11
Trong quán bar huyên náo, không ít đàn ông đang ngắm nghía Bình An, y đã vào đại một quán bar ven đường.
Ngay cả tên y Đăng Dương cũng không nhớ, y muốn uống cho mình tê liệt!
Y gọi một chai bia, một mình một bàn, rót một ly rồi nốc cạn.
"Khụ khụ......" Y bị sặc ứa nước mắt.
"Uống rượu giải sầu một mình, tâm trạng không vui à?" Bỗng nhiên có người nắm bả vai y rồi ngồi xuống bên cạnh.
Bình An quay đầu lại, đôi mắt ướt nhòe nhìn thấy một gương mặt xa lạ, y nhếch miệng cười, "Anh là ai?"
Gã đàn ông có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người Bình An, hắn chậm rãi thò tay xuống xoa eo Bình An rồi luồn vào dưới áo, da thịt thiếu niên vừa mềm vừa mịn.
Trong lòng gã đàn ông ngứa ngáy, hắn cúi đầu tới gần Bình An, bờ môi như có như không lướt qua vành tai y, "Em muốn anh là ai?"
Bàn tay gã đàn ông không nhẹ không nặng xo/a nắn vòng eo mềm mại, Bình An tỉnh tỉnh mê mê, y cảm thấy hơi nhột, bắt đầu nói năng lộn xộn, "Anh, nói, nói gì, tôi không hiểu."
Gã đàn ông kề sát vào Bình An, "Anh dẫn em đi chơi nhé?"
Bình An lắc đầu, hai tay kháng cự đẩy gã đàn ông ra, "Anh ngồi gần quá, tôi......" Đầu y nặng trĩu, "Trần Quốc Anh đâu? Gọi anh ấy tới đây."
"Người đẹp." Gã đàn ông xoa dọc lên trên, hơi thở dồn dập, áp môi vào khóe miệng Bình An hôn nhẹ, "Anh và em cùng ——"
Một giây sau, gã đàn ông bị kéo dậy một cách thô bạo.
Hai mắt Trần Quốc Anh đỏ ngầu, bắt gặp một gã đàn ông lạ ôm hôn Bình An, hắn túm đầu gã nện mạnh xuống mặt bàn kính.
"ĐM! Mẹ kiếp mày muốn chết hả!"
Đầu gã đàn ông lập tức tóe máu, hắn giãy giụa muốn chống trả nhưng lại bị Trần Quốc Anh túm đầu nện xuống bàn lần nữa.
Tay kia của Trần Quốc Anh chụp lấy chai rượu đập bể rồi chĩa vào cổ gã đàn ông đang vùng vẫy.
Cảm nhận được mảnh vỡ sắc nhọn lạnh buốt, gã đàn ông lập tức đứng yên.
Trần Quốc Anh giống hệt chó dại, bảo bối của hắn ngay cả chạm nhẹ hắn cũng không dám, thế mà có kẻ dám vấy bẩn! Hắn lạnh lùng kề vào tai gã đàn ông hỏi: "Hôn thích không?"
Mi mắt gã đàn ông dính máu, rối rít xin tha, "Anh ơi em sai rồi, em không dám nữa......"
Gây ra động tĩnh lớn như vậy làm quán bar lập tức náo loạn, quản lý và bảo vệ vội vàng chạy tới can ngăn.
Trên ghế salon, Bình An vẫn ngồi thừ ra, áo bị vén lên một góc, mờ mịt nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt.
Mí mắt y sụp xuống, sau đó co ro ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, Bình An đã ở trên xe.
Y ngồi dậy, mơ màng nửa ngày mới phát hiện Trần Quốc Anh ngồi cạnh không nói một lời.
"Trần Quốc Anh?" Bình An mờ mịt, "Đây là đâu?" Y gõ gõ đầu mình, "Em đau đầu quá."
Trần Quốc Anh vừa tức vừa xót, đang nghiêm mặt lập tức chịu thua.
Hắn quay sang vuốt mái tóc hơi rối của Bình An, "Không biết uống mà còn dám gọi bia nặng độ, ngày mai em còn khó chịu hơn nữa kìa."
Bình An chớp mắt, "Bia nặng độ là gì cơ?"
"......" Trần Quốc Anh nhất thời im lặng, hình ảnh gã đàn ông hôn Bình An lại hiện ra, hắn đột nhiên bực bội, "Cái gì cũng không biết mà chạy đi uống rượu làm gì. Lúc nãy em đã suýt bị......"
Bình An tròn xoe mắt, Trần Quốc Anh không nói được nữa, rút tay lại nói: "Anh đưa em về nhà."
Bình An gật đầu, đột nhiên khẩn trương sờ tới sờ lui trên người hắn, "Khăn quàng cổ của em đâu rồi?"
Trần Quốc Anh lấy ra khăn quàng cổ được xếp ngay ngắn, "Sợ em nóng thôi."
"Không phải cái này." Bình An cuống lên, "Khăn quàng cổ bằng len đỏ mà em tự đan ấy!" Y lập tức nhìn lên chỗ tài xế, "Quay lại quán bar đi, chắc làm rơi ở đó rồi!"
Trần Quốc Anh ngờ vực hỏi: "Em đan khăn quàng cổ cho ai vậy?"
Tim Bình An giật thót, thích Đăng Dương là bí mật của y.
Y nhìn lảng đi chỗ khác rồi nói qua loa: "Thì, thì cho người em thích chứ ai."
Đầu óc Trần Quốc Anh lập tức trống rỗng.
Ngày hôm sau, hiếm hoi lắm Thanh Pháp mới ngủ nướng một hôm, dậy nấu cơm trưa, ăn xong lại quét dọn vệ sinh rồi mặc áo khoác dày ra cửa.
Cậu muốn mua bình hoa.
Gần đó có một chợ bán chim hoa cá kiểng, Thanh Pháp đi dạo một vòng, lúc ra xách theo một chiếc bình pha lê trong suốt và mấy chậu sen đá.
Cậu không vội về nhà mà đi dạo loanh quanh đến giờ cơm chiều, ra cổng chợ ăn tô mì thịt bò.
Ăn xong trời đã tối hẳn, còn rơi tuyết lất phất, Thanh Pháp xách đồ ung dung đi về nhà.
Khi sắp đến cư xá, Thanh Pháp thoáng thấy một chiếc xe quen thuộc, xe của Trần Quốc Anh.
Biết Bình An thích người khác nên đến tìm cậu nổi điên.
Trong truyện, đêm đó Thanh Pháp bị hắn giày vò suýt chết.
Thanh Pháp quay người tới phòng bảo vệ.
Bảo vệ rất thích thiếu niên lễ phép này, cười tủm tỉm nhận lấy túi đồ, "Yên tâm, để chú giữ bảo đảm không vỡ đâu!"
Thấy Thanh Pháp định ra ngoài cư xá, bảo vệ hỏi, "Ngày mai tới lấy hay sao?"
Thanh Pháp cười, "Sáng mai ạ, làm phiền chú nhé."
Đi ra cư xá, Thanh Pháp đón xe đến quán bar.
Ngày thường quán bar vẫn hết sức náo nhiệt, bàn Phùng Tri Nhàn rất đông vui nhưng hắn lại mất hồn mất vía, liên tục nhìn về phía quầy bar.
Ngồi cạnh hắn là một nam sinh có giọng điệu chanh chua, "Phùng ca có nhìn ra hoa cũng vô ích thôi, hôm nay là thứ Ba, Thanh Pháp không đi làm đâu."
Phùng Tri Nhàn phớt lờ hắn, vớ lấy hộp thuốc lá trên bàn rút ra một điếu, đang định châm lửa thì một bóng dáng quen thuộc đi vào quán bar.
Phùng Tri Nhàn vứt ngay điếu thuốc rồi đứng dậy bước nhanh tới.
Nam sinh kia nhìn theo ánh mắt Phùng Tri Nhàn, lập tức kinh ngạc.
Mẹ! Thanh Pháp tới thật rồi!
"Tiểu Pháp, sao em lại tới đây?" Phùng Tri Nhàn tươi cười.
Thanh Pháp hờ hững nói: "Tới lấy đồ." Cậu bước vào phòng nhân viên.
Phùng Tri Nhàn vẫn chưa chịu đi mà dựa vào quầy bar chờ.
Mấy phút sau, Thanh Pháp trở ra nhưng không mặc đồng phục làm việc, Phùng Tri Nhàn hỏi, "Em đi luôn à?"
Thanh Pháp không muốn nói chuyện với hắn nên đi vòng qua hắn.
Phùng Tri Nhàn chợt thốt lên, "Anh không uống rượu đâu."
Thanh Pháp dừng lại, Phùng Tri Nhàn móc chìa khóa xe ra khỏi túi rồi cười mập mờ, "Hôm nay đưa em về được rồi đúng không?"
Mọi chuyện đều có thể tính toán chính xác, một số người cũng vậy, nhất là người có quá nhiều dụ.c vọng.
Thanh Pháp lạnh nhạt liếc nhìn Phùng Tri Nhàn rồi gật đầu, "Ừm."
Trên đường đi Phùng Tri Nhàn luôn miệng hỏi han Thanh Pháp, cậu chỉ trả lời nhát gừng.
Vào cư xá, Phùng Tri Nhàn ngắm nghía tòa nhà cũ kỹ, lại nảy ra một ý định.
Lúc nãy hắn hỏi rồi, Thanh Pháp không có nhà mà đang ở phòng thuê.
"Tiểu Pháp, bạn anh có căn hộ ở trung tâm thành phố, nó đi nước ngoài nên đang cho thuê, diện tích rộng lắm, vừa sửa xong, đồ đạc cũng mới, có thể ngắm sông, giao thông cũng thuận tiện, nếu em có hứng thú." Hắn ám chỉ, "Thì để anh nói giùm em một tiếng, nó không lấy tiền thuê đâu."
"Cảm ơn, tôi ở đây được rồi." Thanh Pháp nhìn tới trước. "Dừng trước tòa nhà kia đi, chỗ có thùng thu gom đồ cũ ấy."
Phùng Tri Nhàn giảm tốc độ rồi dừng xe lại, hắn háo hức nhìn Thanh Pháp, chờ cậu mời mình lên lầu uống nước.
Thanh Pháp tháo dây an toàn, "Cảm ơn." Sau đó mở cửa xuống xe.
Phùng Tri Nhàn sững sờ, chỉ vậy thôi sao? Hắn vội vã xuống theo, "Tiểu Pháp!"
Thanh Pháp quay đầu hờ hững nói, "Nhà tôi chật hẹp không tiện mời khách, ngoài cổng có quán cà phê cũng tạm được, anh muốn uống không? Tôi mời."
Phùng Tri Nhàn khựng lại, có cảm giác quẫn bách như bị bắt quả tang.
Nhưng hắn lập tức cười lên, "Tiểu Pháp, có phải em nghĩ anh thích em chỉ vì chuyện kia không?"
Thanh Pháp làm thinh.
Phùng Tri Nhàn muốn hút điếu thuốc nhưng nhìn sang Thanh Pháp lại thôi, "Hôm nay thật sự không phải vậy đâu, anh thích em thật lòng mà."
Đây là lần đầu tiên Phùng Tri Nhàn có cảm giác này.
Đúng là hắn có ý nghĩ đen tối nhưng quả thực không muốn cưỡng ép Thanh Pháp.
Hắn chỉ muốn lên lầu để xem nơi ở của cậu mà thôi.
Phùng Tri Nhàn vò đầu, "Trễ quá rồi không uống đâu, ly này để dành lại đi, ngủ ngon."
Phùng Tri Nhàn quay người lên xe lái đi.
Cùng lúc đó, đèn cảm ứng trên lầu tối xuống, Trần Quốc Anh tắt nhật ký cuộc gọi, hắn đã gọi cho Thanh Pháp hơn một trăm cuộc.
Nhưng một cuộc Thanh Pháp cũng không nghe.
Thanh Pháp lên lầu, chẳng buồn nhìn đống tàn thuốc trước cửa mà lấy chìa khoá ra rồi bình tĩnh cắm vào ổ.
Két.
Cửa vừa mở thì sau lưng có người ập tới.
Trần Quốc Anh chụp lấy bả vai Thanh Pháp lôi vào nhà rồi đóng sầm cửa lại, bóp cổ Thanh Pháp đè lên cửa.
Đèn chưa bật, chỉ có một tia sáng le lói hắt qua ô cửa sổ nhỏ.
Mặt Trần Quốc Anh khuất trong bóng tối, có đàn ông đưa Thanh Pháp về nên hắn không kìm được tức giận, tay siết chặt cổ Thanh Pháp, "Em ngủ với thằng kia rồi à?"
Cổ bị bóp mạnh làm Thanh Pháp ngạt thở, cậu chỉ lạnh lùng nhìn Trần Quốc Anh, phát âm không rõ lắm nhưng vẫn vô cùng cứng cỏi, "Đừng có sỉ nhục, tôi là người chứ không phải món đồ."
Trần Quốc Anh thoáng sửng sốt, giây lát sau lại cười lạnh. "Tôi nhịn em lâu lắm rồi đấy. Thanh Pháp, biết thân biết phận chút đi, em là đồ của tôi."
"Tôi ghét nhất là kẻ khác đụng vào đồ của mình."
Tay hắn càng siết chặt hơn.
Thanh Pháp thở dồn dập, vì thiếu dưỡng khí nên không cách nào nói chuyện.
Thấy mặt Thanh Pháp nhăn nhúm, Trần Quốc Anh buông tay ra, ánh mắt phức tạp nhìn cậu thở hổn hển.
Nhưng mấy ngày nay thiếu niên lại đẹp lên, trên mặt bắt đầu có thịt, làn da trong bóng tối láng mịn như tơ lụa, hàng mi dài rậm như hai chiếc bàn chải nhỏ.
Tim Trần Quốc Anh hẫng đi một nhịp, ngón cái vu,ốt ve da cổ Thanh Pháp, rất lạnh chứ không non mịn ấm áp như Bình An.
Trần Quốc Anh hơi mê muội xúc cảm này.
Thanh Pháp rất ghét hắn đụng vào mình nên đưa tay đẩy hắn ra, Trần Quốc Anh dễ dàng chụp được tay cậu.
Hắn nhìn xoáy vào Thanh Pháp, so với chuyện Bình An thích người khác, vừa rồi có đàn ông đưa Thanh Pháp về nhà càng làm hắn điên tiết hơn.
"Thanh Pháp, đêm nay tôi phải chơi em."
Trần Quốc Anh khàn giọng nói, một tay sờ soạ;ng trước ngực Thanh Pháp, muốn cởi áo khoác cậu ra.
(Moá, thèn choá nì)
"Không ai cản được đâu!"
Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt màu nâu nhạt như vực thẳm sâu không thấy đáy.
Trần Quốc Anh sờ lên nút sừng trâu, vừa định cởi thì đôi môi mỏng lạnh kia thốt ra ba chữ.
"Đỗ Bình An."
Thanh Pháp hờ hững nói. "Tôi tìm được em trai mình rồi."
Trần Quốc Anh bất động, toàn thân cứng đờ.
Mấy chữ nhẹ nhàng của Thanh Pháp lại có hiệu quả như bom nguyên tử, nổ tung làm đầu óc hắn trống rỗng.
Thanh Pháp đã tìm được!
Cậu đã tìm ra Bình An!
Làm thế nào cậu tìm được Bình An chứ?
Trần Quốc Anh nghẹn họng nhìn trân trối, môi mấp máy mấy lần nhưng không thốt ra được âm tiết nào.
Biểu hiện của Trần Quốc Anh không ngoài dự đoán của Thanh Pháp, trong truyện Trần Quốc Anh cầm tù cậu một năm là để ngăn cậu và Bình An nhận nhau.
Thanh Pháp đưa tay lên, đầu ngón trỏ đẩy nhẹ vai phải Trần Quốc Anh làm hắn lùi lại mấy bước.
Sau đó Thanh Pháp bật đèn lên.
Ánh sáng đột ngột xuất hiện khiến Trần Quốc Anh vô thức nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa thì thấy Thanh Pháp đang nhìn mình.
"Anh đã từng nghe cái tên này chưa?" Thanh Pháp gằn từng chữ. "Hình như nó đang học ở đại học T thì phải."
"Ngày mai tôi sẽ đi tìm nó."
Từng chữ của Thanh Pháp làm đầu Trần Quốc Anh ong ong, sắc mặt hắn trắng bệch, một chữ cũng không thể phản bác.
Trốn đi.
Phản ứng đầu tiên của Trần Quốc Anh chính là bỏ trốn, hắn chật vật chưa từng có, đẩy Thanh Pháp ra rồi mở cửa chạy trối chết.
Tiếng bước chân hốt hoảng kích hoạt đèn cảm ứng, tầng này nối tiếp tầng kia sáng lên, sau đó lại lần lượt tối đi.
Thanh Pháp lấy cây chổi và ki hốt rác, tỉ mỉ quét sạch cửa nhà.
Sau đó bình tĩnh đóng cửa.
Đổ tàn thuốc vào thùng rác, cậu cởi áo khoác rồi đi vào phòng vệ sinh.
Trong tấm gương nhỏ, trên cổ cậu có hai vết bầm mới.
Vặn vòi sen, phải chờ một lát nước nóng mới chảy ra từ trong bếp, giờ vẫn còn lạnh buốt nhưng Thanh Pháp chẳng hề để ý, cậu cúi đầu hứng một vốc nước chà đi chà lại cổ mình.
Nước dần nóng lên, Thanh Pháp kéo khăn lau khô mặt và cổ, tắt nước rồi ngẩng đầu lên.
Tấm gương mờ mịt hơi nước không thấy rõ mặt cậu.
Thanh Pháp đưa ngón trỏ nhẹ nhàng viết một câu trên mặt gương.
Kế hoạch thành công.
......
Trần Quốc Anh phóng xe như bay, đến một con đường vắng, hắn phanh gấp rồi dừng ngay giữa đường.
Giờ hắn đã tỉnh táo hơn nhưng cũng chẳng ích gì, Thanh Pháp tìm ra Bình An, đây là điều hắn chưa bao giờ nghĩ tới.
Ngay khi phát hiện ra quan hệ của Thanh Pháp và Bình An, hắn đã liên lạc với cô nhi viện, nhưng bất kỳ ai cũng không được xem hồ sơ nhận nuôi năm đó.
Chẳng lẽ là vô tình gặp mặt, Thanh Pháp nhận ra Bình An sao?
Đúng là gương mặt của họ rất giống nhau.
Ngày mai ——
Trần Quốc Anh bực bội nhíu mày, ngày mai Thanh Pháp muốn đi tìm Bình An.
Một khi họ nhận nhau, hắn sẽ......
Rầm.
Trần Quốc Anh đập mạnh vô lăng.
Tạm thời hắn không thể gặp Thanh Pháp!
Trong lòng Trần Quốc Anh dâng lên một nỗi ảo não mà ngay cả mình cũng không hiểu.
Làm xong việc nhà, Thanh Pháp học bài sinh vật như thường lệ.
Đến 11 giờ, cậu uống một ly sữa nóng rồi lên giường đi ngủ.
Thanh Pháp luôn ngủ không ngon lắm, trước kia ở nhà họ Nguyễn, ban đêm Nguyễn Phong tè dầm liên tục, giờ cũng vẫn vậy, cậu thường xuyên bị quát dậy thay ga giường rồi đem giặt.
Lúc nhỏ Thanh Pháp cũng không dám ngủ.
Có lần cậu lỡ ngủ say quá nên nửa đêm không nghe Nguyễn Phong khóc, bị Nguyễn Quang Mạnh lôi ra khỏi chăn đánh cho một trận nhừ tử.
"Lỗ tai mày để làm kiểng hả? Em khóc mà cũng không nghe! Vậy khỏi cần tai nữa!" Nguyễn Quang Mạnh bạt tai Thanh Pháp tới tấp.
Ù ù ù, còn hơi nhơn nhớt, cái gì Thanh Pháp cũng không nghe được.
Từ sau lần đó, Thanh Pháp bị ù tai khoảng một tháng, nghe không rõ tiếng.
Nỗi sợ mất thính lực khiến Thanh Pháp không dám ngủ suốt thời gian đó, dưới mắt luôn có hai quầng thâm tím ngắt.
Sau khi dọn ra ngoài, chất lượng giấc ngủ của Thanh Pháp dần cải thiện, mặc dù thỉnh thoảng vẫn bị mất ngủ nhưng hầu hết thời điểm có thể ngủ thẳng đến sáng.
Đêm nay Thanh Pháp ngủ rất ngon, mở mắt ra, ánh nắng le lói xuyên qua cửa sổ, đúng là mặt trời rồi.
Lần đầu tiên kể từ khi lập đông đến nay.
Thanh Pháp rời giường rồi đi cân trước, 54.5 ký. Dạo này nuôi được chút thịt nên tăng ba ký rưỡi.
Vẫn còn gầy lắm.
Bữa sáng nấu một tô mì, Thanh Pháp cố ý bỏ thêm hai cái trứng chần nước sôi.
Ép mình ăn xong, Thanh Pháp đổ rác vào túi rồi xách xuống lầu.
Ném rác vào thùng, Thanh Pháp đi bộ tới phòng bảo vệ lấy bình hoa và sen đá.
Sau khi cảm ơn bảo vệ, Thanh Pháp xách đồ về nhà, cắm mai vàng đã nở vào bình hoa rồi bày trên bàn trà.
Mấy chậu sen đá đặt trên bệ cửa sổ bếp, lúc nấu cơm có thể nhìn thấy sắc xanh.
Làm xong mấy việc này lại đến giờ học bài.
Thấy sắp mười hai giờ, cậu vào bếp nấu bữa cơm đơn giản, một món mặn một món chay.
Ăn trưa và dọn bếp xong, đúng hai giờ Thanh Pháp đi ra ngoài.
Chiều thứ Tư Bình An học ba tiết, 5 giờ 10 phút sẽ tan học.
Khoa Nhiếp ảnh của đại học T có một tòa nhà riêng, Thanh Pháp không vào mà yên tĩnh chờ ở cửa.
Thỉnh thoảng có sinh viên ra vào, dáng người Thanh Pháp thẳng tắp, khí chất xuất chúng nên thỉnh thoảng có sinh viên ghé mắt nhìn.
Một nam sinh ôm bóng chạy tới nhìn Thanh Pháp hai ba lần rồi ngập ngừng gọi, " Bình An?"
Thanh Pháp không phản ứng, nam sinh buồn bực gãi đầu, vừa lẩm bẩm gì đó vừa đi lên lầu.
Lên lầu ba, nam sinh đụng ngay Bình An, hắn kích động nói, " Bình An! Tớ vừa gặp......"
Bình An chẳng buồn đoái hoài, trên mặt cũng không còn nụ cười tươi tắn như mọi khi, y hoàn toàn không chú ý tới nam sinh mà đi thẳng qua mặt hắn.
Nam sinh hoang mang đứng lại, vẻ mặt tràn đầy khó hiểu, hôm nay sao vậy chứ?
Đầu tiên là gặp phải một người rất giống Bình An, sau đó Bình An luôn hăng hái tràn đầy sức sống lại ỉu xìu như mất đi mấy triệu......
Phía trên nam sinh mặc áo khoác nhưng phía dưới vẫn là quần đùi chơi bóng, gió thổi qua lạnh run, hắn hất tóc, không nghĩ thêm nữa mà ôm bóng chạy tới phòng học.
Trong đầu Bình An chỉ có một ý nghĩ duy nhất là Đăng Dương không nhớ mình.
Rõ ràng y đã đến nhà họ Trần rất nhiều lần......
Trong tiệc mừng thọ Trần lão gia, y chạy nhanh quá nên bị ngã, Đăng Dương còn đỡ y dậy nữa......
Sao lại không nhớ y chứ?
Vì năm đó y mười lăm tuổi, giờ lớn lên đã khác xưa? Hay là ——
Đăng Dương có người mình thích rồi?
Ôi!
Thật là phiền!
Nghĩ đến khả năng Đăng Dương thích người khác, Bình An cực kỳ khó chịu, trên đường có mấy hòn đá vụn, y giơ chân đá bay một viên.
"Em trai."
Bỗng nhiên một giọng nam trong trẻo như tuyết đầu đông vang lên, ba phần lạnh lẽo, bảy phần dịu dàng.
Hai người anh của y không có giọng nói hay như vậy.
Bình An thất thần một lát rồi bước tiếp.
Lần này là tên của y.
" Đỗ Bình An."
Bước chân Bình An dần ngừng lại, y băn khoăn quay đầu, đôi mắt đen lập tức mở to.
Cách y mấy bước, dưới cây mai chưa nở, một thiếu niên đứng đó mỉm cười với y.
Áo khoác đen kiểu cổ điển, khăn quàng len màu đỏ sậm, mặt rất nhỏ, da rất trắng, tóc mái hơi dài vẫn không che được đôi mắt hồ ly xinh đẹp của cậu.
Bình An trợn tròn mắt.
Người này...... nhìn quen quá......
Thanh Pháp đi tới chỗ Bình An rồi dừng lại trước mặt y, chỉ cách mấy bước chứ không xa, cao hơn y mấy centimet.
Rốt cuộc lần này cậu cũng thấy được mình trong mắt Bình An.
Thanh Pháp khẽ nhếch môi cười, đôi mắt hơi cong lên, sau đó chìa tay ra, "Chào em, anh là Thanh Pháp, anh trai của em."
Gần cổng đại học T có một tiệm bán đồ ngọt.
Thanh Pháp gọi cho Bình An một phần bánh dâu và một ly ca cao nóng.
"Hồi bé em thích nhất là dâu và sô cô la." Thanh Pháp đẩy bánh dâu tới trước mặt Bình An, "Giờ còn thích không?"
Tim Bình An đập thình thịch, trời còn chưa tối mà trong tiệm đã bật đèn.
Ánh đèn vàng cam chiếu xuống khuôn mặt đối diện, Bình An nhớ ra rồi.
Nhìn rất quen là vì người này rất giống y. Chỉ là màu mắt hơi khác, mắt y màu nâu, còn người đối diện nhạt hơn đôi chút.
Còn nữa...... Mặt y đầy đặn hơn đối phương.
Bình An cúi đầu, bánh gatô gắn dâu to mọng đỏ tươi tỏa ra mùi kem dâu, ca cao nóng bốc khói cũng tỏa hương thơm ngọt ngào.
Đúng là hai món y thích nhất.
Nhưng sao lại thế......
Bình An khó nhọc lên tiếng. "Tôi không hiểu ý anh, tôi họ Đỗ, tôi có hai người anh ruột......"
Thanh Pháp gọi cho mình một phần bánh Black Forest, thìa bạc múc một miếng kem sô cô la sữa đặc, giọng cậu vẫn không nhanh không chậm, "Đỗ là họ của em sau khi được nhận nuôi. Trước lúc năm tuổi, tên em là Nguyễn Thanh Tùng."
Bình An siết chặt nắm đấm, "Tôi không tin." Mũi y cay xè. "Tôi là con nhà họ Đỗ, cha mẹ và các anh chưa bao giờ nói tôi là con nuôi cả."
Y đột nhiên nổi giận trừng Thanh Pháp, "Anh có bằng chứng không? Không có bằng chứng thì đừng nói bậy!"
Lúc này y giống hệt một đứa bé ngang ngược càn quấy, nhưng trong lòng biết rõ có khả năng này lắm.
Trước kia y còn hỏi đùa cha mẹ rằng nhìn mình không giống họ và hai anh trai, có phải họ nhặt y về không.
Người trước mắt cực kỳ giống y, còn có...... Khi nghe thấy cái tên Nguyễn Minh Tùng, không hiểu sao tim y đập loạn xạ.
Đủ mọi dấu hiệu......
Bình An không muốn nghĩ tiếp nữa, không, y không thể là người khác được, cha mẹ và anh trai đều yêu thương y, sao họ lại không phải người một nhà chứ, y chỉ là con của nhà họ Đỗ mà thôi!
Một tia u buồn lướt qua trong mắt Thanh Pháp, cậu đặt thìa xuống rồi đứng dậy, "Mạo muội quấy rầy rồi, anh đường đột quá, xin lỗi, em ăn xong rồi về nhé, cứ quên hết mọi lời anh nói đi, anh sẽ không xuất hiện nữa đâu."
Thanh Pháp rời đi.
Góc áo cậu phất qua tỏa ra hương hoa mai thoang thoảng, hai tay Bình An run rẩy, y nhắm mắt lại.
Đi đi.
Y chính là con nhà họ Đỗ chứ không phải Nguyễn Thanh Tùng nào cả, cũng chỉ có hai anh trai, một người tên Đỗ Duy Mạnh, một người tên Đỗ Hải Đăng, không phải Nguyễn Thanh Pháp gì hết!
Bên tai có tiếng chuông gió.
Là vật trang trí của tiệm bánh ngọt, mỗi lần mở cửa sẽ phát ra tiếng chuông lanh lảnh.
Thanh Pháp đi rồi.
Tim Bình An càng đập mạnh hơn, thịch thịch thịch, hệt như tiếng súng máy.
Y hít sâu mấy lần, cuối cùng mở mắt ra rồi đứng dậy đuổi theo.
Trời nhập nhoạng tối, đèn hai bên đường đã sáng lên, tuyết lác đác rơi xuống từ không trung, nhẹ nhàng bay lượn dưới ánh sáng mờ ảo.
Thanh Pháp chậm rãi đi tới trước, tiếng bước chân dồn dập sau lưng càng lúc càng gần, sau đó vòng qua trước mặt cậu.
Bình An chặn cậu lại rồi chìa điện thoại ra, "Lưu số đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co