6
Thời điểm Kim Thái Hanh vào cửa, Điền Chính Quốc đang trùm kín chăn ngủ bù, nghe được tiếng động thì thò đầu ra ngoài, nhìn thấy Kim Thái Hanh, chợt ngây ngẩn cả người, lập tức trừng lớn đôi mắt ngái ngủ còn mờ hơi nước của mình, sững sờ nhìn chằm chằm Kim Thái Hanh suốt hai giây, lại đưa tay dụi dụi mắt.
Kim Thái Hanh đi tới bắt lấy tay cậu: "Đừng dùng tay dụi mắt." Lập tức phát hiện đầu tóc của cậu bù xù hết cả lên, vẻ mặt ngố tàu siêu buồn cười, "Sao đấy? Ngủ ngu người rồi à?"
Bấy giờ Điền Chính Quốc mới "Á" một tiếng: "Kim tổng, hóa ra là ngài."
Kim Thái Hanh khẽ búng trán cậu: "Ngủ đến ngu người thật hả? Ngay cả tôi mà cũng không nhận ra?"
"Hổng phải, chỉ là..." Mặt Điền Chính Quốc hơi ửng đỏ, nâng cánh tay chưa bị anh tóm che mặt mình, "Ngài ăn mặc thế này trông trẻ quá đi..."
Kim Thái Hanh nghe xong liền vui vẻ. Song lại cố tình giả vờ khó chịu: "Ồ, nói như vậy là bình thường tôi rất già?"
"Không có không có!" Điền Chính Quốc chối bay chối biến, "Bình thường trông ngài chín chắn lắm, thận trọng có nội hàm..."
Kim Thái Hanh cúi người xuống hôn cậu: "Trêu em thôi, tôi chưa giận."
Điền Chính Quốc ngẩng đầu ngoan ngoãn để anh hôn, rút tay ra khỏi tấm chăn vòng cổ Kim Thái Hanh -- Kim Thái Hanh phát hiện cậu mặc áo ngủ của mình, quá rộng, che hết cả bàn tay, chỉ để lộ chút đầu ngón tay, hơn nửa bả vai đều trượt ra bên ngoài, nhanh chóng lôi chăn qua bọc cậu lại: "Vì sao mặc đồ của tôi?"
"Đang ngủ giữa chừng thì đổ mồ hôi ạ..." Đầu lưỡi Điền Chính Quốc vẫn bị Kim Thái Hanh ngậm mút chẳng chịu tha, đành phải ú ớ phun từ ngữ vào răng môi Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh thò tay kiểm tra thân thể cậu, quả nhiên có chút ẩm ướt: "Lại phát sốt nữa à? Toàn bộ áo ngủ đều ướt hết rồi sao?"
-- Trên phương diện chi phí ăn mặc, xưa nay Kim Thái Hanh chưa từng đối xử tệ với người bên cạnh, đặc biệt là Điền Chính Quốc. Áo ngủ suốt hai năm qua đều mua chung kiểu dáng với Kim Thái Hanh. Trong phòng giữ đồ còn sắm nguyên cả tủ quần áo lớn. Thậm chí một ngày có thể đổi bảy bộ đổi suốt một tháng cũng chả sợ trùng nhau.
"Chút xíu thôi à, bây giờ hạ sốt rồi. Với lại chỉ, chỉ ướt hai bộ." Điền Chính Quốc thành thật trả lời, lập tức bổ sung, "Em tự thay, người khác không thấy..."
"Tôi không hỏi em chuyện này." Kim Thái Hanh ôm cậu lên đùi mình, khẽ đụng chóp mũi của cậu, "Vì sao mặc áo của tôi?"
Điền Chính Quốc bị anh hỏi đến chẳng còn đường trốn.
Vành tai đều đỏ ửng, rủ mắt thều thào nói: "Có mùi của ngài, mặc vào dễ ngủ hơn."
Đại khái Kim Thái Hanh cũng đoán được đôi chút mới hỏi, song khi nghe chính miệng Điền Chính Quốc nói ra, vẫn cảm thấy trái tim mình khẽ co giật, chỉ muốn nuốt chửng cậu vào bụng mới thôi.
Thế nhưng lát nữa còn công việc.
Buộc lòng kiềm chế kích động mà khẽ hôn đỉnh đầu cậu: "Ngoan."
Kim Thái Hanh giúp Điền Chính Quốc thay quần áo xong, bế cậu xuống lầu, đặt vào ghế lái phụ, buộc dây an toàn giúp.
Ngoảnh đầu mở cửa lẫn thử khởi động xe -- Chiếc xe này chỉ có giá hai mươi vạn, đối với Kim Thái Hanh mà nói hệ thống có chút lạ lẫm, toàn bộ quá trình đều dựa theo từng bước cấp dưới chỉ dẫn mà máy móc chấp hành, vất vả lắm mới khởi động được, thở phào một hơi, lúc quay mặt chợt phát hiện gò má Điền Chính Quốc cứ đỏ bừng, bèn hỏi: "Sao vậy? Còn ngượng à?"
Điền Chính Quốc dùng hai tay bụm má để bớt nóng, thành thật gật đầu: "Có chút chút ạ."
Kim Thái Hanh ngoài dự đoán bảo: "Lí do? Vì tôi bế em xuống à? Trong nhà lại chả có người ngoài, còn ai không biết hai chúng ta nữa, suốt mấy ngày nay tôi đều bế em ngược xui, mắc mớ gì bây giờ lại thấy xấu hổ chứ?"
Điền Chính Quốc lắc đầu: "Không phải chuyện này..." Dừng chốc lát bèn nhanh chóng bổ sung, "Em đâu có xấu hổ."
Kim Thái Hanh tự mình suy diễn: "Có phải vì sợ tôi cũng bế em như thế ở trường không? Yên tâm đi, tôi đã mua xe lăn cho em rồi, cất ở sau cốp xe, đợt lát nữa tới trường tôi sẽ đẩy em đi, gặp người khác thì cứ bảo tôi là họ hàng xa."
"Vâng, được ạ." Điền Chính Quốc gật đầu lia lịa, "Cảm ơn Kim tổng."
Màu đỏ trên má vẫn chưa tan.
Kim Thái Hanh càng thêm kì quái: "Nếu không phải vì cái này... Vậy thì vì cái gì?"
Điền Chính Quốc chẳng nói chẳng rằng.
Cũng không dám nhìn anh.
Kim Thái Hanh chau mày, tháo dây an toàn rồi nghiêng người qua: "Chính Quốc? Rốt cuộc là thế nào?"
Ánh mắt Điền Chính Quốc lấp lóe. Cắn chặt môi. Nhanh chóng rụt người về phía sau. Giơ tay định cản người theo bản năng.
Kim Thái Hanh lập tức bắt được cổ tay trực tiếp sáp đến gần: "Chính Quốc, nhìn tôi."
Điền Chính Quốc quả thực suýt bật khóc: "Đừng... Tim em đập nhanh quá..."
Kim Thái Hanh trượt ngón tay xuống sờ mạch đập của cậu, quả nhiên nhanh đến đáng sợ, sững sờ phút chốc thì đột nhiên tỉnh ngột: "Đẹp trai đến vậy sao?"
Điền Chính Quốc gật đầu lộn xộn: "Chính ngài không biết đấy thôi..." Âm thanh hiếm thấy có tí hờn dỗi, mới mẻ một cách kì lạ, Kim Thái Hanh nghe xong lập tức ngứa ran trong lòng, "Nếu làm bìa tạp chí đảm bảo bán hết sạch..." -- Mà đúng thật từ thời Kim Thái Hanh còn đi học, đã từng bị chụp ảnh ngoài đường phố, thậm chí lên hẳn một tạp chí thời trang cực kì hot lúc bấy giờ, góc nghiêng thần thánh kết hợp với làn gió vô tình ghé qua, kết quả tạp chí số đó hoàn toàn sold out, sau khi chị gái Kim Thái Hanh phát hiện thì cực kì tức giận, không thể không dùng chút thủ đoạn để đè chuyện này xuống.
Kim Thái Hanh lại coi nó như một tai tiếng thú vị. Thường xuyên nói đùa với người quen -- Song anh cũng chẳng thấy tự đắc hay gì, chỉ lấy đó làm chuyện cười. Suy cho cùng anh cũng là kẻ hơi theo chủ nghĩa male chauvinism*, cảm thấy đàn ông cần phải dựa vào bản lĩnh, xấu hay đẹp gì cũng chả quan trọng.
Nhưng bây giờ được Điền Chính Quốc thổi phồng kiểu này, chợt cảm thấy bề ngoài dễ nhìn quả nhiên vẫn chiếm ưu thế, trong lòng lâng lâng, khẽ cắn lên chóp mũi Điền Chính Quốc: "Em đấy, cứ tiếp tục nói năng đáng yêu kiểu này, cẩn thận ngày mai không xuống giường nổi."
Điền Chính Quốc bị anh đè lên thì chẳng dám động đậy gì nữa.
Kim Thái Hanh liền thấy tội nghiệp, bèn ngưng trêu cậu.
Đang tính lùi về ghế tập trung lái xe, lại nghe Điền Chính Quốc bên kia nhỏ giọng nói: "Thì vốn dĩ, ngày mai em, em cũng không dự định xuống giường mà."
Kim Thái Hanh thầm nghĩ, bản thân chưa trực tiếp ôm cậu về nhà lần nữa, thật sự là quá giỏi nhẫn nại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co