trí nhớ 2
Sáng hôm sau, vì nay là ngày nghỉ nên gia huy kêu cậu rủ đức sang nhà tín chơi. Cậu không hỏi gì lấy điện thoại gọi anh sang.
Khi đức đến nơi . Anh hỏi
- Có chuyện gì mà gọi anh qua vậy ?
- Không có chuyện gì đâu anh. Tại anh gia huy muốn gọi anh qua chơi
- À . Ra là vậy
- Anh ha... à không Anh đức đến rồi à ?
- Phải
- Hôm nay chúng ta đi chơi nhé? Bằng xe đạp
- Nhất chí
- Mọi người ra trước đi. Để em với hoàng anh đi lấy xe cho
- Được rồi
Đức và Tín đi ra trước còn Gia huy và hoàng anh đi lấy xe . Sau khi quay đầu lại
Tín thấy hai người họ đang đạp xe ra .
- Được rồi . Để anh trở em . Tín nói với gia huy
- Không ! Anh trở anh Đức đi. Em muốn đi với Hoàng Anh .
- Nhưng tại sao? Anh muốn đi với em .
- Nghe em đi. Em muốn nói chuyện với hoàng anh
- Được rồi .
- Anh đức à ! Để em trở anh cho
- Được rồi. Ta đi thôi
Mọi người xuất phát . Họ đi theo đường núi hẻo lách. Vì trời mới mưa xong nên trời khá trơn. hoàng anh đi xe vẫn chưa chắc lắm nên bị ngã
- Áaaaaaa
Không chần trừ hoàng anh lấy tay đỡ cho gia huy vì vậy gia huy không bị sao hết ngoài bẩn người còn hoàng anh thì bị trầy rất nhiều .
Thấy hai người họ bị ngã hai người kia cũng dừng xe rồi chạy lại .
- gia huy à em có bị sao không ?
Cả đức và tín đều chạy lại chỗ gia huy hỏi thăm để mặc hoàng anh
-" tại sao ai cũng lo cho anh gia huy vậy? trong khi mình mới là người bị thương" hoàng anh nghĩ trong lòng
Nước mắt không kìm được mà cũng ứa ra .
Ở phía gia huy sau khi hai người họ hỏi xong anh trả lời
- Em không bị sao cả ! hoàng anh mới là người bị thương •
đức đỡ cậu dậy rồi hỏi .
- Em ổn chứ ?
- Hơi đau một chút thôi, nhưng không sao .
- Rõ ràng là cậu đi xe chưa vững, tại sao lại đòi chở gia huy ? tín khiến trách hoàng anh
Cậu cúi đầu xuống môi mấp máy nói xin lỗi.
-Tín à ! Anh sao lại trách Hoàng anh? Chỉ là tai nạn thôi mà.Gia huy lên tiếng bênh vực cậu
- Xe cũng bị hư rồi. Làm sao đây ?
Đang không khí căng thẳng thì đức lên tiếng
- Anh đức trở em đi mua ít băng gạt đi còn tín cõng hoàng anh về trước đi nhé .
gia huy nói
- Nhưng...
- Quyết định vậy đi .
Cắt lời tín xong gia huy và đức lên xe đi mất. tín cõng hoàng anh đi về .
Đây không phải là lần đầu tiên anh cõng cậu nhưng cậu lại cảm thấy người cõng cậu rất xa lạ. Cảm giác này đối với cậu quá đỗi sợ hãi .
- Anh... anh bỏ em xuống đi
- Cậu đang bị thương mà .
- Em tự đi được . Em không sao
Nói xong cậu tuột xuống khỏi lưng anh rồi tự đi bộ về, nhìn bóng lưng cậu phía trước tim anh lạ lắm, anh cảm thấy có gì đó quen thuộc nhưng cũng xa lạ .
Khi gia huy và đức về thì thấy cậu đang cà nhắc đi đằng trước còn anh theo sau .
-tín à ! Sao anh để em ấy đi bộ ?
Chẳng phải em kêu anh cõng em ấy về à ?
- Không phãi lỗi của anh ấy đâu ! Là em tự muốn đi bộ .
- Sao em ngốc thế hả? Em không thấy mình đang bị thương à ?
- Em không sao mà anh.
- Anh đức à ! Anh bế em ấy vào hộ em
- Ok.
Nhìn thấy đức bế cậu mà cậu lại không từ chối trong khi đấy lúc nãy cậu lại không cho anh cõng, trong anh lại dẫy lên một cảm giác khó chịu .
Sau khi vào phòng cậu đi tắm rửa xong gia huy tra thuốc và băng vết thương cho cậu .
- hoàng anh à ! Anh xin lỗi nhé . Nếu như anh không có ý định đi chơi thì em đã không bị sao rồi .
- Không sao mà anh. Đây đâu là lỗi của anh . Ơ kìa . Sao anh lại khóc ?
- Tại anh thấy có lỗi . Anh xin lỗi .
- Anh ngốc quá nha
Cậu lau nước mắt cho gia huy xong rồi ôm lấy anh .
-" anh Jimin rất tốt với mình tại sao mình lại ghen tị với anh ấy? Anh ấy đâu có lỗi gì trong chuyện này. Mình sẽ giữ bí mật về chuyện của mình với tín mãi mãi . gia huy à ! Nhất định em sẽ không để anh bị tổn thương đâu .
Em hứa đấy". hoàng anh nghĩ .
---//--
Sau một thời gian cuối cùng cậu cũng khỏi.
Hôm nay là sinh nhật của tín . Cậu vui vẻ chuẩn bị đồ làm bánh cho anh . Cậu muốn cho anh bất ngờ. Hiện tại là 18h trời cũng chập tối .
Anh bước vào nhà thì không thấy mở điện . Anh lần mò đến công tắc bật điện thì
- Happy birthday ...
cậu cầm chiếc bánh trên tay với tâm trạng rất hạnh phúc .
- Cảm ơn cậu . hoàng anh
- Không có gì. Anh thổi nến đi
Anh nhận lấy chiếc bánh từ tay cậu. Toan thổi thì bỗng điện thoại của anh reo .
- Alo . giahuy . Anh nghe nè ... cái gì ? Được rồi em đang ở đâu? anh đến ngay
Chiếc bánh từ trên tay anh rơi xuống đất .
Chính khoảnh khắc này trái tim cậu cũng như chiếc bánh kem này. Tan nát và vỡ vụn . Cậu lấy bình tĩnh hỏi .
- Có .. có chuyện gì vậy anh ?
-gia huy bị tai nạn . Bây giờ tôi phải đến chỗ em ấy ngay .
- Anh có thể cho em đi với không ? Em lo cho anh ấy quá.
- Được rồi đi thôi .
Suốt quãng đường cậu im lặng không nói gì, đôi tay cứ cố vò vò vạt áo. Một phần là chuyện hồi nãy, một phần là lo cho gia huy .
Thật sự cậu rất lo cho gia huy nhưng khi đến nơi lại không thấy gia huy đâu cả chỉ thấy mình đức đang đứng . Cậu ngờ vực hỏi
- Anh đức ? Tại sao anh lại ở đây ? Vậy anh gia huy đâu? Anh ấy có bị gì không ?
đức chưa trả lời thì ..
Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday
Happy birthday
Happy birthday
Happy birthday
Lúc này cậu như nghẹn ăng cả cổ họng .
Cậu chỉ đứng lằng lặng nhìn anh hạnh phúc đón nhận chiếc bánh kem từ gia huy anh ước rồi thổi nến rồi ôm gia huy . Tất cả hành động đó đều nằm trong tầm mắt cậu.
đức thấy cậu khác thường nên lại hỏi
- Em sao vậy ?
- Em không sao !
- Đi theo anh .
đức túm tay cậu dắc đi . hôm nay có một chuyện anh nhất định phải hỏi cậu. . Anh và cậu ngồi trên một chiếc ghế đá ven đường . Anh mở lời
- Anh có chuyện muốn hỏi em
- Anh hỏi đi
- Em nhất định phải trả lời anh một cách chân thật. Không được nói dối .
- Tại sao anh lại nói như vậy ?
- Em cứ hứa đi .
- Em... em hứa .
- Mối quan hệ của em với tín là gì ?
Cậu như chết lặng •
- Anh... anh hỏi vậy là có ý gì ?
- Em cứ trả lời anh đi đã . Nhất định không được giấu bất kì chuyện gì hết .
Cậu rụt rè rồi kể ra mọi chuyện. Nước mắt làm nhòà đi tất cả . Cậu đau lắm .
Còn anh. Anh còn khó chịu hơn cậu rất nhiều .
Anh phải làm thế nào đây .? Anh cảm thấy cảm thương cho cậu nhóc trước mặt nhưng bên cạnh đó lại là hạnh phúc của em trai mình .
Đang triền miên suy nghĩ thì cậu lên tiếng •
- Anh đừng kể cho ai nghe nhé. Xem như là em cầu xin anh
- Nhưng ... anh vẫn thắc mắc . Em yêu
Tín như vậy thì tại sao em không nói sự thật ? Tại sao lại giữ im lặng .
- Vì anh gia huy là người tốt. Em không muốn thấy anh ấy buồn, anh ấy bị tổn thương .
- Tại sao trên đời vẫn còn kiếu người ngốc như em chứ ?
- Chỉ cần họ hạnh phúc thì em cũng hạnh phúc .
Khoé môi nhoẻn cười nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn trào .
- Chỉ cần họ hạnh phúc thì em cũng hạnh phúc .
Khoé môi nhoen cười nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn trào .
- Anh hứa là sẽ không nói j chứ ?
- Anh.....
Sự dằn vặt như cấu xé anh vậy. Phải làm sao đây? Thà như anh không biết thì anh có thể vô tư nhưng bây giờ lại khác. Anh cảm thấy rất day dứt trong lòng. Đúng ! Lương tâm anh không cho phép .
- Anh sao vậy? Sao không trả lời em ?
- Anh .... Hứa .
- Vậy thì ngoc tay đi .
Cậu đưa ngón út dơ lên trước mặt anh, sau đó anh cũng từ từ dùng ngón út của mình ngoắc lấy tay cậu .
Tín lại với gia huy còn cậu lẳng lặng về nhà. Trời tối người làm cũng về hết rồi còn mình cậu ở trong phòng khác dưới chân là chiếc bánh sinh nhật mà cậu mất nửa ngày trời để làm cho anh . Cậu ngồi xuống để dọn dẹp , đôi tay run run nhặt từng mẫu bánh vụn vào thùng rác. Cậu cố cắn đôi môi để ngăn tiếng nấc nghẹn lên . Bỗng có tiếng giầy cao gót đi đến gần rồi sau đó là lời nói lẫn cười mỉa của Trâm .
- Ôi chao ! Ông trời ơi xuống đây mà xem nè, thật là đáng thương mà .
-.....
- Cậu thấy không ? Tất cả là lỗi của anh cậu, nếu anh ta không cướp Trí khỏi tôi thì tôi đâu cần nói đối thằng Tín như vậy . Để rồi .... Để cậu em trai của anh đang ở trên thiên đường như một phát xuống địa ngục vậy.
-....
- Nếu tôi không làm gì được anh cậu thì tôi bắt cậu trả giá thay anh ta, để cho cậu nếm mùi người mình yêu đi yêu người khác thì cảm giác nó tê đến mức nào .
- ....
- Ha, tôi không có được hạnh phúc thì các người cũng đừng hòng .
hoàng anh im lặng nãy giờ sau khi dọn dẹp bánh dưới sàn nhà xong thì đứng dậy mỉm cười nói .
- Vậy sao ? Chằng phải anh hai tôi vẫn đang hạnh phúc với anh Trí ở bên Mĩ sao ?
Chị thấy đấy dù chị có chia cách được tôi và Tín thì cũng không thể chia cách được anh trai và " anh rể " tôi đâu .
Cậu nhấn mạnh từ anh rễ khiến cô ta tức giận
- Mày ....
- Còn nữa, cho đến cuối cùng chẳng phải chị vẫn là kẻ thua cuộc sao ?
" Chát"
Một cái bạt tai làm cho hoàng anh như mất cảm giác ở một bên má, nhưng cậu vẫn mỉm cười nói tiếp .
- Suy cho cùng thì chị vẫn là người thảm hại nhất. Vì sao ư ? Ít nhất tôi là vì Tín bị mất trí nhớ nên mới như vậy còn chị ?? Haha Dù anh Trí vẫn còn tỉnh táo thì anh ấy vẫn không chọn chị vì không ai lại yêu em gái của mình cả .
- Ha, em gái sao ? Dù gì cũng đâu phải là ruột thịt kia chứ ?
- Dù là ruột thịt hay không thì chị mãi mãi cũng không có được tình yêu của anh Trí .
Nói rồi để cho cô ta một cục tức cậu bỏ lên phòng.
Tín về nhà thì cũng vô tình nghe được câu nói cuối cùng của cậu.Trâm tức giận rồi bỏ ra ngoài, thấy thế Tín nấp sau cánh cửa rồi nhìn Trâm lên xe rồi phóng đi mất. Lúc này anh mới đi ra rồi lẩm bẩm
- Việc mình mất trí nhớ có liên quan gì đến họ sao? Tại sao lại nhắc đến mình ? Còn nữa, anh hai chọn chị ba là sao ? Chị ấy không phải chị ruột của mình? Rốt cuộc là có chuyện gì ?
Sáng hôm sau, Như thường lệ Trâm lại đi qua đêm, cậu đi xuống cầu thang với bộ đồng phục
. Đi qua nhà ăn thấy mình anh đang ngôi ăn sáng cậu chỉ liếc qua rồi nói
- Em đi học
Toan đi thì anh lên tiếng .
- Đứng lại !
- Có chuyện gì sao ?
- Cậu không định ăn sáng sao ?
- Em không có thói quen ăn sáng .
Cậu không ngần ngại nói dối vì giúp việc trong nhà từ khi nào đã bị Trâm đổi mới hết, chắc là cô ta sợ người cũ sẽ nói anh biết sự thật mối quan hệ giữa anh và cậu.
- Vậy sao ? Trên má cậu tại sao lại bị sưng ? Anh khẽ cau mày
Không để anh nói cậu bước đi thật nhanh ra xe rồi kêu tài xế đưa đi .
Sau khi cậu đi anh cảm thấy có gì đó khá khó chịu. Anh lấy khăn giấy khẽ lau miệng rồi vứt vào sọt rác, bỗng tay anh khựng lại . Nhìn thấy đống bánh kem trong sọt rác anh mới nhớ ra chuyện tối qua. Đôi mắt anh trở nên mơ hồ nhìn xa xăm mà suy nghĩ.
---
Khi hoàng anh đến trường, như mọi lần vẫn là nga chờ cậu ở cổng trường nga định mở lời nói gì đó thì cổ họng như bị nghẹn ứ lại .
- hoàng anh ! Mặt .. Mặt cậu bị làm sao thế này ? Ai ? Là ai đã đánh cậu? Nói cho mình biết
Ngay lúc này đứng trước cậu bạn thân của mình
hoàng anh dường như không thể kìm nén được nữa liền ôm lấy nga mà khóc oà lên. Trong tiếng nấc cậu nghẹn ngào nói .
- nga à ! Chúng ta cúp học đi .
Tại sân thượng của trường, sau khi ngồi nhìn cậu khóc chán thì nga mới lên tiếng hỏi .
- Được rồi ! Có chuyện gì mau kể hết cho mình nghe.
- Chuyện là (......)
Cậu kể hết mọi chuyện cho nga nghe. Lúc này nga mới ôm cậu vào lòng mà trách
- khờ vậy trời . Bao nhiêu chuyện sảy ra như thế mà lại giấu mình, tại sao lại chịu đựng như thế? Tại sao cậu lại hiền lành tốt bụng đến mức làm người khác phải đau lòng thế này hả ?
- Hức... Cậu cũng biết là anh gia huy là người rất tốt mà, sao mà mình nỡ.... Hức
- Anh ấy là người tốt nhưng cũng đâu đến mức để cậu đánh đổi hạnh phúc của mình như thế chứ hả ?
- Vậy ...hức .. cậu nói xem mình phải làm gì ?
Chẳng nhẽ mình lại phá vỡ hạnh phúc của anh ấy? Trong khi mình là nguyên nhân mà .
- Không ! Lỗi là ở trâm , lỗi ở chị ta hết.
- nga à ! Mình phải làm sao đây? Mình thật sự rất đau lòng •
- Cậu như thế mình cũng đau lòng theo .
Ớ trên sân thượng, hai than ảnh nhỏ nhắn cứ
Ôm nhau mà khóc đến không màng thời gian .
Cũng đến giờ về chiều rồi, ngày học cũng kết thúc, hai người họ vẫn ở trên sân thượng do thời tiết khá là quang đãng nên không có nắng mà ngược lại có gió rất mát.
- hoàng anh à ! Cả ngày hôm nay chúng ta chưa ăn gì rồi mình thấy đói .
- Vậy chúng ta đi ăn
- Tất nhiên rồi, cậu thấy ổn ơn chưa ?
- Mình thấy khá hơn rất nhiều. Cảm ơn cậu nhé
- Ôi trời ! Giữa hai ta mà còn có chuyện khách sáo thế ư ?
- Hha . Phải rồi . nga à ! Mình muốn uống rượu
- Uống rượu sao ? Cậu đùa mình à ?
- mình nghiêm túc mà .
- Nhưng mình không biết uống
- Mình cũng đâu biết uống, chúng ta cũng lớn rồi mà, hãy thử đổi khẩu vị xem .
- Được ! Nếu cậu muốn
- nga à ! Cậu là nhất
Cả hai đang cười nói đi ra cổng thì cậu bỗng khựng lại . nga thấy lạ nên nhìn theo hướng mắt của cậu thì thấy tín đến đón gia huy , cả hai người họ đang cười nói vui vẻ. Lúc này ánh mắt tín vô tình liếc ngang và thấy hoàng anh với nga đang nhìn mình, anh định lên tiếng nói gì đó thì cậu đã kéo nga đi và xem như không thấy anh.
Thấy anh đứng thất thần nhìn gì đó thì gia huy mới lên tiềng
- Anh nhìn gì thế ?
- À không có gì .
Nói rồi anh qua ghế lái rồi chạy xe đi mất.
Đã hơn 8h tối rồi, anh sau khi cùng gia huy đi đây đó cũng về tắm rửa rồi xuống phòng khách xem tivi. Lúc này còn mỗi anh và trâm , thấy cô ta định đi đâu đó anh mới lên tiếng .
- Chị
- Có chuyện gì ?
- Hoàng anh ....
- Cậu ta chưa về, chị có hẹn nên chị đi trước đây
Nghe cô ta nói xong anh khẽ cau mày, rõ ràng lúc đó anh thấy cậu đi học về rồi mà nhưng tại sao bây giờ còn chưa về nhà ? Anh chợt giật mình về hành động của mình. Tại sao anh lại để tâm đến chuyện của cậu ? Tại sao trong lòng anh lại có cảm giác lạ khi nghĩ về cậu đến vậy ?
Đang thất thần suy nghĩ thì nghe có tiếng mở cửa, sau đó một cậu trai với bộ đồ học sinh bước vào
- Cậu đi đâu mà giờ này mới về ?
- Liên quan đến anh sao ?
Khá chột dạ về câu hỏi của cậu anh vội nói
- Cậu nghĩ gì vậy ? Tất nhiên là không rồi. Chỉ là dù gì cậu cũng là em trai của bạn anh tôi cho nên nếu cậu bị làm sao chẳng phải gia đình tôi sẽ bị mang tiếng sao ?
Lúc này nghe anh nói xong cậu mới từ từ ngẩng đầu lên ngước đôi mắt thất vọng lẫn đau buồn nhìn anh, lúc đầu cậu còn nghĩ anh lo cho cậu cơ chứ, cậu khẽ cười, nụ cười nhìn thật đáng thương •
- Vậy sao ? Vậy phải xin lỗi vì làm anh lo xa rồi
Nói rồi cậu định bước qua anh, anh đứng đối diện cậu nhìn đôi mắt ươn ướt như sắp khóc cộng với khuôn mặt đỏ ửng của cậu, trên người cậu còn toát ra mùi rượu nữa . Anh túm cổ tay cậu hỏi.
- Cậu uống rượu sao ?
- Một chút
- Cậu có biết...
- Đủ rồi, làm ơn đừng nói nữa. Tôi biết rồi lần sau tôi không làm thế nữa .... Hức ... Cho nên...
Anh không cần sợ tôi làm ảnh hưởng đến gia đình anh đâu .
- Tôi chỉ muốn nói....
- Được rồi ... Hức .. tôi hiểu hết mà...hức .... tôi
... Ngày mai sẽ ra khỏi nhà anh là được chứ gì ?
Như thế anh không cần phải lo gì nữa .
Nói rồi cậu hất tay anh ra rồi bỏ lên phòng với đôi mắt đẫm lệ .
Ở trong phòng cậu tắm rửa xong rồi ổn định giọng nói, cầm điện thoại lên ấn dãy số quen thuộc. Chỉ vài tiếng tút sau đó đầu dây bên kia bắt máy.
- hoàng anh của anh à ! Hôm nay ngược gió hay sao mà lại gọi cho anh hai thế ?
- Em.. chỉ là nhớ anh hai thôi
- Anh cũng nhớ em lắm. Ở nhà ngoan nhé, thằng nhóc kia có bắt nạt bảo bối của anh không đấy ?
- Dạ không ạ
- Em sao vậy ? Em khóc sao ? Thằng tín nó bắt nạt em à ?
- Không phải
- hoàng anh à ! Nếu thằng nhóc đó mà đối xử không tốt với em thì cứ nói với anh, anh sẽ cho nó một trận .
Từ đầu dây bên Trí nói vọng vào .
- Không có ! Tín không bắt nạt em, chỉ là... Em nhớ anh hai quá thôi .
- Thôi được rồi hoàng anh ngoan của anh, anh cũng nhớ em lắm mà, lớn rồi sao lại mè nheo như con nít thế kia hả ? Anh sẽ cố gắng sắp xếp công việc ổn thỏa rồi về với em được không ?
Cậu biết 2 người kia không nhìn thấy nhưng rồi vẫn cố gật đầu . Nói tiếp .
- hai anh ngủ đi, em cũng ngủ đây em thấy buồn ngủ rồi
- Được rồi bảo bối ngủ ngoan nhé
- Vâng
Khi tắt máy anh hai cậu mới thở dài, ai mà biết có chuyện gì sảy ra với cậu chứ anh rất hiểu hoàng anh , bố mẹ hai người mất từ khi cả hai còn nhỏ vì thế anh vừa là cha, là mẹ, là anh của cậu
. Cũng may gia đình cậu cũng khá giả cho nên họ mới có cuộc sống ổn định đến bây giờ. Vì hoàng anh không có bố mẹ, chỉ có anh là người thân duy nhất bây giờ lại có thêm Tín nữa. Anh thương cậu em trai của mình lắm , anh quay qua nói với trí đang nằm bên cạnh .
- Anh à ! Em cảm thấy lo lắng lắm, em nghĩ hoàng anh đang giấu chúng ta điều gì đó .
- Còn có Tín bên cạnh em ấy mà .em yên tâm , nếu Tín mà làm tổn thương hoàng anh thì anh sẽ không để yên cho nó đâu.
Nói rồi anh vòng tay ôm minh , tay xoa xoa lưng giúp minh bớt căng thẳng .
Nhận vòng tay ấm áp của người mình thương ,
minh dụi dụi đầu vào ngực trí rồi dần dần thiếp đi
Lúc này ở ngoài cửa phòng cậu anh đã đứng đấy từ bao giờ rồi, anh cũng đã nghe được cuộc nói chuyện giữa cậu và Hoàng anh . Tuy anh không biết minh nói gì nhưng trong cuộc hội thoại anh nghe có nhắc đến anh và còn gọi tên anh kiểu thân thiết như vậy, anh rất thắc mắc rốt cuộc mối quan hệ của anh và cậu là gì. Tính gõ cửa để hỏi cậu cho ra lẽ thì anh lại nghe từng tiếng nấc của người trong phòng.
"Là khóc sao? Ớ nhà anh khiến cậu khó chịu, ấm ức đến vậy sao ? Nhưng anh đâu có làm gì ?
Mọi thắc mắc cứ liên tục hiện ra trong suy nghĩ của anh .
Đứng suy nghĩ một lúc anh quyết định đi về phòng mình .
Sáng hôm sau anh dạy vscn xong xuống phòng thấy người giúp việc đang dọn bữa sáng, anh ngồi xuống bàn ăn rồi hỏi .
- hoàng anh cậu ấy chưa dậy sao hả chị ?
- Dạ thưa cậu chủ từ lúc nãy đến giờ tôi vẫn chưa thấy cậu ấy ạ .
Người giúp việc trả lời rồi nhận được cái gật đầu từ anh .
Thời gian anh ăn sáng cũng mất tầm 15' nhưng
hôm nay anh cố ý ăn lâu hơn một chút nhằm chờ cậu
- Đã muộn như thế này rồi mà em chưa đi làm sao ? trâm hỏi
- Bây giờ em đi, nhưng mà hình như hoàng anh cậu ấy vẫn chưa ngủ dậy.
- Bình thường cậu ta thường đi học sớm cho nên chị nghĩ cậu ta đi rồi .
- Nhưng ...•
- Tại sao em lại để ý cậu ta quá vậy ? Em đừng quên mình đã có gia huy bên cạnh rồi đấy.
Nghe cô ta nói xong anh không trả lời bèn đứng dậy cầm túi đồ rồi bỏ đi . Ở trong nhà trâm mặt hằn lên vẻ tức giận .
- hoàng anh cả đời này cậu cũng đừng mơ mà tôi cho cậu được hạnh phúc .
Tự nói nhỏ với bản thân mình xong cô ta nhếch mép rồi bỏ lên phòng.
hoangf anh đã dọn đô đạc và rời khỏi nhà
Jungkook đã dọn đồ đạc và rời khỏi nhà tín ừ trước khi người giúp việc đến.
Cậu hiện tại làm gì có nơi nào để đi. Người thân cũng đâu có, người duy nhất cậu có thể nương tựa lúc này là nga, nhà nga cũng gọi là khá giả nên từ khi học đại học cậu đã chuyển ra ở riêng rồi .
Sáng nay khi thấy hoàng anh đến nhà mình với khuôn mặt nhợt nhạt mệt mỏi, ngoài ra đôi mắt đẹp ngày nào bây giờ sưng húp lên trông đáng thương vô cùng . Vội ôm cậu vào lòng rồi tay xoa xoa lưng cậu an ủi .
- Được rồi đừng buồn nữa bạn của tôi ơi, từ nay cậu cứ ở đây với mình, mình sẽ chăm sóc và bảo vệ cho cậu nhé. Sóng gió này mình sẽ cùng cậu vượt qua .
- Cảm ơn cậu nhiều nhé . Bây giờ mình chỉ còn cậu và anh hai thôi, nêu mất đi hai người nữa chắc mình chết mất .
nga nghe cậu nói vậy buông cậu ra rồi lau nước mắt cho cậu rồi nói .
- Suyt. Đừng nói bậy. mình vẫn sẽ ở đây, bên cạnh cậu mãi mãi .
- Mình tin cậu. nga à ! Hôm nay mình không muốn đến trường nên cậu xin cô cho mình nghỉ hôm nav nha .
- Được rồi mình đi học đây, sữa mình đã pha sẵn trên bàn đấy cậu uống đi rồi lên phòng nghỉ ngoi nhé .
- Được rồi tạm biệt
- Bye bye chiều gặp lại cậu .
------
Chiều nay Tín đến trường đón gia huy thì thấy nga đi có một mình, anh nhận ra vì anh đã từng thấy nga đi chung với honagf anh rồi, nhưng sao cậu lại đi có một mình thôi nhỉ .
Đang suy nghĩ thì gia huy chạy đến gọi anh .
- Tín à ! Anh nghĩ gì thế ?
- Đâu có đâu. Lên xe đi anh chở em đi ăn kem có được không ?
- Em xin lỗi nha, thật ra lúc nãy có người thân gọi em bảo em phải về nhà sớm có việc cho nên .....
Thấy gia huy đưa ánh mắt lúng túng nhìn anh nên anh phì cười xoa đầu cậu
- Không sao đầu, vậy anh đưa em về .
- Vâng •
Ở bên kia ở khoảng cách khá xa nên không nghe được gì, tuy vậy nga vẫn thấy được cảnh hai người nọ tình tứ với nhau liền không nhịn được mà hầm hậm dậm mạnh chân vừa đi vừa lẩm bẩm .
- Đồ xấu xa nhà anh .hoàng anh đáng thương của tôi thì đang đau khổ ở nhà như thế còn anh lại ở đây âu âu yếm yếm với người khác . Anh là cái đồ...đồ Hừmmmm mất trí nhớ.
Cậu đi về trước ánh mắt kì lạ của mọi người xung quanh, và cậu cũng đâu biết rằng mọi lời nói của cậu vô tình lọt vào tai Nhi , một người rất ghét Jungkook. Cô ta mỉm cười nói
- Có trò vui rồi đây .
Trước đây khi hoàng anh đang còn đi học Nhi rất thích anh, nhưng khi biết anh có người yêu là hoàng anh thì cô rất ghét cậu, từ đó cô luôn tìm cách kiếm chuyện rồi gây chuyện đánh cậu nhưng cậu luôn tự anh bảo vệ. Điều đó càng làm cô ghét và ghen tị với cậu hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co