Chương 7
Chương 7:
“Ối mẹ ơi, anh Hằng, Trương Đằng đợi em vớiiii!!!”
Phó Tư Siêu nhảy cóc mấy bậc cầu thang xuống để đi ngang hàng với ba người bạn.
“Chuyện gì thế, Siêu Siêu?” Ngô Vũ Hằng hỏi.
“Bức tranh, bức tranh lão chủ nhà trên tường vừa nháy mắt với em. Thật đó!!!”
Trương Đằng cười hề hề, tỏ vẻ đây quen rồi:
“Còn ngạc nhiên gì nữa chứ, Phó Kiều Kiều? Chuyện lạ trong cái nhà xảy ra còn chưa đủ nhiều sao?”
“Mà nó vẫn ghêêê, huhu…”
“Mà em mang theo nhiều đồ thế?” Ngô Vũ Hằng để ý đến đống sách báo trên tay Phó Tư Siêu.
Phó Tư Siêu giữ khư khư chúng, vẻ mặt căng thẳng nói:
“Có nhiều phỏng đoán liên quan đến một số cuốn sách và báo em muốn thảo luận cùng mọi người. Đợi lát nữa chườm đá cho Châu Kha Vũ xong chúng ta cùng bàn.”
Ba người họ nâng Châu Kha Vũ vào căn phòng của cậu, may là Trương Gia Nguyên cũng đã mang đá đến. Phó Tư Siêu đảm nhiệm việc chườm đá cho Châu Kha Vũ, vì trong cả nhóm này chỉ có mình cậu là khéo léo nhất.
Châu Kha Vũ thốt ra vài tiếng rên rỉ nho nhỏ, nhưng đã đỡ đau hơn một chút.
“Cho chừa cái tội liều lĩnh.” Trương Gia Nguyên lầm bầm, sau đó lại thấy có vẻ không ổn lắm liền nói thêm. “Nhịn một chút, trưa nay em nhường anh cái đùi gà lớn nhất.”
Bốn người bấy giờ đang vây quanh giường của Châu Kha Vũ. Phó Tư Siêu đã bày sẵn ra những thứ đồ cậu lượm nhặt từ thư viện.
“Được rồi, Siêu Siêu có một vài suy đoán. Mọi người nghe đây.” Phó Tư Siêu hắng giọng một cái. “Sự xuất hiện của Khỉ quá đột xuất khiến chúng ta chưa kịp suy nghĩ đến mối quan hệ của Khỉ với những người trong căn nhà. Vì vậy mình đã cố tìm kiếm vài thứ trong thư viện xem chúng có tiết lộ manh mối gì không. Và đáp án là có.”
Phó Tư Siêu lật ra một tờ báo cũ.
“Đây là một tờ báo có liên quan. Theo như tờ báo này, vợ của quý tộc đã chi ra một số tiền rát lớn để mua thú nuôi hoang dã. Bà ta còn mời những bậc thầy huấn luyện động vật về để dạy con vật nuôi này. Trong này không nói rõ về việc con thú nuôi thuộc giống loài gì. Nhưng ở cuối cùng bài báo, người ta đã thông báo rằng con vật hung dữ này đã giết chết ít nhất hai người trông nuôi và một thầy huấn luyện. Mình nghĩ rằng, đó chính là Khỉ, và nó là thú nuôi tiêu khiển của bà chủ nhà.”
Phó Tư Siêu chỉ ra một hình ảnh trắng đen in trong tờ báo, nếu nhìn kĩ có thể thấy đây chính là hình chụp khu vườn trước nhà căn biệt thự này.
“Ew. Cái thú vui quái đản gì vậy.”
“Con vật này khó thuần hoá đến như vậy, lại còn tàn sát ba mạng người. Vậy mà bà chủ nhà vẫn kiên quyết nuôi dưỡng nó, hẳn là bà ta rất yêu quý nó. Hơn nữa cũng có thể do bà ta đã tốn rất nhiều tiền để mua được nó.”
Trương Đằng rụt cổ, nuốt nước miếng:
“Đừng có nói là, chính vì nó là thú cưng yêu thích của bà chủ nhà nên người “vợ thứ” đã xử tử nó bằng cái nồi nấu súp nhé.”
Ngô Vũ Hằng ôm đầu hoảng hốt:
“Kinh dị quá. Làm sao chứ…”
“Nếu người “vợ thứ” giết con khỉ đó, sau đó còn nấu nó lên. Hẳn là bà chủ nhà sẽ điên tiết lắm. Sau đó chỉ cần dụ bà ta đến nhà bếp nơi con khỉ đã được cho vào nồi hầm thì chỉ cần núp sau một cái tủ bếp, đợi bà chủ đến rồi dùng một cái búa lớn đập vào gáy bà chủ. Bà ta cũng sẽ nối bước con thú cưng của mình thôi. Điều này có thể giải thích cho việc những con dao đã bị mẻ do phải chặt những thứ quá lớn.” Trương Gia Nguyên vốn dĩ vẫn im lặng rốt cuộc đã lên tiếng. Hai má bánh bao của Trương Gia Nguyên đã căng lại.
“Nhìn nó nghiêm túc quá mà em cũng sợ anh Hằng ạ.” Phó Tư Siêu thì thầm to nhỏ với Ngô Vũ Hằng.
“Nè, em nghe thấy đó nha. Tập trung bàn luận đi!” Trương Gia Nguyên ném một cái gối nhỏ về phía cuối giường, nhưng lại ném trúng Trương Đằng.
“Được rồi, được rồi, mọi người à.” Bệnh nhân duy nhất ở đây, Châu Kha Vũ, mà cũng phải lên tiếng can ngăn ba người này lao vào đánh nhau.
Mọi người đành ngồi vào lại vị trí cũ.
“Vậy là chúng ta đã biết cái chết của bà chủ nhà. Cũng có thể vì lòng oán hận quá lớn nên oan hồn của bà ta đã nhập vào thân xác con khỉ và trở thành quái vật tấn công chúng ta.” Châu Kha Vũ phân tích, ngay gần đó, Phó Tư Siêu cũng đã ghi chép lại tất cả.
“Vậy thì chỉ còn ông chủ, với biểu tượng Lính Gác. Bức tượng gỗ kia chắc chắn không thể tránh khỏi hiềm nghi. Nếu xét theo khía cạnh bình thường, bức tượng kia chỉ là một vật trang trí đắt đỏ nhưng vô dụng. Hẳn là một trong những sở thích sưu tầm thôi.” Ngô Vũ Hằng nhún vai.
“Đừng quên tượng gỗ đó đã dính máu, nó chắc chắn có liên quan. Hay là…” Trương Đằng trợn cả mắt lên. “Bức tượng gỗ đó đã được dùng cho mục đích giết người?”
“Có khả năng.” Châu Kha Vũ búng tay. “Vết máu trên tượng gỗ rất nhiều, hơn nữa lại là những dấu vết bị bắn lên. Chứng tỏ đây có thể là một hung khí gây án. Mà người bị hại không ai khác ngoài chủ nhân của bức tượng, lão chủ nhà.”
Trương Gia Nguyên xách một tay áo lên, hung hăng nói:
“Để bé cầm cái tượng lên đánh cái tranh chân dung của lão chủ nhà.”
“Anh giúp mày.” Trương Đằng cũng đứng lên muốn góp sức.
“Nè nè, hai đứa định làm thật đó hả?” Ngô Vũ Hằng hoảng sợ trước sự manh động của hai đứa em nhỏ.
Châu Kha Vũ cũng không định phản đối, dù gì đi nữa cũng chỉ là phá huỷ một bức tranh, có lẽ sẽ không ảnh hưởng gì nhiều. Hơn nữa, Châu Kha Vũ tin rằng lão chủ nhà chuẩn bị tấn công bọn họ sẽ không bị hạ guc một cách dễ dàng như vậy.
“Cứ để bọn họ đi.” Châu Kha Vũ nói. “Nhớ cẩn thận, Nguyên Nhi, anh Đằng.”
Trương Gia Nguyên chỉ chừa lại một cái vẫy tay mạnh mẽ, sau đó liền mất hút.
“Nguyên Nhi nó chỉ muốn kết thúc trò chơi thật nhanh thôi.” Phó Tư Siêu hiểu rõ tính nết thằng bé. Trương Gia Nguyên vốn là một người trọng tình trọng nghĩa, thằng bé luôn quan tâm đến anh em của mình. Trương Gia Nguyên chỉ muốn những việc này kết thúc thật nhanh để họ có thể về doanh, sau đó… haiz, chữa trị tử tế cho Châu Kha Vũ, chứ còn ai nữa.
Mặc dù Châu Kha Vũ không than phiền gì cả, nhưng nhìn vết thương dữ tợn kia bọn họ đều hiểu Châu Kha Vũ đang phải chịu đựng điều gì. Chỉ chườm đá thôi cũng không thể làm họ bớt lo lắng, hẳn là phải cần thêm thuốc thang gì đó nữa.
Hơn nữa trong tình thế những mối nguy ngày càng nâng cao thì tình trạng của Châu Kha Vũ chính là một bất lợi lớn. Bất lợi cho mọi người chỉ là một, bất lợi cho chính Châu Kha Vũ là mười. Bất kì ai cũng không mong muốn có thêm thương tích gì nữa.
“Được rồi, quay về chuyện của căn nhà này. Đây lại là một suy đoán nữa.”
Phó Tư Siêu lấy ra vài cuốn sách, đều là những cuốn về gôn và cách chơi gôn. Một trong số đó là tuyển tập những cây gậy gôn và chức năng riêng biệt.
“Có thể thấy rằng, lão chủ nhà là một người mê gôn. Ông ta có rất nhiều dụng cụ đánh gôn chuyên nghiệp trong văn phòng và cả thư viện. Nhưng điều kì lạ là, cây gậy đánh gôn chúng ta tìm được lại có những vết móp rất quái dị. Và em còn tìm thấy một thứ nữa…”
Phó Tư Siêu lôi ra một cuốn sách về gôn dày cộm, lật ra một vài trang sách thì phát hiện có những trang sách bị ướt do cà phê.
“Cũng giống bà chủ, lão chủ nhà yêu gôn như mạng mà nhìn thấy cuốn sách của ông ta bị vấy bẩn như thế này thì chắc hẳn ông ta sẽ không chịu nổi. Vấn đề này có thể liên quan trực tiếp đến cây gậy.”
Ngô Vũ Hằng đột nhiên hiểu ra, anh chỉ vào cuốn sách:
“Có phải em định nói là, người nào đó đã đánh đổ ly cà phê lên cuốn sách này. Sau đó bị ông chủ phát hiện, và ông ta đã lấy gậy đánh gôn để đánh người đó cho hả giận không?”
“Chính xác.”
Châu Kha Vũ gõ nhẹ mấy đầu ngón tay thon dài, khẽ mỉm cười:
“Thú vị rồi đây. Các anh có nghĩ là, người bị lão ta đánh chính là người “vợ thứ” không? Bà ta đã phải chịu đòn đánh kinh khủng này không chỉ một lần, nên cây gậy mới móp nhiều như vậy. Bà ta đã bị lão chủ nhà bạo hành. Còn người vợ thì ngoài mặt bao che cho chồng, sau lưng lại âm thầm ghen ghét mà hãm hại người phụ nữ kia. Đứa con trai của họ sống trong một gia đình như thế cũng chẳng thể bình thường nổi, nó cũng không ngần ngại mà thuê người đến phá thai của người phụ nữ. Đến một ngày người phụ nữ này không còn chịu nổi nữa, bà ta đã “từ bỏ”. “Từ bỏ” ở đây là từ bỏ mạng sống của bản thân, sau khi kết liễu ba người nhà này.”
Phó Tư Siêu và Ngô Vũ Hằng cùng đơ người ra mất một lúc. Đúng là câu chuyện đằng sau hào môn mà.
“Được rồi, vậy là xong ân oán gia đình. Nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là suy nghĩ kế sách để đối phó với Lính Gác.”
Phó Tư Siêu đánh một dấu chéo lên bản ghi chép của mình, rồi mới ngẩng đầu lên nói.
Châu Kha Vũ đẩy gọng kính trên sóng mũi, tiếp lời:
“Lần này có vẻ hay là chúng ta đã không còn ở thế bị động. Mục tiêu của chúng ta là Lính Gác. Như em đã nói, tượng lính gác ở văn phòng còn rất nhiều, nhưng chỉ có con trong tay chúng ta là nhiễm máu. Liên hệ một chút đến tính cách của lão chủ nhà. Có thể thấy rằng lão này là một kẻ hèn nhát chỉ biết dùng bạo lực lên những người yếu thế. Nhưng lão lại muốn người vợ che giấu tội ác cho mình. Tra nam, vũ phu. Hơn nữa với ngoại hình mập mạp đó em nghĩ lão cũng không có mấy sức tấn công. Lão chỉ dựa vào việc mình là chủ gia đình mà ra tay. Vậy nên, thứ duy nhất mà lão có là gì?”
Ngô Vũ Hằng bĩu môi trả lời:
“Ỷ mạnh hiếp yếu? Tiền bạc của cải?”
“Đúng vậy. Thế nên theo em nghĩ, sắp tới sự xuất hiện của lão sẽ đi kèm với những gì lão có. Và đội quân lính gác xa hoa trong văn phòng chính là những trợ thủ đắc lực.”
“Ây dà.” Phó Tư Siêu và Ngô Vũ Hằng liếc nhau một cái.
“Nhưng chúng ta có một lá bài mới trong tay, chính là tượng lính đã dính máu. Trò chơi quả thực có giúp đỡ cho chúng ta đấy. Cây son mà sáng nay chúng ta dùng có một buff mà em chưa nói với mọi người. Những dấu vết mà cây son đó vẽ ra sẽ không phát nổ cho đến khi nó được nối lại thành một vòng tròn.”
“Hèn gì… anh đã có chút thắc mắc. Cái buff quả thật cũng có tí tác dụng, nó giúp chúng ta không bị nổ banh xác luôn.” Phó Tư Siêu tấm tắc.
“Vậy thì tượng lính chúng ta tìm được? Có thể dùng để chống lại đội quân lính gác kia sao?” Ngô Vũ Hằng hỏi.
“Em vẫn chưa đoán được chính xác tác dụng của nó. Chúng ta cũng đã thử rất lâu mà không thể tìm ra, có thể đến lúc đội quân của lão chủ nhà xuất hiện thì nó mới phát huy tác dụng.”
“Về rồi đây!” Giọng Trương Gia Nguyên từ xa vọng lại.
Hai người Trương Đằng và Trương Gia Nguyên đã trở lại, trên tay là một bức tranh bị đâm thủng bị cách tàn bạo, kèm theo bức tượng gỗ dính máu.
“Lão còn dám lườm em rồi nhăn nhó. Tưởng em sợ hả?” Trương Gia Nguyên vứt béng bức tranh sang một bên, thả phịch người xuống cái ghế nhỏ ngay cạnh đầu giường.
Châu Kha Vũ cười toe toét, cảm thấy hình như vai trái cũng không quá đau như mình tưởng tượng.
Phó Tư Siêu và Ngô Vũ Hằng nhân lúc cặp đôi trẻ đang còn mải đắm chìm trong thế giới riêng, giải thích lại một lượt mọi việc cho Trương Đằng hiểu.
“Đối thủ của chúng ta là một đội quân lính gác, nhưng lão chủ nhà chỉ có một. Vậy thì hẳn là lão sẽ ẩn nấp làm một trong số đám lính đó.” Châu Kha Vũ đã thôi không nhìn Trương Gia Nguyên nữa, bắt đầu lên tiếng tiếp tục việc họ đang bàn dở ban nãy.
“Nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra kẻ ẩn nấp?” Trương Đằng hỏi.
“Đúng vậy, với lại, chúng ta cần cầm theo cái tượng gỗ này. Chắc chắn nó có thể hỗ trợ chúng ta.”
Trương Đằng đi đến nhặt lại bức tranh đã bị hai người “xâu xé” đến là ác độc, phì cười bảo:
“Cầm theo cả thứ này đi. Biết đâu chọc giận được kẻ có tật giật mình. Nhưng mà, chúng ta đâu biết khi nào sẽ bị tấn công, phải không?”
Phó Tư Siêu gật đầu:
“Nên việc trước mắt vẫn cứ nên bình tĩnh quan sát tình hình. Còn Châu Kha Vũ, lần này em đừng tham chiến. Nghỉ ngơi cho tốt đi, còn lại bọn này sẽ lo.”
Châu Kha Vũ đang muốn phản bác lại thì bị Trương Gia Nguyên đánh đầu một cái.
“Nghe theo Phó Tư Siêu nói đi. Anh đừng có cậy mạnh.”
Châu Kha Vũ đành ngậm ngùi làm thinh.
“Để anh với Trương Đằng xuống lấy bữa trưa. Chúng ta cùng ăn ở trên này đi.” Ngô Vũ Hằng vừa xoa bụng vừa nói.
Từ sáng sớm nay đến bây giờ cả nhóm đã bị “hù” quá nhiều lần rồi. Anh muốn ăn thêm chút gì đó để chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co