Truyen3h.Co

Chim Tước

7

banhgao07

Học viện của Điền Chính Quốc nằm ở khuôn viên cũ, ngôi trường được xây dựng vào thời kì thuộc địa, sở hữu kiến trúc cổ xưa trăm năm lịch sử, song cơ sở hỗ trợ người tàn tật chưa được tốt lắm, mặc dù mang xe lăn, nhưng rất nhiều chỗ chỉ có cầu thang không có sườn dốc, đâm ra vẫn phải ngừng chân bế Điền Chính Quốc lên trước, đoạn chạy xuống vác xe lăn theo sau -- Cũng may là đã nghỉ hè rồi, sân trường chẳng hề đông đúc, Điền Chính Quốc bèn chấp nhận số phận để Kim Thái Hanh nhấc bổng mình lên.

Lúc đến khu vực giảng dạy, Kim Thái Hanh phát hiện máy bán hàng tự động, nhanh chóng rảo bước sang mua hai chai nước lạnh cho Điền Chính Quốc: "Chườm mặt chút đi."

Điền Chính Quốc sửng sốt chốc lát, hấp tấp nhận lấy ép lên má mình: "Còn đỏ lắm ạ?"

Kim Thái Hanh vươn tay kiểm tra nhiệt độ trán cậu: "Tôi đoán em lại phát sốt." Xác nhận cũng chả phát sốt gì cả, mới thở phào một hơi, "Dọc đường cũng trộm nhìn tôi suốt rồi, sao vẫn chưa quen mắt hửm?"

Điền Chính Quốc "Ơ" một tiếng: "Ngài biết ư..." Còn bảo, "Đúng là nhìn nhiều có quen mắt chút đỉnh, nhưng mặt em đã đỏ thì lâu phai lắm..."

Đây cũng coi như lời thật lòng, bởi làn da Điền Chính Quốc vừa mỏng vừa giàu mao mạch. Hở tí là ửng hồng, hồng lên chẳng dễ gì nhạt, dẫu mặt mày hay thân thể cũng như vậy, mỗi lần thẹn thùng hoặc động tình đều chả giấu giếm nổi. Kim Thái Hanh rất hứng thú, anh ôm lòng ích kỉ không muốn kẻ khác phát hiện. Nếu Điền Chính Quốc xấu hổ trước mặt người ngoài, Kim Thái Hanh thường hay giúp cậu che chắn một chút, hoặc cầm khăn lông túi chườm đá để cậu áp sắc đỏ xuống mới tiếp tục.

Thời điểm Điền Chính Quốc mới tới, có lần Kim Thái Hanh tiện đà dẫn cậu đến buổi hẹn với đám bạn, song mặt cậu vốn non nớt, người ngọt lại dễ dàng xấu hổ, cuối cùng bị trêu đến ngây ngốc, nếu không nhờ Kim Thái Hanh giải vây chắc còn chẳng thoát ra toàn vẹn. Về sau Kim Thái Hanh bèn hạn chế dẫn cậu đi tụ tập ở chốn đông người, thậm chí tần suất anh tham gia các hoạt động thế này cũng giảm bớt, chỉ khi vắng Điền Chính Quốc mới cùng bè lũ ngày trước ra ngoài uống vài li.

Bạn bè đều chế nhạo Kim Thái Hanh: Kim ốc tàng kiều, bị tiểu yêu tinh trói buộc trái tim.

Kim Thái Hanh chả bao giờ quan tâm những lời này, chỉ mỉm cười thờ ơ. Thành thật mà nói, thoạt đầu anh cảm thấy lí do để từ chối tiệc rượu "Quân vương từ nay không tảo triều" sẽ khéo hơn việc xổ thẳng "Công việc bận rộn muốn về nhà ngủ", dễ chấp nhận còn giữ sỉ diện cho kẻ khác. Vậy mà bẵng đi một thời gian, chẳng hiểu tại sao, cái cớ ấy dần trở thành sự thật.

Bấy giờ sắc hồng trên mặt Điền Chính Quốc đã phai nhạt.

Kim Thái Hanh nâng mặt cậu bằng hai tay, sưởi ấm đôi gò má lạnh buốt của cậu: "Dạo này ăn cơm ngoan phết, có tí thịt rồi đấy." -- Size của Điền Chính Quốc thua Kim Thái Hanh những hai ba số, mặt nhỏ còn gầy nhom, đến độ Kim Thái Hanh khẽ giương hai tay là có thể che trọn cậu ngay, chỉ béo lên một tí thì căn bản không phát hiện bằng mắt thường được, chỉ khi chạm vào mới nhận ra khác biệt nhỏ nhoi thôi. Song nhiêu đó cũng đủ khiến Kim Thái Hanh kiêu hãnh rằng mình chăm người mát tay, xuất hiện thành quả rõ rệt rồi, "Chuyển thẳng tiền vào thẻ ăn cho em là đúng đắn nhất."

Nửa năm trước, Kim Thái Hanh bất ngờ phát hiện tháng nào Điền Chính Quốc cũng nhận nhiều số 0 nhường ấy, thế mà tiền ăn ở trường luôn ít hơn mặt bằng chung, ỷ vào thể chất mình tốt, thi thoảng mới chịu ăn hai bữa một ngày, vậy là hiếm khi anh được dịp nổi trận lôi đình với Điền Chính Quốc. Hết giận lại đau lòng, trằn trọc mất ngủ những mấy hôm, vừa chột dạ vì nặng lời, vừa sợ Điền Chính Quốc cứ thế sẽ đói tuột huyết áp. Cuối cùng lại gọi điện báo hại Điền Chính Quốc ngay nửa đêm, cậu phải khuyên nhủ "Em không để bụng thật mà" suốt một tiếng mới chịu gác máy, từ đấy mỗi tháng anh sẽ trả thêm một khoản, trực tiếp chuyển vào thẻ ăn, rồi ra lệnh cưỡng chế "Dù khao bạn học cũng phải xài hết cho tôi, cuối tháng tôi sẽ kiểm tra."

Điền Chính Quốc nghe anh nói xong, cũng học theo áp tay mình lên tay anh vò vò má: "Cảm nhận được cơ à? Vậy không thể béo thêm nữa rồi, béo thêm eo lại phì mất."

Kim Thái Hanh bị chọc cười: "Béo thêm thì có sao, béo một chút..." Anh định bảo ôm mới dễ chịu, có điều sực nhớ đang ở bên ngoài, chẳng tiện mở miệng lắm, rốt cuộc nghẹn lời ngay cổ họng.

Song Điền Chính Quốc vẫn biết anh muốn nói gì.

Cậu nháy mắt ranh mãnh, bắt chước giọng điệu già dặn nghiêm túc của Kim Thái Hanh lúc bàn bạc với cấp dưới: "Ngài đó, phải nghiêm khắc với bản thân hơn."

Giống y như đúc.

Kim Thái Hanh khẽ nhướn mày, lập tức bẹo má cậu.

Điền Chính Quốc tránh chả kịp, đành phải xin tha: "Úi đừng mà... Khéo chốc nữa nó lại đỏ, phiền phức thêm cả buổi đó."

Hai người nghĩ tới cảnh phải lặp lại cảnh tượng ngớ ngẩn này, đều không khỏi bật cười.

Điền Chính Quốc cười đến khoái trá, tiếng cười xâu chuỗi với nhau, trong trẻo lại vang dội, như thể ánh nắng nhỏ vụn luồn qua kẽ hở tán lá, khẽ rọi vào vầng trán anh -- Có đôi chút khác biệt giữa cậu sinh viên năm tư bình thường cùng thiếu niên tại nhà Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh thoáng sững sờ, nhịp tim đột nhiên tăng tốc, bỗng dưng rất muốn nhích tới hôn cậu. Ngặt nỗi hiện tại đang đứng giữa khuôn viên trường, anh sợ kẻ khác phát hiện mình có ý đồ xấu với Điền Chính Quốc, đành phải lùi về sau một bước, vươn tay chỉnh lại tóc mái tán loạn của cậu.

Kim Thái Hanh đẩy Điền Chính Quốc đến phòng vẽ tranh, xác nhận sàn phòng vẽ tranh bằng phẳng, kiểm tra thử chức năng tự động của xe lăn mới yên lòng để Điền Chính Quốc di chuyển: "Chỉ mang theo đồ quan trọng thôi, thuốc màu và dụng cụ, tôi đã căn cứ theo lời em mà dặn người mua sẵn ở nhà rồi."

Điền Chính Quốc gật đầu.

Kim Thái Hanh thừa dịp vờ lơ đãng, dùng tông giọng bâng quơ hỏi: "Kí túc xá còn sót thứ gì không? Cần tôi sang đấy giúp em chứ?"

Điền Chính Quốc chợt khựng người.

Kim Thái Hanh bèn lập tức chữa cháy: "Nếu thấy phiền quá thì..."

Điền Chính Quốc vội vàng lắc đầu: "Không phiền gì hết mà." Kim Thái Hanh biết rõ cậu nhất định sẽ nói vậy, thầm cười đắc ý trong lòng, đoạn lại nghe cậu bảo, "Chỉ là sếp lớn như ngài..."

Kim Thái Hanh lấy ngón trỏ chặn môi cậu: "Gọi tôi là gì cơ?"

Điền Chính Quốc "Á" một tiếng, nhớ đến vai vế đã giao kèo lúc trước, ngoan ngoãn đổi xưng hô ngay: "Anh Thái Hanh."

Nhịp tim Kim Thái Hanh lại có chút bất ổn rồi.

Thấy phòng vẽ tranh chả có ai, anh bèn nhanh chóng cúi xuống hôn cậu một cái: "Ngoan."

Mặt Điền Chính Quốc tiếp tục đỏ lựng, rủ mắt chẳng buồn nhìn anh nữa: "À ừm... Vậy anh chỉ dọn đồ..."

Kim Thái Hanh khẽ nhướn mày: "Sao hả? Hóa ra trong đầu em tôi là hạng công tử tay không thể khiêng vai không thể gánh à? Mười hai tuổi tôi đã ở trường nội trú, mười sáu tuổi đã vượt qua thử thách sinh tồn dã ngoại trong vòng bảy ngày, mà còn chả được hỗ trợ lương thực đâu đấy."

Hai mắt Điền Chính Quốc mở tròn vo: "Quào, thật ạ? Dã ngoại ư?"

Kim Thái Hanh búng trán cậu: "Gạt em làm gì?" Thấy ánh mắt của cậu sáng như vậy, lòng anh cũng thoáng bồi hồi, "Sao hả -- Em muốn đi à?"

"Muốn chun chút." Điền Chính Quốc thành thật gật đầu, "Em từng định đến mấy vùng hương đồng cỏ nội vẽ phong cảnh, nhưng vẫn chưa có cơ hội..."

"Lần sau dẫn em đi." Kim Thái Hanh lập tức nói, bổ sung thêm câu, "Chỉ hai chúng ta."

Điền Chính Quốc gật đầu đáp "Vâng", đôi mắt chan chứa ý cười, gò má phớt hồng, cậu híp mắt đặt chìa khóa phòng vào lòng bàn tay Kim Thái Hanh, lại liệt kê những vật cần thiết hẳn một tờ giấy, nói rõ vị trí từng vật.

Về phần Kim Thái Hanh, đương nhiên là muốn trục lợi.

Anh đã ôm tư tưởng muốn giữ người lại lâu dài, đương nhiên phải nắm rõ lai lịch của đối thủ cạnh tranh. Hiển nhiên anh có thể ngồi trong phòng làm việc chờ báo cáo điều tra, nhưng dù sao báo cáo cũng là góc nhìn khách quan từ bên thứ ba, nếu có cơ hội, anh vẫn muốn bước vào lãnh thổ cá nhân của Điền Chính Quốc, đánh giá "Bạn trai" trong mắt Điền Chính Quốc là thể loại gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co