Chương 11
Chương 11:
Châu Kha Vũ bật thẳng ra khỏi trận hỗn chiến, cả thân người đâm sầm vào bức tường, bất động.
Trương Gia Nguyên chỉ kịp quay đầu nhìn về anh ấy, đã phải nhận lấy một vết cắt sâu hoắm trên eo. Thân hình Trương Gia Nguyên lung lay rồi đổ ập xuống nền nhà, máu của em tuôn ra khắp sàn. Trương Gia Nguyên dùng một tay bịt chặt vết thương trên eo, một tay chống đỡ trên sàn nhà đầy máu để có thể lết phía trước.
Trước mặt em là một Châu Kha Vũ cũng đầy máu và bụi bặm. Gương mặt điển trai đó đã bị bao phủ bởi những vết đỏ và sẹo. Không sao, vẫn… vẫn đẹp trai lắm. Đàn ông Đông Bắc sẽ không vì người yêu bị huỷ dung mà xa lánh anh ta, đúng không?
Thế nên, Châu Kha Vũ, Châu Kha Tiểu Vũ, có thể mở mắt ra không?
Đừng im lặng như thế.
Trương Gia Nguyên cũng đã cảm thấy đầu óc mình choáng váng, còn tầm mắt thì mơ hồ. Em nắm lấy cái áo sơ mi của Châu Kha Vũ, giật giật nó.
Châu Kha Vũ chỉ có thể mở ra một bên mắt.
“Hết đẹp trai rồi, Châu Kha Vũ.”
Châu Kha Vũ nhếch khoé miệng rồi thì thào yếu ớt:
“Đừng khóc, Nguyên Nhi.”
Trương Gia Nguyên há miệng, muốn nói rằng mình không khóc mà, nhưng cổ họng lại nghẹn buốt. Chính Trương Gia Nguyên cũng không biết những thứ ươn ướt trên mặt mình là máu hay nước mắt nữa.
“Có thể, nắm lấy tay anh được không?”
Trương Gia Nguyên nuốt xuống một cơn đau, xen những ngón tay của mình vào tay Châu Kha Vũ.
“Anh muốn băng bó, cho em. Máu, nhiều quá…”
“Đừng nói nữa.” Trương Gia Nguyên nhìn vẻ mặt ngày càng thất sắc của Châu Kha Vũ, không thể không nắm chặt tay anh.
Trương Gia Nguyên chỉ biết rằng hơi thở của Châu Kha Vũ ngày càng nhẹ dần, nhẹ dần, phải hết sức chú ý mới có thể nghe thấy.
Trương Đằng nhìn thấy hai người họ hầu như không thể di chuyển, nước mắt đã giàn dụa. Nhưng họ đã bàn bạc rất rõ với nhau, dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, cũng không thể ngừng lại.
Siêu Siêu hẳn là đã bị phát hiện, họ phải cố gắng hết sức vì mục tiêu cuối cùng.
Trương Đằng đẩy Ngô Vũ Hằng qua một bên trước khi những con dao kịp xông vào anh ấy. Trương Đằng bước lên phía trước, không ngừng đánh về phía người phụ nữ kia.
Dù là năm phút, ba phút, hay chỉ là một phút, Trương Đằng cũng nhất quyết cũng phải giành lấy cho Phó Tư Siêu.
“Tụi em không thể cầm chân được ả lâu. Vì vậy anh phải hết sức nhanh chóng tìm ra cái xác, đừng quan tâm những chuyện xảy ra bên ngoài. Chúng ta chỉ có thể đánh cuộc vào “phần thưởng cuối cùng”.”
Phó Tư Siêu không ngừng bò về phía trước, trên sàn nhà đầy những con côn trùng không biết tên. Chúng cựa quậy và nhúc nhích khiến từng đợt da gà của Phó Tư Siêu nổi lên.
Lối thông này rất sâu, lại rất ngoằn ngoèo. Phó Tư Siêu mấy lần đập trúng đầu vào vách tường, đau đến ứa nước mắt nhưng vẫn phải tiếp tục di chuyển. Lối thông này dường như không cách âm, vì Phó Tư Siêu vẫn có thể nghe rõ mồn một tiếng va chạm bên ngoài.
Lòng bàn tay lẫn trán cậu đã ướt đẫm mồ hôi, sự lo lắng ngày một dâng cao hơn.
Cuối cùng thì Phó Tư Siêu cũng đã thấy được ánh sáng. cậu chui đầu ra khỏi cái lỗ liền bắt gặp một căn phòng nhỏ khác. Đây là một căn phòng kín, không cửa sổ, không còn lối ra nào khác và chỉ được chiếu sáng mờ mờ.
Phó Tư Siêu đã nhìn thấy thứ cần tìm. Một xác người phụ nữ ngồi dựa vào cuối căn phòng, hai mắt nhắm nghiền. Trông bà ta vẫn còn nét nhân tính hơn kẻ đang ở ngoài kia. Không biết bằng một cách nào đó cái xác này vẫn vẹn nguyên, không hề bị phân huỷ hay thối rữa. Tựa như người phụ nữ này chỉ đang lâm vào một giấc ngủ dài.
Phó Tư Siêu rút ra con dao trong túi quần.
“Trước khi chết, Lính Gác chưa kịp nói cho chúng ta biết về manh mối cuối cùng. Chúng ta nên đâm vào vị trí nào mới có thể giết chết được bà ta? Điều này em vẫn chưa biết, vậy nên, anh phải quan sát bất kì điều gì đó bất thường ở trên người bà ta. Nhưng cũng đừng suy nghĩ nhiều, vì chúng ta không có thời gian, bà ta sẽ đến rất nhanh.”
Ngô Vũ Hằng bất lực nhìn Trương Đằng ngã xuống, hai chân đã bị người phụ nữ bẻ gãy. Cậu ấy đã đau đến bất tỉnh. Chưa bao giờ Ngô Vũ Hằng cảm thấy mình sợ hãi đến thế, chưa bao giờ.
Ngô Vũ Hằng nhìn qua ba người đều đã trọng thương, rồi lại nhìn thấy hồn ma ngày một tiến gần đến nhà kho.
“Vì mục tiêu cuối cùng.” Đó là lời Châu Kha Vũ đã kiên quyết bắt bọn họ ghi nhớ.
Ngô Vũ Hằng bật dậy, chạy thật nhanh về phía với tất cả tốc lực mà bản thân có thể.
Cánh cửa nhà kho đã bị mở ra, Siêu Siêu sắp gặp nguy hiểm.
Ngô Vũ Hằng vấp ngã trên đường mấy lần, nhưng vẫn không hề bỏ cuộc. Anh chạy đến căn phòng thì đã nhìn thấy người phụ nữ chuẩn bị chui vào cái lỗ thông.
Ngô Vũ Hằng không kịp suy nghĩ gì thêm mà ném thẳng cây gậy của Châu Kha Vũ vào người ả. Lần này bà ta không kêu lên dù chỉ một tiếng, mặc dù Ngô Vũ Hằng đã nhìn thấy vết cháy xém trên vạt áo bà ta.
Bà ta ngừng lại hành động của mình, lạnh lùng nhìn Ngô Vũ Hằng. Ánh mắt ấy vừa thờ ơ vừa lạnh lẽo.
Ngô Vũ Hằng đứng trước ánh nhìn đó đã mềm nhũn cả chân.
Và rồi, anh hét lên một tiếng thét tê tái xé tan bầu không khí im lặng. Tiếng thét khổ sở tột cùng làm bàn tay đang cầm dao của Phó Tư Siêu run lên.
Đó là giọng của Ngô Vũ Hằng, chắc chắn anh ấy đang gặp chuyện. Tiếng hét chắc chắn không đơn giản chỉ là một vết thương, bởi vì tiếng hét đó đã bị ngắt quãng ở đoạn cuối cùng. Phó Tư Siêu bỗng suy nghĩ đến những điều không tốt, một hình ảnh loé lên trong đầu cậu rồi ngay lập tức bị lý trí phủi đi.
Tiếng hét của anh ấy gần như vậy, hơn nữa còn vô cùng đau đớn. Vậy thì bà ta đã ở ngay trong phòng kho.
Mình… Mình…
Phó Tư Siêu nhìn cái xác, biết là mình không còn bao nhiêu thời gian để đắn đo nữa.
Âm thanh hun hút từ cái lỗ thông vọng ra, cùng với một giọng cười cao đến chói tai.
Phó Tư Siêu không chần chừ nữa, hình ảnh cuối cùng loé lên trong đầu cậu trước khi con dao đâm xuống là một cuốn sổ đen có bìa làm bằng da.
Phó Tư Siêu đánh cược một ván bài lớn, cậu đã đâm vào bụng của người phụ nữ. Ngay khi con dao vừa tiếp xúc với bụng của người phụ nữ, Phó Tư Siêu đã mừng như điên. Vì cậu biết mình đã đúng. Luồng máu đen ồ ạt chảy ra khắp sàn, kèm theo đó là một tiếng kêu thê lương vọng ra từ ngay đằng sau cậu.
“Tôi đã chết rồi. Khoảnh khắc thằng bé nhét con gấu bông vào miệng tôi, “nó” cũng không còn sống nữa.”
Tiếng một vật nặng đổ sầm xuống đất khiến Phó Tư Siêu giật thót mình. Cậu quay người lại, chứng kiến một luồng khói đen bao quanh một thân hình đang giãy dụa kêu gào.
“Tại sao! Tại sao luôn là tao!”
Ả đang dần bị làn khói đen hút đi, nhưng ả vẫn gắng gượng bò về phía Phó Tư Siêu. Phó Tư Siêu lùi hẳn về phía, sợ đến ngây người.
“Tao là em gái ruột của lão mà! Tại sao lão có thể làm điều đó với tao! Tại sao chúng mày lại về phe của lão…”
Bà ta chưa nói hết câu thì gương mặt đầy máu đã nhão ra như bùn, trông vừa quỷ dị vừa ghê tởm. Cơ thể bà ta dần biến thành một đống bùn nhầy nhụa, trước khi chúng hoàn toàn bị hút đi.
Phó Tư Siêu chỉ nhìn bà ta trong ba giây, rồi hết sức vui mừng mà bước mau qua xác người phụ nữ. Cậu cố gắng bò thật nhanh qua lối thông để trở về phòng kho, trở về với những người anh em của mình.
Trái tim Phó Tư Siêu đập liên hồi trong lồng ngực.
Nhưng rồi như thể rơi vào một vực thẳm không thấy đáy, cảm giác bất an tràn ngập thân thể cậu. Bởi vì cậu nghe thấy mùi máu, quá tanh, quá nhiều đến mức làm cậu buồn nôn.
Phó Tư Siêu vừa ra khỏi lỗ thông, cậu đã biết chuyện gì đã xảy ra.
Đó là một cảnh tượng mà cả đời này cậu cũng không dám quên.
Ngô Vũ Hằng, nằm trên mặt sàn giá lạnh, mắt đã nhắm và một cánh tay đã đứt lìa khỏi cơ thể.
Cả căn phòng ấy chỉ toàn là máu.
“Không!!!!!!!!!!”
Phó Tư Siêu lao đến bên Ngô Vũ Hằng, thậm chí không thể tin vào mắt mình.
Làm sao có thể…
Nhưng cánh tay đã không còn nằm trên thân thể Ngô Vũ hằng đã chứng minh cho Phó Tư Siêu thấy rằng, cậu không hề lầm.
Máu chảy ra vẫn từ vết cắt. Phó Tư Siêu không cần suy nghĩ cũng biết, nếu như không kịp chữa trị, anh ấy có thể…
Phó Tư Siêu ôm lấy Ngô Vũ Hằng, gào lên:
“Làm ơn đi! Làm ơn! Chúng tôi đã chiến thắng trò chơi rồi mà!”
Phó Tư Siêu trơ mắt nhìn hơi thở anh ấy ngày một đứt quãng. Cậu gào thét với khoảng không trước mắt:
“Chúng tôi đã chiến thắng! Làm ơn hãy xuất hiện đi!”
Nước mắt không thể khống chế mà trào ra đã làm ướt cả ngực áo của Phó Tư Siêu.
“Làm ơn… Anh ấy không thể chống cự thêm được nữa đâu…”
Cuối cùng thì “nó” cũng đã nghe thấy lời kêu cứu khẩn khoản của Phó Tư Siêu. Giọng nói AI quen thuộc vang lên khắp toà nhà.
“Chúc mừng người chơi Phó Tư Siêu đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng: Giết chết nữ quỷ sát nhân. Người chơi vinh dự được nhận một phần thưởng từ ban tổ chức trò chơi. Lưu ý: Hãy cẩn thận với điều ước của bạn.”
“Mời người chơi ra điều ước.”
Phó Tư Siêu nuốt một ngụm lớn, giọng nói đã khàn đục nhưng vẫn vô cùng kiên quyết:
“Chữa lành tất cả vết thương của năm người chơi chúng tôi!”
Mặc dù lời nói ra hùng hồn nhưng Phó Tư Siêu vô cùng lo lắng, vì một điều ước như vậy liệu có thể thật sự được thực hiện sao? Thật sự có thể ghép lại cánh tay cho anh ấy, trả lại cho anh ấy một thân thể bình an vô sự sao?
“Người chơi vui lòng suy nghĩ cẩn thận. Người chơi có thể yêu cầu rất nhiều thứ khác, chúng tôi đều có thể thoả mãn. Vị trí debut, tài sản, danh tiếng?”
“Không! Hãy thực hiện đúng như những gì tôi đã nói!”
“…”
“Yêu cầu của người chơi được chấp thuận. Thời gian trở lại hiện thực còn 3 giây đếm ngược, người chơi vui lòng chuẩn bị.”
“3, 2, 1!”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co