78
tóc tiên tay bên phải khoác eo một mỹ nhân, tay bên trái lại sờ mó vòng ba của một kiều nữ.
chưa kể đến các nàng nhân viên phục vụ quán bar chân dài ngồi xung quanh.
chị đã như vậy liên tục mấy ngày, vì chị đang trong tình trạng tìm tiểu tình nhân cho mình.
chị đã biết rõ, mình không thể có một cảm giác gì với nam nhân rồi...tự hiểu bản thân cần một nữ nhân.
"tiên!!! em làm trò gì vậy?!"
tùng dương tự dưng lại xông vào phòng của chị, quát thật lớn.
tóc tiên thấy anh liền mỉm cười, nâng ly rượu trên tay lên. "dương, ngồi chơi."
"cái gì đây? em đang làm cái gì có biết không...?!!"
"anh bỏ em ra đi." tóc tiên bị lôi đứng dậy thình lình cũng khó chịu, chị hất tay tùng dương ra. rồi lắc đầu.
"em không cần."
"ý em là sao...?"
"ý em....là em không cần anh."
tùng dương ngạc nhiên, anh nhói một cái tận sâu trong tim, rồi nhíu mày.
"em say rồi đúng không?"
"em không có say...em thật sự nghiêm túc."
"đừng đùa với anh nữa, cái gì anh cũng bù đắp cho em rồi, anh đã làm em hạnh phúc trong quãng thời gian vừa qua, không phải sao..?"
"em không hạnh phúc, em không vui." chị nhếch khoé môi, cười nhạt.
"hai chúng ta, rõ ràng không thể. chính xác hơn, em không thể yêu anh được."
"tại sao?"
"em đã từng rất yêu anh, em yêu đến mức mù quáng. nhưng bây giờ, sau tất cả, đã không còn nữa...em nhận ra, bản thân mình thật sự mang trong mình một suy nghĩ ngu xuẩn, phi lý...em yêu con gái."
"em đừng có ăn nói điên khùng nữa! về nhà mau lên. đã khuya lắm rồi."
"không, dương...tối nay, em sẽ ngủ ở khách sạn. em không muốn quay về nhà."
tóc tiên lặng người, chị nhỏ giọng. ánh mắt đầy nổi đau thương.
"nhà là cái nơi chứa toàn kỉ niệm, kí ức về thy. em về đó nữa, tuyệt đối sẽ trở nên điên mất, em không thể ôm trong mình một đống kí ức ngọt ngào....rồi đối mặt với sự thật."
"sự thật gì?!" tùng dương nhăn mặt, anh sôi máu.
"con ranh đó đã làm gì em?"
"em ấy...đã không còn nhớ đến em nữa rồi."
tóc tiên ép nước mắt lăn dài xuống gương mặt xinh đẹp, chị cay đắng với giọng nói nghèn nghẹn.
"hiện tại...em ấy đang qua lại với một người tốt hơn em vạn lần. lửa gần rơm, đúng là cháy...cháy..."
"em đã có anh - phạm tùng dương. em nghĩ lung tung cái gì! hãy quên nó đi, cuộc sống của em không liên quan đến nó mà!!"
"em không muốn chấp nhận! mỗi lần nghĩ đến...những gì mà em ấy sẽ làm cho con ả đó, những gì em ấy cho em, sẽ đem cho con ả đó...!!! em thật sự mất kiểm soát!!!"
tóc tiên quẹt nước mắt, chị mạnh giọng.
"chính vì vậy, để quên chuyện đó đi, em phải ở lại đây, vui vẻ với mấy cô gái này....!! sẽ có ngày...em tìm được người tốt hơn thy."
"tiên à..."
tùng dương như nuốt phải trái đắng, anh nhói lòng, lặng im nhìn người con gái anh thương yêu.
chị đã thay đổi, không còn như trước nữa...
chị bây giờ như một người xa lạ...
cách nói vừa rồi chính xác là muốn gián tiếp buông tay anh.
được rồi, dù sao...thời gian qua, anh đã chịu đủ.
chị giả vờ vui vẻ thế nào, nụ cười với anh gượng gạo ra sao...đến đây là chấm dứt.
anh sẽ buông tha cho chị.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co