nhấn mạnh. Nhưng Vũ Nhi lại ngơ ngơ không hiểu mà hỏi lại:
- Cậu ta bị đau cổ họng à ?
- Riết em không biết chị có phải là người trưởng thành 24 tuổi chưa nữa. - Ngọc Nghi thở dài rồi nhón người lên nói nhỏ vào Vũ Nhi.
Một lúc sau Vũ Nhi mới "à" lên thật dài ra vẻ đã hiểu rồi quay qua nói với Thanh Huân:
- Rất vui được gặp em nhen, giờ thì qua đây để chị hướng dẫn xong còn phụ chị làm nào. À Ngọc Nghi, em giúp chị mang ly sinh tố dâu cho vị khách ngồi bàn ở góc phòng kế cửa sổ nha. - Nói xong, Vũ Nhi đẩy Thanh Huân đi vào trong quầy. Ngọc Nghi gật gật đầu rồi bắt tay vào việc.
Thanh Huân chỉ là học lỏm thôi, không hề được chỉ bảo tận tình nhưng mà cậu đã làm khá là tốt. Vũ Nhi không ngớt lời khen ngợi rồi sau đó liền để cho cậu làm hết với lý do cho quen tay còn cô thì ngồi nghỉ ngơi, bấm điện thoại. Do đó mà không biết cô nàng đã bị Ngọc Nghi tặng cho biết bao nhiêu bài giảng từ lúc nãy cho tới giờ rồi.
Thanh Huân đứng ở một bên chỉ biết cười trừ. Cậu thầm nghĩ rằng trong hai người này, không biết ai mới là 24 tuổi và ai là 15 ?
Trong lúc đó, vị khách ngồi trong phòng nhìn Ngọc Nghi đang giảng đạo cho Vũ Nhi mà vừa cười vừa lắc đầu kiểu bó tay ấy. Cứ như là họ khá quen với việc này rồi vậy. Cười cười một hồi Huân mới thấy lạ liền lấy giấy bút viết viết gì đó rồi đưa cho Ngọc Nghi. Nội dung là:
"Sao nãy giờ tớ thấy có mỗi một phục vụ là cậu vậy ??"
Ngọc Nghi đọc xong rồi nói:
- Quán cũng không được đông lắm vì đa số chỉ toàn là khách quen đến tận nơi và còn lại là đơn của khách trên mạng nên chỉ có tớ và anh Phương Khanh thay phiên nhau phục vụ. Lúc tớ vắng thì anh Phương Khanh sẽ thay tớ làm.
Thanh Huân liền gật đầu một cái như đã hiểu vừa tính ghi tiếp gì đó thì có hai giọng nói đồng thanh vang lên cắt ngang cuộc "trò chuyện":
- A Thanh Huân với Ngọc Nghi kìa !
Cả hai à không cả ba bao gồm luôn Vũ Nhi đang bấm điện thoại cũng ngước lên nhìn coi ai.
Và cô cậu được gọi tên thì đứng như trời trồng nhìn hai bạn gái trước mặt với vẻ mặt ngơ ngác như muốn hỏi cả hai là ai vậy. Hai người kia chán nản thở dài rồi nói:
- Hai cậu là cá vàng hay sao vậy, bọn tớ là cặp sinh đôi ngồi bàn trước các cậu ở trong lớp đây.
- Ồ ồ là hai cậu à ? Hồi sáng bọn tớ mải mê viết giấy quá nên không nhớ rõ cả hai mấy, cả tên cũng chưa biết nữa. - Ngọc Nghi gãi đầu, ngại ngùng nói.
- Vậy thì để tụi tớ giới thiệu thêm một lần nữa. Tớ là Luân Hiểu Nghi là chị, còn đây là Luân Hiểu Nhi, em gái nhỏ hơn 15 giây của tớ. - Hiểu Nghi là người có nốt ruồi bên mắt phải.
- Có mỗi 15 giây nà cứ tính toán hoài. Chào hai cậu nha, tớ là Hiểu Nhi. - Hiểu Nhi thì có nốt ruồi ở mắt bên trái nở một nụ cười đầy thân thiện.
- T..Tên giống người Trung Quốc quá. - Ngọc Nghi hơi bị ngạc nhiên bởi hai cái tên, cô không biết là tên cô cũng lạ không kém tên của cặp song sinh này đâu.
- Thì do mẹ bọn tớ cực thích đọc ngôn tình mà còn may mắn gặp ông chồng là con lai nữa nên bọn tớ mới có hai cái tên này. - Cặp sinh đôi đó giải thích.
Nói chuyện một hồi, Huân mới sực nhớ ra, cậu vội vàng viết giấy rồi đưa cho cả hai đọc: "Quên mất, các cậu muốn uống gì nào ??"
Hai chị em cùng cười hì hì rồi gọi cô chị một ly sinh tố cam dâu, cô em thì ly trà hoa nhài. Và trong lúc vẫn còn đang vắng khách thì cặp sinh đôi đó lôi kéo Ngọc Nghi cùng Thanh Huân ngồi xuống vừa nói chuyện với vừa uống hai nước được Thanh Huân và Vũ Nhi pha chế cho.
- Hai cậu có đi chung với ai nữa không hay là chỉ có hai chị em cùng đi chơi thôi ? - Ngọc Nghi hỏi.
- Bọn tớ có đi chung với mẹ và thím nhưng hai người họ dắt nhau đi mua sắm rồi để bọn tớ ở lại quán yêu thích này chờ. Một hồi họ sẽ ghé đón bọn tớ rồi cùng về sau. - Hiểu Nhi đáp lời.
- Ồ thì ra là vậy. - Ngọc Nghi gật đầu.
Cả ba lại tiếp tục nói đủ chuyện trên trời dưới đấy và Ngọc Nghi chợt nghĩ khi ngẫm lại cái họ của hai cô bạn này kĩ hơn.
"Họ Luân này hình như hơi quen quen."
Cho đến hai tiếng đồng hồ trôi sau, cặp sinh đôi dường như đã hết chuyện liền kéo nhau và kéo cả Huân ra chơi cùng mèo còn Ngọc Nghi thì đi dọn dẹp.
Bỗng nhiên, có hai người phụ nữ trung niên bước vào, hướng về phía hai chị em mà gọi:
- Hiểu Nghi, Hiểu Nhi về thôi.
- A mẹ Nguyệt, thím Vy. Thiệt tình hai người lần nào đi mua sắm cũng thật lâu lắc - Hiểu Nghi phồng má trách móc.
- Cái con này, nói chuyện với mẹ thế à. Mẹ mua cho mi bộ game này coi như phí sức rồi. - Người phụ nữ được gọi là mẹ Nguyệt cốc đầu Hiểu Nghi một cái.
- Á á con giỡn thôi mà. - Hiểu Nghi lật đật ôm lấy bộ game cười hì hì.
Còn Hiểu Nhi thì quay qua phía Ngọc Nghi tính tiền rồi chào tạm biệt và đi về cùng gia đình.
Ngọc Nghi thì nãy giờ đứng trố mắt ra nhìn bốn người đó, đầu ngập tràn hàng tá suy nghĩ mặc cho Huân đang hoảng hốt sợ cô bị gì rồi cứ lay mãi:
"Họ Luân, Vy, Nguyệt. Đây..hình như là vợ của đối tác lớn đang làm ăn với ba thì phải ?..?..? Nếu vậy thì...."
Nghĩ đến đây, cô khẽ cười nhẹ. May mắn có lẽ đã đến với cô rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co