Truyen3h.Co

| Chuang 2021 | Опасность

Chương 10

_AlwaysToTheEnd_

Chương 10:

Ngô Vũ Hằng đứng trước tiền sảnh, tay run lẩy bẩy. Bên cạnh Ngô Vũ Hằng là Phó Tư Siêu, cả người run cầm cập. Trước mặt Phó Tư Siêu là Trương Đằng, đứng thẫn thờ trước gió.

Đồng hồ điểm đúng 11 giờ 30 phút.

Cuộc chiến bắt đầu.

Năm người cùng tiến lên cầu thang. Bên ngoài căn biệt thử bắt đầu đổ mưa, mưa rất lớn. Gió quật vào làm bật tung vài cánh cửa sổ.

Bọn họ sải bước rất nhanh, quyết định không lãng phí bất kì một giây phút nào.

Những bức chân dung trên tường cũng không thèm giấu diếm, chúng trợn mắt nhìn thẳng vào năm người. Phó Tư Siêu chỉ dám mở một nửa mắt mà tiến lên.

Bọn họ đã lên được tầng một.

Tiếng đổ rầm vang lên ở đâu đó phía xa xa. Sấm sét nổi giận phía bên ngoài. Trời mưa lớn, có thể làm đổ cây sao?

Phòng ngủ của lão chủ nhà là mục tiêu đầu tiên. Họ bước vào, bật đèn và nhìn xung quanh. Căn phòng vẫn không có gì đặc biệt. Ít nhất là không hề thay đổi kể từ lần cuối bọn họ rời khỏi đây.

Trương Gia Nguyên và Châu Kha Vũ đến lục soát giường ngủ, thậm chí gầm giường cũng không bỏ qua. Ngô Vũ Hằng đến bên tủ quần áo, còn Trương Đằng và Phó Tư Siêu vạch ra cả những tấm rèm.

Không có gì cả.

Ngô Vũ Hằng lật tới lật lui những bộ comple dài, thêm vài chiếc nón. Chợt, anh thấy bàn tay mình ẩm ướt. Ngô Vũ Hằng giật bắn mình, ngã ngửa về phía sau khiến cả nhóm hoảng hồn.

Bàn tay Ngô Vũ Hằng dính đầy máu. Lần này không phải là máu tươi, mà những vệt máu thâm đen. Trương Đằng vội vàng kéo Ngô Vũ Hằng đến bên tấm màn, dùng ngay chính tấm màn ấy để lau tay cho anh.

Trên tay Ngô Vũ Hằng đã sạch sẽ trở lại, nhưng mặt mày anh vẫn tái nhợt như mất hồn.

“Muốn đùa giỡn chúng ta? Hay muốn thách thức chúng ta?” Trương Gia Nguyên gác cây gậy sắt lên vai, tức giận nói.

Xem chừng ả ma nữ này muốn nhìn thấy bọn họ thật thảm hại rồi mới ra tay. Hù doạ cho con mồi sợ đến chết khiếp, sau đó mới từ từ tận hưởng sự tuyệt vọng tột cùng của con mồi. Đó là thú vui của ma quỷ.

“Căn phòng này không còn gì đâu, chúng ta đến phòng tiếp theo.” Châu Kha Vũ đánh một ánh mắt với Trương Gia Nguyên, Trương Gia Nguyên đã hiểu ý đồ của cậu.

Phó Tư Siêu nhìn bọn họ trao đổi ánh mắt mà tay chân không thể ngừng run. Trong túi quần của Phó Tư Siêu có một tờ giấy đã bị vò nát, là của Châu Kha Vũ đưa cho, và một con dao găm. Phó Tư Siêu hiển nhiên đang biết bọn họ muốn làm gì.

“Ả quan sát chúng ta bằng cách lắng nghe những động tĩnh trong căn nhà. Ả biết anh là người “dễ bị bắt nạt nhất”, vì vậy hãy nắm lấy cơ hội này.”

Năm người bọn họ tiến đến căn phòng tiếp theo, phòng của bà chủ. Căn phòng này là phòng đêm qua Trương Gia Nguyên cùng Phó Tư Siêu ngủ. Bọn họ tiếp tục lặp lại những hành động ban nãy.

Người chịu trận lần này là Trương Đằng, anh bị một con dao cùn nhảy vọt lên cứa vào bắp tay. Vết thương không sâu nhưng kéo dài cả cánh tay.

“Không sao, không sao.” Trán Trương Đằng đã thấm đẫm mồ hôi nhưng vẫn nhẹ nhàng an ủi mọi người.

“Em chỉ lo anh bị uốn ván thôi.” Trương Gia Nguyên lầm bầm. “Được rồi, xem ra đây cũng chỉ là mấy cái bẫy vặt. Nếu vậy thì mấy căn phòng tầng này cũng chỉ có bấy nhiêu. Chúng ta trực tiếp lên tầng hai đi. Chúng ta vẫn chưa lục soát tầng lầu này, em nghĩ chúng ta cần chú ý nó.”

“Theo dự đoán của em, bí mật nằm ở tầng hai, nhà kho, nơi mà chúng ta chỉ mới ghé qua để lấy hai cây chổi. Nhưng chắc chắn chúng ta không thể trực tiếp đi đến nơi này, điều này quá lộ liễu. Năm người không thể lãng phí thời giờ chỉ để ở chung một chỗ mà chiến đấu với thứ sinh vật vô hình. Chúng ta cần dụ bà ta ra, em, Đằng ca, anh Hằng và Gia Nguyên sẽ là những người giữ chân để anh chạy đến nhà kho. Bước đầu, kế hoạch của chúng ta là giả vờ đi dò la tầng một. Sau đó, lợi dụng việc không có gì bất thường ở đây để hướng đi lên tầng hai. Khi ả cảm thấy nguy cơ, ả sẽ phải xuất hiện.”

Họ lên đến tầng hai. Dãy hành lang dường như bị bao phủ bởi một thứ ánh sáng mờ mờ, vì những ngọn đèn chỉ còn chấp chới. Không khí u ám kèm theo cái lạnh của mưa gió bên ngoài ập tới.

Châu Kha Vũ là người đầu tiên tiến lên một bước.

Chuyện đó lập tức xuất hiện.

Họ đều cảm thấy có một cơn giá lạ lướt quá, nó không chỉ làm bọn họ thấy lạnh, mà còn làm bọn họ sởn tóc gáy.

“Châu Kha Vũ!!!”

Tiếng hét đồng thanh vang lên khi một vết cắt vô hình ập đến người Châu Kha Vũ. Máu bắn ra từ cánh tay vốn đã bị thương của cậu, văng ra bức tường bên cạnh.

Châu Kha Vũ hít một hơi thật sâu, đau nhức cả buồng phổi.

Trương Gia Nguyên đẩy mạnh Châu Kha Vũ về phía sau, gầm lên:

“Có giỏi thì đối diện với chúng tôi đi! Đừng chơi trò hèn hạ kiểu đó.”

Có một tiếng cười cao vọng lại từ khắp nơi của căn nhà. Tiếng cười đó ngân vang, kéo dài cùng những tia sét làm loé sáng căn biệt thự u tối.

Họ dần dần nhận ra phía trước mặt có một bóng trắng mờ mờ. Bóng người phụ nữ, cao, với mái tóc xoăn vàng, mặc một chiếc váy dài đến cổ chân.

Bà ta nhìn họ, nở một nụ cười dịu dàng:

“Nào, đến chơi với tao đi.”

Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên lập tức hành động. Trương Gia Nguyên xông thẳng về phía trước, giương cao cây gậy sắt nhắm tới thân của bà ta.

Linh hồn nọ không tránh đi, chỉ hất tay thật nhẹ. Tất cả kính của cửa sổ vỡ tung toé, những mảnh vỡ cùng hướng về phía Trương Gia Nguyên mà đâm tới. Châu Kha Vũ không kịp suy nghĩ gì nhiều, chỉ nhào tới theo bản năng ôm Trương Gia Nguyên ngồi thụp xuống. Nhưng những mảnh vỡ tấn công từ mọi phía, chúng đã rạch lên cả hai rất nhiều vết máu.

Phó Tư Siêu dường như sợ hãi đến điên rồi, ngồi thụp xuống một bên vách tường, ngẩn ngơ.

Trương Đằng và Ngô Vũ Hằng nhìn nhau, rồi cùng xông lên phía trước.

“Chúng mày vẫn không biết sợ à?” Ả ma nữ cười cợt.

Trương Đằng lẫn Ngô Vũ Hằng đều run rẩy đầy mình nhưng vẫn kiên quyết tiến lên. Trương Đằng xé ra lớp vỏ bao bên ngoài cây gậy mình đang cầm, trong lúc tiến càng lúc càng gần người phụ nữ kia.

Đó là một cây gậy đánh gôn, đầu gậy đầy những dấu vết móp méo.

Ả ma nữ sững sờ.

“Mày…!”

Trương Đằng vung gậy, chém thẳng vào thân người ma nữ. Bà ta rú lên một tiếng kêu the thé. Cây gậy đã từng hành hạ bà ta bao nhiêu năm, một lần nữa lại giáng xuống bà ta.

Hai mắt bà ta đã đỏ lên, máu tươi tràn ra từ đôi mắt đầy thú hận đó. Bà ta hét lên, lao đến Trương Đằng.

Ngô Vũ Hàng nhân lúc đó dùng một con dao đã mẻ đâm thẳng vài người ả. Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên cũng đã đứng dậy.

Châu Kha Vũ đánh một cái liếc thật nhanh sang Phó Tư Siêu, rồi không chần chờ lao đến.

“Cây gậy sắt của Nguyên Nhi đã gắn thêm một cái chuôi, là thân của bức tượng gỗ. Em nghiền đống tro trên xác của Khỉ, bôi đầy lên cây giáo của mình. Bọn em có thể cầm chân bà ta, nhưng chắc chắn không thể giết chết ả. Vì vậy, anh, phải là người thực hiện điều đó.”

Phó Tư Siêu dựa vào sát mép tường, chậm rãi, chậm rãi đi qua đám hỗn chiến. Phó Tư Siêu không dám chạy, vì tiếng động quá lớn sẽ không thể qua mắt bà ta.

Phó Tư Siêu vừa di chuyển thật chậm, vừa nóng lòng muốn đi thật nhanh. Thậm chí cậu còn sợ chính âm thanh trái tim đập loạn xạ của mình có thể bị ả ta phát hiện.

“Chúng mày!” Bà ta gầm lên, vung tay hất tung từng đợt tấn công dồn lên người mình.

Bà ta bắt đầu triệu hồi những vật thể xung quanh bay đến tấn công bọn họ. Mảnh gỗ từ chân ghế đâm thẳng vào lưng Trương Gia Nguyên. Một cái tủ gỗ nhỏ giáng xuống người Châu Kha Vũ.

Trương Gia Nguyên vẫn không dừng tay, em không ngừng đánh thật mạnh lên người bà ta, mặc dù máu đã làm ướt lưng áo em.

Phó Tư Siêu nghe những va chạm phía sau lưng, lặng lẽ rơi nước mắt. Cậu đã đến được bên cánh cửa căn phòng kho. Phó Tư Siêu khẽ khàng mở cánh cửa, lập tức chui vào.

Căn phòng này nhỏ xíu, ước chừng chỉ nhỏ bằng một cái toilet nhưng chất đầy đồ. Từ những thứ linh tinh nhất như dụng cụ lau dọn đến vài ba con ngựa gỗ gãy chân và thú bông đã rách.

“Cái xác chắc chắn đã bị che giấu ở một nơi cực kì kín đáo. Nguyên Nhi nói có phần đúng, căn nhà này chắc chắn có lối thông bí mật. Anh hãy men theo những bức tường để tìm nó.”

Phó Tư Siêu nín thở, đẩy những vật đang dựa tường ra xa. Mỗi một tiếng cọt kẹt phát ra là một lần tim Phó Tư Siêu như rơi xuống vực thẳm.

Cậu đẩy một cái thùng gỗ ra, liền thấy một cái lỗ. Cái lỗ này chỉ vừa đủ một người, hơn nữa còn tối đen như mực, hầu như không thể nhìn thấy thứ gì bên trong. Phó Tư Siêu vốn không phải là một kẻ gan dạ, vừa nhìn đã hoảng. Nhưng cậu vẫn liều mạng, chui vào cái lỗ đó.

Ngay khi đầu của Phó Tư Siêu vừa lọt vào lỗ thông, bà ta đã phát hiện.

Bà ta nhìn quanh, một, hai, ba và bốn.

Bà ta đã để sót một con chuột nhắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co