Truyen3h.Co

Chàng Câm

Chương 6

YukiiKasano

  Sau một ngày mệt mỏi gặp đủ chuyện không tha một khoảng thời gian nào từ sáng cho đến chiều tối, Huân cuối cùng cũng lê bước về nhà, sau lưng thì cõng bé Hiếu đang mải mê đùa nghịch với tóc cậu. 
  Hôm nay, tuy có mệt thật nhưng cũng thật tốt vì cậu vừa có bạn mới lại vừa có việc làm, mọi người ở chỗ làm cũng thật tốt, còn bao cậu và bé Hiếu bữa tối nữa. Huân mỉm cười nhưng không được lâu thì lại nhớ ra còn người cha bê tha đang ở nhà, cầu mong là cha đã ngủ hoặc đã đi nhậu nữa thì tốt biết mấy. Nghĩ đến cha, cậu lại buồn bã thở dài. Khi về đến chiếc cổng xập xệ, cậu và bé Hiếu lén đưa mắt nhìn vào trong, đến khi đã chắc chắn rằng người cha nghiện rượu kia không có ở nhà cả hai mới dám bước vào.
  Huân soạn quần áo tính ra cái lu đựng nước mưa sau nhà mà tắm rửa thì bé Hiếu nắm lấy áo cậu kéo kéo. Cậu liền đặt quần áo xuống dùng tín hiệu câm để giao tiếp với cậu bé:
 "Sao thế "
- Anh hai cuối cùng cũng có bạn gái, Hiếu sắp có chị dâu rồi phải không ? Anh em mình sẽ không phải sống như vầy nữa phải không ? Chị Nghi rất tốt bụng, chị ấy mua đồ ăn cho hai anh em mình, còn giúp anh hai có việc làm nữa,......
  Huân hoảng loạn trước những câu hỏi ngây thơ của đứa em trai 7 tuổi, cậu dùng một tay chặn cái miệng nhỏ kia lại, tay kia thì lật đật lấy sổ cùng bút viết lia lịa để giải thích:
  "Anh hai với chị Nghi chỉ là bạn thôi và quan trọng là chúng ta không thể nào dựa vào chị ấy được."
- Tại sao lại không ạ ?
 "Em có cảm thấy chị Nghi cũng giống như anh không ? Trên người chị ấy còn nhiều vết thương hơn cả anh hai ấy, chị ấy cũng rất khổ sở lo cho bản thân nên chúng ta không thể nào dựa dẫm tăng thêm khó khăn cho chị phải không nào ? Mà em cũng đừng lo nghĩ quá, anh hai sẽ nuôi được em cho tới lớn mà. "
  Bé Hiếu như hiểu ra liền tươi cười gật đầu lia lịa, rồi cậu nhóc ôm lấy cánh tay Huân mà nói:
- Em cũng muốn đi tắm với anh hai, em sẽ tắm cho thật sảng khoái để ngày mai có tinh thần học tập.
  Huân cười cười xoa đầu Hiếu rồi hai anh em cùng dắt nhau ra sau nhà.
 
  Trong lúc đó, Ngọc Nghi cũng đã về tới nhà. Vừa bước vào đã thấy cha cô ngồi trên ghế sofa xem ti vi ở phòng khách. Ông nhìn thấy cô liền hỏi:
- Con đi đâu mà giờ này mới về ? 
- Đi làm. - Ngọc Nghi chẳng muốn nhìn vào mắt ông ta mà nhìn bâng quơ khắp nhà rồi trả lời một cách cộc lốc.
- Nhà ta không thể nuôi con hay sao mà con phải ra ngoài làm những công việc hèn mọn đó. 
- Phải, nhà cha nuôi tôi. Nuôi theo kiểu thương cho roi cho vọt đến mức mà bất kỳ ai nhìn thấy đống vết thương này cũng lật đật bỏ chạy như gặp phải ma quỷ. Chả nói nữa, về phòng đây. - Nói xong cô buồn bực đi thẳng về phòng.
  Cha cô không thể nói lại gì, ông ngồi yên đó. Ông chỉ có thể cúi gầm mặt xuống mà thầm nói trong lòng hàng ngàn, hàng vạn câu "xin lỗi" với cô. Là một người đàn ông lẽ ra phải là trụ cột trong gia đình mà lại không có tí quyền lực gì cả. Ông đã phải để con bé chịu đựng những điều mà đáng lẽ nó không nên có, và cả bà ấy nữa....

  Ngọc Nghi trở về phòng, mở cửa rồi đóng cửa một cách mạnh bạo. 
- Người cha vô dụng, biết bản thân lúc đó chả là cái quái gì trong căn nhà này mà vẫn không biết thân phận để lọt ra tôi trên cái cõi đời này. - Ngọc Nghi cởi bỏ bộ đồng phục dơ dáy, ném nó vào một góc phòng rồi bước vào nhà tắm.
  Nhìn cơ thể đầy vết thương của mình một hồi lâu rồi cô mới mở vòi sen lên cho những dòng nước lạnh đó làm dịu đi những cơn đau đớn trên cơ thể. Rồi lại nghĩ tới việc hồi chiều.
- Hiểu Nghi và Hiểu Nhi nếu là con của giám đốc Công ty nhà họ Luân, nếu là bạn thân của họ...mình sẽ có thể có một chỗ dựa vững chắc.
  Ngọc Nghi khẽ cười rồi lại chìm đắm vào dòng nước lạnh. Kế hoạch làm thân bắt đầu từ ngày mai vậy.

  Thời gian trôi nhanh thật là nhanh, chẳng mấy chốc cũng đã đến sáng hôm sau.
  Huân cùng bé Hiếu đi đến trường, trên tay hai anh em là hai ổ bánh mì không. Cả hai vừa đi vừa thưởng thức bữa sáng của mình. Đến trước cổng trường tiểu học của bé Hiếu thì bắt gặp Ngọc Nghi đang đứng đợi trên vô vàn ánh mắt tò mò của mấy đứa nhỏ. Cô gặp cả hai liền mỉm cười vẫy tay chào.
  Bé Hiếu đúng là một cậu nhóc ranh ma, vừa thấy Ngọc Nghi thì cậu nhóc liền thoát khỏi tay người anh trai của mình, lật đật đẩy về phía cô rồi sau đó chạy thẳng vào trường không ngoái đầu lại.
  Cả Huân lẫn Nghi đều ngơ ngác trước hành động bất ngờ đó của cậu nhóc mãi cho đến khi cô lại là người lên tiếng đầu tiên:
- Cậu ăn sáng chưa ? 
  Huân giơ nửa ổ bánh mì còn trong tay lên chỉ chỉ như nói là đây là bữa sáng của cậu. Ngọc Nghi thấy vậy liền lục lọi trong cặp một hồi lấy ra bịch sữa tươi và ném cho cậu:
- Ăn bánh mì không thôi thì không đủ sức học đâu. - Nói xong cô quay người đi trước, Huân hơi đỏ mặt trước sự quan tâm của cô cũng lẽo đẽo đi theo sau. 
  Đến trường, vừa bước vào lớp thì mọi người liền huýt sáo rồi hú hét lên:
- Hai người ghê quá nha, đi học cùng nhau luôn kìa. Bọn này thấy hết rồi nhá !
- Mọi người chỉ nói quá không à, bọn tớ là bạn hay đi học cùng thôi. - Ngọc Nghi cười đáp lại những tiếng chọc rồi bước về phía chỗ ngồi và để cặp xuống.
  Hiểu Nghi và Hiểu Nhi ngồi đằng trước quay xuống hỏi cô:
- Ngọc Nghi có muốn xuống căn tin với bọn tớ không ?
- Được thôi. - Vừa thấy Ngọc Nghi gật đầu, cặp sinh đôi vui vẻ rồi lại quay qua hỏi Huân.
- Huân cũng đi chung nhé ? 
  Huân chưa kịp làm bất cứ hành động gì để trả lời thì đã bị cả hai chạy đến còng hai tay kéo đi. Ngọc Nghi lấy tay che miệng cố nín cười trước cảnh đó rồi nhanh chóng đi theo sau.
  Trên đường đến căn tin, bốn người gặp phải Hải Anh và bạn của cô ta. Hiểu Nghi với Hiểu Nhi thì chả để ý gì tới Hải Anh, cứ kéo tay Huân mà đi qua. Tới lúc Ngọc Nghi đi ngang thì bị một người trong nhóm của Hải Anh gạt chân mà ngã đập xuống sàn.
  Cặp sinh đôi và Huân nghe thấy tiếng động đằng sau liền quay lại tính chạy tới đỡ Ngọc Nghi dậy thì Hải Anh đã lấn đến trước giả vờ tốt bụng đỡ cô nhưng chân thì tiện đạp lên bàn tay Ngọc Nghi một cái thật mạng. Sau đó lại tỏ vẻ ngây thơ:
- Em xin lỗi chị nhé ! Tại đường hơi chật nên bạn em mới vô tình gạt phải chân chị lúc đi thôi. Với lúc nãy em hơi vội nên không thấy bàn tay xinh xắn của chị mà lỡ dẫm lên, chị đừng giận em nhé ? - Hải Anh nắm lấy tay Ngọc Nghi, giương đôi mắt to tròn khiến người khác ớn lạnh nhìn cô.
  Hiểu Nghi và Hiểu Nhi cảm thấy chướng mắt trước vai diễn của Hải Anh, cả hai liền bắt đầu bày trò. Hiểu Nghi chạy gần đến nơi thì dừng lại để cho em gái mình đằng sau đẩy một phát ngã đè Hải Anh xuống sàn. 
- Ây da ây da bọn tớ xin lỗi nhé ! Bọn tớ chỉ là "vô tình" thôi, chạy nhanh quá nên thắng lại không kịp. Nếu cậu không sao thì giờ bọn tớ đi trước nha, xin lỗi cậu nhiều nà. Bái bai. - Cả hai đồng thanh nói rồi Hiểu Nghi lôi Huân, Hiểu Nhi lôi Nghi cùng chạy về phía căn tin để lại Hải Anh nằm bẹp dưới đất mà tức sôi máu.
- Hai..cái con nhỏ chết tiệt đó !!
  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co