10
Hoàng Đức Duy đến sảnh chính ở tầng trệt, có người biết hắn nên chen tới làm quen, "Sở thiếu cũng tới xem náo nhiệt à."
Hoàng Đức Duy không nhận ra người này nhưng cũng chẳng ngăn cản hắn nghe ngóng tin tức. "Ai đang chơi vậy?"
Người này nói Phùng Tri Nhàn và Thanh Pháp đặt cược, còn cười hết sức mờ ám.
"Tiểu Phùng công tử để ý cậu ấy lâu rồi, thể nào đêm nay cũng được toại nguyện thôi."
Nhìn Thanh Pháp giữa đám người, Hoàng Đức Duy thấy hơi đáng tiếc, không có hứng thú xem náo nhiệt nữa mà lên lầu lại.
"Sư phụ Tiểu Pháp tốt vậy mà." Hoàng Đức Duy thở dài. "Không phải người cùng một đường với bọn họ, đúng là cải trắng ngon bị heo ủi mất rồi."
Phạm Bảo Khang vui vẻ. "Không ngờ cậu còn biết thương hương tiếc ngọc cơ đấy."
Hoàng Đức Duy không để ý lời trêu chọc của hắn, vẻ mặt đăm chiêu, "Tớ chỉ cảm thấy......" Hắn bưng rượu lên nhấp một hớp rồi bỏ lửng câu nói.
Nãy giờ Đăng Dương không nói gì mà chỉ im lặng nhìn xuống đại sảnh.
Bóng người lắc lư, dáng đứng của thiếu niên thẳng tắp, mặc cho ánh đèn màu rực rỡ chiếu vào người mình. Cậu vẫn như lần trước, lạc lõng với mọi thứ xung quanh.
Cậu không thích hợp xuất hiện ở quán bar.
Phạm Bảo Khang trở lại ghế sofa, thấy Đăng Dương còn đứng bên cửa sổ thì thốt lên, "Lão Dương?"
Đăng Dương không trả lời.
Lúc này dưới lầu, một chiếc phi tiêu đuôi tím đang ghim ngay giữa hồng tâm trên bia.
Phùng Tri Nhàn đắc ý quay đầu lại.
Chung quanh ồ lên khen ngợi, Phùng Tri Nhàn tự tin đi về phía Thanh Pháp.
"Tiểu Pháp, hay là giờ em nhận thua đi, hôn anh một cái là được rồi."
"Đúng vậy, khỏi cần thi thố nữa mà hôn luôn đi!" Đám bạn Phùng Tri Nhàn hò hét ầm ĩ. "Hôn kiểu Pháp nồng nhiệt vào!"
Thanh Pháp cầm một chiếc phi tiêu đuôi đỏ, khẽ gật đầu, "Để tôi thử một lần đã."
Phùng Tri Nhàn bị nụ cười của Thanh Pháp làm xuyến xao, chỉ hận không thể đem người đi ngay lập tức, trong lòng hắn ngứa ngáy khó nhịn, thúc giục cậu: "Vậy em mau lên đi."
Thanh Pháp bình tĩnh nhìn bia phi tiêu, ánh mắt lập tức thay đổi.
Ngón cái và ngón trỏ cầm phi tiêu, ngón giữa đỡ phần thân, chẳng chút do dự phóng đi.
Vút.
Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, phi tiêu đuôi tím ở hồng tâm bị đánh bật, thay vào đó là phi tiêu đuôi đỏ.
Hiện trường lặng ngắt giây lát, bỗng nhiên tiếng vỗ tay vang lên.
"Sư phụ Tiểu Pháp giỏi quá! Cao thủ!"
"Tiểu Pháp có tài mà giấu nha!"
"Ha ha ha, lần đầu tiên có người đánh bật phi tiêu của Phùng công tử đó, tối nay tới đây cũng đáng mà."
Phùng Tri Nhàn không nói một lời, hắn im lặng nhìn Thanh Pháp, vừa sầu vừa tức.
Thanh Pháp gật đầu với người chung quanh, sau đó đi tới chỗ Phùng Tri Nhàn lịch sự hỏi, "Có thể trả tiền mặt được không?"
......
Trong gian phòng lầu hai, Đăng Dương quay lại ghế sofa.
Đêm nay Phạm Bảo Khang khui chai Romanee-Conti năm 1961, hắn rót một ly cho Đăng Dương.
"Đừng chỉ uống cocktail, làm ly vang đỏ đi."
Đăng Dương không nhận, "Không uống, có việc bận rồi, đêm nay tớ khao."
"Đừng mà!" Hoàng Đức Duy vội đứng dậy, "Biết cậu đến nên tớ đâu có gọi người, giờ cậu đi bỏ lại tớ và lão Khang mắt to trừng mắt nhỏ à."
Phạm Bảo Khang cũng nói: "Đêm nay cậu dứt khoát không được đi. Tớ có một tin muốn thông báo đây."
"Tớ sắp kết hôn rồi."
"!" Hoàng Đức Duy sửng sốt, "Có người thèm lấy cậu sao?!"
Phạm Bảo Khang lắc lắc ly rượu, hờ hững cười nói, "Hôm qua mới gặp xong, là đại tiểu thư Ngô Thị, đúng lúc hai tập đoàn có dự án hợp tác nên đôi bên cùng có lợi. Ngày cưới cũng định rồi, tháng sau tổ chức."
(Đại đại đi he, để người khác dô thấy bị có lõi với cổ)
Hoàng Đức Duy nghẹn lời, dù biết sớm muộn gì cũng có ngày này nhưng khi nó đến thật vẫn không khỏi ngậm ngùi. Hắn vỗ vai Phạm Bảo Khang. "Haizz, chắc tớ cũng sắp rồi, trong ba đứa mình chỉ có Trần tổng tự do nhất thôi."
Phạm Bảo Khang bị hắn chọc cười, "Quá tự do luôn ấy chứ. Tớ dám cá cậu ấy sẽ ở độc thân suốt đời cho xem!"
Đăng Dương ngồi xuống ghế sofa cầm ly rượu lên.
Hoàng Đức Duy cười khúc khích, "Dù sao giang sơn của Trần tổng cũng có người thừa kế nên đâu quan trọng nữa. Cơ mà nghe nói gần đây Quốc Anh mới tự thành lập công ty à?"
Đăng Dương nhấp một ngụm rượu, "Chẳng biết."
Hoàng Đức Duy cảm khái. "Cháu trai duy nhất của mình mà cậu cũng không để ý nữa, trong lòng cậu ngoài sự nghiệp ra còn chứa nổi ai không hả!"
Phạm Bảo Khang bỗng nhiên đặt ly rượu xuống. "Lão Dương cậu nói nghe xem, rốt cuộc mỹ nhân thần tiên nào mới lọt vào mắt cậu được hả?"
Đăng Dương đáp ngay chẳng chút nghĩ ngợi, "Tùy duyên."
(Thoại dì mà một hai chữ ko dị cha )
Hai giờ sáng, trong quán bar vẫn cực kỳ náo nhiệt, Thanh Pháp pha xong ly rượu cuối cùng, về phòng thay đồ rồi đúng giờ tan sở.
Ra ngoài quán bar, không khí ấm áp lập tức biến thành lưỡi đao băng, Thanh Pháp quàng khăn lên cổ, đang định đi thì Phùng Tri Nhàn từ trong góc đi tới chặn cậu lại.
Phùng Tri Nhàn đã ở đây đón lõng Thanh Pháp nửa tiếng.
"Tiểu Pháp." Phùng Tri Nhàn quan sát sắc mặt Thanh Pháp, hơi đỏ nhưng không thể nhìn ra đã say hay chưa, "Học phi tiêu ở đâu mà chơi giỏi thế."
Phùng Tri Nhàn đã uống không ít, trong miệng nồng nặc mùi rượu.
Thanh Pháp không lên tiếng mà đi vòng qua hắn.
Thấy cậu muốn đi, Phùng Tri Nhàn hấp tấp kéo cánh tay cậu lại, ánh mắt sáng rực, "Tiểu Pháp em vô tình quá đấy, anh thích em mà, anh không tin là em không biết."
Trong bãi đậu xe cách đó không xa, một chiếc Maybach chậm rãi chạy ra.
"Dừng lại." Người đàn ông ngồi phía sau đột nhiên lên tiếng.
Tài xế lập tức dừng sát đường.
Hạ cửa xe xuống, Đăng Dương nhìn về phía cửa quán bar.
Khi mặc đồ bình thường, nhìn bartender kia càng trẻ hơn, mặt nhỏ, khí chất cũng nhỏ.
Hoàng Đức Duy nói cậu mười tám rồi sao?
Bị Phùng Tri Nhàn lôi kéo, Thanh Pháp vẫn không hề nao núng, "Phùng Tri Nhàn, đây là cách anh thích người khác đấy à?"
Lần đầu tiên nghe Thanh Pháp gọi tên mình, tim Phùng Tri Nhàn vừa mềm vừa ngứa, Thanh Pháp hoàn toàn khác xa khẩu vị trước đây của hắn.
Không ẻo lả không yếu đuối, không biết nũng nịu, tính tình còn lạnh nhạt nhưng hắn lại thích, từ lần đầu gặp Thanh Pháp hắn đã rung động rồi.
Thanh Pháp không chỉ có khuôn mặt xinh đẹp mà còn toát ra vẻ lạnh lùng bất cần, Phùng Tri Nhàn rất muốn chinh phục cậu.
Nghĩ đến Thanh Pháp nằm dưới người mình, sắc mặt ửng hồng vì mình, chỉ gọi tên mình.
Phùng Tri Nhàn lập tức mất sạch lý trí.
Hắn cười hì hì buông Thanh Pháp ra, "Tiểu Pháp em đừng giận mà, tại anh sợ em đi mất thôi."
(Cổ sưu tập tem, tem phú nhị đại )
"Muốn về nhà đúng không? Khuya rồi khó gọi xe lắm, anh đưa em về."
Thanh Pháp lạnh nhạt nói: "Anh không ngại say rượu lái xe nhưng tôi còn tiếc mạng lắm, đợi lần sau anh tỉnh rồi nói."
Sau đó cậu nhấc chân bỏ đi.
Phùng Tri Nhàn suy nghĩ lời Thanh Pháp nói, hai mắt tỏa sáng, ý cậu là lần sau không say thì có thể đưa cậu về nhà sao?
Phùng Tri Nhàn không đuổi theo mà hét vọng theo Thanh Pháp, "Tiểu Pháp, đi chậm một chút! Chú ý an toàn nhé!"
Đăng Dương nâng cửa xe lên, "Đi thôi."
Maybach chạy ngang lối đi bộ, qua cửa sổ xe, Đăng Dương liếc thấy một bóng người lóe lên.
Băng qua lối đi bộ, Thanh Pháp đứng ven đường chờ xe, rạng sáng ngày Giáng Sinh, trên đường vẫn đông đúc tấp nập, ven đường còn có mấy quầy bán hoa.
Trong đám đông, Thanh Pháp nhìn thấy một bé gái.
Khoảng mười tuổi, áo khoác phong phanh, xách một giỏ hoa đi bán.
Loại hoa em bán không giống người khác, là hoa mai vàng nên ra sức chào hàng cả đêm mà một nhánh vẫn chưa bán được.
Bé gái lo lắng vô cùng, một tệ cũng không kiếm được, nhất định về nhà sẽ bị cha mắng, còn em trai đòi uống sữa bột nhập khẩu.
Nhưng thật sự chẳng ai chịu mua mai vàng cả.
Bé gái đứng ở chỗ vắng sợ hãi gục đầu xuống, sợ cha đánh mình.
Mấy giây sau, trước mắt cô bé xuất hiện một đôi ủng ngắn màu đen.
Giọng nói êm ái vang lên trên đỉnh đầu, "Mai vàng bán sao vậy em?"
Bé gái mừng rỡ ngẩng đầu lên, đèn đường sáng rực chiếu xuống, em nhìn thấy một gương mặt vô cùng xinh đẹp.
Bé gái chưa từng thấy ai đẹp như vậy, còn đẹp hơn cả minh tinh trên TV, em hồi hộp đến nỗi cà lăm, "Năm, năm tệ một nhánh ạ."
Thanh Pháp đếm mai vàng, tổng cộng hai mươi nhánh.
Cậu móc túi lấy ra hai tờ tiền màu đỏ đưa cho bé gái, "Anh mua hết."
Bé gái vừa mừng vừa sợ, "Hai mươi nhánh chỉ có một trăm tệ thôi ạ, anh trả dư rồi nè!"
Khóe miệng Thanh Pháp hơi cong lên, trong mắt lộ ra ý cười ấm áp, "Một trăm em đem về nhà nộp, còn một trăm em cất cho kỹ nhé, tiền riêng của em đó."
Bé gái ngơ ngác, không lấy hoa mà cũng chẳng dám nhận tiền.
Thanh Pháp tự lấy hoa rồi nhẹ nhàng thả hai tờ tiền vào giỏ, "Về nhà đi em."
Thanh Pháp ôm bó mai vàng đi.
Bé gái sững sờ nhìn theo cậu, hai mắt bỗng nhiên đỏ hoe, giơ tay áo lên dụi mắt một cái rồi xách giỏ về nhà.
"Cảm ơn anh trai thần tiên." Cô bé nói thầm trong lòng.
——
Trước cổng nhà họ Trần có một bóng người đang chờ, trong ngực Đỗ Bình An ôm một hộp quà, liên tục nhìn tới phía trước.
Nhiệt độ không khí quá thấp nên y lạnh cóng cả người, đi tới đi lui giậm chân sưởi ấm.
Đã trễ thế này mà sao Đăng Dương vẫn chưa về?
Đỗ Bình An không khỏi nghĩ lung tung, chắc không phải...... qua đêm với người khác đấy chứ?
Đỗ Bình An ấm ức mím chặt môi.
Bực bội đá không khí một cái.
Đúng lúc này phía trước có đèn xe rọi đến, Đỗ Bình An nheo mắt ngẩng đầu lên, cố nhìn rõ biển số xe.
A0000!
Là xe Đăng Dương!
Đỗ Bình An lập tức tươi cười, Maybach lái đến cổng, y chạy tới trước, "Chú Đăng Dương!"
Đăng Dương đang nhắm mắt dưỡng thần thì chợt nghe tiếng gọi, anh nhìn ra cửa sổ.
Qua lớp kính, khuôn mặt thiếu niên nhìn khá quen, trong đầu Đăng Dương hiện ra thiếu niên ở quầy bar.
"Dừng xe." Đăng Dương nói.
Tài xế dừng xe lại.
Đỗ Bình An vui vẻ chạy tới cạnh xe rồi khom người gõ lên cửa kính.
Cửa xe hạ xuống, Đăng Dương nhìn vào mắt Đỗ Bình An, hình dáng thì giống nhưng thần thái không giống.
Anh thờ ơ hỏi: "Cậu là?"
Nụ cười của Đỗ Bình An cứng đờ, nỗi tủi thân lập tức dâng lên, "Chú Đăng Dương không nhớ cháu sao? Cháu là Bình An, bạn của Trần Quốc Anh đó ạ."
Đăng Dương gật đầu, "Nó chưa về đâu."
Anh nâng cửa xe lên rồi nói: "Đi thôi."
Maybach tiến vào bãi đỗ xe.
Đỗ Bình An đứng sững tại chỗ hồi lâu mới phản ứng được, quay người muốn đuổi theo xe, "Không phải cháu đến tìm anh ấy mà là......"
Bịch!
Đỗ Bình An trượt chân ngã sấp xuống, hộp quà trong ngực văng đi, nắp hộp mở toang, một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rơi ra.
"......" Đỗ Bình An uất nghẹn đỏ hoe mắt, y nằm rạp trên mặt đất, lấy điện thoại ra gọi.
Điện thoại vừa kết nối, Đỗ Bình An lập tức bật khóc, "Trần Quốc Anh! Ra uống rượu đi!"
......
Cùng lúc đó, Thanh Pháp đã về đến nhà.
Hai mươi nhánh mai vàng quá nhiều nên chai nước suối làm bình hoa không chứa nổi, Thanh Pháp lấy thùng câu cá ra hứng một phần ba nước rồi thả bó hoa vào.
Chẳng bao lâu sau, gian phòng tràn ngập mùi hương thơm ngát, Thanh Pháp nhẹ nhàng hít hà.
Hương thơm vô cùng thanh nhã.
Tắm xong lên giường.
Trước khi tắt đèn, Thanh Pháp nhìn đồng hồ, 4 giờ 12 phút sáng.
Trong nguyên tác, lúc này Trần Quốc Anh đã sắp biết Đỗ Bình An có người mình thích.
Mặc dù vẫn không biết người kia chính là Đăng Dương.
Mi mắt Thanh Pháp khẽ chớp, tắt đèn đi ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co