49
Nói xong, Thanh Pháp dời mắt sang bên kia nhìn Cát Đồng Nguyên rồi lịch sự mỉm cười.
"Chào cậu, cậu có muốn vào đội tụi mình không?"
Cậu chủ động mời nên Cát Đồng Nguyên vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, hắn gật đầu rồi trượt đến cạnh Thanh Pháp, "Được được!"
Những người khác lộ ra vẻ mặt không giống nhau.
Đỗ Bình An mím chặt môi, Cố Tinh Dã hơi kinh ngạc, Phạm Bảo Khang chỉ cười không nói, Hoàng Đức Duy khẽ nhếch miệng rồi vội vã nhìn sang Đăng Dương.
Tình địch xuất hiện rồi sao?!
Nhưng sắc mặt Đăng Dương vẫn bình thản, có vẻ như......
Đã nắm chắc thắng lợi trong tay thì phải?
Không chỉ có khúc côn cầu trên băng mà các trò thể thao mạo hiểm Đăng Dương đều chơi hết, đấu khúc côn cầu trên băng với mấy bạn trẻ này mà thua mới là lạ.
Ý Hoàng Đức Duy muốn nói đến Thanh Pháp, thái độ của Đăng Dương cứ như đã thành công rước người về nhà vậy.
Hoàng Đức Duy còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì cuộc tranh tài đã bắt đầu.
Tất nhiên Thanh Pháp và Đăng Dương chung đội, bốn đồng đội khác là Phạm Bảo Khang, Hoàng Đức Duy, Cát Đồng Nguyên và bạn của Cát Đồng Nguyên.
Đỗ Bình An, Cố Tinh Dã và bốn người bạn của bọn họ chung một đội.
Trước khi ra sân Đăng Dương kiểm tra lại trang bị của Thanh Pháp, nhất là mũ bảo hộ, khúc côn cầu trên băng va chạm nhiều nên xác suất bị thương khá cao.
Hoàng Đức Duy trố mắt thảng thốt, "Cậu theo đuổi được Tiểu Pháp rồi hả?!"
Sân băng trống trải, Hoàng Đức Duy nói oang oang nên mọi người đều nghe được.
Đỗ Bình An siết chặt gậy, một giây sau nghe thấy giọng nói trầm thấp của Đăng Dương, "Cậu ấy có quen cậu đâu, đừng gọi thân mật như vậy."
Thì ra Đăng Dương theo đuổi Thanh Pháp trước......
Cây gậy phát ra tiếng ken két, Đỗ Bình An không nói một lời mà dẫn đầu trượt tới sân đối diện.
Sau lúc khiếp sợ, mặt mũi Hoàng Đức Duy tràn đầy cảm thán, "Trần tổng thật tốc độ......"
Phạm Bảo Khang hơi nhíu mày, Đăng Dương nhanh tay như vậy là vì sợ người chạy mất đây mà.
Hắn đã đánh giá thấp sức hút của Thanh Pháp đối với Đăng Dương, nửa đùa nửa thật nói, "Chẳng bao lâu nữa phải tặng quà cưới rồi."
Đăng Dương không phản bác mà chỉ dặn dò Thanh Pháp, "Lần đầu chơi thắng thua không quan trọng, bảo vệ mình cho tốt."
Mắt Thanh Pháp cong cong, "Anh cũng vậy nhé."
Đăng Dương chợt bật cười, mặc dù hơi khó tin nhưng đây thật sự là lần đầu tiên có người dặn anh bảo vệ mình thật tốt, mặc dù không xoa đầu được nhưng anh vẫn xoa mũ Thanh Pháp một cái, "Ván đầu tiên khoan tham chiến đã, quan sát trước đi."
Thanh Pháp gật đầu, "Dạ."
Cảnh tượng này lọt vào mắt Đỗ Bình An không sót một giây.
Lúc chưa thấy, y cứ tưởng Đăng Dương là người lạnh lùng cao ngạo, thấy rồi mới biết không phải anh lạnh lùng mà chỉ dịu dàng với mỗi Thanh Pháp thôi.
Đỗ Bình An nghiến chặt răng, nhìn chằm chằm Thanh Pháp từ xa rồi nói, "Hôm nay nhất định phải thắng!"
Y đang nói với Cố Tinh Dã.
Khuôn mặt bị mũ bảo hộ che kín, Cố Tinh Dã cười bất đắc dĩ, "Tớ sẽ cố hết sức."
Đỗ Bình An quay đầu rống, "Tớ mặc kệ, tớ nhất định phải thắng!
Cố Tinh Dã bị y rống, hồi lâu sau mới nói: "Thứ cậu muốn thắng là bóng sao?"
Đỗ Bình An hoàn toàn không muốn nghe Cố Tinh Dã nói, y quay phắt đi, ánh mắt lại dán vào Thanh Pháp.
Đồng thời tiếng còi trọng tài vang lên, cuộc tranh tài bắt đầu.
Thanh Pháp học trượt băng rất nhanh, ra sân làm quen một hồi đã hết sức nhuần nhuyễn, Hoàng Đức Duy đứng xa huýt sáo, lớn tiếng khen cậu, "Pháp giỏi quá!"
Hắn nhớ Đăng Dương nói đừng gọi thân mật như vậy.
Tiểu Pháp Tiểu Pháp, thêm một chữ trở nên thân mật hơn nhiều, tất nhiên phải để lão Trần tổng của bọn họ gọi rồi!
Đúng lúc này, Đăng Dương giành được bóng, Cố Tinh Dã lập tức xông tới, Đăng Dương cũng không tránh mà làm động tác giả dẫn bóng vòng qua hắn, bóng lăn vào khung thành từ một góc độ không thể nào đẹp hơn.
Động tác kia của Đăng Dương mang ý trêu đùa Cố Tinh Dã.
Mười phút tiếp theo, Đăng Dương ghi thêm hai bàn thắng, ván đầu tiên kết thúc với tỷ số 3-0.
Chỉ trong 20 phút Đăng Dương đã ghi ba bàn, trên mặt Cố Tinh Dã không giữ được vẻ bình tĩnh nữa, hắn nheo mắt vặn nắp chai nước suối tu ừng ực.
Hồi lâu sau mới phát hiện Đỗ Bình An không uống nước, cũng chẳng nói gì mà cúi đầu nhìn chằm chằm mặt băng lầm bầm, "Chú ấy dạy anh ta...... Chú ấy không chê anh ta......"
Bên kia Hoàng Đức Duy đang reo hò, "Dương ca già mà gân quá nha!"
Phạm Bảo Khang đang uống nước nhịn không được phun ra, hắn chật vật tìm khăn lau, cười suýt tắt thở, "Cậu không biết nói chuyện thì đừng nói nữa, Dương ca của chúng ta sao có thể già được chứ? Đó là vẻ lắng đọng của năm tháng đấy! Biết chưa hả!"
Đăng Dương hoàn toàn phớt lờ hai người họ, cũng không để ý ánh mắt sùng bái của Cát Đồng Nguyên và bạn hắn mà chỉ nói chuyện với Thanh Pháp: "Thấy rõ chưa?"
Thanh Pháp đã quan sát kỹ nhưng vẫn thành thật nói: "Em không rành thể thao, chín mươi phần trăm là không ghi bàn được đâu."
Không phải khiêm tốn nhưng thể thao không giống những thứ khác, phải rèn luyện rất nhiều, huống chi cậu là người ngoài ngành, bóng rổ cũng chỉ chơi mấy lần trong giờ học thể dục.
"Còn anh nghĩ ngược lại." Đăng Dương cười, "Đánh cược nhé, nếu em ghi được một bàn thì nhà sửa xong em sẽ tới đó ở."
Thanh Pháp không ngờ Đăng Dương sẽ đưa ra đề nghị vào lúc này, cậu hơi tò mò, "Nếu không thì sao ạ?"
Đăng Dương cúi người kề vào tai cậu nói: "Anh dọn đến ở với em."
——
Ván thứ hai mở màn, mọi người trên sân đều nhìn ra Đăng Dương đang giành bóng cho Thanh Pháp, Đăng Dương cũng chẳng hề che giấu, hễ cướp được bóng thì lập tức đẩy qua cho Thanh Pháp.
Những người khác trong đội cũng không xem đây là thi đấu, biết Thanh Pháp mới chơi lần đầu tiên, Cát Đồng Nguyên và bạn hắn cướp được bóng cũng chuyền cho cậu, giúp cậu trau dồi kinh nghiệm thực chiến.
Giành được bóng từ tay người mới, không cần Cố Tinh Dã và Đỗ Bình An thì những người khác trong đội vẫn làm được, giống như vực dậy tinh thần, ván thứ hai kết thúc, đội bên kia ghi hai bàn, tỷ số nâng lên 3-2.
Đến ván thứ ba, Cát Đồng Nguyên cướp được bóng chuyền cho Thanh Pháp, cậu hất một cái, bóng lao thẳng vào lưới.
"Vào!" Hoàng Đức Duy và Cát Đồng Nguyên đều thuộc tuýp người sôi nổi, hai người đeo găng kích động đập tay nhau, "Thanh Pháp giỏi quá!"
Thanh Pháp lập tức tìm Đăng Dương.
Người trên sân không nhiều không ít, 11 người. Ánh mắt cậu xuyên qua Cố Tinh Dã và Đỗ Bình An rồi dán vào Đăng Dương.
Đăng Dương đứng sau đám người giơ ngón cái lên với cậu.
Rõ ràng cả hai đang ở sân bóng nhưng lại giống như cách biệt với mọi người.
Đỗ Bình An im lặng siết chặt gậy, khi Phạm Bảo Khang chuyền bóng cho Thanh Pháp lần nữa, y cúi người lao thẳng tới chỗ Thanh Pháp.
Y sẽ không, tuyệt đối không để Thanh Pháp thể hiện tài năng nữa!
Thanh Pháp biết Đỗ Bình An đang lao về phía mình, muốn đụng cậu để cướp bóng.
Mắt Thanh Pháp hơi trầm xuống, liếc nhìn quanh rồi đổi hướng, quả nhiên Đỗ Bình An phóng tới, trong tích tắc, Thanh Pháp chủ động nghênh đón Đỗ Bình An, khi sắp đụng nhau thì cậu xoay người theo hình vòng cung để Đỗ Bình An đụng hụt vai mình.
Đỗ Bình An dồn hết sức lực vào vai để hất Thanh Pháp ra cướp bóng, lần này sượt qua Thanh Pháp, tốc độ nhanh đến mức không kịp thắng lại nên cả người đâm sầm vào rào chắn.
"Rầm" một tiếng, y dội ngược ra sau, hai chân bay khỏi mặt đất, ngã xuống sân băng rồi lăn lông lốc mấy vòng, mũ bảo hộ cũng văng ra.
Trận đấu khúc côn cầu trên băng dừng lại.
Đỗ Bình An nằm ngửa trên sàn, sau gáy đau điếng, y hấp tấp quay đầu muốn tìm Đăng Dương nhưng trong mắt lúc thì đen lúc thì đỏ, nhìn không thấy, cũng không thấy rõ chú Dương của y!
Giây lát sau có người tới.
Chẳng biết là ai nhưng không phải Đăng Dương.
Y biết.
Mùi hương của Đăng Dương y không bao giờ nhầm được.
"Bốp!"
Một tiếng lanh lảnh vang lên, tay Cố Tinh Dã bị Đỗ Bình An hất mạnh.
Lúc này nước mắt Đỗ Bình An mới tuôn ra ào ạt, y đau, không phải trên người, không phải đầu mà là đau lòng tột độ.
Rốt cuộc y không kìm được nữa mà òa khóc tê tâm liệt phế.
Nước mắt hòa lẫn chất lỏng nhơn nhớt chảy vào miệng không rõ là mùi vị gì, Đỗ Bình An chỉ cảm thấy buồn nôn, lục phủ ngũ tạng như muốn ói ra.
Thà chết còn hơn.
Y khóc rưng rức, trước mắt dần biến thành màu đen kịt.
Để y chết đi cho xong!
Cách đó không xa, Thanh Pháp nhìn Đỗ Bình An nằm dưới đất, lòng bàn tay lạnh lẽo.
Đúng lúc này một bàn tay nắm trọn tay cậu, rất ấm, rất an tâm. Cậu vừa quay đầu thì lập tức đối diện với đôi mắt đen thẫm kia, lần này cậu đã thấy rõ cảm xúc trong mắt Đăng Dương.
Là dịu dàng.
Sau đó Đăng Dương nói: "Không phải trách nhiệm của em, không sao hết."
——
Khi mẹ Đỗ và Đỗ Hải Đăng chạy tới bệnh viện thì Đỗ Bình An đã vào phòng mổ.
"Tiểu Pháp, có chuyện gì vậy? Sao An An lại......" Mẹ Đỗ vừa đến đã sợ bủn rủn tay chân, nhìn đèn đỏ của phòng mổ khóc không thành tiếng.
Đỗ Hải Đăng vững vàng ôm mẹ Đỗ an ủi, "Không sao đâu, mẹ đừng lo, An An ở hiền gặp lành nên sẽ không sao đâu." Ngoài miệng nói vậy nhưng hắn cũng nhìn chằm chằm phòng mổ.
Thanh Pháp vừa định trả lời thì Đăng Dương đã lên tiếng trước, "Đầu bị thương chảy máu, bác sĩ nói không nghiêm trọng nhưng phải làm tiểu phẫu. Cháu đã nói với bệnh viện rồi, lát nữa nhà bác ký cam kết phẫu thuật là được."
Đỗ Hải Đăng lạnh lùng nói: "Chuyện nhà họ Đỗ không cần người ngoài chỉ đạo đâu."
Lúc này mẹ Đỗ mới chú ý tới Đăng Dương, bà không biết Đăng Dương nhưng nghe nói là tiểu phẫu thì cũng hơi yên tâm lại, lau nước mắt rồi lịch sự hỏi: "Anh là?"
Đăng Dương lễ phép trả lời, "Đăng Dương. Thanh Pháp ——"
"Bạn trai cháu ạ." Thanh Pháp nói tiếp.
Câu này vừa thốt ra thì hành lang bệnh viện yên tĩnh một lát ngắn ngủi, Đỗ Hải Đăng tái mặt, mẹ Đỗ đầu tiên là kinh ngạc nhưng mau chóng ổn định lại cảm xúc, giờ đồng tính luyến ái cũng chẳng xa lạ gì, bà nở nụ cười, "Xứng đôi lắm, lần sau Trần tiên sinh cũng đến nhà ăn cơm nhé."
Chẳng bao lâu sau, Cố Tinh Dã xách nước suối và bánh mì quay lại.
Hắn chào mẹ Đỗ trước rồi đi tới chỗ Thanh Pháp, lấy ra một ổ bánh mì và chai nước, "Ăn trước đi, còn mổ khá lâu đấy."
Thanh Pháp không nhận, "Cảm ơn, tôi không đói."
Cố Tinh Dã nắm chặt bánh mì rồi nhanh chóng buông ra, quay sang hướng khác, "Trần
tiên sinh?"
Đăng Dương cũng từ chối.
Cố Tinh Dã vặn nắp chai nước định uống nhưng lại bực bội đóng nắp rồi đi tới thùng rác vứt hết vào đó.
Cuộc tiểu phẫu kết thúc rất nhanh, Đỗ Bình An bị thương ngoài đầu và cánh tay, có bị chấn thương sọ não hay không thì phải chờ ngày mai tỉnh lại rồi mới kiểm tra.
Lúc này mẹ Đỗ mới yên tâm đi vào phòng bệnh.
Đi vài bước, bà quay đầu nói: "Tiểu Pháp, cháu về nghỉ trước đi, khi nào An An tỉnh lại dì sẽ gọi cháu."
Đỗ Hải Đăng âm thầm liếc nhìn Thanh Pháp rồi mau chóng dời mắt đi.
Thanh Pháp gật đầu, "Vất vả cho dì rồi."
Cố Tinh Dã cũng dừng lại, "Dì ơi, cháu cũng về đây."
Mẹ Đỗ gật đầu, "Ừ, Tinh Dã mau về nhà nghỉ ngơi đi."
Vì là lầu hai nên Thanh Pháp và Đăng Dương không đi thang máy mà đi thang bộ, Thanh Pháp vừa định xuống lầu thì bị Đăng Dương kéo lại.
Đăng Dương đi xuống cầu thang trước rồi dang hai tay ra nói: "Lên đây, anh cõng em."
Thanh Pháp ngẩn ra một hồi, "Sao thế ạ?"
Đăng Dương không quay đầu lại mà nhẹ giọng nói, "Vai em cũng bị đụng mà."
Mi mắt Thanh Pháp chớp nhẹ, dựa vào lưng Đăng Dương.
Cũng như lần trước ở Hoài Sơn, lưng Đăng Dương rất có cảm giác an toàn.
Trên cầu thang gắn đèn công suất thấp, chẳng ai lên tiếng, chỉ có tiếng bước chân đều đều.
Xuống hai tầng lầu đến bãi đỗ xe, Đăng Dương muốn thả Thanh Pháp xuống thì phát hiện cậu đã ngủ thiếp đi.
Khuôn mặt thon gầy vùi một nửa vào lưng anh, ngủ rất yên tĩnh, chắc hôm nay cậu đã mệt lắm rồi.
Gương mặt sắc bén của Đăng Dương vào thời khắc này dịu dàng chưa từng thấy, anh không mở cửa xe mà đổi hướng, cõng Thanh Pháp chậm rãi đi về nhà.
Gần mười một giờ, trên đường vắng tanh, thỉnh thoảng mới có ánh đèn xe nhấp nháy, gió đêm lạnh lẽo, trong không khí thoang thoảng hương hoa không biết tên.
Lần đầu tiên Đăng Dương mong đường không có điểm cuối, chỉ muốn cõng Thanh Pháp đi mãi như thế này.
Đường không có điểm cuối nhưng nhà thì có, rạng sáng về tới phòng thuê của Thanh Pháp.
Chung cư đã chìm vào giấc ngủ, thậm chí đèn cảm ứng hành lang cũng không sáng lên, mượn ánh sáng mờ nhạt bên ngoài, Đăng Dương dừng lại trước cửa sắt cũ kỹ.
Đoán chìa khóa nằm trong túi Thanh Pháp, vừa định đưa tay ra thì Thanh Pháp đã tỉnh từ lúc nào, lấy chìa khóa cắm vào ổ rồi vặn nhẹ, cửa lập tức mở ra.
Đăng Dương không thả Thanh Pháp xuống mà cõng vào nhà mới thả.
Thanh Pháp bật đèn, căn hộ nhỏ trong nháy mắt sáng trưng, Đăng Dương không cởi giày mà xoa đầu cậu, "Ngủ sớm đi, nhớ bôi thuốc nhé." Sau đó định đi.
Thanh Pháp nhìn anh, "Anh ở lại cũng được mà."
Nói xong Thanh Pháp mới phát hiện câu này có nghĩa khác.
Người yêu trưởng thành ở lại không chỉ là nghĩa đen.
Mắt cậu hơi lấp lóe.
Sau lúc bất ngờ, Đăng Dương ôm Thanh Pháp rồi cúi đầu hôn lên mắt cậu một cái.
"Để lần sau nhé, anh còn có việc. Mai anh lại tới."
Sau đó buông tay rời đi.
Lần này đèn cảm ứng hành lang sáng lên, đến khi tiếng bước chân biến mất thì đèn cảm ứng mới lần lượt tắt đi, Thanh Pháp đóng cửa lại.
Đứng sát tường 15 phút, Thanh Pháp cho tâm trí mình nghỉ ngơi, hiếm lắm mới có một lần không nghĩ gì cả.
Đứng xong cậu vào phòng vệ sinh tắm rửa, tắm xong lau người, nhìn vào gương mới phát hiện vai phải đúng là bầm tím.
Thật ra cũng không đau, hoặc là Thanh Pháp không cảm thấy đau, vết thương nhỏ này đối với cậu chẳng đáng là gì cả.
Một lát sau, Thanh Pháp mở ngăn kéo trong phòng tắm, tìm được một lọ dầu cù là.
Là dầu cù là Phoyok mà Đăng Dương cho cậu, còn lại một lọ nhỏ.
Dầu cù là màu xanh nhạt bôi lên vết thương mát lạnh, Thanh Pháp cúi đầu thổi thổi rồi mặc đồ ở nhà vào.
......
Hôm sau lại học cả ngày, học xong bốn tiết buổi sáng, Thanh Pháp không đi ăn trưa mà lấy chìa khóa đến xem phòng thí nghiệm trước.
Phòng thí nghiệm nằm ở một tòa nhà khác, yên tĩnh hơn tòa nhà giảng dạy rất nhiều.
Thanh Pháp được xếp phòng thí nghiệm trên lầu bốn, nhà cũ không có thang máy mà chỉ có thang bộ.
Hôm nay nắng không gắt lắm, những đốm nắng lung linh rọi vào hành lang.
Vừa lên lầu bốn, Thanh Pháp lại đụng phải Cố Tinh Dã.
Nói đúng hơn là Cố Tinh Dã cố ý chờ cậu.
Cố Tinh Dã mặc blouse trắng của phòng thí nghiệm, ánh mắt rơi vào Thanh Pháp, nở nụ cười, "An An tỉnh rồi."
Tiết thứ hai Thanh Pháp nhận được điện thoại của mẹ Đỗ, Đỗ Bình An đã tỉnh, ngoại trừ vết thương bên ngoài thì không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Thanh Pháp ậm ừ rồi đi tiếp.
"Thanh Pháp." Cố Tinh Dã gọi cậu. "Hợp tác nhé?"
Cố Tinh Dã viện cớ, "Chúng ta một cộng một lớn hơn hai mà."
Thanh Pháp lịch sự từ chối, "Không, tôi muốn thử làm một mình."
Cố Tinh Dã cười khẽ, "Tớ cứ tưởng cậu không hành động theo cảm tính chứ, xem ra tớ nghĩ sai rồi. Chương trình lần này không chỉ dành cho đại học Bắc Kinh mà cho cả nước đấy. Ai theo ngành sinh học cũng muốn vào đội ngũ siêu việt này để học hỏi cả."
Thanh Pháp bình tĩnh nói: "Cậu nghĩ sao cũng được." Sau đó đi vào phòng thí nghiệm bên cạnh.
Cố Tinh Dã đứng sững mấy giây rồi gãi trán thở dài, đút tay vào túi xuống lầu ăn cơm.
Thanh Pháp ở phòng thí nghiệm cả buổi chiều, sau khi tan học, đúng giờ cậu nhận được Wechat của Đăng Dương, là chia sẻ vị trí.
Vị trí trên bản đồ chỉ cách Thanh Pháp mấy trăm mét.
Thanh Pháp cởi blouse trắng, rửa tay sạch sẽ rồi lần theo bản đồ đi tìm Đăng Dương.
Đăng Dương chờ Thanh Pháp ở cửa hông đại học Bắc Kinh, từ xa đã thấy một bóng dáng gầy gò đi về phía mình.
Thời tiết ấm lên, hôm nay Thanh Pháp mặc áo len hở cổ màu đen, bên trong là áo thun trắng, quần jean xanh nhạt, vai đeo ba lô, nắng chiều bao phủ lấy cậu, rốt cuộc đã có dáng vẻ sinh viên hồn nhiên vô tư, khóe miệng Đăng Dương hơi cong lên, khi Thanh Pháp tới, anh vuốt mái tóc mềm mại của cậu, "Đi ăn trước được không?"
Đúng là Thanh Pháp hơi đói bụng, cậu lấy phiếu ăn ra khỏi túi, "Căn tin nhé?"
Đăng Dương bật cười, "Anh nhớ cơm thố ở căn tin số 3 cũng khá ngon, giờ còn không nhỉ?"
Thanh Pháp chưa từng đến căn tin số 3 vì rất xa lớp cậu, cậu lấy điện thoại ra tra cứu rồi gật đầu, "Còn ạ, dời lên lầu hai rồi."
Trong lúc nói chuyện hai người đã vào sân trường, đi tới căn tin số 3.
Đã qua giờ cao điểm nhưng căn tin số 3 vẫn khá đông sinh viên, Thanh Pháp mua hai phần cơm thố, Đăng Dương ăn cơm thịt xào, cậu ăn cơm nạm bò, giá rất phải chăng, còn tặng kèm một tô canh bí đỏ, mấy phần salad dưa leo và khoai tây bào sợi.
Tìm chỗ trống ngồi xuống, Thanh Pháp vừa cầm đũa thì Đăng Dương múc một muỗng thịt xào vào chén cậu, "Ăn nhiều một chút, dạo này em lại gầy đi rồi."
Thanh Pháp không từ chối mà giải quyết sạch sẽ cơm thố, canh bí đỏ và salad.
Ăn xong để khay vào chỗ thu gom, Thanh Pháp có điện thoại.
Là Cát Đồng Nguyên, tối qua hai người đã lưu số của nhau.
"Tạ ơn trời đất, Đỗ Bình An tỉnh rồi." Cát Đồng Nguyên thở phào nhẹ nhõm, "Nghe nói cậu ấy phải nằm viện một thời gian ngắn, hôm nào tụi mình hẹn nhau đến thăm cậu ấy nhé?"
Cuối tuần là lễ lao động, Thanh Pháp lịch sự trả lời hắn, "Để sau lễ rồi đi."
Cát Đồng Nguyên ghen tị, "Cậu định đi chơi lễ hả? Nhớ chụp hình nhiều nhiều gửi cho tớ nha, tớ thảm lắm, nghỉ lễ phải ở nhà làm cu li cho chị tớ nữa."
Thanh Pháp đáp ứng, Cát Đồng Nguyên huyên thuyên hồi lâu mới cúp máy, Thanh Pháp cất điện thoại, Đăng Dương hỏi, "Sinh viên họ Cát hôm qua à?"
Khi Cát Đồng Nguyên tìm Thanh Pháp xin số điện thoại, Đăng Dương cũng ở đó, Thanh Pháp gật đầu rồi sóng vai anh đi ra căn tin số 3, "Dạ."
Đăng Dương cười, "Hiếm khi thấy em chủ động tiếp xúc với người khác nhỉ."
"Có lý do đấy ạ." Thanh Pháp chợt nói.
Đăng Dương không hỏi thêm nữa, họ rời khỏi căn tin, đi tới trước một đoạn là con đường rợp bóng cây dẫn đến cửa hông, sắc trời lờ mờ, xung quanh tĩnh mịch chỉ có hai người họ, Đăng Dương nắm tay Thanh Pháp rồi chậm rãi đan vào tay cậu, "Tay vẫn lạnh quá, sau lễ về khám thử xem."
Trò chuyện một hồi, ra khỏi cửa hông là đến khu tập thể.
Tòa nhà kiểu cũ, cao nhất là lầu sáu, căn hộ của Đăng Dương ở lầu ba, vừa phải, không quá ẩm thấp mà cũng chẳng khó leo.
Nhà hai phòng phủ, một phòng khách và một phòng ăn cũng là kiểu xưa, khác xa phòng thuê của Thanh Pháp, Nam Bắc thông nhau, còn có một ban công lớn nhìn ra sân trường đại học Bắc Kinh, sàn nhà lát gỗ, tường sơn latex màu trà sữa, chắc có người đến quét dọn định kỳ nên vô cùng sạch sẽ.
Đăng Dương không buông tay Thanh Pháp ra mà dẫn cậu đi tham quan một vòng, "Em xem đi rồi trang trí theo ý mình nhé."
Không đợi Thanh Pháp lên tiếng, anh lại bật cười, "Đừng quên hôm qua em thua cược đấy nhé."
Thanh Pháp chưa quên, ghi được một bàn thì phải chuyển đến đây ở, cậu thu mắt lại, "Đẹp lắm rồi, không cần thay đổi gì đâu ạ."
"Nhà lâu năm đường dây điện xuống cấp nguy hiểm lắm, phải thay hết mới được." Đăng Dương thản nhiên nói, "Em còn ở ba năm lận mà."
Hai người đều ngầm hiểu không nhắc chuyện thử hẹn hò hai tháng, Thanh Pháp im lặng một lát rồi đồng ý. Họ cũng chẳng nán lại lâu, Đăng Dương không đưa Thanh Pháp về nhà mà dẫn cậu đến một nơi.
Vào trung tâm mua sắm, Thanh Pháp mới biết đây là khu chuyên bán đồ nội thất.
Cả trung tâm mua sắm toàn là cửa hàng nội thất gia dụng.
Vì đã đặt trước nên cả trung tâm đèn đuốc sáng trưng, mỗi cửa hàng chỉ có một nhân viên tiếp đãi.
Thanh Pháp hơi kinh ngạc, "Giờ đã xem đồ gia dụng rồi sao?"
Đăng Dương dẫn cậu vào cửa hàng đầu tiên, "Chọn trước đồ mình thích rồi mới dựa theo đó để xác định phong cách trang trí."
Thanh Pháp chẳng có sở thích gì, cũng không rành mấy thứ này nên đi theo Đăng Dương nghe nhân viên cửa hàng giới thiệu, hiệu suất mua sắm của hai người rất cao, chỉ chốc lát sau đã chọn được ghế sofa, giá sách, bàn ăn, tất cả đều làm bằng gỗ hồ đào do Thanh Pháp chọn.
Thanh Pháp thích chất gỗ láng mịn ấm áp.
Cuối cùng là chọn giường.
Lần này Đăng Dương không bảo Thanh Pháp chọn mà dẫn cậu đến trước một chiếc giường bằng gỗ hồ đào rồi cười nói, "Cũng là gỗ hồ đào, lấy cái này đi."
Thanh Pháp thấy giường rộng ít nhất hai mét nên vô thức tìm cái khác nhỏ hơn, "Lớn quá, đổi cái nhỏ hơn đi ạ......"
Đăng Dương kiên nhẫn nghe cậu nói hết rồi vuốt tóc cậu, trong mắt đen lộ ra cảm xúc mơ hồ, "Phòng để vừa mà, đừng lo."
Thanh Pháp nhạy cảm nhận ra Đăng Dương không vui lắm.
Nhưng tuyệt đối không phải vì chiếc giường này mà vì lý do khác.
Thanh Pháp gật đầu, "Dạ."
Chọn xong đồ dùng trong nhà, phong cách trang trí về cơ bản đã được xác định, Đăng Dương bảo Thanh Pháp lên xe trước rồi vào phòng vệ sinh.
——
Cùng lúc đó ở bệnh viện, Đỗ Bình An thẫn thờ nhìn bức tường trắng tinh, đã một ngày rồi không nói năng gì.
Mẹ Đỗ hết sức lo lắng, "An An rốt cuộc con bị sao vậy? Nói một câu đi, đừng làm mẹ sợ mà. Hay là còn đau chỗ nào?"
Đỗ Bình An vẫn không phản ứng.
Thấy thế mẹ Đỗ càng lo hơn, che miệng khóc thút thít.
Đỗ Hải Đăng thấy mẹ Đỗ khóc thì đột nhiên nổi giận, "Đỗ Bình An em hiểu chuyện một chút được không! Mẹ đang nói chuyện với em đấy, em tỏ thái độ gì vậy!"
Mẹ Đỗ vội vàng khuyên nhủ Đỗ Hải Đăng, "Em nó đang khó chịu, con đừng......"
"Nó khó chịu, vậy mẹ có dễ chịu không? Con có dễ chịu không?" Đỗ Hải Đăng hoàn toàn bùng nổ, "Hôm nay con không đi làm mà dỗ nó cả ngày, một cái rắm nó cũng không thả! Dù có giận dỗi thì cũng phải nói lý do chứ!" Hắn đi tới xốc chăn Đỗ Bình An lên, "Trả lời đi! Mẹ đang hỏi em đó!"
Đỗ Bình An vẫn không phản ứng mà nằm co ro như cái xác không hồn.
"Mẹ kiếp!" Đỗ Hải Đăng không nhịn được văng tục, "Coi như tôi là thằng ngu đi!"
Hắn kéo mẹ Đỗ về nhà nhưng bà không chịu, đang giằng co thì Đỗ Bình An rốt cuộc lên tiếng, "Điện thoại của con đâu?"
......
Điện thoại trên xe Đăng Dương rung lên liên hồi, là số lạ.
Rung khoảng bảy tám lần.
Thanh Pháp chờ điện thoại ngừng hẳn mới lấy điện thoại của mình ra gọi cho Đỗ Bình An.
Reng, reng, reng......
Chờ rất lâu nhưng Thanh Pháp vô cùng kiên nhẫn, không ai nghe lại gọi tiếp, gọi đi gọi lại sáu lần, qua kính chắn gió, Thanh Pháp nhìn thấy Đăng Dương quay lại. Cùng lúc đó, rốt cuộc điện thoại cũng kết nối.
Đầu dây bên kia có tiếng hít thở khẽ khàng.
Thanh Pháp lên tiếng trước, "Đăng Dương không có đây, tìm anh ấy có chuyện gì không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co