Truyen3h.Co

Chodeft | Can you see me?

he knows

Shiminalac_

1.

"Anh với Jihoon ở phòng này, phòng cũng rộng rãi với công trình phụ đầy đủ ạ." Wangho dìu Hyukkyu đi quanh tham quan căn phòng mới.

"Thật ra anh ở chung phòng với mọi người cũng được... Thế này làm phiền em quá..."

"Không có gì đâu anh. Anh với Jihoon là một đôi, mà ở chung với mấy đứa kia thì bất tiện cho hai người. Em xin sếp rồi, anh không cần lo."

Hyukkyu gật đầu. Khi Jihoon ngỏ ý muốn anh đến đây ở, nói không sợ chút nào thì là nói dối. Dù gì chỗ này cũng là tổ chức sát nhân gì đó...

Nhưng khi Hyukkyu đặt chân đến đây, mọi người khác xa với trí tưởng tượng của anh, đặc biệt là Han Wangho và em nhỏ tên Ryu Minseok, đi đâu cũng bám lấy anh. Cơ mà hôm nay Minseok có việc rồi, nếu không thì chắc tối nay Jihoon xuống đất, Minseok nằm với Hyukkyu.

"Vậy anh nghỉ ngơi đi. Có gì anh cứ ra cửa gọi, thường thì trụ sở lúc nào cũng có người qua lại."

"Ừ, anh biết rồi."

Wangho vui vẻ bước ra cửa, cảm thán cuối cùng cái trụ sở này cũng có người bình thường, còn là người đẹp nữa chứ.

Cạch

"..."

Mấy ngày nay Wangho ngoài giờ hành chính ra đều cố gắng để không chạm mặt Sanghyuk. Han Wangho bình thường thông minh lanh lợi, bây giờ lại không biết phải đối mặt với anh thế nào. Cơ mà chạy đâu cho khỏi trời nắng, giây phút Wangho đưa tay vặn tay nắm mở ra cũng là lúc Sanghyuk đưa tay muốn gõ cửa.

"Wangho..."

"Anh... muốn vào ạ?"

"Ừ, anh muốn nói chuyện với Hyukkyu một lúc."

Wangho cứng đờ, lập tức đứng sang một bên nhường đường cho Sanghyuk.

"Vậy em đi tr-"

"Chuyện hôm trước."

Wangho khựng lại.

"Em có thể xem như chưa có gì xảy ra không?"

"Dạ?"

"Anh vô ý quá... Biết rõ câu trả lời rồi mà còn..."

"..."

"Anh chỉ mong em vẫn có thể là Peanut, cấp dưới của Faker."

"..."

"Em không cần phải thấy khó xử đâu. Đây là vấn đề của anh..." Sanghyuk cụp mí mắt, nhìn biểu cảm anh buồn rười rượi.

"Em có việc bận thì cứ đi đi."

Cánh cửa phòng từ từ khép lại, để lại một mình Wangho đứng như trời trồng giữa hành lang vắng.

Không phải thế này, Han Wangho chưa trả lời mà.

Nhưng Wangho sẽ phải nói gì đây, khi ngay cả chính em cũng không biết câu trả lời là có hay là không?
____

Lee Sanghyuk đã lên nắm quyền, tuy bây giờ không còn hành nghề như trước, nhưng bản tính dân chuyên đã ăn mòn vào xương tuỷ khiến hành động cùng cử chỉ của anh vẫn luôn rất kín đáo. Anh bước đi không một tiếng động vào trong, đi qua đi lại trước mặt người đang ngồi trên giường.

Kim Hyukkyu ngồi đó, biểu cảm chẳng thay đổi, mắt vẫn luôn chỉ một điểm nhìn về phía trước.

2.

"Jihoon đã về rồi đây!"

Jihoon vội đóng cửa, đôi chân dài một hai bước đã đi đến bên giường.

"Jihoon về muộn quá đi..." Hyukkyu nghe thấy giọng em mới lọ mọ ngồi dậy, áo phông vốn rộng cổ theo đó cũng hơi trễ xuống.

"Em xin lỗi... tại hôm nay em phải làm đêm."

Hyukkyu dụi dụi hai mắt. Mắt anh đã đỏ hoe rồi, chắc là buồn ngủ lắm, vậy mà vẫn cố thức để đợi Jeong Jihoon về cho bằng được.

"Hyukkyu hyung buồn ngủ thì phải ngủ trước đi chứ..." Jihoon cười khẽ, rõ ràng chẳng có ý gì là trách móc.

"Anh lạ chỗ..."

Mắt anh lim dim, tay quơ quơ trong không trung như muốn tìm trong không gian xa lạ thứ gì quen thuộc mà bám víu lấy. Dáng vẻ dễ tổn thương hiện tại của người trước mặt khiến trái tim Jihoon cảm thấy có chút ngứa ngáy. Em chẳng nói trước, nhẹ nhàng đan năm ngón tay vào tay anh.

"Em ở ngay đây."

"Đi ngủ..."

"Người em đang dơ... Hyukkyu ngoan ngủ trước được không?"

"Vậy anh đợi em..."

"Em ở ngay trong phòng tắm thôi mà."

"Phòng tắm, không phải giường." Hyukkyu bĩu môi.

Jihoon cười khúc khích, lần đầu em được thấy Hyukkyu nhõng nhẽo thế này, không nhịn được mà áp hai tay vào hai má mềm.

"Vậy em sẽ tắm nhanh."

" Ừ ừ..." Hyukkyu gật gật đầu trông đến là ngoan.
___

"Mèo meo ra rồi đây."

Jihoon sấy khô tóc xong liền nhảy bổ lên giường, Hyukkyu lại như cục nam châm liền nhanh nhẹn nhích người nằm sát vào em. Hyukkyu tính ra cũng không thấp, thậm chí là khá cao, cơ mà bây giờ lại chỉ như cục bông trắng tròn nằm gọn trong vòng tay Jihoon.

Có tưởng tượng cũng chẳng ngờ được, một thiên tài Jeong Jihoon ngày ngày phá khoá, chẳng có cảm xúc gì đặc biệt khi nhìn đồng đội giết từng tên tội phạm một nay lại cười tươi đến không thấy mặt trời đâu.

Em đưa tay xoa xoa lưng Hyukkyu.

"Jihoonie."

"Em nghe."

"Anh không thích chủ tịch đâu..."

"Ý anh là Sanghyuk hyung?"

"Ừa..."

Sao anh lại không thích anh ấy ạ? Thật ra anh ấy là người rất tốt, chỉ là không giỏi thể hiện tình cảm cho lắm..."

"..."

Đáp lại lời của Jihoon chỉ còn màn đêm tăm tối cùng tiếng thở đều đều của người bên cạnh.

"Thật là... Buồn ngủ đến vậy rồi mà còn..." Jihoon cười khúc khích, hôn nhẹ vào trán người đã say giấc rồi cũng từ từ nhắm mắt lại.

3.

"..."

"Có chuyện gì?"

Sanghyuk cười khẩy, ngồi xuống ghế tựa.

"Tôi không tin đó là do tai thính."

"Anh vốn đã không tin từ lâu lắm rồi, vậy nên cả tuần nay anh đều đến giám sát tôi."

"Bởi đến hôm nay anh mới chịu mở miệng với tôi."

"Anh thích chơi mấy trò tâm lí?"

"Thú vui giết thời gian thôi." Sanghyuk đẩy gọng kính.

Khoé môi Kim Hyukkyu hơi cong lên. Nhãn cầu đen láy hướng thẳng về người còn lại ở trong phòng.

Mắt anh đã không còn vô hồn nữa.

"Hôm tôi mới đến đây, chủ tịch nhìn hơi kĩ đấy nhé?"

Cạch

"Thôi nào, hạ súng xuống rồi nói chuyện."

Sanghyuk đặt ngón trỏ kiên định ở vị trí bóp cò.

"Anh làm vậy với mục đích gì? Jeong Jihoon, tổ chức, hay là cả hai?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co