Truyen3h.Co

Choran | Đuổi Bắt

37.

zemeixuanxie

Jeong Jihoon mở cửa nhà Choi Hyeonjoon, ba anh phía trong ló đầu ra rồi mỉm cười chào nó. Trong một thoáng chốc, Jihoon thấy lòng mình nôn nao đến lạ khi bắt gặp ánh nhìn trìu mến từ chú, hay chính là thầy Choi mà nó vô cùng kính trọng.

Không tốn quá năm câu để Jeong Jihoon hỏi thầy về Choi Hyeonjoon, sau đó lại hớn hở lên phòng tìm anh trong khi Hyeonjoon đang bận rộn với đống quần áo tứ tung. Tất nhiên là Jihoon chả thèm gõ cửa, nó đẩy một mạch vào trong và thấy Hyeonjoon đang ngồi trên giường giữa đống đồ đạc, quay lại và trố mắt nhìn nó.

"Sao trễ rồi còn sang đây?" Anh hỏi, khá tò mò về lí do cho sự có mặt của nhóc người yêu ngay tại nhà mình vào bảy giờ tối, dù cho mới sáng nay nó còn một nói với anh sẽ là ở nhà cả ngày để tranh thủ dọn dẹp.

Đáp lại Choi Hyeonjoon, nó chỉ cười, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh rồi mân mê nơi gấu áo sớm đã nhăn nhúm, "lúc nào sang mà chả được. Em chuẩn bị xong hết rồi nên muốn xem anh mày mò thế nào thôi.", rồi Jihoon nhích lại gần anh, vuốt ve mấy sợi tóc phất phơ trước trán.

Choi Hyeonjoon nhìn nó một lát, như thấu được suy nghĩ của Jeong Jihoon, anh nghiêng đầu về phía nó rồi hỏi nhỏ, "Jihoon đang buồn chuyện gì hå?"

Nó lia mắt nhìn đôi tay thoăn thoắt đang gấp gọn cái áo sơ mi của Choi Hyeonjoon, bên cạnh đó là một chồng đồ khác vừa được gấp xong, Jeong Jihoon lắc nhẹ đầu.

Tiếng quạt đều đều và giọng hát líu lo của Choi Hyeonjoon vang bên tai khiến Jeong Jihoon như trầm đi hẳn, nó đã nghĩ là mình không nên nói dối, ít nhất là vì lời hứa sẽ không giấu diếm Hyeonjoon bất cứ một điều gì.

"Em không có buồn, nhưng mà, em có suy nghĩ vài thứ á!" Giọng của Jeong Jihoon nhỏ xíu, đến mức nếu như Choi Hyeonjoon không bỗng dưng ngừng hát thì có lẽ đã chẳng nghe được tiếng thầm thì của nó. Bàn tay của anh thôi liến thoắng trên những cái áo phông, Hyeonjoon dừng hẳn việc đang làm và giương đôi mắt lo lắng để đối diện với nó.

"Chuyện gì thế?"

Từ khi nói lời yêu, Jeong Jihoon chưa bao giờ có đủ can đảm để nói dối Choi Hyeonjoon một lần nào nữa, hoặc nếu có, thì chỉ vài phút sau đó, những lời thật lòng sẽ ngay lập tức được tuôn ra từ miệng nó chỉ bằng vài câu dỗ dành hay hâm dọa. Jihoon không rõ lí do, nhưng đôi khi, nó nghĩ mình đã bị nhìn xuyên thấu qua đôi mắt to tròn sáng lấp lánh của Hyeonjoon, nhất là khi đôi mắt ấy chỉ chứa mỗi hình bóng của Jihoon với đầy sao sáng.

Jeong Jihoon trầm ngâm một lúc, đủ lâu để nó quên đi dáng vẻ ngơ ngác của Choi Hyeonjoon đang nhìn chằm chằm vào thằng nhóc thơ thẩn trên giường. Rồi nó thấy một cảm giác ấm áp truyền đến lòng bàn tay, tiếp xúc da thịt khiến cho những giác quan trên người Jihoon như bừng tỉnh.

Nó nhìn xuống, một tay Choi Hyeonjoon đang nắm chặt lấy bàn tay nó, đôi môi hé mở và hai mắt ẩn hiện nỗi âu lo.

"Anh này," sau vài lần suy nghĩ, cuối cùng Jeong Jihoon cũng quyết định nói với Choi Hyeonjoon.

Mất vài giây để hít thở một cách chậm rãi, ngón tay nó miết nhẹ lên bàn tay anh, mỉm cười nhẹ.

"Tụi mình nói với ba mẹ nhé, nói chuyện của tụi mình."

Choi Hyeonjoon rũ mắt, hơi thở của anh chậm hơn một nhịp, thứ khiến Jeong Jihoon bỗng dưng thấy bất an hơn và siết chặt bàn tay anh. Hyeonjoon thừa biết 'chuyện của tụi mình' mà Jihoon nhắc tới là gì, vì thi thoảng, nó cũng quẩn quanh trong đầu anh như một câu chuyện viễn tưởng không có hồi kết.
Đối với hai đứa, việc tiến triển từ hàng xóm đến người yêu vốn đã bấp bênh và khó nhằn, thì liệu người lớn sẽ tiếp nhận việc con trai mình yêu đương với một thằng nhóc cùng khu ra sao. Dù cho ba Hyeonjoon có quý Jihoon đi cách mấy, thì khi nghĩ đến chuyện đó, anh vẫn thấy hơi lo lo.

Jeong Jihoon đang chăm chú nhìn Choi Hyeonjoon, thế nên chẳng lí nào mà nó lại không thể quan sát được sắc mặt anh thay đổi rõ rệt từ lúc nó nhắc về chuyện của cả hai. Không để Hyeonjoon mãi chơi vơi trong suy nghĩ được lâu, nó đưa tay vuốt ve hàng mi cong cong của anh, gò má trắng hồng và cả khóe môi khi anh cứ bặm môi liên tục từ nãy đến giờ.

"Em đã luôn giấu ba mẹ rất nhiều điều, nên thỉnh thoảng em hay băn khoăn rằng điều đó liệu có công bằng với họ hay không. Khi mẹ nói rằng mẹ rất quý Hyeonjoon và mong em với anh sẽ sống hòa thuận, em đã nghĩ là, liệu mẹ sẽ như thế nào nếu biết hai chúng mình yêu nhau. Rồi trong một giây nào đó, em muốn kể với mẹ, cả ba nữa, một phần cũng vì em không muốn cứ gọi Hyeonjoon là anh trai cùng xóm trước mặt mọi người mãi. Nếu em ích kỷ thì cho em xin lỗi Hyeonjoon nhé? Điều này thật sự khó khăn với tụi mình mà, đúng không?"

Đôi mắt Choi Hyeonjoon ánh lên chút chần chừ, bờ mi cong khẽ run và môi mấp máy đôi điều không thành tiếng. Jeong Jihoon ngồi dịch sang một bên, tay nó vuốt ve bờ lưng của anh như một cách để xoa dịu nỗi lo cho anh người yêu vốn nghĩ nhiều nhưng lại không hay nói những gì mình nghĩ, chẳng khác chính bản thân nó là bao. Một tay vuốt lưng, tay còn lại của nó mân mê hai bàn tay đang không ngừng xoa lấy xoa để vào nhau của Hyeonjoon, trong khi anh ngồi bên cạnh thì cứ trân trân liếc nhìn sang nó. Rồi Jihoon thở hắt ra, bàn tay của nó chẳng trật lấy một nhịp và ánh mắt thì vẫn giữ khư khư trên người Hyeonjoon, trao cho anh một ánh nhìn thật dịu dàng để đảm bảo với Hyeonjoon rằng chẳng sao cả, "nếu Hyeonjoon chưa muốn thì chẳng sao hết..."

Choi Hyeonjoon quay mặt sang, cùng lúc ấy, Jeong Jihoon bắt lấy những lay động khẽ khàng nhất trên ánh nhìn của người con trai trước mặt.

"Nhưng mà, anh nhất định phải sẵn sàng vào một ngày không xa, nếu không thì sau này của em biết làm sao đây hả?" Jeong Jihoon nói rồi nhoẻn miệng cười, tay vỗ vỗ lên mái đầu anh như trêu con nít. Ngay lập tức, Choi Hyeonjoon đưa tay nhéo nó, còn tranh thủ lườm liếc Jihoon nhân lúc không khí trong phòng vơi bớt đi chút trầm lắng và nghiêm túc.

"Bớt nói nhảm đi, bọn mình mới yêu nhau được hơn hai tháng thôi đấy!" Choi Hyeonjoon ấn một ngón tay lên trán nó, đáp trả bằng chất giọng trẻ con khiến Jeong Jihoon cười khúc khích.

"Ừ, nhưng mà cảm giác như mình yêu nhau được mười năm rồi vậy á!"

Choi Hyeonjoon đưa tay cốc đầu thằng nhóc đang mãi gật gù vì cái suy nghĩ vớ vẩn nó vừa động não được hai giây trước, giục Jeong Jihoon nhanh dọn cùng với anh vì Hyeonjoon cứ bơi mãi trong đồ đạc mà chẳng xong nổi.

Sau vài giây công tác tư tưởng, nói thẳng ra là năn nỉ giận dỗi gì đó, Jeong Jihoon cuối cùng cũng chịu ngồi lại giúp anh sau vài cái xoa đầu khiến cho mái tóc nâu kia bù xù như tổ quạ.

Trong lúc nó hí hửng sắp xếp đống đồ vừa mới gấp vào va li, Choi Hyeonjoon không được tươi tắn như thế lại ngồi bần thần đôi chút.

Dù Jeong Jihoon đã nói không sao, nhưng nó cũng đâu cách nào ngăn chặn anh khỏi việc cứ trầm ngâm nghĩ mãi về cái vấn đề ban nãy kia chứ.

Anh hết chống cằm rồi lại chu môi nghĩ ngợi, Jeong Jihoon sau một lát thì cũng tạm xong xuôi. Nó huơ tay trước mặt, báo với Choi Hyeonjoon rằng ba Choi vừa gọi anh ra ngoài có chút việc, Choi Hyeonjoon nghe thế thì đứng dậy đi ngay, để Jihoon ở đằng sau dõi theo anh với đôi mắt mông lung.

Không có gì to tát lắm, chỉ là ba Choi muốn bàn giao lại cho anh một vài cái bát lẫn đũa muỗng mà Choi Hyeonjoon mang về lần trước, cộng thêm bộ chén ăn cơm hình quả cam đã để trên kệ tủ được một thời gian. Trong khi đồ dùng bếp núc chất đống trên bàn, ba Hyeonjoon phủi tay rồi vẫy gọi anh.

Choi Hyeonjoon chậm chạp bước đến, ghé người lại gần và nghe rõ lời ba Choi cẩn thận nói:

"Về trọ rồi, nhớ nấu gì đó ngon ngon cho Jihoon ăn nhé!"

Một câu nói ngắn gọn khiến Choi Hyeonjoon đơ người trong giây lát, đến khi ba rời đi và trao cho anh cái vỗ vai, khóe môi hồng nhạt mới dần giương cao rồi sau đó là nở một nụ cười tươi tắn.

Choi Hyeonjoon quay trở lại phòng, Jeong Jihoon đang loay hoay với đống bánh kẹo cũng ngẩng đầu nhìn anh.
Ngó ra cửa sổ, bầu trời bên ngoài đã tối đen, thấp thoáng sắc vàng của ánh đèn đường và chút gió thổi hiu hiu. Bên cạnh cửa sổ là bàn học của Hyeonjoon, thứ đã trở nên trống trải hơn hẳn kể từ ngày anh lên đại học và chuyển ra bên ngoài, giờ đây lại đầy ắp mấy loại bánh kẹo mà Park Dohyeon vừa mang sang gửi cho Jeong Jihoon như một lời tạm biệt.

Nhác thấy đã khá trễ, Jeong Jihoon đứng dậy, phủi phủi vạt áo và cầm lấy một gói kẹo cam vừa được mở. Ngay khi Choi Hyeonjoon vừa mở miệng nói gì đó, Jeong Jihoon đã tiến đến xoa đầu anh, bàn tay nó vén mấy sợi tóc mái màu nâu nhạt, cúi người và tặng cho Hyeonjoon một cái thơm nhẹ nhàng lên vầng trán.

"Hyeonjoon ngủ ngon nhé."

Cứ thế, nó đứng thẳng người, tay nhéo má anh và phì cười khi Choi Hyeonjoon nhăn mặt né tránh.

Jeong Jihoon rời đi trong tiếc nuối, khi vẫn chưa giải quyết được lí do khiến nó vác mặt sang đây, dù cho đã cố bù lại bằng vài cái nựng hay động chạm với Choi Hyeonjoon. Ngay khoảnh khắc vừa quay lưng, Jeong Jihoon thở một hơi dài thườn thượt rồi nhìn gói kẹo cam đáng thương trên tay mình, định là sẽ về nhà ăn lấy ăn để cho thỏa cơn buồn tủi.

Thế nhưng, khi cảm giác lành lạnh của tay nắm cửa vừa tiếp xúc với da thịt, Jeong Jihoon nghe được tiếng sột soạt phát ra từ phía sau.

Cả tiếng nói rụt rè của Choi Hyeonjoon, người đang hồi hộp vò tay vào vạt áo liên tục, ngồi trên giường với đống đồ đạc đã được xếp gọn gàng và ngăn nắp.

"Em ơi..."

Ngay sau đó, Jeong Jihoon quay lại, đủ tỏ tường để trông thấy một Choi Hyeonjoon đang bẽn lẽn nhìn nó.

Ừ thì, đó là câu trả lời của Choi Hyeonjoon, sau tất cả suy tư vụn vặt và câu nói quan tâm của ba vừa ban nãy.

Dĩ nhiên, nếu Jeong Jihoon không sợ sệt, thì anh cũng chẳng sẽ ngại ngần gì để nắm tay nó, làm những điều mà hai đứa đã luôn nhút nhát kể từ cái thuở còn là con nít.

Ít nhất là chúng ta sẽ luôn cùng với nhau, Jihoon nhỉ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co