Truyen3h.Co

| Chuang 2021 | Опасность

Chương 4

_AlwaysToTheEnd_

Chương 4:

Châu Kha Vũ lập tức bừng tỉnh.

Tiếng hét vọng đến từ phòng của Gia Nguyên và Phó Tư Siêu.

Châu Kha Vũ ngay lập tức bật dậy, nhìn quanh quất thật nhanh. Châu Kha Vũ chỉ dùng 3 giây để quyết định rồi quơ lấy cái đèn nến duy nhất trong phòng trên bàn, lao ra khỏi phòng.

Trước khi rướn thân người ra khỏi phòng, Châu Kha Vũ đã đưa cây đèn ra phía trước. Và thứ trước mắt là một "sinh vật" khiến Châu Kha Vũ hoảng hốt đến mức xém làm rớt cây đèn nến trên tay.

Một con thỏ bông lớn bằng một người trưởng thành. À, mà nó cũng không hẳn là một con thỏ bông. Làm gì có con thỏ bông nào có thể khép mở cái miệng đầy máu và răng nanh của nó. Máu tràn ra khỏi miệng nó nhiều đến mức đã tràn ra cả sàn nhà, chen vào khe cửa nhỏ bé của căn phòng trước mặt nó. Khắp người con quái vật này tràn đầy vết rách đã được may lại một cách cẩu thả.

Nó xoay cái đầu to lớn sang nhìn Châu Kha Vũ.

Nắm tay bằng bông của nó đang đặt trên cái nắm cửa bỗng khựng lại.

Đôi mắt được làm những cái khuy áo của nó nhấp nháy.

Và rồi nó nghiêng đầu cười, một nụ cười toét đến mang tai, rách cả khoé miệng.

Cơ thể Châu Kha Vũ run lên một cái, cậu xoay đầu chạy thật nhanh phía trước, dùng hết sức bình sinh để chạy. Châu Kha Vũ không dám quay đầu nhìn lại, bởi cậu nghe rất rõ một tiếng chân khác đang bám theo cậu trong bóng tối.

Ánh đèn trước mắt Châu Kha Vũ lung lay.

Chợt, Châu Kha Vũ không còn nghe thấy bất kì tiếng động nào nữa.

Cậu ngẩng đầu lên, lẽ nào nó không đuổi theo mình nữa mà trở về với mục tiêu ban đầu là Phó Tư Siêu và Nguyên Nhi?

Không được!

Châu Kha Vũ khựng lại ngay lập tức, xoay mình lại.

"A!"

Một gương mặt khổng lồ ập đến trước mặt Châu Kha Vũ. Con thỏ bông vẫn cười, máu từ miệng nó đã chảy ướt ngực.

Châu Kha Vũ cảm nhận chân mình đã nhũn ra rồi, nhưng cậu buộc mình phải tỉnh táo. Châu Kha Vũ lặng lẽ lùi một bước, con thỏ lại tiến lên một bước.

Trán Châu Kha Vũ đã đẫm mồ hôi, con thỏ này, nó muốn chơi trò mèo vờn chuột với mình sao?

Châu Kha Vũ dùng hai tay cầm chặt cây đèn trên tay.

Cả hai đều chăm chú nhìn nhau, trong tư thế sẵn sàng chuẩn bị.

Vụt!

Ngay khi con thỏ lao đến, Châu Kha Vũ không chần chừ mà quăng thẳng cây đèn vào người nó. Cây nến bên trong văng ra, đốt cháy một bên cánh tay của con thỏ bông. Châu Kha Vũ nhân cơ hội đó mà chạy ngang qua con thỏ, hướng về lại phòng của bọn họ.

Cậu nhận thức được sâu sắc rằng một mình không thể đánh bại con quái vật này. Cậu không có bất cứ vũ khí nào trong tay, mà sức mạnh của con quái vật này chắc chắn không tầm thường. Châu Kha Vũ muốn tìm đến phòng Trương Đằng và Ngô Vũ Hằng.

Nhưng có lẽ không kịp nữa.

Châu Kha Vũ đã nghe thấy tiếng bước chân ngay sau lưng mình, gần đến mức sống lưng cậu đã lạnh toát rồi. Châu Kha Vũ đã chạy gần đến một cái bình hoa lớn, cao tầm 1 mét.

Châu Kha Vũ đẩy nhanh tốc độ, vụt đến cầm lấy bình hoa. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng một hơi thở hôi thối toả ra phía sau mình. Châu Kha Vũ nhắm mắt, nhấc lên bình hoa rồi ném thẳng về phía sau.

Choang!

Một âm thanh vỡ vụn vang lên đinh tai nhức óc. Châu Kha Vũ thở hồng hộc, trái tim đập mạnh đến mức như thể muốn nhảy ra khỏi người.

Cậu lần thứ ba xoay người.

Những mảnh vỡ của bình hoa vương vãi đầy đất, con thỏ bông đứng dậy từ một cú ngã, với những chiếc răng nhọn đã bị mẻ.

Nhưng con quái vật vẫn còn đó, không có thêm một chút thương tích gì. Thậm chí cái tay đã bắt lửa của nó chỉ hơi xém đen. Con quái vật không còn cười nữa, đó là minh chứng cho việc nó không còn muốn đùa giỡn con mồi nữa rồi.

Châu Kha Vũ đã ngồi sụp xuống đất, hai tay run lẩy bẩy nhưng vẫn kiên quyết chống đỡ. Cậu mím môi đến trắng bệch, nếu con quái vật này đã quyết tâm, thì cậu sẽ liều mình với nó.

Con thỏ bông tiến đến gần hơn, từng bước từng bước một.

Châu Kha Vũ nắm chặt nắm đấm, các cơ bắp trên cơ thể bắt đầu gồng lên. Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng.

Con thỏ bông mở lớn cái miệng như chậu máu, nhào đến.

Châu Kha Vũ nghe một tiếng phụt thật lớn, cả hành lang như sáng bừng lên. Cái bóng vốn dĩ đang lao đến cậu chợt dừng lại.

Châu Kha Vũ mở to mắt, sửng sốt nhìn con thỏ bông đang giãy dụa trong đám lửa bắt nguồn từ một cây đuốc lớn.

"Châu Kha Vũ!!!"

Tiếng gọi, chỉ có thể là Nguyên Nhi!

Châu Kha Vũ lập tức đứng dậy, chạy về phía những người bạn. Trương Đằng và Trương Gia Nguyên đang ra sức ném những cây gậy gỗ bén lửa về phía con quái vật.

Đám cháy càng lúc to, nhưng lửa không chỉ nguy hiểm cho con quái vật, mà còn nguy hiểm cho chính họ. Đợi cho họ đốt rụi được con thỏ thì cả căn nhà này cũng sẽ cháy thành tro mất.

"Chúng ta không thể dùng cách này để xử lý nó! Lửa mà tiếp tục lan ra thì chúng ta cũng sẽ cháy rụi hết!" Châu Kha Vũ hét vọng sang bên kia.

"Vậy chúng ta phải làm sao với cái con hàng này chứ!!!"

Trương Gia Nguyên hét vọng lại, gấp đến mức nói cả giọng phổ thông.

Trong đầu Châu Kha Vũ loé lên một ý tưởng điên rồ.

Cậu hét lên với hai người bạn:

"Giữ chân nó một chút!"

Châu Kha Vũ nhanh chóng chạy đến phòng Trương Đằng và Ngô Vũ Hằng, bên trong căn phòng ấy để mọi thứ mà trước đó họ đã tìm được. Châu Kha Vũ chạy đến bên cái túi mà bọn họ đã bỏ con thỏ bông "nhỏ" trong đó.

Châu Kha Vũ lục tìm một cách đầy sốt ruột, rốt cuộc cậu đã tìm thấy nó. Châu Kha Vũ vừa cầm nó lên, một tiếng gầm lớn đã vọng ra từ phía hành lang.

Châu Kha Vũ biết mình đã đoán đúng. Một tay giữ đầu, một tay giữ thân mình con thỏ, Châu Kha Vũ giật mạnh cái đầu nó.

Một tiếng xé rách thật mạnh vang lên.

Cái đầu con thỏ vừa tách khỏi thân cũng là lúc tiếng gầm đó dừng lại.

Châu Kha Vũ thở không ra hơi, nhưng vẫn không quên ra ngoài kiểm tra để chắc chắn.

Con thỏ bông trong đống lửa đã cháy đến một phần ba thân thể. Đầu nó cũng giống con thỏ nhỏ trên tay Châu Kha Vũ, đã tách khỏi thân mình.

Và rồi một điều quái dị nữa đã diễn ra.

Con thỏ bông bị một làn khói đen bao trùm, cắn nuốt đến mất dạng. Ngay cả đám lửa cuồn cuộn bao trùm nó cũng bị nuốt chửng.

Trên sàn nhà chỉ còn vài đốm lửa nhỏ, và ba kẻ ngơ ngác đứng nhìn nhau.

"Vậy là... xong rồi?" Trương Đằng là người đầu tiên lên tiếng.

Trương Gia Nguyên ngơ ngác gật đầu, vẫn còn thở gấp:

"Có lẽ."

Phó Tư Siêu và Ngô Vũ Hằng đã vội đến, mặt mày kinh hoàng.

Cả đám ngồi sụp xuống sàn, không ai có thể bình tĩnh nổi.

"Làm sao mà ba người xử lý con quái vật đó vậy?"

Trương Gia Nguyên chỉ vào Châu Kha Vũ.

"Là Châu Kha Vũ đã xử lý nó."

Châu Kha Vũ che mắt, muốn tim mình đừng đập nhanh như thế nữa.

"Em đã đến tìm con thỏ bông chúng ta tìm được hôm qua. Em đoán là nó có liên quan đến con quái vật này. Em đã xé thân thể nó ra làm đôi, và nó... có hiệu quả."

Ngô Vũ Hằng xanh mặt hỏi:

"Nếu em nói rằng hai con thỏ này có liên hệ với nhau, vậy thì đáng lý ra... nó phải tìm đến phòng bọn anh chứ?"

"Em không biết. Điều này em thì em thật sự không biết."

Phó Tư Siêu đã ngồi bó gối thành một cụm nhỏ xíu, lặng lẽ lên tiếng:

"Có lẽ vì em là kẻ dễ trừ khử nhất cả nhóm đó, Hằng ca."

"Đừng có nói gở!" Trương Gia Nguyên và Trương Đằng đồng loạt quát lên.

Phó Tư Siêu cúi đầu, chống tay bất lực.

Bên ngoài cửa sổ truyền đến vài tia sáng, mặt trời lên rồi. Bọn họ lại phải bắt đầu một ngày mới, tiếp tục một trò chơi không thể biết được tương lai sẽ đi về đâu.

"Trò chơi này nghiêm túc truy sát chúng ta, chúng ta cũng phải nghiêm túc giải quyết nó."

Châu Kha Vũ đứng dậy.

"Đi rửa mặt thôi, lại bắt đầu một ngày mới rồi."

____

Cả nhóm ăn sáng trong vô vị, thậm chí khi nhìn thức ăn họ còn hơi buồn nôn. Nhưng nếu họ không muốn kiệt sức và bị bỏ lại trong trò chơi này, họ phải ăn.

Phó Tư Siêu đã dành thời gian suy nghĩ rất lâu, mới quyết định nói với mọi người:

"Đưa đống đồ chúng ta tìm được đến đây. Mình có một vài suy đoán."

Ngô Vũ Hằng vỗ vai Phó Tư Siêu thật mạnh. Trương Đằng cuối cùng cũng nở nụ cười.

"Thi thể người phụ nữ, và con thỏ bông xuất hiện vào đêm qua không có mối liên hệ nào."

"Đúng, vả lại con thỏ bông này là của cậu con trai. Nếu nói việc chúng ta tìm ra thi thể kia và bị trả thù thì quá vô lý. Hai việc này không liên quan."

"Vậy thì tại sao con thỏ bông đó lại tấn công chúng ta chứ?"

Phó Tư Siêu đưa tay ý kiến:

"Khoan đã, anh có một suy đoán. Chúng ta đã cầm con thỏ bông nhỏ đó đi theo, và ngay tối hôm đó con thỏ bông lớn lại xuất hiện. Mà con thỏ bông này lại là của đứa con trai. Lẽ nào đứa con trai của gia đình cũng đã gặp vấn đề?"

"Biết đâu con thỏ đó chính là đứa con trai của gia đình này."

"Nè nè Trương Đằng, lại nói mấy chuyện tâm linh rồi hả?"

"Ngay từ lúc chúng ta bị tấn công ngày hôm qua thì bất kể câu chuyện ma quỷ gì anh cũng tin hết."

"Đúng rồi, làm gì có con thỏ bông nào cao như người, có răng nanh và biết ăn người chứ? Chỉ có quỷ thôi."

Trương Gia Nguyên đánh một ánh mắt dò hỏi sang phía anh bạn thân. Châu Kha Vũ gật đầu, xác nhận suy đoán của em.

"Chúng ta đến đây hơn một ngày rồi mà vẫn không thấy bất kì người sống nào. Chúng ta đã bỏ qua điểm này. Vậy có nghĩa là trong căn nhà này..."

"Ôi cha mẹ thần thánh thiên địa ơi!" Phó Tư Siêu không nhịn được mà ôm đầu. "Con đang phải đối mặt với một đám ma quỷ thật sao?"

"Vậy có nghĩa là, cậu con trai đã chết rồi? Con thỏ bông là linh hồn của cậu ta? Hay cả nhà này đều đã... chết?"

Châu Kha Vũ búng tay.

"Đều đúng. Có điều chúng ta đang bị đánh lạc hướng. Suy đoán ban đầu dựa theo cuốn nhật kí kia có lỗ hổng."

"Phải chăng suy đoán của chúng ta ngay từ đầu đã sai rồi không? Về tất cả mọi chuyện xảy ra trong căn nhà này." Phó Tư Siêu nhanh chóng bắt được trọng điểm.

"Ý em là?" Ngô Vũ Hằng nhíu mày.

Phó Tư Siêu đã lôi ra từ đâu đó một tờ giấy trắng, nãy giờ Phó Tư Siêu dành thời gian để ghi chép đầy kín một mặt giấy. Cậu đẩy cặp kính tròn trên sóng mũi.

"Chúng ta tìm thấy cuốn nhật kí trước tiên, và có thể chúng ta đã bị dắt mũi bởi suy đoán rằng chính người "vợ thứ" là kẻ bị hại trong câu chuyện này. Bởi cuốn nhật kí đã nhắc đến việc bà ta bị chồng đối xử tàn bạo, người vợ chính thống của ông ta thì ghen ghét, còn cậu con trai thì độc ác tàn nhẫn. Có thể những việc này đều là thật, nhưng chưa chắn những gì bà ta nói ở cuốn nhật kí: bà ta bị hãm hại, là sự thật. Nếu mọi người thử nghĩ nó theo một hướng khác, có thể người "vợ thứ" này đã không cam tâm nhẫn nhịn mà quay ngược lại trả thù không?"

Ngô Vũ Hằng há hốc mồm, run run nói:

"Vậy thì thi thể kia...?"

"Đúng vậy, nếu như chúng ta suy đoán đúng. Thi thể kia chính là của bà chủ. Không chừng tối nay đến lượt bà ta "lật thẻ" một trong số chúng ta đấy." Phó Tư Siêu gật đầu, tay đẫm mồ hơi.

Trương Gia Nguyên cười khẩy, đấm hai nắm tay vào nhau:

"Vậy, chẳng phải nhiệm vụ của chính ta chính là khử luôn ba cái oan hồn, à không, căn nhà này làm gì còn có người sống khác ngoài chúng ta cơ chứ? Phải nói chính xác là, khử luôn ba oan hồn và một hồn ma sát nhân?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co