Chương 54
Cúp điện thoại của trợ lý Hách , Vương Dịch lập tức gọi điện thoại cho Đường Lập. Đường Lập ở đầu bên kia nhanh chóng chóng bấm nhận: "Sếp."
Vương Dịch : "Mọi người đang ở đâu?"
Đường Lập sửng sốt, theo bản năng liếc nhìn Thi Vũ vẫn đang ở trong phòng tài vụ, nói: "Ở thành phố Hội Diên."
Vương Dịch trầm mặc vài giây.
Thi Vũ đang đi công tác.
"Gửi địa chỉ, bây giờ tôi muốn đến gặp chị ấy."
Đường Lập trả lời, sau đó gửi định vị qua đây. Vương Dịch click mở địa chỉ định vị, tiếp đó đóng cửa tủ quần áo lại xoay người đi ra ngoài, đi thẳng xuống lầu rồi lái xe đi đến thành phố Hội Diên.
*
Đầu kia, Đường Lập cúp điện thoại, nhìn vợ đang ngẩn người, anh ta đi qua thấp giọng nói: "Phu nhân bận đến khi nào vậy?"
Như Mộng lắc đầu, cô ấy ngáp cái, lại gãi đầu nhìn Thi Vũ bên trong rồi nói: "Không biết nữa, không ngờ phu nhân lại bận như vậy."
Đường Lập cất điện thoại đi: "Chút nữa sếp sẽ đến đây."
Như Mộng sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía Đường Lập: "Đã trễ thế này mà còn đến đây à?"
Đường Lập gật gật đầu.
Vài giây sau, Như Mộng đột nhiên vỗ trán, ngạc nhiên nói: "Em quên nói với sếp là phu nhân đi công tác. Nè, sếp sẽ không trách tội chúng ta chứ?"
Đường Lập không hé răng, anh ta cũng nghĩ tới việc này.
Như Mộng lại dựa vào lưng ghế một lần nữa: "Chỉ mong lát nữa phu nhân sẽ giúp chúng ta cầu xin."
Khoảng thời gian này luôn đi theo phu nhân, Như Mộng cảm thấy phu nhân đang sống cuộc sống của mình, sếp lại ngang ngược chen vào cuộc sống của phu nhân. Đã mấy ngày nay, cô ấy cũng chưa nhìn thấy phu nhân gọi điện thoại nói chuyện với sếp, ngược lại sếp lại gọi điện đến đây mấy lần, khi rảnh thì phu nhân sẽ trả lời, không rảnh thì không nhận điện thoại.
Lần này đi công tác, phu nhân vốn cũng không nói với sếp.
Thành thật mà nói thì Như Mộng vẫn chưa từng nhìn thấy sếp nhà mình như vậy, trong ấn tượng của cô ấy thì sếp rất lợi hại, có lẽ phu nhân chính là nhược điểm duy nhất của sếp.
Một giờ sau.
Như Mộng đang chuẩn bị ngủ thì nghe thấy cửa truyền đến tiếng bước chân, cô ấy sột soạt đứng lên. Đường Lập vội vàng đỡ lấy vợ mình, hai người nhìn về phía cửa.
Vương Dịch đi đến, đi đường mệt mỏi, trên khuỷu tay anh vắt chiếc áo vest, đôi mắt trước tiên liếc nhìn vào trong văn phòng là thấy Thi Vũ đang đứng ở bên bàn cầm tài liệu lật xem.
Trong lòng cô cũng thả lỏng, cô thuận tay đặt áo khoác lên ghế, kéo ghế ra ngồi xuống, hai tay đan vào nhau, hỏi: "Tôi không hỏi thì hai người định không nói à?"
Da đầu Như Mộng căng chặt.
Đường Lập vội vàng nói: "Nhất thời quên mất."
Sau khi Vương Dịch nghe xong thì không phản ứng, đầu ngón tay gãi lông mày khiến Như Mộng thực sự cảm thấy thấp thỏm. Lúc này Thi Vũ bên trong vén tóc, đôi mắt Vương Dịch nhìn chằm chằm, môi mỏng khẽ mở.
"Tự đi báo cáo với Hách Tịnh Di đi."
Đây là muốn trừ tiền thưởng.
Như Mộng thở phào nhẹ nhõm, trừ tiền thưởng thôi mà, vẫn còn tốt. Cô ấy theo tầm mắt Vương Dịch nhìn về phía bên trong, cảm thấy sếp là vì phu nhân cho nên mới nhẹ nhàng như vậy.
Công ty này sản xuất nhựa, tầng lầu này hơi có mùi nhựa. Vương Dịch nhìn đồng hồ, đã sắp 11 giờ tối rồi, cô nhìn vẫn đang bận ở bên trong, hỏi: "Chị ấy ăn cơm tối chưa?"
Như Mộng lập tức trả lời: "Ăn rồi."
"Chị ấy bận bao lâu rồi?"
Như Mộng: "Bận suốt cả ngày, từ buổi sáng kéo dài đến bây giờ, nghe nói là tài liệu vẫn chưa chuẩn bị đủ, lúc này vẫn luôn tìm tài liệu. Phu nhân thật sự rất vất vả. Nghe nói đây là hạng mục đầu tiên cô ấy tự nhận, mà mấy người từ thành phố khác phía tới là những người mới đi làm, cho nên, rất nhiều chuyện đều là phu nhân tự mình làm."
Tuy rằng Lâm Par cũng đi theo đến đây, nhưng anh ta chỉ bận đến buổi chiều, ăn xong cơm tối thì Lâm Par trở về thành phố rồi, dù sao bên kia vẫn cần anh ta lo liệu nữa.
Chuyện còn lại thì giao cho Thi Vũ , Thi Vũ làm tròn bổn phận. Ngay cả Như Mộng là người ngoài ngành còn cảm thấy phu nhân như vậy thật sự rất vất vả, cũng rất chói mắt.
Vương Dịch : "Ừ."
Cô bắt chéo chân, phất tay nói: "Hai người về trước đi, tôi ở lại với chị ấy là được."
Như Mộng: "... Vâng."
Như Mộng và Đường Lập nhanh chóng rời khỏi công ty. Tầng lầu này cũng càng thêm yên tĩnh, Vương Dịch lẳng lặng nhìn, yên tĩnh ở đó chờ nàng
Trước kia cô cũng từng nhìn thấy dáng vẻ khi Thi Vũ đi làm, nguyên nhân tính cách cũng có thể là do phong cách làm việc tạo nên, tổng thể mà nói tương đối dịu dàng và ngoan ngoãn, lúc đó nhìn không thấy sự độc lập.
Hiện giờ, cảm giác độc lập này đã lờ mờ bắt đầu xuất hiện.
Vương Dịch thích nàng độc lập như vậy.
Nhưng nàng đã không ở trong phạm vi khống chế của cô nữa rồi.
*
Tăng ca muộn như vậy còn có một nguyên nhân chủ yếu, chính là do tài vụ bên đối phương không quá phối hợp. Ngay từ đầu khi Thi Vũ nhờ người đi lấy tài liệu, kết quả nhiều lần nhận về đều không như ý nàng muốn, cuối cùng nàng chỉ có thể tự mình đi một chuyến, còn bị tài vụ bên đối phương nói các nàng không chuyên nghiệp chút nào.
Thi Vũ giải thích với đối phương một phen mới thông suốt được, nhưng chuyện lại chậm trễ, cũng may nhóm người này vẫn tính là nghe lời. Thi Vũ nhìn thời gian, còn mười lăm phút nữa là 11 giờ. Thi Vũ liền thông báo tan tầm, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạt. Thi Vũ đóng notebook, nói với thư ký nói: "Nhớ ghi tăng ca cho mọi người."
Thư ký cười gật đầu: "Vâng."
Nàng cũng có hơi mệt.
Thi Vũ nói với những người khác: "Tắm rửa xong thì đi ngủ sớm một chút, vất vả rồi."
"Ok, vất vả rồi, Thi Vũ "
"Tôi còn muốn đi ăn chút thịt nướng, mọi người có muốn cùng đi không?" Bọn họ lục đục xoay người đi ra ngoài, Thi Vũ đi sau cùng, nàng xách notebook, theo phía sau những người khác rồi đi ra ngoài.
Kết quả vừa ra tới thì nhìn thấy Vương Dịch ngồi ở chỗ kia.
Bước chân đoàn người đều dừng lại, bọn họ cũng biết chồng của Thi Vũ sắp xếp cho nàng hai vệ sĩ, hiện tại trước mắt người này có phải chồng của Thi Vũ không? Chắc chắn là đúng rồi, bắt buộc phải đúng, trời ơi, thật là đẹp , rất xứng đôi với Thi Vũ
Những người phía trước bắt đầu bàn tán.
Thi Vũ dừng một chút, nàng không ngờ Vương Dịch sẽ xuất hiện ở chỗ này muộn như vậy.
Vương Dịch đứng lên, cầm lấy áo khoác trên lưng ghế, đi tới cúi người lấy notebook trong tay nàng . Thi Vũ nhìn cô : "Sao em lại tới đây?"
"Nhớ chị."
Thi Vũ nhấp môi: "Bên kia bận xong rồi à?"
"Ừ."
Thi Vũ gật đầu, nhìn đoàn người phía trước vẫn chưa đi. Nàng đi trước, giày cao gót lướt qua bọn họ, nói: "Nhanh trở về đi thôi, đã trễ thế này rồi."
Thư ký vừa nghe thì cười rộ lên: "Vâng, Châu Senior."
Những người khác cũng sôi nổi cười nhìn đôi vợ chồng này. Vương Dịch đuổi kịp bước chân Thi Vũ , đi tới dắt tay nàng , rủ mắt nói: "Muốn ăn khuya không?"
Thi Vũ liếc nhìn tay cô
Nói thật thì mấy ngày nay cô không có ở đây, hơn nữa hạng mục bận rộn, Thi Vũ đều rất ít nghĩ đến cô . Tới Hội Thành là đúng, ở bên này thoải mái hơn rất nhiều, hơn nữa quan trọng nhất là không có gánh nặng gia tộc, thiên kim tiểu thư gì đó đều không hề quan trọng, nàng chỉ là Thi Vũ mà thôi.
Đây đang là lầu ba, đi cầu thang xuống là được. Đèn hành lang không phải rất sáng, Thi Vũ thu tay lại vài lần cũng không thu tay lại được, Vương Dịch nắm tay nàng rất chặt.
Cô nói: "Về sau chị đi công tác thì có thể nói với em một tiếng không?"
Thi Vũ dừng lại: "Như Mộng không nói cho em à?"
Nói đến Như Mộng, đôi mắt Vương Dịch lạnh đi. Nhưng bởi vì Thi Vũ đang nhìn cô, cho nên cô hơi thu lại, tiếng nói của cô trầm thấp: "Nếu chị có thể nói cho em biết thì càng tốt hơn."
Thi Vũ liếc nhìn về phía cầu thang: "Như Mộng và Đường Lập có thể giải tán rồi, chị cảm thấy những người đó sẽ không xuất hiện nữa đâu, họ cũng không cần đi theo chị nữa."
Vương Dịch lập tức cảm thấy hối hận khi đưa ra yêu cầu này với nàng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co