Truyen3h.Co

Choran | Đuổi Bắt

9.

zemeixuanxie

Quen nhau hơn được một tháng có lẻ, Choi Hyeonjoon và bạn gái chia tay. Cả hai đều nhận thấy có gì đó không ổn trong mối quan hệ của họ, Choi Hyeonjoon đã là người ngỏ lời trước và chị gái 'nho nhỏ' đồng ý ngay luôn.

Sau chia tay, cả hai người chẳng có ai buồn gì mấy, họ ngồi với nhau trong quán nước gần trường ôn lại chuyện cũ kể từ lần đầu gặp, cười đùa đủ thứ rồi nhận ra cả hai chỉ vui khi làm bạn thân mà thôi, thành người yêu của nhau rồi cứ có cảm giác không đúng sao đó. Vì vậy, cả hai dù biết có chút kì cục nhưng vẫn chấp nhận coi nhau như huynh đệ, tạm quên đi giai đoạn cưa cẩm không nên nhớ trước đây. Cứ thế, Choi Hyeonjoon với bạn gái cũ trở thành bạn. Đúng là một cuộc chia ly hoà bình.

Hoặc kì cục thì đúng hơn, Yoo Hwanjoong cứ dè bỉu hai đứa nó như thế. Lúc đầu có hơi hụt hẫng vì tình đầu qua đi chóng vánh quá, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh thấy mình hình như không hợp chuyện yêu đương mấy, nhất là khi đi cùng với chị gái kia. Choi Hyeonjoon lúc mới quen còn thể hiện được nhiều mặt đáng tin, qua được mấy ngày lại trở nên có chút ngớ ngẩn. Thành ra, người ta hay nói hai người đi với nhau như hai chị em, vì người bạn 'nho nhỏ' kia chăm Hyeonjoon kĩ lắm. Sau này thỉnh thoảng hai người lại gặp nhau nói chuyện, cứ kể đến giai đoạn tình cảm ấy, họ lúc nào cũng cười nắc nẻ.

Anh lại tiếp tục an ổn học hành, sáng thức dậy đi học đến chiều, ăn nhẹ một chút rồi lại đi học thêm tiếp rồi tối muộn mới về nhà. Bạn gái cũ của Choi Hyeonjoon đã nghỉ học thêm nửa tháng trước, nghe Hwanjoong kể là do đi học chung với bạn nữ nào đó cùng lớp, Choi Hyeonjoon lúc đó ậm ừ rồi cũng bỏ qua sau đầu.

Hai người họ lại thành công lôi kéo Park Dohyeon cùng đăng kí vào học, anh trai tạp hoá ban đầu không hứng thú mấy nhưng bị hâm doạ nhiều quá rồi cũng phải miễn cưỡng nghe theo. Thế là họ dính nhau từ trên trường đến lớp học thêm, về nhà thỉnh thoảng cũng tụ tập gặp nhau bàn chuyện.

Lee Minhyung đôi khi sang mua quà vặt vẫn thấy Choi Hyeonjoon và Yoo Hwanjoong ở nhà Park Dohyeon, biết họ thân nhau nhiều hơn, thằng nhỏ cứ hăm he cả bọn mãi vì sợ bộ ba mới thành lập sẽ đe doạ vị thế của bộ ba siêu quậy. Park Dohyeon mỗi lần như thế đều vừa đếm tiền vừa gõ đầu nó cái cốc, Lee Minhyung chỉ biết lườm rồi than đau, cũng vì nhà anh trai nọ thầu hết đồ ăn vặt ở xóm này, nó chẳng dám đắc tội nhiều.

Hai tuần sau đó, ba Choi Hyeonjoon có công tác ở xa, chú dặn anh ở lại trông nhà cẩn thận, ăn uống đầy đủ, có trộm cướp hay nguy hiểm gì thì phải chạy sang nhà hàng xóm núp ngay, dù Choi Hyeonjoon vốn đã thi lên đai đen hồi hai tháng trước.

Chủ hộ Choi tặng con trai một bài diễn văn dài, sau đó lại sang thăm các hộ khác trong xóm để nhờ trông nom giúp đứa con thơ của mình.

Hôm ba Choi đi, Hyeonjoon nấu cho chú một bàn đồ ăn thịnh soạn với đủ thứ món. Ba anh vừa ăn vừa tủm tỉm cười nhưng cũng không ngăn được mà trêu Hyeonjoon rằng thấy ba đi xa nên mở tiệc mừng à. Cả hai ba con vừa ăn vừa nói chuyện như mọi ngày, cuối bữa chủ hộ Choi chẳng biết nhớ đến chuyện gì lại hỏi Hyeonjoon về Jihoon.

Ba anh nói rằng dạo này không thấy nó sang nhà mình chơi, Hyeonjoon mới cười rồi bảo chắc Jihoon lại bận gì đấy. Ba Choi nhìn anh một lúc, sau đó gắp cái trứng cút vào chén của Hyeonjoon rồi dặn anh khi nào rảnh thì sang chơi với em, anh nghe thế cũng gật gù, tới lúc này mới nhận ra mình và Jihoon dạo này đúng là bớt thân hơn thật.

Thế rồi, đến lúc Choi Hyeonjoon quyết định sang nhà Jeong Jihoon cũng đã là ba ngày sau, tức chủ nhật. Hôm đó anh đi mua một lốc sữa bạc hà việt quất để trong tủ lạnh từ sáng, ăn uống nghỉ ngơi một lúc rồi đến chiều mang qua cho Jihoon.

Phải mất năm phút đồng hồ để Choi Hyeonjoon thông báo tình hình dạo này của mình cho ba Jeong, đồng thời giải thích về lí do tại sao dạo này ít khi thấy mặt nhau như thế. Xong xuôi, ba Jeong cười tươi tắn mời anh vào chơi, còn phóng khoáng tặng cho anh dĩa xoài non mới gọt và chén muối ớt rồi bảo mang lên phòng hai đứa cùng ăn.

Từng bước đi lên phòng Jeong Jihoon, Choi Hyeonjoon có cảm giác hơi lạ lùng dù dạo trước không phải hiếm khi sang đây.

Lúc đứng trước cửa phòng nó, anh tự dưng thấy hồi hộp. Tối hôm qua trước khi đi ngủ, Choi Hyeonjoon đã nằm nghĩ chút, rồi chợt nhận ra lí do mà hai đứa dần tách nhau ra cũng có phần lớn lỗi nằm ở chính anh, vì tình yêu mới lớn mà bỏ quên đứa em thân thiết. Vừa nghĩ Hyeonjoon vừa nhớ lại mấy lần Jihoon có sang rủ anh đi đâu đó cho khuây khoả, Hyeonjoon khi đó đang bận để ý đến chị gái kia nên từ chối hết, tội lỗi ghê gớm. Giờ lại sang tìm em nó thế này, Hyeonjoon không biết Jihoon có giận gì mình không.

Anh gõ cửa dù mọi lần trước đó đều giả vờ quên mà xông thẳng vào. Chỉ vài tích tắc sau đó, Jeong Jihoon mở cửa ra, mắt nó cũng mở to nhìn Choi Hyeonjoon, người đang khệ nệ bưng bê dĩa xoài, chén muối và cả lốc sữa trên tay.

"Hé lô!"

Choi Hyeonjoon vừa chào nó, không biết vì sao mà anh thấy hơi gượng gạo.
Giống y đúc mấy loại tình huống kiểu bạn và người bạn thấy lúng túng bị ép chung một phòng mà mấy chương trình giải trí vẫn thường đem ra thử nghiệm.

Jeong Jihoon cũng cười ngượng, nó cầm giúp anh dĩa xoài và chén muối, lốc sữa thì để Hyeonjoon giữ vì nó chả dám chắc thứ đó có phải thuộc về mình không, sau đó mới chịu mời anh vào phòng. Choi Hyeonjoon có vẻ nhàn nhã hơn, anh đi vào trong, nhìn xung quanh dò xét, một góc bàn của nó bị bày bừa bởi sách và vở toán, nên Hyeonjoon nghĩ rằng có lẽ nó đang học.

"Anh có làm phiền em không đó?" Anh hỏi khi ngồi lên giường Jeong Jihoon, nhìn nó tắt đèn bàn học rồi ngồi xuống ghế quay sang nhìn anh.

"Đâu có!" Jeong Jihoon trả lời cụt ngủn, mà cho dù có cố gắng, nó cũng không biết mình có thể nói ra được gì thêm ngoài mấy chữ ấy.

Thấy anh sang em mừng gần chết? Anh phiền em hoài cũng được? Hay tại anh chia tay bạn gái rồi nên mới tìm em?
Cái nào cũng kì cục, Jeong Jihoon nghĩ mình nên im lặng thì hơn.

À mà, Jeong Jihoon đã biết anh chia tay rồi. Vừa có tin là Moon Hyeonjoon gọi điện báo ngay lập tức, nó muốn giả điếc cũng không được. Dù là thế, Jeong Jihoon vẫn không vui nổi. Vì qua cuộc tình có vẻ chóng vánh đó, nó đã xác định rõ ràng rằng Choi Hyeonjoon thích con gái. Mẫu người của anh là nhỏ nhắn, xinh xắn, cười trông đáng yêu chứ đâu phải là kiểu mèo bự mét tám, cười lên là lạc giọng như Jihoon.

"Anh sang đây ăn xoài ạ?" Chẳng hiểu bằng cách nào, Jeong Jihoon buột miệng hỏi khi thấy Choi Hyeonjoon cứ mải ngồi nhăn nhó gặm xoài trên giường mà không thèm nhìn mình một cái.

Không phải nó trêu anh đâu, trong một phút giây nào đó, Jihoon đã nghĩ rằng anh thật sự vì xoài nên mới sang nhà mình đó. Âu cũng là do một người họ hàng bên nội của Jihoon mới mang tặng cho nhà nó một rổ xoài đầy, lúc chở đến còn rơi rớt vài trái trên đường. Cả xóm khi đó đang ngồi hóng chuyện nên thấy hết, mấy ngày sau đó thỉnh thoảng lại có người sang xin vài trái về nhâm nhi. Jihoon tưởng Hyeonjoon cũng như vậy.

"Không, anh sang chơi với chú em đó!" Choi Hyeonjoon lúc này mới chịu nhìn Jeong Jihoon, thấy nó cũng đang nhìn mình, anh lại quay đi chỗ khác. "Tại vì dạo này thấy hai đứa mình xa cách quá, chẳng biết có người nào đang giận dỗi hay buồn lòng gì anh không nên phải chạy qua hâm nóng tình láng giềng nè!"

Anh nói vu vơ, nhưng Jeong Jihoon nghe xong cứ gãi tai liên tục vì ngượng.

Đó là vì hình ảnh một Choi Hyeonjoon ngồi bó gối trên giường, vừa phồng má vì nhai xoài vừa trách nó, đôi mắt thỉnh thoảng lại láo liên nhìn đâu đó rồi khẽ chớp chớp.

Cái khung cảnh đó thật sự, rất, quá là, cực kì đáng yêu.

"Anh Hyeonjoon giận hả?" Nó mím môi cười, lẳng lặng nhìn anh.

"Không?"

"Anh còn không thèm nhìn em, chắc anh giận em dữ lắm!" Nó nói, tức thì liền thấy Choi Hyeonjoon ngẩng đầu mở to mắt nhìn mình, Jeong Jihoon cười lớn.

Nhận ra bản thân vừa bị hố, Choi Hyeonjoon trừng mắt. Hay quá, uổng công khi xưa ươm mầm cho tuổi trẻ đất nước, bây giờ nó lớn rồi, dám trêu cả mình luôn rồi.

Jeong Jihoon cười một lúc cũng thôi, nó chòm người về phía giường ngủ bốc một miếng xoài, chấm muối ớt rồi đưa lên miệng cắn, cơ mặt nhăn hết lại vì xoài chua hơn tưởng tượng, sau đó nó nhìn Choi Hyeonjoon. "Mấy nay vô học em hơi bận, chưa thích nghi kịp nên mới ít đi kiếm anh đó!"

Thật ra, Jeong Jihoon không đi tìm Choi Hyeonjoon là vì sợ càng nhìn lại càng buồn thôi, toàn lí do lí trấu.

Vậy mà Choi Hyeonjoon cũng tin. Nhưng trong thoáng chốc, khi anh nghe lí do được nói ra, Hyeonjoon lại nhớ tới cái hôm sang nhà tìm nó, Jihoon đã chơi với bạn rất vui ở trên phòng. Thấy Hyeonjoon đăm chiêu, nó từ chỗ bàn học đi lại ngồi cạnh anh trên giường, kế bên là dĩa xoài non đã vơi đi một nửa. Nó cầm lốc sữa mà nãy giờ Hyeonjoon ngồi mân mê mãi trên tay, hỏi anh cái này là mang cho nó hả. Lúc đầu anh chẳng nói gì, cứ mím môi nghĩ ngợi, nhưng sau đó vẫn gật đầu. Jihoon bóc ngay một hộp ra uống liền cho mát, nó có mời anh nhưng Hyeonjoon đã kịp từ chối.

"Mà Jihoon có giận gì anh không? Anh hỏi thật đấy!" Choi Hyeonjoon hỏi, anh xoa xoa tay, vẻ bối rối lộ rõ trên hai mang tai đỏ rực "Hình như anh cũng lo chơi với bạn mới mà bỏ bê em nhỉ? Nhóc con cho anh xin lỗi nhiều nhé!"

Jeong Jihoon không nghĩ cũng biết người bạn mới đó là ai, nhưng nó không ngờ rằng anh sẽ xin lỗi mình trước như thế. Nó gật gù, vỗ vỗ lên tay anh bảo rằng không sao, nó cũng có lỗi vì quên anh mất.

Thi nhau nhận lỗi về mình mất mãi một lúc, cả hai lại nhìn nhau phì cười. Jeong Jihoon trong phút chốc lại nhận ra, mối quan hệ tưởng chừng đang trên đà suy thoái của họ lại kéo gần thêm một chút.

Có lẽ Choi Hyeonjoon không biết, nhưng tối hôm đó sau khi anh trở về, Jeong Jihoon đã ngủ rất ngon.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co