Truyen3h.Co

Chứa Chan (GL)

Chap 19 : Dối Người, Dối Lòng

chiey21



Màn đêm như có tiếng thở than, ngay cả trái tim người nào đó cũng khóc đến thê lương. Trong bóng tối, có đèn đường rọi vào lờ mờ một vầng sáng, Na Mẫn xoay người lại, nhìn lại gương mặt người vừa lúc nãy khóc đến không còn sức lực, sự sợ hãi đương nhiên vẫn còn ở lại trên đôi mắt hao gầy.

Rót ra một hơi thở dài, vén sợi tóc Hiểu Hân tán loạn trên mặt nàng, ngón cái sờ qua sờ lại gò má trắng hồng nay xanh nhợt nhạt.

Rồi lại hít lấy nước mắt ngược vào trong, xoay người hướng ngược lại.

Bóng đèn tỏa sáng trên cột đèn đường, tiếng mèo kêu ngao ngao ngoài bãi rác, cùng với tiếng lạch cạch của những chiếc xe đạp kót cét trên đường vắng, hòa thành một bản hòa thanh, mà trong bản hòa âm này, nhịp tim nặng nhọc của cô hiển nhiên trở thành điệu nhạc chủ đề, một điệu nhạc đơn âm. Vừa cô đơn, vừa âm thầm lắng đọng.

Cô vừa bước chân vừa chạm xuống mặt đất, Hiểu Hân đang mơ mộng lại kêu lên.

"Mẫn...Mẫn ơi...Hân sợ quá..."

Không kịp suy nghĩ, cô lao lên giường, cho Hiểu Hân bấu cả người mình cứng ngắt, cũng không nói bất cứ lời nào, xoa xoa lưng đẫm mồ hôi của Hiểu Hân, dỗ dành nàng dần an ổn lại, dần tiến vào giấc ngủ.

Một đêm với bao nhiêu cơn ác mộng vây quanh, Hiểu Hân cuối cùng cũng đưa mình ra khỏi vòng vây ám ảnh, nhưng lại không thấy Na Mẫn ở đâu, lần mò đi ra bên ngoài mới hay Na Mẫn hôm nay nấu ăn từ rất sớm, dù chỉ mới là ngày trong tuần.

"Ủa em làm gì dạ ?"

Đáp lại sự khó hiểu của Hiểu Hân, Na Mẫn mỉm cười , tóc cột gọc ở phía sau, trên mái có vài sợi rớt xuống vươn đến cằm, tay cầm giá khuấy đều trong nồi, phút chốc làm Hiểu Hân bối rối vô cùng, Na Mẫn hiện tại đúng là hình mẫu người vợ hiền lành xinh đẹp.

"Em nấu đồ bổ, Hân phải ăn đồ bổ vô á."

"Trời, làm như Hân sắp chết vậy haha."

Hiểu Hân vắt khăn lên cổ đi vào toilet, đưa bàn tay vào vòi rửa nước, cảnh tượng ám ảnh tối hôm qua lần nữa hiện về, mắt nàng trầm xuống , lại ngấn lệ.

Vỗ vỗ nước lên mặt, cố làm cho mình không còn cảm thấy tội lỗi, nở nụ cười vô cùng tươi sáng nhìn lên gương, chân dài bước ra ngoài, dẫm lên đồ đệm chân. Chỉ là lúc này mới phát giác, nắng hình như làm nhà nóng hừng hực rồi, cũng có nghĩa là không còn sớm nữa. 10 giờ rồi nhỉ ? Qua ghế ngồi mới theo thói quen kêu lên.

"Em."

"Dạ ?"

"Sao hôm nay không kêu Hân dậy đi học ?"

"Hôm qua Hân đi....ph..."

"...."

"Hôm qua thấy Hân không khỏe, nên em để Hân ở nhà nghỉ một bữa cho lại sức."

"Thì để Hân nghỉ, em nghỉ làm gì ? Em không sợ mất bài nữa hả ?"

Thấy Hiểu Hân gượng cười, Na Mẫn cũng cười gượng làm vui lòng mỹ nhân.

"So với sợ mất bài thì em sợ mất Hân hơn."

"..."

Nụ cười Hiểu Hân tự nhiên tắt ngấm, trong không gian ngập nắng, mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, vô tình khiến cho hai cô gái nghe được nhịp tim của nhau.

Bất quá, nỗi đau thổn thức của đối phương, thì không ai cảm nhận được, đơn giản biết rằng, ừ thì cảm thấy buồn lòng cho cái gì đó mơ hồ.

Na Mẫn nén hơi thở dài, tắt bếp, đi qua ôm đầu Hiểu Hân vùi vào bụng mình, năm ngón tay luồn qua thớ tóc dài của Hiểu Hân.

"Chuyện gì qua cũng qua, đừng nghĩ nữa nha, còn có em nha, Hân nha."

"Hân mà có chuyện gì chứ, khờ quá à."

"Dạ. Thôi em múc cháo cho Hân nha."

Vừa dứt ra, vừa múc chén cháo thịt bò, vừa lanh lảnh nói chuyện xua tan không khí ảm đạm. Cuối cùng còn nhìn Hiểu Hân ăn mà thôi.

Thật ra cô đã muốn hỏi nàng, người đó là ai, là người nào mà cô không hề biết đến. Người đó có gì tốt mà khiến nàng phải trao hết như vậy, nếu người đó thật sự tốt, sẽ không bằng lòng bỏ đi kết tinh tình yêu thiêng liêng kia.

Cô thật muốn la mắng nàng, có mắt như mù. Nhưng bản năng đã dằn lại con quỷ dữ trong người cô lại. Sau đó chợt lạnh lạnh cười nhẹ, Hiểu Hân chọn ai, tốt hay không tốt, khốn nạn hay bạc nhược gì đó, thì cũng không bao giờ đến lượt cô bước vào cuộc đời của nàng, mặc định đã là như vậy, cho nên có cài đặt cỡ nào thì vẫn bị lỗi mà thôi.

Không ngại chông gai để đi vào lòng người ấy, đi đến độ ruột gan sưng tấy mà cửa lòng vẫn khóa chốt cài then.

Chính cô cũng không nhận thức ra được rằng, cô đã nằm ở một nửa chông gai, mà chông gai này ngày càng làm cô trở nên lụng bại.

Hiểu Hân nghỉ ở nhà ba ngày, hiển nhiên Na Mẫn cùng nàng cũng tận ba ngày. Cứ như chị em sinh đôi dính xương dính thịt, tự nhốt nhau vào một cái hộp gọi là nhà, tự cùng nhau chán chường nằm ườn những khi có thể. Không ai nói lời nào, cũng không có nước mắt nụ cười, ba ngày trải qua như một bản nhạc nhẹ, vừa trầm tư lại như bay bổng.

Vừa lúc cùng nhau nhắm mắt xoay ra hai hướng của chiếc giường, tự hứa với bản thân, hết đêm nay, ngày mai sẽ không còn phiền muộn nào dám làm phiền ta nữa.

Tuy vậy, ngay lúc mơ hồ giữa đêm, lưng ai đó bị áp bởi vòng ôm vô thức của ai đó, ai đó vòng tay quấn ngang bụng ai đó, cằm ai đó tựa vai ai đó, cứ thế dần xiết chặt lại.

Sáng hôm sau, lò dò cùng nhau đi học, yên xe chiếc vespa phủ bụi dù chỉ mới vài ngày, Na Mẫn lấy ra khăn giấy, từ tốn lau yên xe sau cho Hiểu Hân, cô giành lái.

"Hân còn chưa khỏe lắm, em chở Hân là được rồi."

"Được không đó ?"

"Không thì hai đứa mình đi bộ."

"Ok ok, cho em chở."

Quả nhiên, xe 110km/h , mà chỉ tận dụng được 20km/h, ngay cả gió khi chạy xe cũng không thấy thổi qua tóc, làm cho Hiểu Hân nén cười muốn bể bụng.

"Hân buồn ngủ quá."

Tay lái loạng choạng lúng ta lúng túng ờ ờm : "Vậy hả, dựa vô vai em đi, tới trường em kêu."

"Chắc tới trường còn một tiếng rưỡi nữa á, Hân ngủ nha."

"Ừ ừ....ủa...Hân ghẹo em hả?"

Muốn hỏi là hàng ngày chỉ đi có nửa tiếng mà, thì vai cảm nhận đầu ai đó tựa vào, nên đành im lặng, cố dựng đứng tấm lưng, để lưng cao hơn, vai rộng hơn, chào đón người thương dùng mình làm điểm tựa.

Vốn Hiểu Hân muốn giỡn với Na Mẫn chút thôi, nào ngờ khi dựa vào tấm lưng gầy phẳng phiu này, tay ôm lấy vùng bụng gọn gàng này, nàng đã tự đưa mình vào mơ màng. Bức tường điểm tựa này, giống như khiến nàng không muốn tỉnh dậy nữa.

Tiếng xe tắt ngắm, xe dừng lại trước cổng trường, Na Mẫn luyến tiếc cho giấc ngủ ngon của Hiểu Hân, không nỡ lòng nào kêu dậy, nếu biết Hiểu Hân mệt mỏi như vậy, thì đã ở nhà thêm vài ngày nữa, dù sao phụ nữ với mấy chuyện mất máu như vầy rất mệt mỏi.

Một lát sau, bảo vệ chạy ra lớn tiếng kêu, Hiểu Hân mới giật mình thức dậy, hết hồn leo xuống xe vừa lau nước bên khóe miệng vừa lạch tạch chạy vào trường, rồi lại như nhớ ra cái gì đó, nàng quay người lại Na Mẫn đang cật lực dắt xe ở phía sau.

Nàng lau nước miếng chờ Na Mẫn dẫn xe qua, tò tò theo sau, phát hiện trên lưng Na Mẫn dính một bệt nước, phút chốc Hiểu Hân đỏ hết mặt, chờ Na Mẫn dựng xe xong, dẫn Na Mẫn tới bồn rửa tay, hất nước chà chà bệt nước miếng của mình.

"Trời Hân làm gì dạ , ướt áo trắng thấy áo ngực em hết rồi sao."

"Nước...nước miếng... của Hân..."

"Nước miếng thì nước miếng, bình thường ăn chung đũa, uống chung miệng ly cũng có sao đâu. Em không nói thì thôi Hân làm gì dữ vậy."

"Thì Hân sợ em chê thôi mà."

"Haha không có đâu, Hân để đó đi lát nó khô."

"Thôi đứng chút Hân thổi cho khô, lỡ con trai thấy rồi sao."

"Không sao đâu mà."

"Có là có mà."

"Rồi rồi, cho Hân thổi."

Mỉm cười để làn hơi mát lạnh của Hiểu Hân thông qua da thịt, chưa kịp để khô cô đã nắm tay Hiểu Hân kéo đi, bớt để cho Hiểu Hân làm chuyện tàm xàm.

Đoạn gần đến ngã rẽ từng khu, chợt có nam sinh chạy tới, nắm giật ngược Hiểu Hân kéo đi, mặc kệ Na Mẫn vẫn còn đứng đó.

Mà nam sinh này Na Mẫn nhìn có chút quen mắt, hình như đã gặp qua ở đâu đó, dường như cũng rất lâu rồi.

Nhìn lại thì nam sinh đó đã kéo Hiểu Hân đi một đoạn rất xa rồi, cô vội vã chạy theo, trấn định trong đầu thì nam sinh đó có thể là cha của đứa bé, là...là người mà Hiểu Hân lựa chọn.

"Nhưng em đã phá thai thành công, em làm rất tốt. Sao vậy bé Hân ?"

"Không được, em cảm thấy tội lỗi quá, từng cái tay cái chân của nó, giống như chặt từng cái chân cái tay của em luôn vậy. Anh, em...em...không được..."

"Vậy mấy ngày qua em tránh mặt anh là vậy đó hả, ai cũng em khen em giỏi, em làm tốt lắm em biết không vậy ?"

"Em...em mệt mỏi lắm...thấy khó chịu lắm...em có quyết định rồi..."

"Hiểu Hân, không được, em không được bỏ anh...em hứa với anh rồi mà."

"Không đâu, buông em ra đi, em không muốn nữa."

"Hiểu Hân...bé Hân..."

Nắm tay Na Mẫn gồng rất chặt, bừng bừng đi lên, nắm Hiểu Hân ra khỏi cái xiết chặt của nam sinh kia, giáng xuống mặt cậu ta một bạt tại lệch luôn cả gương mặt điển trai, văng cái kính thư sinh ra mặt đất. Vừa chắn Hiểu Hân sau lưng mình, vừa chỉ vào mặt người kia.

"Đồ khốn. Cái tát này là tôi tát cho Hiểu Hân. Là đàn ông mà không biết chịu trách nhiệm hả ? Làm con gái người ta có bầu rồi bắt người ta phá thai, rồi còn bắt ép người ta không được bỏ ông. Tôi nói cho ông biết, Hiểu Hân của tôi không phải hạng gái dễ dãi, Hiểu Hân của tôi không cần cái loại đàn ông khốn nạn như ông...."

"..."

"Ông có biết sau khi bỏ đứa con của ông, Hiểu Hân của tôi khóc muốn chết không, mấy ngày liền ngủ liên tục cũng không hết mệt mỏi. Ông là đàn ông sao biết được đau đớn đó, chỉ biết giao phối rồi cho ra sản phẩm bừa bãi vậy đó hả ? Tôi cho ông biết, từ nay mà còn tìm tới Hiểu Hân của tôi một lần nữa, tôi thiến ông đó, để ông đừng có đi làm người ta có bầu rồi không chịu trách nhiệm nữa...tôi mà là cha là mẹ ông, tôi có thể xấu hổ đến cuối đời luôn..."

"NA MẪN."

Tiếng hét đem linh hồn Na Mẫn bay lơ lửng, nhìn Hiểu Hân mà không biết nói gì, không biết Hiểu Hân đã tức giận với cô bao nhiêu lần vì cô bênh vực nàng ấy nữa. Mỗi lần đều nặng giọng cô một trận, rồi giận cô một hồi.

Na Mẫn cảm thấy tủi thân quá, dường như chuyện gì mà cô muốn bảo vệ nàng cô đều sai, như là đang chỏ mũi vào chuyện người khác. Cái gì mà "có em ở bên Hân", rồi "có em là đủ rồi". Nói dối.

Nhưng dù vậy cô vẫn không cách nào khôn nhận sai về mình được, cô không thể như nàng ấy có thể làm cô mất mặt trước đám đông.

"Em xin lỗi."

"Em nói cái gì mà phá thai, cái gì mà chửi người ta dữ vậy, em nóng tính quá rồi á."

"Em xin lỗi."

"Em xin lỗi anh Nam kìa, em chửi ảnh mà."

"Em xin lỗi, em xin lỗi."

Hiểu Hân dịu giọng lại, cầm bã vai của Na Mẫn.

"Na Mẫn, Hân..."

"Em không sao, em xin lỗi....em đi đây...em không sao..."

Vùng vẫy khỏi bàn tay Hiểu Hân, chạy một mạch về lớp, Hiểu Hân định chạy theo mà bị nam sinh tên Nam kia bắt ngược trở lại. Cậu ta thấy thú vị mà mỉm cười.

"Nhỏ đó nhìn quen quen."

"Na Mẫn đó."

"Na Mẫn nào ?"

"Na Mẫn mấy năm trước đi thi chung, anh chê nó xấu xí quê mùa đó."

"Trời, sao giờ dễ thương quá dạ. Mở miệng là Hiểu Hân của tôi, khép miệng cũng là Hiểu Hân của tôi. Haha, mà có chuyện gì vậy ?"

Cái này mới làm Hiểu Hân xâu chuỗi lại sự việc, nàng vỡ lẽ : "Chắc là bữa đó em nói không rõ ràng, làm Mẫn hiểu lầm."

"Ừm, em có nhỏ bạn hung dữ vậy, làm anh sợ quá, thôi tùy em suy nghĩ, còn nếu em muốn bỏ anh làm một mình, thì phải tìm người thế vị trí của em, mà còn phải giỏi như em, hiểu chưa ?"

"Ừm."

Nàng trở lại đi ngang lớp Na Mẫn, thấy cô nằm úp sát mặt vào bàn, giờ giải lao cũng như vậy, không hề nhúc nhích. Mà lúc này đây, cũng có một gương mặt nằm úp sát hệt như cô, gương mặt thân quen.

"Na Mẫn..."

"..."

"Na Mẫn à...Na Mẫn ơi..."

"..."

"Giận Hân hả ?"

"..."

"Đừng giận Hân mà..."

"Hân về lớp đi."

"Sao giận dai quá dạ."

"Đã kêu Hân đi đi."

"Giận nữa là Hân khóc á."

Khóc cho tôi coi thì có lợi ích gì ?!

"Đi mà khóc với người ta đi."

"Em nói ai ?"

"Ai thì Hân tự biết."

Chuông reng, bạn cùng bàn quay lại, buộc Hiểu Hân phải đi về lớp. Na Mẫn nhìn theo bóng lưng, thở ra một hơi thở cực dài.

Dù vậy, chiều về vẫn là Na Mẫn chở Hiểu Hân, nàng nắm bắt cơ hội, ôm chầm chầm vào người ta sát rạt.

"Na Mẫn, thơm quá à."

"Xích em ra đi, nóng quá à."

"Thôi mà, chung nhà mà giận dỗi, mệt lắm á."

"Giận chị chắc em no á."

Chưa bao giờ nàng thấy giận dỗi mà Na Mẫn đáng yêu như vầy.

"Em cũng biết Hân vừa phá thai, thân thể không tốt, em còn giận Hân, tinh thần không tốt, chết sớm đó."

"Em làm gì có tư cách giận ai."

"Na Mẫnnnnnnnnnnn..."

Dừng xe lại, nghiêm túc đối mặt nhau. Na Mẫn nói.

"Vậy, thằng đó, Hân bỏ nó chưa ?"

"Em nghĩ coi, có bầu với người ta, mất đờ con gái, thì còn bỏ được sao ?"

"Vậy là chị lấy nó hả ?"

"Cái đó, là chuyện đã rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co