3
Siwon quả nhiên có tố chất của một nhân viên phục vụ chuyên nghiệp, dù chỉ là người làm thời vụ.
Đối mặt với tình huống bất ngờ này, hắn vẫn điềm nhiên lau sạch vệt nước trên mặt, tiếp tục hỏi: "Cậu Cho, cậu có cần thêm champagne không ạ?"
Đầu óc Kyuhyun bị quá tải nặng nề, lập tức đứng hình.
Eunhyuk vừa nhìn thấy Siwon thì sửng sốt hết cả người. Hắn ta thường xuyên đến nhà hàng này ăn tối, nhưng một anh phục vụ đẹp trai ngời ngời như thế này thì đây là lần đầu tiên mới thấy.
Eunhyuk ăn cả nam lẫn nữ, nên khi thấy trai đẹp với cặp lông mày sắc lẹm và đôi mắt sáng ngời, vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú và chính trực như Siwon, hắn ta cũng có chút mê mẩn, định mở lời xin Kakao.
Còn Kyuhyun thì sợ bay mất nửa cái hồn, ngay lập tức hỏi: "Sao anh lại ở đây?!"
Chẳng lẽ là bám theo cậu đến đây sao?
Chỉ nợ hắn một chút xíu tiền thôi mà? Cần gì phải làm quá lên vậy?
Nhưng lúc nhìn thấy bộ đồng phục nhân viên phục vụ của Siwon, Kyuhyun cũng đã đoán ra được một nửa.
Siwon hỏi gì đáp nấy: "Tôi làm việc ở đây."
Kyuhyun theo phản xạ: "Sao anh lại đến đây làm?"
Siwon thong thả đáp: "Vì ở đây tuyển người làm thời vụ."
*
Nói đúng quá, không cãi lại được.
Eunhyuk nhìn Siwon rồi lại nhìn Kyuhyun, nghe xong đoạn đối thoại của cả hai thì lờ mờ hiểu ra: "Hai người quen nhau à?"
Kyuhyun không muốn thừa nhận trước mặt người ngoài Siwon là hôn phu của mình, nên nói ấp úng: "...Cũng coi là vậy."
Eunhyuk thấy thái độ mập mờ của cậu thì lại hiểu sai tám ngàn mét.
Nếu hôm nay chỉ có một mình hắn ta gặp Siwon, có lẽ hắn ta đã thử xin kakao rồi.
Nhưng nếu Kyuhyun cũng quen biết hắn thì Eunhyuk đã hoàn toàn hết hy vọng.
Dù sao, giới thượng lưu ở Vân Seoul vẫn hay đồn đại.
Chỉ cần Kyuhyun muốn, cậu chỉ cần ngoắc tay một cái, hầu như không ai có thể từ chối được.
Bao gồm cả Eunhyuk.
Đối đầu với một cực phẩm tuyệt sắc như Kyuhyun, nói thật là nên sớm nhận thua thì hơn.
Eunhyuk cười một cách đầy ẩn ý: "Ồ, ra là bạn bè. Vậy tôi không làm phiền hai người nữa, tôi xin phép đi trước."
Eunhyuk khôn ngoan đứng dậy định rời đi.
Kyuhyun vội vàng nói: "Khoan đã!"
"Khoan đã?"
Eunhyuk ngạc nhiên, chẳng lẽ hắn cũng có thể chơi some luôn hả?
Suy nghĩ kỹ, ừm... ba người cũng được mà! Có Kyuhyun ở đây, phen này lời to rồi!
Kyuhyun trịch thượng ra lệnh: "Trả tiền bữa ăn rồi hãy đi."
Eunhyuk: ...
Mừng hụt.
Nhưng giờ thì hắn ta hiểu rồi.
Heechul —— người đang nắm quyền gia tộc họ Cho đã cắt hết tiền tiêu vặt của Kyuhyun thật rồi.
Eunhyuk vừa đi, trên bàn chỉ còn lại Kyuhyun và Siwon.
Nhìn Siwon, Kyuhyun biết vẻ mặt của mình lúc này chắc chắn rất phức tạp. Seoul rộng lớn như vậy, sao lại trùng hợp đến thế? Vừa ra ngoài ăn cơm thì gặp ngay cái tên hôn phu xui xẻo này!
Kyuhyun nhìn ngang ngó dọc, lên tiếng: "Đây không phải chỗ để nói chuyện, đi theo tôi."
Siwon: ?
Hắn thật không muốn nói chuyện chút nào. Kyuhyun đi được vài bước thì phát hiện Siwon vẫn đứng đực ra, không đi theo. Trong lòng nóng ruột, giọng nói có phần nặng nề hơn: "Anh đứng đực ra đó làm gì? Đi thôi!"
Giọng điệu này nghe có chút giống làm nũng, nhưng bản thân Kyuhyun lại không nhận ra.
Siwon cuối cùng cũng nhúc nhích, hắn bình thản đáp lại: "Tôi không phải người rảnh rỗi, tôi còn phải làm việc."
Kyuhyun: ?
Công việc còn có thể quan trọng hơn tôi sao?
Kyuhyun lập tức có hơi tức giận, nghĩ bụng cái công việc làm thêm vớ vẩn này của hắn thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ?
Khoan đã, nói đến tiền ... Kyuhyun chợt nhớ ra, mình vẫn còn đang nợ Siwon một khoản tiền lớn.
Lập tức, ngọn lửa giận dữ trong lòng tắt ngấm, thay vào đó là chút chột dạ.
Số tiền trong túi cậu lúc này, có khi còn chẳng bằng số tiền người ta kiếm được từ công việc làm thêm này.
"Vậy khi nào anh tan ca?" Kyuhyun đành nhượng bộ.
Siwon liếc nhìn đồng hồ, cũng chỉ là loại một hai trăm tệ, dây đeo đã mòn rách nghiêm trọng, hắn đáp: "Nửa tiếng nữa."
Kyuhyun: "..."
Kyuhyun: "Ờm."
Trên đời này, người đàn ông đầu tiên có thể khiến cậu ba nhà họ Cho phải hạ mình, nhẫn nại chờ đợi suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng đã xuất hiện.
Nếu đám bạn bè plastic của Kyuhyun mà nghe được, chắc chắn sẽ rớt quai hàm.
Nhưng lúc này, Kyuhyun là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, ai bảo cậu muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt đáng ghét này chứ.
Nửa tiếng sau, Siwon thay một bộ quần áo khác, bước ra từ cửa sau của nhà hàng.
Kyuhyun ngồi chờ ở một quán cà phê ngoài trời gần đó, vừa bắt đầu có chút sốt ruột thì thấy Siwon.
Giữa đám đông, người họ Triệu này khá nổi bật bởi chiều cao 1m83 của hắn. Vai rộng lưng thẳng, vóc dáng cao lớn nhưng không hề thô kệch, tỉ lệ cơ thể cực kỳ hoàn hảo, giống hệt một nhân vật bước ra từ truyện tranh, trông vừa thanh thoát vừa đẹp trai.
Tóc hắn được cắt gọn gàng, không dài không ngắn, nhìn có vẻ mềm mại, dưới ánh nắng như một chú chó lớn có bộ lông xù.
Hôm nay Siwon mặc một chiếc áo hoodie, trông trẻ hơn nhiều, cứ như một sinh viên đại học đầy sức sống. Quần áo tuy cũ nhưng được giặt rất sạch sẽ, khi hắn bước đến gần, dường như có thể ngửi thấy mùi xà phòng thơm thoang thoảng.
Kyuhyun nhìn chằm chằm một lúc, sự sốt ruột trong lòng vơi đi đôi chút.
Dù sao thì ai mà chẳng thích ngắm trai đẹp? Cậu soi gương ngắm mình một lúc còn thấy hết giận nữa là.
Kyuhyun vẫn quyết định hờn dỗi một chút, cau mày nói: "Sao lâu vậy?"
"Có một bàn khách ăn lâu, bị lố giờ một chút," Siwon giải thích.
"Ờm," Kyuhyun đặt ly cà phê xuống, do dự một lúc rồi hỏi câu hỏi mà cậu bận tâm nhất.
"À đúng rồi." Kyuhyun vờ như vô tình hỏi: "Lúc nãy ở nhà hàng, anh đến từ khi nào vậy? Có nghe thấy cuộc trò chuyện giữa tôi và bạn tôi không? Nghe được bao nhiêu?"
Đúng vậy!
Đây chính là điều Kyuhyun bận tâm nhất!
Cậu thậm chí có thể phá vỡ nguyên tắc của mình, chờ đợi Siwon tận nửa tiếng chỉ vì chuyện này.
Lúc nãy ở nhà hàng cậu không nhận ra sự có mặt của Siwon, bởi thế mới mê mải bàn tán về Siwon với Eunhyuk y hệt như hai đứa mê trai.
Nếu để tên họ Choi này biết được thì đúng là nhục nhã ê chề! Kyuhyun chỉ cần nghĩ đến hậu quả đó thôi là mặt đã muốn bốc khói vì xấu hổ.
Siwon nhìn chằm chằm Kyuhyun vài giây, Kyuhyun cố tỏ ra bình thản.
Hừ, bây giờ thi xem ai kiềm chế giỏi hơn nè. Kyuhyun tuyệt đối sẽ không để đối phương nhận ra bất kỳ manh mối nào.
Một lúc lâu sau, Siwon mới nói: "Không lâu. Khi cậu bảo tôi mang menu đến thì tôi mới đi tới."
"Vậy là anh không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện của tôi với bạn tôi hả?" Kyuhyun lập tức không kiềm chế được, hỏi dồn dập.
Siwon nhướng mày: "Tôi cần phải nghe à?"
Kyuhyun: "... Không cần!"
Trong lòng Kyuhyun thở phào nhẹ nhõm, đúng là trong cái rủi có cái may.
Tảng đá lớn trong lòng Kyuhyun rơi xuống, cậu lập tức phẩy tay muốn Siwon đi ngay.
Cậu chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với Siwon, cứ nhìn thấy hắn là lại nhớ đến số phận bi thảm bị cắt thẻ của mình, thực sự không muốn ở gần thêm một phút nào nữa.
Nào ngờ, vừa quay lưng đi, cái bụng không nghe lời của Kyuhyun đã ùng ục một tiếng. Trong khoảnh khắc đó, cả thế giới như im bặt. Chỉ còn âm thanh sụp đổ của lòng tự trọng của cậu ba Cho.
Đầu óc Kyuhyun lại đứng hình một lần nữa. Cậu không ngờ chuyện xấu hổ chỉ có trong tiểu thuyết lại xảy ra với chính mình.
Cái bụng của mình, vậy mà, lại réo lên?!
... Thôi cho cậu chết quách đi cho rồi.
Thực ra chuyện này cũng bình thường thôi.
Vì ông nội qua đời, Kyuhyun luôn buồn bã chán nản không chịu ăn cơm, hoặc có ăn vào thì cũng nôn ra. Lúc nãy ở nhà hàng, mục đích chính của cậu là để hỏi vay tiền Eunhyuk nên tâm trí lơ lửng ở đâu đâu, càng không thể nuốt trôi.
Người là sắt cơm là thép, dù Kyuhyun có định tu tiên thì cũng không thể nhịn ăn nhiều ngày như vậy.
Đôi gò má của Kyuhyun gần như đỏ bừng ngay lập tức, đỉnh đầu thậm chí còn bốc khói có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Khi xấu hổ, con người ta thường tỏ ra bận rộn. Còn khi Kyuhyun xấu hổ, cậu chỉ muốn chết ngay lập tức.
Cậu không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, lập tức cất bước muốn chạy. Nào ngờ vừa mới nhấc chân, cánh tay đột nhiên bị giữ lại.
Mọi bộ phận trên cơ thể Kyuhyun đều thon gọn, nhưng không hề gầy yếu, ngược lại rất cân đối.
Lúc Siwon nắm lấy cánh tay cậu, dù cách một lớp áo sơ mi mỏng vẫn cảm thấy sự mềm mại, tinh tế.
Kyuhyun: ?
Rất muốn trốn, nhưng không thể thoát.
Siwon sững người, buông tay, rồi lịch sự nói: "Còn sớm, tôi mời cậu đi ăn nhé?"
Kyuhyun: "..."
Kyuhyun không nói gì.
Siwon đợi vài giây, đột nhiên như tự học được, lại bổ sung thêm, trong lòng cảm thấy hơi buồn cười: "...Được không?"
Lúc này Kyuhyun mới miễn cưỡng gật đầu: "Được thôi."
Tại thấy anh có lòng thành như vậy nên tôi mới đồng ý đó.
Cách giải quyết sự xấu hổ của Kyuhyun chính là giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, bình thản hỏi: "Ăn ở đâu? Khu này tôi không quen."
Cậu xưa nay chỉ quen vui chơi ở vài khu kinh tế sầm uất nhất Seoul, nếu không phải đi biển thì cũng là dự tiệc du thuyền. Khu vực này đã gần với khu đại học, vị trí khá hẻo lánh, Kyuhyun thực sự chưa từng đến bao giờ.
Ánh mắt của Siwon dừng lại ở một tiệm mì bò thuộc chuỗi cửa hàng ở phía đối diện. Quán trang trí bình thường, mặt tiền bóng nhẫy, trước cửa còn có hai thùng rác lớn. Kyuhyun cũng nhìn theo ánh mắt của hắn.
Đúng lúc đó, một vị khách bước ra, thản nhiên vứt tăm xỉa răng xuống đất, phun một ngụm nước bọt rồi dùng dép lê chà chà cho sạch.
Kyuhyun chứng kiến toàn bộ quá trình, bình tĩnh lên tiếng: "Nếu anh dẫn tôi đến tiệm mì bò đó ăn, tôi sẽ đổ bát mì bò lên đầu anh, vặn đầu anh nhét vào thùng rác trước cửa, rồi sau đó tôi sẽ vứt cái thùng rác này ra cửa biển cảng Victoria luôn, anh hiểu không?"
Kyuhyun mỉm cười, nặn ra ba chữ, ánh mắt không che giấu sát khí: "Đổi, quán, khác."
Siwon: "..."
Quán này cũng đâu có rẻ, một bát tận 45.000 won có cần phải chê bai dữ vậy không?
Đúng là vừa cao sang vừa khó chiều.
Kyuhyun liếc mắt một cái là biết ngay Siwon đang nghĩ gì.
Anh ta còn dám nói mình khó chiều sao?
Làm ơn đi, đại ca, bây giờ tôi ra nông nỗi khuynh gia bại sản này là vì ai chứ?
Hơn nữa, lần hẹn hò đầu tiên mà lại mời hôn phu của mình đi ăn ở tiệm mì bò, hai người họ bây giờ cũng coi như là chuẩn phu phu rồi nhỉ? Biết đâu chừng sắp cùng nhau bước vào nấm mồ hôn nhân rồi.
Không hiểu thẳng nam sắt thép kiểu gì mới làm ra mấy trò con bò này !
Kyuhyun không nhịn được mà mắng: "Chắc anh chưa yêu đương bao giờ đâu nhỉ?"
Siwon nghe vậy lòng khẽ chùng xuống, không hiểu sao lại nhớ đến dãy số trọn đời trọn kiếp yêu anh mà Kyuhyun đã chuyển cho hắn.
"Chưa." Giọng điệu của Siwon có chút phức tạp.
Kyuhyun hoàn toàn không để ý, tiếp tục buông lời châm chọc: "Hèn chi. Với cái kiểu thẳng nam như anh thì có người nào thèm để mắt tới mới lạ."
Kyuhyun nói chuyện từ trước đến nay chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của người khác, nếu không thì đã không sống đến bây giờ ——tất cả toàn mấy anh em nhựa dẻo, chẳng kết giao được một người bạn chân thành nào.
Siwon lại rất dễ thích nghi với tính cách của cậu, cũng không tức giận, thong thả tiếp lời: "Không sao, cùng lắm thì đợi đi xem mắt."
Xem mắt = Cha mẹ sắp đặt = Hôn nhân chính trị.
Bộ não của Kyuhyun tự động móc nối các từ khóa lại với nhau.
Ha ha, bây giờ thì anh đã đợi được rồi đấy.
Kyuhyun nghĩ đến chuyện này, trong lòng lại một trận tức tối.
Nhưng điều này lại nhắc nhở cậu một chuyện khác.
Siwon tìm một tiệm trà cách đó khoảng 500 mét, bước đi về phía trước, Kyuhyun nhấc chân đi theo.
"Này." Kyuhyun lên tiếng.
Siwon không quay đầu lại: "Ừm."
Kyuhyun do dự nói: "Nói cho anh chuyện này. Tôi có bạn trai rồi, anh... biết mà, đúng không?"
Nói xong, không hiểu sao trong lòng cậu lại có chút căng thẳng lo lắng.
Siwon nghe vậy thì cảm thấy khó hiểu. Thiếu gia này có bạn trai thì liên quan gì đến hắn?
Hắn đáp: "Biết."
Siwon nói: "Không sao, tôi không quan tâm."
???
Anh ta? Không quan tâm á?
Anh ta? Thờ ơ á?
Anh ta, anh ta ... tức là chẳng để bụng gì hết?
Mà không để bụng chẳng phải nghĩa là chấp nhận làm bé ba sao? Chấp nhận làm bé ba chẳng phải chính là biết rõ mà vẫn chen chân đó hả?! Mà biết rõ vẫn chen chân chẳng phải đồng nghĩa với tôi nguyện lấy cậu chủ Cho, cho dù chỉ làm thiếp tôi cũng cam lòng ư???!!!
Siwon trả lời xong, một lúc lâu cũng không nghe thấy Kyuhyun lên tiếng. Quay đầu lại, úi trời, sắc mặt cái cậu chủ kia hệt như vừa bị sét đánh trúng.
Siwon: "?" Mình vừa nói cái gì kỳ cục lắm sao?
Kyuhyun có bạn trai hay không, vốn dĩ chẳng liên quan gì tới hắn.
Nếu muốn có nói thì chỉ có hơi bất ngờ thôi.
Không ngờ, Kyuhyun lại là gay.
Nhưng mà phong khí ở Seoul xưa nay vốn thoáng. Ngược dòng mấy trăm năm, nơi này còn từng bị ảnh hưởng một thời gian bởi đế quốc mục nát Anh quốc. Mười năm trước, Seoul thậm chí còn đi trước nội lục, trở thành nơi đầu tiên hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính.
Ở Seoul, từ giới giải trí đến dân thường, chuyện các cặp đồng tính đi đăng ký kết hôn nhan nhản, ai nấy đều tiếp nhận thoải mái. Trong giới tài phiệt, hôn nhân nam nam cũng chẳng thiếu, chẳng có gì lạ.
Siwon lại gọi Kyuhyun một tiếng, hiếm hoi mang theo chút quan tâm: "Cậu sao vậy?"
Kyuhyun cuối cùng cũng miễn cưỡng hoàn hồn, nhưng sắc mặt thì phức tạp đến mức như vừa nuốt phải thứ gì khó trôi, gượng gạo nói: "Không sao. Chỉ là không ngờ, ngay cả chuyện này anh cũng không quan tâm."
Quan tâm chuyện Kyuhyun là gay à?
Siwon thản nhiên đáp: "Tôi không có định kiến với nhóm người này."
Đúng rồi, đến cái mức muốn làm nam bé ba luôn rồi thì còn giữ được định kiến gì với bé ba nữa chứ? Kyuhyun tuyệt vọng nghĩ thầm.
Cú sốc lần này với Kyuhyun quả thật không nhỏ. Sau đó rốt cuộc làm sao bước được tới trà thực quán, cậu đã quên sạch. Chứ bình thường với cái tính lười chảy thây kia, đi bộ quá bốn trăm mét, nhất định cậu phải bắt xe mới chịu.
Siwon rút kinh nghiệm từ bài học vừa rồi, cuối cùng cũng hiểu vị đại thiếu gia trước mặt này kén chọn đến mức nào.
Lần chọn quán trà thực này, mức tiêu bình quân năm sáu trăm tương đương tiền chợ một tháng của hắn. Nếu không phải để chiều cái miệng hay bắt bẻ của Kyuhyun, thì có lẽ hai ba năm nữa Siwon cũng chẳng bước chân vào cái nơi hoa mỹ mà vô bổ này.
Kyuhyun ngồi xuống, uống hai ngụm trà nóng, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Thêm nữa bụng cũng thật sự đói rồi, nên khi nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới, Kyuhyun đã điều chỉnh xong tâm trạng.
Siwon liếc nhìn thực đơn, toàn là mấy món phần nhỏ với tráng miệng, bèn mở miệng hỏi Kyuhyun: "Cậu có kiêng gì không?"
Vốn cũng chỉ là tiện miệng hỏi. Dù sao bạn bè đi ăn chung, kiểu gì cũng có người không ăn rau mùi, kẻ không ăn hành.
Kyuhyun hơi lướt mắt một cái, liền đáp ngay: "Tôi không ăn hành tây."
Siwon: "Được, ghi chú cho cậu ấy—"
Lời của Kyuhyun còn chưa xong, cậu phớt lờ Siwon, cúi mắt soi mói nói:
"Không ăn rau mùi, không ăn tỏi, không ăn hành tây, nấm và cần tây, cà chua không ăn sống, dưa hấu nhất định phải không hạt, táo phải gọt vỏ cắt miếng, cơm chỉ chấp nhận gạo thơm jasmine của Thái, mì không ăn loại bản rộng, tuyệt đối không được là pasta, độ rộng của sợi mì phải giữ ở mức khoảng 1.5mm, sữa phải để ở nhiệt độ thường, giữ đúng 27 độ C, tuyệt đối từ chối tất cả đồ uống có ga. À đúng rồi, cái thứ pizza trộn lẫn trông như chất nôn kia tuyệt đối không được xuất hiện trước mặt tôi. Còn nữa, tôi ghét bánh quy hình tam giác, bánh mì tuyệt đối không được có nho khô, không ăn nội tạng, không ăn đồ ăn để qua đêm, không ăn bánh socola, phải dùng kem sữa động vật, không được dùng kem thực vật..."
Kyuhyun ngẩng đầu, khép menu lại: "Còn nữa, tôi dị ứng xoài và bơ đậu phộng. Hiểu chưa?"
Nói xong, trong nhà hàng lập tức tĩnh lặng.
Nhân viên phục vụ hóa đá tại chỗ, hồi lâu sau trong đầu bật ra một câu: ... Anh đẹp trai này là do đối thủ phái tới quậy phá phải không?
Nhân viên phục vụ đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Siwon.
Siwon: "..."
... Cái bảo bối kiêu căng này rốt cuộc sống thế nào tới hai mốt tuổi vậy?
Siwon cảm nhận sâu sắc sự đa dạng của loài người, chợt nhớ tới tin tức giải trí từng đồn Kyuhyun đã đuổi việc mười ba đầu bếp Michelin, trước kia còn tưởng là chuyện bịa, nay xem ra chắc là thật rồi.
Kyuhyun hoàn toàn không thấy những điều mình nói có gì vấn đề, cậu vốn dĩ đã được nuông chiều lớn lên như thế.
"Có vấn đề gì sao?" Kyuhyun hỏi.
"Không có." Siwon khép menu lại, trong lòng niệm thầm năm trăm ngàn tiền bồi thường của ông nội, tự cảnh tỉnh mình: "Cứ theo lời cậu ấy mà làm."
Nhân viên phục vụ: ...
Trời ạ, mạng trâu ngựa chúng tôi cũng là mạng mà. Muốn làm màu thì ra chỗ khác mà làm màu được không? Tới cái nhà hàng này để làm khó phục vụ thì có ý gì hả???
Trong lòng chửi một vạn câu, nhưng trên mặt vẫn khom lưng cúi đầu khiêm nhường: "Dạ được."
Dạ được = Mẹ nó.
Féc du!
Nhân viên phục vụ lập tức như bôi dầu trơn dưới chân, vội vàng chuồn đi. Hắn sợ nếu đứng thêm một giây, lỡ đâu vị mỹ nhân khó chiều kia bỗng dưng nảy hứng bắt hắn nhắc lại một lượt danh sách kiêng kị thì tiêu đời.
Kyuhyun làm xong tất cả những chuyện này, hoàn toàn không có khái niệm mình đã gây phiền phức cho người khác. Trong mắt cậu, có thể được cậu làm phiền, ấy chính là vinh hạnh của người đó.
Từ lúc cậu cất tiếng khóc chào đời, đã đứng trên đỉnh cao mà người thường ngước cổ nhìn cũng không tới được. Nuôi thành cái tính cách kiêu căng phách lối, coi trời bằng vung như bây giờ, tất cả đều là vàng thật, kim cương, châu báu, trang viên cổ đắp lên.
Siwon trong lòng thầm mỉa, với cái tính này, đem Kyuhyun ném về thời cổ đại, thấp thì cũng phải làm tiểu công chúa mặc gấm ăn vàng.
Không biết khổ sở dân gian là gì, có khi còn có thể buông ra cái câu "không có cơm ăn thì ăn bánh ngọt đi" của bọn tư bản ác ôn.
Còn chút thiện cảm nào với cậu, thật đúng là vừa chớm nhen nhóm đã lập tức tan thành mây khói.
Rất nhanh, đồ ăn đã được bưng lên. Không biết phía bếp có thật sự làm theo từng yêu cầu của vị đại thiếu gia này hay không, nhưng Kyuhyun cũng không tiếp tục soi mói nữa, chỉ gắp vài món trông ít dầu lành mạnh bày biện tinh xảo, ăn mấy miếng như mèo cắn.
Mỗi món Kyuhyun động đũa được chừng hai ba cái, sau đó liền buông đũa, mở miệng nói: "Ăn no rồi."
Siwon nhìn cả bàn cơm gần như chưa động đến, trên đầu hiện ra một dấu chấm hỏi to tướng.
"Cậu chỉ ăn từng này thôi à?" Giọng Siwon có chút khó tin.
"Ừm." Kyuhyun đáp.
Siwon: ?
Cậu chỉ ăn từng này, vậy mà gọi nguyên bàn?
Kyuhyun nhìn ra suy nghĩ trong lòng Siwon, cảm thấy kỳ quái: "Có gì không đúng sao? Vì tôi muốn ăn thử mỗi món mà."
Siwon: "......"
Thế là Siwon đành nhận mệnh giải quyết đám tàn dư còn lại.
Ra ngoài bị vị đại thiếu gia này sai sử một hai tiếng, Siwon liếc đồng hồ, thấy thời gian cũng gần hết, buổi chiều hắn vẫn còn công việc.
Kyuhyun không ngờ nhanh như vậy đã phải quay về Thủy Loan Nhất Hào, vốn còn tưởng có thể ở ngoài thêm một lúc. Từ sau khi ông nội qua đời, mỗi lần ở nhà một mình, cậu lại dễ suy nghĩ lung tung, cuối cùng buồn bã khóc đến ngủ thiếp đi, đã mấy ngày liền như thế.
Tuy Siwon không phải bạn chơi thú vị gì, nhưng giờ cậu cũng chẳng còn lựa chọn khác. Mấy cậu ấm hay lêu lổng cùng cậu trước kia, so ra còn đáng ghét hơn nhiều.
Nếu để người ta biết cậu bị Heechul cắt thẻ tín dụng, chẳng phải sẽ bị cười chết sao?
Dù sao thì tạm chấp nhận vậy.
"Anh lại đi làm việc à? Không phải vẫn còn đang đi học sao." Kyuhyun lên tiếng nghi hoặc. Cậu còn nhớ mang máng, Siwon chỉ lớn hơn mình vài tháng.
"Làm công việc tạm thời." Siwon không nói thêm gì, chỉ giải thích ngắn gọn.
Hắn hy vọng Kyuhyun chơi chán rồi sẽ sớm buông tha mình. À, đừng quên số tiền bồi thường năm trăm ngàn của ông nội hắn nữa.
"...Ừm." Kyuhyun thoáng có chút không vui.
Siwon chẳng buồn để ý tâm trạng của cái cục cưng khó chiều kia, tự mình đi ra quầy thanh toán.
Ra khỏi nhà hàng, Kyuhyun đã đứng chờ sẵn ở cửa. Siwon coi như tiễn Phật tiễn luôn đến Tây phương, thuận miệng hỏi: "Có cần tôi gọi xe giúp cậu không?"
Hắn nhớ trường đại học cách biệt thự của Kyuhyun cũng khá xa.
"Không cần." Kyuhyun nói: "Tôi gọi cho chú Park rồi, lát nữa ông ấy sẽ đến đón."
"Ừ." Siwon nhớ ra, người này ra ngoài tám phần đều có xe riêng đưa đón, không đến lượt mình phải lo.
Thấy không còn chuyện gì nữa, mà đại thiếu gia đứng đợi xe thì cũng chỉ cần đứng thôi, chẳng lẽ còn phải có người bế mà đợi? Nghĩ vậy, Siwon quay người đi về phía trường, định về ký túc thay bộ quần áo rồi đi làm thêm.
Siwon học ngành Phiên dịch ở Đại học Kyunghee, bình thường ngoài mấy công việc tay chân không cần kỹ thuật, hắn còn nhận dịch tài liệu, hoặc dạy ngoại ngữ cho bọn trẻ ở khu nhà giàu.
Thành tích của hắn rất tốt, tinh thông gần mười một thứ tiếng, năm ba đại học đã từng tới Bộ Ngoại giao thực tập, lương sau khi ra trường chắc chắn cũng không tệ.
Đó cũng là một trong số ít những niềm hy vọng trong đời hắn. Chỉ cần Kyuhyun trả tiền bồi thường, hắn có thể đưa ông nội sống những ngày tốt đẹp.
Và từ đó, hoàn toàn nói lời tạm biệt với vị đại thiếu gia tính tình tệ hại này.
Nhưng đúng lúc đó, Kyuhyun lại gọi hắn.
"Này." Đại thiếu gia dường như không biết gọi tên người khác, hoặc là "này", hoặc là "cái người kia".
Siwon dừng bước, quay đầu lại.
Vẻ mặt Kyuhyun thoáng do dự, suy nghĩ mấy giây rồi mới mở miệng: "Bữa cơm vừa rồi hết bao nhiêu? Tôi không định để anh mời, lát nữa tôi chuyển tiền cho."
Ờ.
Nhưng chẳng phải vừa nãy cậu còn bảo cái cậu công tử kia mời cơm sao? Trong đầu Siwon chợt lóe qua cái ý nghĩ chẳng đâu vào đâu. Dù sao Kyuhyun chịu trả tiền thì hắn cũng không có ý kiến.
500kw." Siwon còn thuận tay bớt cho cậu bốn mươi ba won tiền lẻ.
Nói xong, hắn đứng nguyên tại chỗ chờ một lúc. Kết quả, Kyuhyun lại chẳng có động tĩnh gì.
Siwon: ?
Siwon mở miệng: "Không phải cậu nói sẽ chuyển tiền ăn sao?"
Kyuhyun: "Đúng vậy." Giọng điệu quang minh chính đại, còn đường hoàng tự tin.
Siwon: ......?
Kyuhyun mới phản ứng lại: "À. Không phải tôi đã nói rồi sao, dạo này vì một số nguyên nhân bất khả kháng nên toàn bộ thẻ ngân hàng cá nhân của tôi đều bị anh tôi đóng băng rồi."
Siwon nhướng mày: "Vậy thì sao?"
Kyuhyun đã quen tay quen việc, ho nhẹ một tiếng: "Cho nên số tiền này cứ ghi nợ trước, anh cộng vào năm trăm ngàn kia là được, đến lúc đó trả một thể."
Siwon: "......"
Siwon: "?"
Có ai tới quản đi chứ.
Ở đây có mèo ăn cơm quỵt này!
Mười lăm phút sau, chiếc Bentley nhà họ Cho mới chậm chạp tới đón cậu. Nửa tiếng sau, Kyuhyun đã về đến Keangnam
Ra ngoài mấy tiếng đồng hồ, bệnh sạch sẽ lại phát tác, việc đầu tiên sau khi về đến nhà chính là nhảy vào bồn tắm lớn bằng nửa cái hồ bơi, thoải mái ngâm một trận sữa tươi. Cơ thể trắng muốt của cậu hòa vào làn sữa mịn, gần như chẳng nhìn ra chút chênh lệch màu sắc nào.
Thắp hương liệu, rót thêm một ly vang đỏ nhạt, đến khi hơi nước xông cho làn da trở nên trắng hồng mờ mờ trong suốt, Kyuhyun mới chịu bước ra khỏi bồn.
Tắm xong, cậu lại chơi game một lúc, điện thoại bỗng rung lên.
Là tin nhắn của Siwon: 【Về đến nhà chưa?】
Ờ.
Nhớ ra rồi.
Trong buổi hẹn hò đầu tiên thảm họa này, họ Choi duy nhất làm được một việc khiến cậu miễn cưỡng hài lòng đó chính là biết quan tâm hỏi xem cậu đã về an toàn chưa.
Nhưng chút quan tâm nhỏ nhoi ấy, hoàn toàn không đủ để kéo lại ấn tượng đã rơi thẳng xuống đáy vực.
【Về rồi.】
Kyuhyun cố tình để vài phút sau mới trả lời. Kết quả, chờ thêm vài giây, bên kia không gửi gì nữa.
Họ Choi lại để cậu trở thành người chốt câu cuối cùng trong cuộc trò chuyện.
......Chặn luôn cho rồi.
Ngón tay Kyuhyun đã đặt ngay trên nút "chặn", nhưng cuối cùng vẫn tự nhủ việc nhỏ mà không nhịn được thì sẽ làm loạn việc lớn. Việc cấp bách trước mắt là nhanh chóng xoay đủ 3 tỷ, rồi hoàn toàn cắt đứt quan hệ với cái vị hôn phu rẻ tiền kia.
Cậu lười chẳng buồn để ý đến tin nhắn của Siwon nữa, liền mở Kakao của Heechul ra, lách cách gõ chữ:
【Anh ơi~(icon hạt đậu đáng thương)】
Kyuhyun làm mấy trò làm nũng này vốn thành thạo đến mức nhắm mắt cũng làm được.
Khoác trên người chiếc áo choàng lụa mỏng, cuộn tròn trong sofa, cậu tận lực bày ra bộ dạng lấy lòng anh trai.
Cao chưa tới một mét tám, lúc co người lại càng toát ra vẻ nhỏ bé, gương mặt trắng nõn hắt ánh sáng dịu của màn hình, càng khiến cậu thêm vài phần vô tội đáng thương.
Đoạn văn dài cậu gửi cho Heechul, liền mạch thành hàng.
Đúng, đây mới là nghề nghiệp mà một người đàn ông thành công nên chuyên tâm phát triển!
【Dạo này em đã suy nghĩ rất, rất nhiều. Em thấy anh nói đúng, em đã hai mốt tuổi rồi, không thể cứ trẻ con bướng bỉnh như trước nữa...】
Ha, tất nhiên là lừa quỷ thôi.
Thiếu gia đây phải bướng bỉnh đến tám mươi tuổi cơ ^ ^
Nghĩ vậy, Kyuhyun lập tức ngồi thẳng dậy trên sofa, giơ điện thoại lên trước mặt. Bàn tay còn lại khẽ che miệng, ánh mắt hồ ly vương buồn bã, đuôi mắt hơi nhếch, trong mắt long lanh ngấn lệ.
"Tách tách" – hai tấm selfie đã ra đời.
【giả khóc1.jpg】
【giả khóc2.jpg】
Chụp xong, Kyuhyun lập tức gửi đi ngay. Đại thiếu gia vừa cắn móng tay vừa nghiêm túc tiếp tục biên soạn tiểu luận cảm động lòng người.
【Anh có thể thấy mấy ngày nay em gần như ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt TUT. Nên anh có thể tạm thời mở lại thẻ tín dụng cho em không?(icon mèo nhỏ ôm mặt). Dạo này em vừa để ý đến một viên kim cương hồng Sri Lanka siêu siêu xinh. Nếu em có thể mua được nó trong buổi đấu giá, thì em sẽ là cậu bé nhỏ bé, hạnh phúc và vui vẻ nhất, nhất, nhất, nhất thế giới(icon mèo nhỏ nũng nịu.jpg)】
Kyuhyun bấm gửi, trong lòng vừa thấp thỏm vừa mong đợi. Một giây sau, thu hoạch ngay một cái dấu chấm than đỏ chói từ Kakao.
"Má—!"
Cậu bật dậy khỏi sofa.
Heechul thế mà lại chặn cậu? Đúng là trời đánh thánh đâm, mất hết tính người!
Kyuhyun tức đến mức hét lên tiếng gào thét phi nhân loại trong phòng ngủ.
"Heechul, đồ chết tiệt! Ông đây chửi cả nhà anh!!!"
Ở tầng dưới, quản gia ngẩng đầu nhìn trần nhà. Người giúp việc mới nghe tiếng kêu thảm thiết, lo lắng hỏi: "Quản gia, cậu chủ làm sao vậy ạ? Có cần lên xem không?"
Quản gia bình tĩnh đáp: "Không sao đâu."
Rồi ông lại thong dong bổ sung thêm một câu, giọng điệu của người từng trải: "Về sau cô sẽ quen thôi."
Ai từng nuôi qua mấy con mèo đều hiểu mà
Kyuhyun ở trong phòng đấm gió đấm đến mệt, cuối cùng kiệt sức nằm vật ra giường.
Điện thoại lại rung ong ong, lần này không phải tin nhắn của Heechul, cũng chẳng phải Siwon. Người gửi tới là đám PCA ở các quầy hàng xa xỉ mà Kyuhyun thường xuyên qua lại, trong đó không thiếu cả giám đốc VIP. Gần như toàn bộ những người phụ trách luxury ở Vân Cảng đều có Kakao và email của cậu.
Trong mắt họ, cậu ba Cho không chỉ là khách hàng, mà là bảo vật quốc dân cần được nâng niu hết mực. Bởi không phải ai cũng có thể ung dung rút thẻ quẹt vài trăm vạn, thậm chí mười mấy triệu cho một món đồ chơi. Loại mức chi tiêu này, với phần lớn người mà nói thì xa vời như mơ.
Cách đây không lâu, khi lão gia qua đời, tin tức cậu ba trở về đã bị báo giới Thủ đô thổi bùng lên. Toàn bộ giới xa xỉ của Seoul đều rục rịch chuẩn bị, chỉ đợi thiếu gia xuất hiện để cùng nhau bùng nổ GDP.
Nhưng khi ấy Kyuhyun còn đang ngập trong bi thương, chẳng ai dám quấy rầy.
Một tháng đã trôi qua, các sales bắt đầu ngứa nghề.
Thiếu gia hẳn cũng nên trở lại chiến trường của cậu rồi chứ? Bao nhiêu buổi đấu giá, bao nhiêu show diễn, tất cả đều chờ công tử bước vào nâng cao giá trị sân khấu.
Kyuhyun lười nhác lướt màn hình, không ngoài dự đoán, hoặc là PCA lấy lòng thông báo chiếc đồng hồ cậu từng nhắm đã về, hoặc là hàng loạt thư mời show trang sức, triển lãm và đấu giá.
Nếu là lúc trước thì cậu sớm đã thay bộ cánh mới, hùng hổ phi thẳng tới công viên giải trí thuộc về riêng mình.
Nhưng hiện tại thì ——
Kyuhyun lại nghĩ tới đống thẻ tín dụng bị Heechul khóa cứng, cùng món nợ còn treo lơ lửng với Siwon.
À, đúng rồi, hôm nay còn cộng thêm một bữa cơm nợ nữa đấy
Cậu lập tức mất sạch hứng thú với mấy lời mời kia.
Trời ơi TUT!
Không ngờ có một ngày, Kyuhyun cậu lại bị tiền làm khó dễ như thế này! Ngày xưa tiêu tiền của anh trai, tốc độ của cậu còn nhanh hơn cả tốc độ một ngân hàng bị cháy rụi cơ mà.
Kyuhyun ôm gối, buồn bã ngửa mặt nhìn trần nhà. Rốt cuộc thì cậu phải đi đâu mới moi ra nổi 3 tỷ chứ?
Trong lúc đó, điện thoại vẫn rung liên hồi. Vị giám đốc VIP chuyên phục vụ riêng cho cậu ở các thương hiệu xa xỉ vẫn cần mẫn gửi tin nhắn, giống như một chiếc máy PR không bao giờ hết pin.
【bb,hôm nay cửa hàng tụi chế vừa về một chiếc Kelly25, đúng mẫu da cá sấu mà bb từng muốn đó, cả khu vực châu Á chỉ có ba suất thôi, bb yên tâm chế đã giữ lại cho em rồi. Em xem lúc nào tiện, chế cho người mang thẳng tới Biệt Thự nha......】
Kyuhyun uể oải liếc qua tin nhắn, đang định trả lời thì trong đầu bỗng đùng một cái lóe sáng ra một dòng chữ chuyên môn.
Matte White Crocodile Kelly。
Trắng mờ! Da cá sấu! Túi Kelly!
Hoàn toàn thủ công, giá trị tới 1 triệu 200 nghìn!
Nếu bán đi, không những có thể thanh toán gọn ghẽ khoản phí chia tay cho Siwon, mà còn có đủ tiền thừa để giữ chút thể diện, ít nhất có thể chống chọi với Heechul thêm nửa tháng! Tốt nhất còn phải làm cho anh trai mình bận đến mức đầu tắt mặt tối mới hả giận :)
Đương nhiên, tất cả những thứ kia không phải trọng điểm.
Điều quan trọng nhất là tháng trước, tại buổi đấu giá của Christie's, cậu vừa khéo đấu được một chiếc y chang.
Chỉ là lúc đó cậu còn đang ở Bắc Mỹ, nên mới để nhân viên đấu giá chuyển thẳng về Biệt thự.
Giờ này, hẳn nó đang nằm ngay ngắn trong chiếc tủ quần áo kiểu walk-in cao tận tám mét của cậu.
Kyuhyun vừa lăn một vòng đã bật dậy khỏi giường như cá chép hóa rồng, vèo một tiếng phóng xuống đất. Cậu chân trần chạy thình thịch thình thịch xuống lầu, bàn chân trắng trẻo mềm mịn lún sâu vào tấm thảm lông dày, lại cạch cạch nhịp nhanh trên nền đá cẩm thạch. Phía sau, quản gia Lâm thúc hốt hoảng xách đôi dép lông đuổi theo gọi: "Cậu ba ! Tiểu Thư! Ấy ấy, phải mang giày vào chứ!"
Nhưng Kyuhyun chạy nhanh như thỏ, chỉ để lại trong không khí một vệt hương nhài ngọt dịu thoảng qua.
Rẽ một vòng, quả nhiên trong căn phòng thay đồ, ngay chính giữa chiếc đảo tủ Lalique thiết kế riêng, Kyuhyun đã tìm thấy chiếc túi ấy.
Bao bì còn chưa kịp tháo, cậu đã soạt soạt soạt ba đường năm bước xé tung, ôm lấy chiếc túi giơ cao khỏi đầu, đôi mắt sáng rực như nạm sao nhìn chằm chằm nó.
—— 3 tỷ!
—— Thể diện của tôi!
—— Và hy vọng cắt đứt hoàn toàn với cái tên cheap man Siwon TUT!
Kyuhyun gần như rơm rớm nước mắt nhìn chằm chằm cái túi —— một thứ mà nếu là trước kia, có khi cậu chỉ đeo dăm ba bữa rồi quẳng vào phòng thay đồ cho nó phủ bụi —— nhưng bây giờ, trong lúc nước sôi lửa bỏng, sự tồn tại của nó lại quý giá đến mức không thể tả được.
Cậu lập tức thu dọn cẩn thận chiếc Hermès màu trắng mờ này, vội vàng mở điện thoại định liên hệ với nhà đấu giá Christie's.
Nhưng vừa mới bấm mở khung chat với nhân viên phụ trách, tay Kyuhyun bỗng khựng lại.
—— Chết tiệt.
Không được rồi!
Kyuhyun nhớ ra, anh cả Heechul cực kỳ mê sưu tầm cổ vật Minh Thanh, hơn nữa còn có quan hệ thân thiết với lãnh đạo bên Christie's.
Lỡ đâu bây giờ mình vừa liên hệ, bên kia quay ngoắt sang méc anh cả thì sao? Nếu để Heechul biết mình bán tháo gia sản chỉ để cắt đứt cuộc hôn nhân liên minh này —— cái tên tư bản độc ác đó chắc chắn sẽ bẻ gãy chân mình mất!
Móa nó!á á á......
Kyuhyun kịp thời phanh gấp, nhìn dòng tin nhắn chưa kịp gửi, trong lòng lập tức thở phào một hơi.
Mồ hôi lạnh rịn đầy lưng luôn rồi nè! May mà mình còn đủ lanh trí!
Cậu liên tục vỗ ngực bình bịch trấn an trái tim suýt nữa nhảy ra ngoài.
Không thể đem gửi ở nhà đấu giá Christie's, Kyuhyun đành ôm chặt chiếc túi, ngồi phịch xuống trong phòng thay đồ rộng lớn, bắt đầu lục tung tìm kiếm xem còn có nền tảng nào có thể bán được.
Lòng vòng suy đi tính lại, vừa không thể để Heechul phát hiện, lại vừa không muốn để đám anh em plastic con nhà giàu trong giới biết chuyện rồi cười nhạo, thì cuối cùng chỉ còn đúng một lựa chọn, đó chính là app Bunjang
Cái phần mềm mua bán đồ cũ cộp mác đại lục ấy ngay lập tức chộp lấy ánh mắt của Kyuhyun.
Đại thiếu gia vốn chẳng buồn nghiên cứu thị trường, tiện tay trong phòng thay đồ giơ điện thoại chụp cái túi Kelly năm bảy tấm, một phát tải thẳng lên.
Chiếc túi này toàn châu Á không tới năm cái, tin chắc chẳng mấy chốc sẽ có người móc tiền ra mua.
Có điều vừa chụp xong, Kyuhyun lại quay sang ngắm nghía cái túi từ trái sang phải, mê mẩn không nỡ rời tay.
Ngay giây tiếp theo, cậu mít ướt ôm mặt, ghì chặt chiếc Kelly vào lòng, lẩm bẩm như ru con: "Bé Kelly à, đừng trách ba... Bây giờ là lúc khó khăn nhất của nhà mình. Con cũng đâu muốn ba bị ép cưới một bà mẹ kế không hiểu nghệ thuật, chẳng thương con chút nào, đúng không? Yên tâm đi, đợi ba có tiền, nhất định sẽ lập tức chuộc con về lại TUT!"
Kyuhyun nâng niu vuốt ve cái túi thêm mấy lần nữa, rồi mới cắn răng đau lòng gói gọn lại, đặt vào phòng thay đồ.
Cái gì không thấy thì khỏi xót ruột, chứ nếu cứ để trong tầm mắt, cậu sợ mình chỉ cần nhìn thêm vài lần là lập tức đổi ý. Huống hồ từ lúc thắng đấu giá tới giờ, cậu còn chưa đeo nó ra ngoài một lần nào cả.
Xử lý xong chuyện hệ trọng trong lòng, Kyuhyun vẫn còn quyến luyến nhưng đành quay trở lại phòng ngủ chính.
Nghĩ tới việc sắp tới có thể đá bay Siwon, trở lại cuộc sống bình thường của mình——cậu hiếm hoi lắm mới không cần uống thuốc ngủ, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng.
Chỉ là, cậu không ngờ mình lại không mơ thấy cảnh đẹp đẽ, mà lại rơi vào một giấc mơ quái dị vô cùng.
Trong mơ, Kyuhyun là một công tử nhà giàu sa sút, nhưng vẫn có một cô bạn gái rất yêu thương mình tên Kelly. Hai người thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã quen nhau, tới nay đã chuẩn bị làm lễ đính hôn. Đúng lúc ấy, gia đình Kyuhyun bất ngờ xảy ra biến cố, nợ nần chồng chất lên tới cả tỷ!
Vì hạnh phúc của Kelly, Kyuhyun quyết định giấu kín sự thật, chủ động nói lời chia tay.
Hai người hẹn gặp nhau ở cảng Victoria. Kyuhyun sắc mặt tái nhợt, từng bước đi lên cầu, nhìn bóng dáng Kelly đã chờ đợi từ lâu... chậm rãi quay đầu ——
Má ơi! Sao đầu cô ấy lại là một cái túi Hermès vậy?!
Nói chung thì, trong mơ Kyuhyun hoàn toàn không thấy có gì kỳ quái, cũng chẳng nhận ra bạn gái hình như đã không còn thuộc về loài người nữa...
Cậu vẫn đau lòng mở miệng nói chia tay. Kelly (phiên bản đầu túi Hermès) thì thổn thức: "Kyu, anh thực sự muốn vứt bỏ em sao!"
Kyuhyun đau đến cực điểm: "Xin lỗi, Kelly, anh không thể cho em hạnh phúc. Hy vọng em có thể tìm được một người thật sự yêu em."
Kelly nước mắt ròng ròng: "Kyu, em không nghe! Em không muốn rời xa anh!"
Kyuhyun hoảng hốt biến sắc: "Trời ơi, em đừng khóc nữa, em có chống nước được đâu!!"
Ấy khoan đã?
Kyuhyun còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên cánh tay thon dài bị người ta mạnh mẽ nắm chặt.
Cậu quay đầu liền thấy một phiên bản bá đạo tổng tài của Siwon, mặt lạnh nhìn Kelly nói: "Cô vẫn chưa hiểu sao? Kyuhyun đã bị tôi cưỡng ép đoạt về rồi."
Kyuhyun:Sao anh có nhiều tiền dữ vậy?!
Cậu còn chưa kịp bật tiếng, Siwon đã bế bổng cậu lên, khóe môi nhếch thành nụ cười lạnh lẽo: "Đừng trách ai khác. Muốn trách thì trách Kyuhyun nợ tôi 3 tỷ phí chia tay đi."
Kelly đau lòng tột cùng, ngã ngồi trên mặt đất, vươn tay tuyệt vọng gọi: "Kyu! Đừng rời bỏ em!"
Kyuhyun bị giam chặt trong ngực Siwon, đau đớn đến rơi nước mắt, rốt cuộc sụp đổ gào thét: "...Cái con mẹ nó đây là cái giấc mơ quái gì vậy?!"
Ngay sau đó trong biệt thự, Kyuhyun bỗng nhiên mở bừng mắt, bật dậy khỏi giường.
Lúc này, kim đồng hồ chỉ đúng ba giờ sáng.
Trán cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh, bàn tay siết chặt lấy tấm chăn mỏng, trong đầu vẫn vang vọng lại cái giấc mơ ma quái và nhảm nhí vừa rồi.
Kyuhyun chậm rãi điều chỉnh hơi thở, cố gắng trấn định, sau đó ...?
Má nó, mình vừa mơ cái gì thế không biết!!
Chắc chắn là vì cậu định bán cái túi đó, thế nên Kelly mới nửa đêm hiện về báo mộng!
Mà cậu bán túi chẳng phải cũng vì Heechul cắt thẻ tín dụng sao? Heechul cắt thẻ tín dụng chẳng phải là để ép cậu phải kết hôn với Siwon sao?
Càng nghĩ Kyuhyun càng thấy tất cả đều là lỗi của Siwon, nghĩ đến đâu lại càng tức đến đó. Nửa đêm, cậu trực tiếp nóng máu đỏ người, cầm điện thoại, mở Kakao của Siwon ra, tạch tạch tạch gõ một tràng.
Ở một đầu khác của thành phố, Siwon vừa tan ca ở cửa hàng tiện lợi 24h, mới cởi bỏ bộ đồng phục nhân viên bán hàng.
Điện thoại trong túi rung một tiếng. Hắn mở ra, là tin nhắn của Kyuhyun.
Chỉ vỏn vẹn ba chữ.
【Tôi ghét anh.】
Siwon:......?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co