em
1.
"Dạo này gầy đi rồi phải không? Cho con thêm cái trứng."
"Con cảm ơn dì nhiều ạ."
Wangho nhìn cái trứng chiên trong khay cơm mà hí hửng, dì Baek dễ thương, lúc thì cho xúc xích, lúc thì cho thêm bánh tok.
Wangho ngó quanh. Bình thường phòng ăn chẳng đông lắm, vậy mà hôm nay đám Hyeonjun vốn khoái ăn hàng đã ấm chỗ từ lúc nào.
"Chỗ trống chỗ trống..."
Tầm mắt Wangho va phải vị trí bàn gần cửa sổ, Minhyung vừa thấy đi cùng Minseok rồi, chỉ có Sanghyuk ngồi đó một mình như cô lập với mọi người ấy.
Nếu như Wangho là lính, đương nhiên không muốn ngồi cùng sếp. Nhưng Han Wangho là ban cán sự cấp cao chỉ dưới mỗi Sanghyuk nên anh chẳng quan tâm, chỉ là một bữa ăn thôi. Cộng thêm việc cần nói với đàn anh về chuyện của Jihoon nên Wangho không chần chừ, sải bước chân tiến đến bàn Sanghyuk đang ngồi.
"Sanghyuk hyung."
"Khụ..."
Thanh âm lanh lảnh của Wangho mới vang lên đã khiến Sanghyuk sặc nước, tay liên tục đấm vào ngực mình thùm thụp.
"Anh sao thế...?"
"Chỗ ngồi chỗ ngồi..."
"Jihoon."
Nhìn thấy Jihoon cũng đang cầm khay bữa trưa dáo dác nhìn xung quanh, Sanghyuk vẫy tay gọi cậu lại.
"Anh gọi em à?"
"Ngồi đây đi."
"Nhưng anh với Wangho hyung đang ngồi rồi mà?"
"Anh... ăn xong rồi." Dứt lời, Lee Sanghyuk như cái máy dọn dẹp khăn giấy rồi bưng khay thức ăn đi.
"... Hình như anh ấy chưa ăn xong mà. Wangho hyung với Sanghyuk hyung cãi nhau ạ?"
"... Không có."
Han Wangho khó hiểu nhìn bóng lưng Lee Sanghyuk xa dần. Biểu hiện của Sanghyuk hôm nay có gì đó rất lạ, nhìn thấy Wangho thì giật mình trông rất mờ ám, bình thường cũng chẳng có thói quen bỏ mứa thức ăn, hôm nay lại còn cả nửa khay.
Hay là anh ấy ngại Jihoon? Và anh ấy sợ mình biết chuyện đó?
Chắc chắn là như vậy, nhưng tiếc thật, Han Wangho lại lỡ biết mất rồi.
Mà đã biết rồi thì không thể ngó lơ, không thể để anh ấy tình cờ trở thành người thứ ba trong cuộc tình của người khác được.
__
"Sanghyuk hyung đâu rồi?"
"Ảnh vừa đi ngay tức thì luôn ạ."
"Sanghyuk hyung về chưa?"
"Sanghyuk hyung không nói cho anh biết ạ? Anh ấy có việc hôm nay không về."
"Sanghyuk h-"
Sanghyuk ngay lập tức vòng đi lối khác.
Ủa alo, Wangho thấy hơi quá rồi đấy. Mắc gì mà tránh mình như tránh tà vậy?
"Chovy đi với Peanut đi."
"Peanut hướng dẫn Chovy nhé."
"Chovy và Peanut..."
Wangho chán nản nhìn hàng tá thứ việc liên quan đến Jihoon đổ lên đầu. Tên Chovy treo ở miệng thì có thể hiểu, nhưng kèm theo đó chắc chắn phải là Peanut.
"Hôm trước anh mới tách em với Jihoon ra mà?"
Wangho cuối cùng cũng phát điên. Ngay khi Sanghyuk bước ra khỏi cửa liền đứng chắn lối, chống tay dồn Sanghyuk vào tường mà lớn tiếng. Wangho tự biết là mình đáng tin, nhưng muốn giữ người mà tự nhiên vạ lây sang cậu vậy?
"Còn nữa, anh tránh mặt em à?"
Sanghyuk mím môi.
"Em đang làm gì?"
"Câu đó phải là em hỏi anh mới đúng. Mấy ngày nay em cứ đi đến đâu là anh lại lủi ngay, một câu cũng không nói được, còn liên tục bắt em kè kè bên Jihoon là sao? Mấy vụ chẳng cần em cũng bắt em đi cùng nữa?"
Wangho nói hết ra những khó chịu trong lòng với tông giọng không giấu nổi bực bội khiến Sanghyuk chỉ biết im lặng.
"Chẳng phải em thích như thế à?"
"Em thích cái gì?"
"Anh sẽ xem như chưa có gì xảy ra, em không muốn để Jihoon biết đâu. Bây giờ thì để anh đi."
"Em không hiểu nổi anh đang nói cái gì. Anh mới là người không muốn để Jihoon nhìn thấy, không phải sao?"
Sanghyuk chau mày.
"Anh và Jeong Jihoon thì liên quan gì?"
"Anh còn nói, em biết thừa là anh thích Jihoon."
"Em mới là người thích Jihoon mà?"
"Cái gì cơ? Anh đừng có mà đổ thừa, em có thích đứa quái nào đâu. Nhưng mà em phải nói với anh, thằng nhóc đó có người yêu rồi."
"Jihoon có người yêu hay không không quan trọng."
"Sao lại không quan trọng? Sanghyuk hyung, anh bất chấp vậy luôn à? Người yêu của Jihoon hình như còn có vấn đề về mắt. Sao anh ác vậy hả? Em đã rất ngưỡng mộ anh. Vậy mà... anh..."
"Anh bất chấp cái gì? Anh đã nói là anh không thích Jihoon."
"Vậy mấy ngày nay anh né tránh hai đứa em làm gì? Chỉ có thể là do anh sợ em biết và ngại Jihoon thôi."
"Không phải vậy, anh..." Sanghyuk lúc này mới hiểu ra vấn đề, anh đột ngột ngồi thụp xuống.
"Em nói đúng rồi phải không?"
"Vậy là em không thích Jihoon à?"
"Ai lại đi thích thằng nhóc đó."
Sanghyuk thở phào.
"Anh không thích Jihoon... Người anh thích..."
"Không phải Jihoon thật ạ?" Wangho ghé đầu xuống thấp hơn để nghe cho rõ.
"Người anh thích...
Sanghyuk ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt người trước mặt.
Là em cơ mà."
"Em nào? Em Cơ là em nào? Cùng tên với anh à? Faker, em Cơ. Mà ai đời lại tên là Cơ... Khoan...?"
Khoé môi Wangho giật mạnh, vô cùng không tin mà chĩa ngón trỏ vào chính mình.
Sanghyuk gật gật đầu.
Ôi...
"À...
Không phải là Jihoon là được rồi... Em về phòng trước..."
Wangho khập khiễng chạy về phòng, trên đường còn đụng trúng đồ vật xung quanh mấy lần. Đóng sầm cánh cửa sau lưng, Wangho thở hắt ra, hai vành tai đã phớt hồng.
"... Sao... lại có chuyện này...?"
2.
"..."
"Wangho hyung... Hôm qua anh ngủ không ngon à...?"
"... Hả? À ngon...Cái này ngon mà..."
Jihoon quan ngại nhìn hai quầng thâm dưới mắt càng ngày càng rõ của Wangho.
"... Mà này... em có người yêu rồi phải không?"
Jihoon giật mình.
"Sao... sao anh biết..."
"Anh mày lớn lên ở trong rừng, có cái gì mà anh mày không biết." Wangho vuốt vuốt tóc.
"Vậy anh có biết tại sao Sanghyuk hyung lại có quầng thâm không?"
"C-cái đấy ai mà biết được..."
"Hmmm?"
Cũng trùng hợp quá rồi đi.
Han Wangho cảm nhận ánh nhìn đầy nghi hoặc của Jeong Jihoon đang dán chặt lên mình mà chột dạ.
"Mà tại sao người yêu em lại ở cùng nhà với lão già đó? Có quan hệ gì không?"
"Anh ấy bị bắt cóc, không còn người thân."
"Anh ấy không nhìn thấy gì à?"
"Vâng."
"Sao không tìm chỗ ở mới cho anh ấy? Chém mướn quen rồi mà anh mày cũng chẳng dám ở trong căn nhà từng có án mạng đâu."
"Em cũng nói hết nước hết cái rồi, nhưng anh ấy bảo ở đó lâu quen đường, sinh hoạt một mình không thành vấn đề. Vậy nên bình thường em đều đến thăm anh ấy."
"... Anh ấy biết chú mày là sát thủ không?"
"Anh ấy biết, còn biết lão đó là do chúng ta giết."
"Vậy mà anh ấy không nói gì?"
"Anh ấy không quan tâm, anh ấy còn chẳng sợ em."
"Ô,
Wangho uống một ngụm cafe.
Hay là đưa anh ấy về đây đi?"
"Dạ?"
"Anh thấy thích người này rồi đấy. Đưa về đây đầu tiên là hai người có thể ở gần nhau hơn, em còn tiện chăm sóc cho anh ấy. Hơn nữa, anh ấy không thấy gì mà ở một mình trong nhà, chú thật sự không sợ anh ấy gặp phải chuyện xấu sao?"
"... Em phải hỏi ý kiến anh ấy đã. Và Sanghyuk hyung sẽ đồng ý à?"
Wangho tặc lưỡi.
"Chắc chắn sẽ đồng ý."
...
"Anh đang giữ bí mật gì của Sanghyuk hyung hay sao mà trông anh tự tin thế...?"
"Anh mày mà thèm tống tiền kiểu đó? Anh đây chỉ cần là Han Wangho thôi."
3.
"Cái thằng này cất ngay con dao đi."
"Má, thằng Minseok sao người máu me không vậy? Đi tắm mau."
"Đến rồi đến rồi!"
Cửa xe mở ra, Jihoon nhanh nhẹn xuống trước, sau đó đưa tay ra đỡ Hyukkyu để anh không vấp vào bậc thềm.
Cả đám choi choi giây trước còn đang nháo nhào lên, ngay giây sau đã trố mắt ra cả lũ. Người này cao ráo, dáng người mảnh khảnh bước đi nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua. Da anh rất trắng, càng làm nổi bật lên ngũ quan hài hoà mà đôi mắt lại có vẻ man mác buồn.
"Coi thằng Jeong Jihoon vậy mà cũng khá qua"
"Công nhận luôn. Nhìn anh ấy dễ chịu quá."
Trong khi mọi người đang túm tụm lại chào hỏi cái anh xinh xinh mới đến, Sanghyuk chỉ đứng đằng xa nhìn chằm chằm.
Ánh mắt anh có chút phức tạp.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co