48
Buổi chiều học xong hai tiết, các nam sinh lớp 2 khoa Sinh không theo bọn họ đi chơi khúc côn cầu trên băng.
Đây là môn thể thao đốt tiền, sinh viên đại học Bắc Kinh không giống sinh viên ngành nhiếp ảnh như Đỗ Bình An, gia đình khá giả, bọn họ cũng chẳng biết chơi khúc côn cầu trên băng.
Lúc này Đỗ Bình An mới nhớ ra mình chưa hỏi Thanh Pháp có biết chơi trò này không, y và Cố Tinh Dã ngồi cuối lớp, Thanh Pháp ngồi hàng đầu, y nhấc chân muốn đi tới nhưng bị Cố Tinh Dã kéo lại.
"Cậu ấy không biết đâu." Cố Tinh Dã nhìn bóng lưng gầy gò thẳng tắp của Thanh Pháp.
Đỗ Bình An đúng là không có đầu óc, thảo nào anh em sinh đôi mà chẳng thân thiết gì. Cứ nhìn điều kiện của Thanh Pháp là biết cậu không rành chơi khúc côn cầu trên băng, hôm nay đi là để dạy cậu, nhân tiện sau này hẹn ra chơi chung.
Đỗ Bình An nghẹn họng, "Sao cậu không nói sớm, tớ rủ bạn học và đồng đội rồi, cậu cũng rủ bạn theo nữa, anh ta không biết chơi thì làm sao bây giờ."
Chơi một trận khúc côn cầu trên băng phải có 12 người, ngay cả số người bọn họ rủ theo cũng chưa đủ mà phải tới sân băng tìm thêm.
Cố Tinh Dã cười, "Không sao đâu, chơi thôi mà."
Đỗ Bình An ngồi im nhưng vẫn nguýt Cố Tinh Dã một cái, "Cậu có kiên nhẫn với anh tớ ghê nhỉ, hồi đó dạy tớ chơi khúc côn cầu trên băng còn khắt khe hơn huấn luyện viên nữa."
Cố Tinh Dã cười khẽ rồi đứng dậy nắm vai y, "Cậu ấy là anh cậu mà."
Lúc này Đỗ Bình An mới chịu thôi, y hất tay Cố Tinh Dã ra rồi đi xuống bậc thang, tới hàng ghế đầu gọi Thanh Pháp, "Đi thôi."
Thanh Pháp thu dọn sách giáo khoa.
Cậu không biết chơi khúc côn cầu trên băng, trong nguyên tác cũng chỉ có một ký ức buồn nôn, sở dĩ không từ chối là vì tình yêu đích thực của Trình Giản chính là đồng đội khúc côn cầu trên băng của Đỗ Bình An thời cấp ba.
Đỗ Bình An rất mê khúc côn cầu trên băng, trước kia còn có ý định trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, chỉ là thể trạng y gầy không chịu nổi va chạm, sau mấy lần nằm viện đành từ bỏ ý định này, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ chơi.
Chơi cũng phải theo lối thi đấu chuyên nghiệp, hôm nay nhất định Đỗ Bình An sẽ rủ thêm người, biết đâu sẽ gọi đồng đội thời cấp ba kia.
Thanh Pháp không chắc lắm, nhưng hôm nay cậu cũng rảnh nên định tới đó tìm thêm cơ hội.
Tuyến thời gian thay đổi, chưa chắc Trình Giản sẽ không gặp tình yêu đích thực sớm hơn.
Thanh Pháp xách ba lô đi.
Đỗ Bình An và Cố Tinh Dã đi trước, Thanh Pháp theo sau ra khỏi tòa nhà.
Một cơn gió thổi tới, trên mặt hơi ẩm ướt, Thanh Pháp ngước mắt nhìn trời, sắp mưa rồi.
Quả nhiên vừa ra cổng trường thì trời đột ngột đổ mưa to, nhốt cả đám sinh viên dưới mái hiên trước cổng.
Mái hiên rộng cỡ bàn tay chật kín người, chỉ chốc lát sau Đỗ Bình An đã bị đẩy tới bên cạnh Thanh Pháp.
Trong mùi nước mưa thoang thoảng một hương thơm quen thuộc.
Nãy giờ cách xa Thanh Pháp nên Đỗ Bình An không ngửi thấy, giờ tới gần mới mơ hồ ngửi thấy mùi tuyết tùng.
Đỗ Bình An lập tức quay đầu nhìn Thanh Pháp, "Tối qua anh lại ở nhà bạn nữa à?"
Cố Tinh Dã đứng cạnh Đỗ Bình An, nghe tiếng cũng ghé mắt nhìn sang.
Thanh Pháp không biết trên người mình còn mùi tuyết tùng, nhưng Đỗ Bình An vừa mở miệng thì cậu đã kịp phản ứng, ánh mắt thoáng dao động, lạnh nhạt nói: "Không phải."
Đỗ Bình An không tin, "Ở thì ở, em không ép anh hỏi nhãn hiệu nữa đâu, em sẽ tự tìm."
Cố Tinh Dã chen vào, "Gì thế?"
Thanh Pháp và Đỗ Bình An đều phớt lờ hắn, Thanh Pháp thản nhiên nói, "Người đó tặng anh một bộ nên không cần tới nhà nữa."
Đỗ Bình An cảm thấy không đúng lắm, hiếm hoi lắm đầu óc mới nhanh nhạy được một lần, "Chẳng lẽ người bạn đối với anh rất tốt chính là người này sao?" Không phải nữ mà là nam à?
Thanh Pháp vừa định trả lời thì trong túi rung lên.
Cậu lấy điện thoại ra, là Đăng Dương, cậu ra hiệu cho Đỗ Bình An chờ một lát rồi nghe máy.
"Không đem dù." Trong giọng nói của Đăng Dương mang theo ý cười.
Thanh Pháp lập tức hiểu ra nên đưa mắt nhìn về phía trước, tiếc là mưa to quá làm trời đất trắng xóa, cậu trả lời: "Anh đến rồi."
Hai người đều khẳng định.
Đăng Dương lại cười, "Anh cách em không xa đâu. Em không thấy anh nhưng anh thấy em rõ lắm."
Tiếng mưa rơi và tiếng nói chuyện xung quanh Thanh Pháp đều không nghe được, chỉ có tiếng tim đập càng lúc càng lớn của cậu.
Sau đó giọng Đăng Dương lại vang lên bên tai, "Anh tới đón em nhé?"
Mưa to chỉ kéo dài mấy phút, chốc lát sau thì ngớt dần, từ mưa như trút nước biến thành mưa bụi rả rích, có sinh viên chạy vào màn mưa để tới ga tàu điện ngầm.
Thấy Thanh Pháp cứ mãi nói chuyện điện thoại, Đỗ Bình An quay sang bàn với Cố Tinh Dã, "Mưa không đón được taxi đâu, hay là gọi tài xế nhà tớ qua chở tụi mình nhé."
Cố Tinh Dã ậm ừ, khóe mắt lại quan sát Thanh Pháp.
Hắn đang băn khoăn về người bạn của Thanh Pháp mà Đỗ Bình An vừa nhắc.
Đối với Thanh Pháp rất tốt, cậu còn ngủ lại nhà bạn nữa sao?
Trần tiên sinh?
Lông mày Cố Tinh Dã vô thức nhíu lại.
Lúc này nhịp tim Thanh Pháp đã dần ổn định lại, có thể nghe thấy những âm thanh khác.
Là giọng Đỗ Bình An, "Vâng, cổng đại học Bắc Kinh, chú qua đón tụi cháu đi......"
Thanh Pháp nhẹ giọng nói, "Dạ."
Cạch.
Trong ống nghe có tiếng mở cửa xe, cùng với tiếng mưa tí tách bỗng nhiên vang lên.
*
Con đường trước cổng đại học Bắc Kinh có hai hàng cây pháo đồng mấy chục năm tuổi.
Đang thời kỳ ra hoa, những chùm hoa pháo đồng cong cong màu tím rũ xuống thân cây to lớn, chỉ cao hơn người đi đường mấy centimet.
Sau cơn mưa tầm tã, hoa tím rơi xuống đất hòa lẫn với nước mưa tạo thành những vũng hoa mấp mô.
Lá cây được nước mưa gột rửa xanh biếc, mưa rơi tí tách xuống mặt dù trong suốt, một bóng người cao lớn mạnh mẽ xuất hiện trên con đường phủ đầy hoa rơi.
Đỗ Bình An vừa định cúp máy thì con ngươi đột nhiên mở to, kinh ngạc, mừng rỡ, bối rối, nhìn thẳng tới phía trước.
Trong ống nghe có tiếng hỏi của tài xế nhưng điện thoại đã tuột khỏi tay Đỗ Bình An rơi xuống đất.
Bộp một tiếng, Cố Tinh Dã kinh ngạc nhìn Đỗ Bình An, "Sao ——"
"Chú Dương......" Khóe miệng Đỗ Bình An phát ra một thanh âm mềm mại chưa từng có, tim đập dữ dội như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cả thế giới nhòe đi trong mắt y, chỉ còn lại Đăng Dương mặc áo khoác dài màu đen, cầm một chiếc ô trong suốt đi về phía y.
Đăng Dương tới đón y sao?
Đúng rồi!
Chắc chắn là vậy rồi!
Ngoài y ra Đăng Dương còn có thể tới đón ai nữa chứ!
Niềm hạnh phúc tột độ bao trùm lấy Đỗ Bình An, móng tay y ghim sâu vào thịt mềm, ngay cả đau đớn cũng không cảm nhận được, vội vã bước ra màn mưa đón Đăng Dương.
Cố Tinh Dã nghe y gọi chú Dương thì chợt hiểu ra tại sao mình thấy Đăng Dương khá quen mắt.
Đăng Dương, chú Trần Quốc Anh, nhân vật lừng danh một thời ở đại học Bắc Kinh.
Cố Tinh Dã lập tức nhìn sang Thanh Pháp.
Cùng lúc đó, Đỗ Bình An chạy vội đến trước mặt Đăng Dương, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, y mở miệng ra, giọng nói run rẩy, "Chú——"
Im bặt.
Nụ cười của Đỗ Bình An đông cứng trên môi.
Cổ y chậm chạp xoay theo Đăng Dương như bị mắc kẹt.
Đăng Dương che dù thản nhiên đi lướt qua y.
Đỗ Bình An ngoái đầu lại ——
Bước chân Đăng Dương dần tăng tốc, trong đôi mắt đen chỉ có mỗi Thanh Pháp, càng đi nhanh hơn, khi Thanh Pháp ra khỏi mái hiên thì anh tiến lên một bước rồi nghiêng dù che cho cậu quá nửa.
Trước mắt Đỗ Bình An lập tức tối sầm.
Đen kịt, tuyệt vọng.
Trong khoảnh khắc, Đỗ Bình An nghĩ thà mắt mình thật sự có vấn đề, thậm chí là mù còn hơn phải thừa nhận chú Dương của y đi về phía Thanh Pháp......
——
Ánh mắt Cố Tinh Dã cũng tối đi.
Đăng Dương cứ như không nhìn thấy hắn, hoặc là anh thật sự không hề thấy những người khác, đôi mắt mang theo ý cười nhìn thiếu niên trước mặt, đón lấy ba lô của cậu một cách tự nhiên, "Em mặc phong phanh vậy mà không lạnh à?"
Mùa xuân trời ấm lên nhưng vẫn còn hơi lạnh, Thanh Pháp lại chỉ mặc áo khoác mỏng.
Nếu không phải đang ở cổng đại học Bắc Kinh thì Đăng Dương rất muốn kéo cậu vào áo khoác mình ủ ấm một hồi.
Thanh Pháp nhìn qua bả vai Đăng Dương, cách đó không xa, Đỗ Bình An đứng sững nhìn họ, cậu thu mắt lại rồi tiến lên một bước, Đăng Dương cũng nghiêng dù theo, hai người đứng đối diện nhau qua cán dù.
Thanh Pháp khẽ lắc đầu, "Không ạ. Anh đến lúc nào vậy?"
"Lúc em đi ra với bạn học." Đăng Dương mỉm cười, "Có hoạt động gì à?"
Thanh Pháp gật đầu, "Họ rủ em đi chơi khúc côn cầu trên băng."
Lúc này Đăng Dương mới nhìn Cố Tinh Dã, "Thêm một người không sao chứ?"
Rõ ràng anh đang nói mình, Cố Tinh Dã tiến lên, hắn biết Đăng Dương quyền thế ngập trời, nhưng chính vì vậy hắn càng có hứng thú hơn, Cố Tinh Dã tươi cười, "Anh chịu tham gia là vinh hạnh của tụi em mà."
Lúc này mưa đã tạnh, Thanh Pháp nói với Đăng Dương một tiếng rồi ra khỏi dù, đi tới chỗ Đỗ Bình An.
Cậu bình thản nói với Đỗ Bình An: "Đó là Đăng Dương bạn anh, anh ấy chơi khúc côn cầu trên băng với tụi mình không sao chứ?"
Đỗ Bình An hoàn toàn không thể suy nghĩ được nữa, hồi lâu sau mới khàn khàn nói, "Chú ấy...... chính là người bạn đối với anh rất tốt sao?"
Thảo nào mùi tuyết tùng giống hệt nhau.
Thì ra người đàn ông kia chính là Đăng Dương......
Thanh Pháp đến nhà Đăng Dương ngủ lại...... Bọn họ......
Móng tay bóng loáng của Đỗ Bình An đâm rách lòng bàn tay, cơn đau ập tới nhưng ngay cả khóc y cũng khóc không nổi.
Y không muốn Đăng Dương thích người khác, càng không muốn Đăng Dương thích Thanh Pháp!
Rốt cuộc Đỗ Bình An cũng nhúc nhích, y tiến lên chụp lấy cánh tay Thanh Pháp, mười ngón tay run lẩy bẩy, nhìn Thanh Pháp với vẻ cầu khẩn, "Anh......"
Y lắc đầu nguầy nguậy, hy vọng Thanh Pháp sẽ phủ định.
Thanh Pháp chỉ ngờ vực nhìn y, "Đúng vậy, mà sao?" Bỗng nhiên cậu nghĩ đến chuyện gì, đảo mắt một vòng rồi hỏi nhỏ, "Anh và anh ấy không phải bạn bình thường đâu, nói cho anh ấy biết quan hệ của tụi mình cũng đâu có sao nhỉ?"
"......" Sắc đỏ cuối cùng trên mặt Đỗ Bình An biến mất sạch, y thở dồn dập, móng tay ghim vào áo khoác Thanh Pháp.
Không phải bạn bình thường......
Trong đầu y chỉ có mấy chữ này, y muốn hỏi không phải bạn bình thường thì là bạn gì? Bạn thân? Hay là...... bạn trai?
Đỗ Bình An không dám hỏi.
Y sợ phải nghe câu trả lời.
Trước mắt y lại hiện ra hình ảnh Đăng Dương đi nhanh đến trước mặt Thanh Pháp, bước chân tăng tốc, nghiêng dù che cho cậu.
Lần đầu tiên, lần đầu tiên y thấy Đăng Dương quan tâm một người đến mức này, cứ như người kia là bảo bối của anh vậy.
Đỗ Bình An điên cuồng lắc đầu, y lùi lại một bước, ánh mắt nhìn trừng trừng Thanh Pháp.
Không thể nào! Tuyệt đối không phải! Đăng Dương không thích Thanh Pháp đâu, bọn họ hoàn toàn không phải người cùng một thế giới! Nhất định là y hiểu lầm rồi.
Chẳng phải Trần thị trao học bổng cho nhân tài ở các trường đại học sao? Thanh Pháp đạt thành tích xuất sắc nên được Đăng Dương đánh giá cao, muốn mời Thanh Pháp đến Trần thị làm việc sau khi tốt nghiệp thôi!
Thanh Pháp tỏ vẻ khó hiểu, "An An?"
"Không cần anh, để em tự tới!" Đỗ Bình An đột nhiên rít lên the thé như móng tay cào trên bảng đen, "Em biết chú ấy lâu lắm rồi, chú ấy là chú của Trần Quốc Anh mà!"
Nói xong Đỗ Bình An đi sượt qua vai Thanh Pháp để tới chỗ Đăng Dương, trưng ra khuôn mặt tươi cười, "Chú Dương......"
Thanh Pháp phủi tay áo rồi kéo Đỗ Bình An lại, giọng nói hết sức trong trẻo.
"Đừng gọi chú, anh ấy là bạn trai anh, thứ bậc khác rồi."
Mưa vừa ngớt, người đi đường đều tranh thủ đến ga điện ngầm nên chẳng ai chú ý góc nhỏ bên này xảy ra chuyện gì.
Giọng Thanh Pháp không lớn mà chỉ đủ cho bốn người nghe được.
Cậu, Đăng Dương, Đỗ Bình An và Cố Tinh Dã.
Máu trong người Đỗ Bình An chảy ngược, từ đầu đến chân, khuôn mặt chẳng có chút sức sống nào, nhìn hết sức đáng sợ, bàn tay buông thõng âm thầm siết chặt, trái tim như rơi tự do, không có điểm tựa, không nhìn thấy đáy, toàn thân nhẹ hẫng, thậm chí quên cả hít thở.
Hy vọng duy nhất chỉ có Đăng Dương cách đó mấy bước.
Hai mắt Đỗ Bình An đỏ ngầu, nghiến chặt răng nhìn Đăng Dương, đáy mắt bùng lên tuyệt vọng và khát vọng.
Phủ nhận!
Mau phủ nhận đi chú Dương!
Thanh Pháp không phải người chú thích, sao anh ta lại là người chú thích được chứ!
Cả thế giới đều có thể thích anh ta, chỉ có chú...... không được, không nên, không thể thích anh ta!
Lúc này Đăng Dương đi tới.
Tim Đỗ Bình An cũng run theo, trong mắt tràn ngập khao khát, chờ đợi phán quyết sau cùng của Đăng Dương.
Đăng Dương đến gần.
Từ đầu đến cuối anh không hề nhìn Đỗ Bình An, bàn tay to rộng đặt lên đầu Thanh Pháp.
Có mấy sợi tóc bị xoăn.
"Bị ẩm cũng xoăn lại à?"
Trong giọng nói trầm thấp từ tính lộ ra vẻ quen thuộc có thể gọi là thân mật.
Thanh Pháp để mặc Đăng Dương vuốt tóc mình, khóe môi cong lên, "Nước trên cây rơi xuống đấy ạ, không sao đâu."
Quan hệ giữa họ khỏi cần nói cũng biết.
Tim Đỗ Bình An rơi xuống đất, thương tích đầy mình, chút sức lực cuối cùng tan biến sạch, suýt nữa thì ngã khuỵu.
Nhưng không, một tay y được Thanh Pháp kéo lên, cậu quay đầu nhìn rồi nhẹ nhàng giới thiệu y, "Đây là em trai sinh đôi của em. Sau khi nhà em gặp chuyện, em và nó được hai gia đình nhận nuôi, gần đây mới gặp lại nhau."
Trong mắt Đỗ Bình An không có bất kỳ nỗi tức giận nào, thật kỳ lạ, ngày xưa y rất mau nước mắt, thế mà giờ phút này một giọt cũng không rơi.
Cứ thế nhìn thẳng vào Đăng Dương chẳng chút e dè.
Đăng Dương vẫn không để ý Đỗ Bình An, anh rũ mắt bình thản hỏi, "Em trai em có đi chung xe với chúng ta không?"
Tên của Đỗ Bình An là em trai Thanh Pháp.
Móng tay trơn láng suýt đâm nát lòng bàn tay.
Rốt cuộc Đỗ Bình An mở miệng, "Không cần! Cháu có xe!"
Giọng y cao vút, cuối cùng Đăng Dương cũng nhìn thẳng vào y, lông mày anh nhíu lại làm Đỗ Bình An lập tức luống cuống, y giật mạnh cánh tay ra khỏi lòng bàn tay Thanh Pháp rồi cắn môi dưới, "Cháu...... Xe cháu sắp tới rồi......"
Y không nói tiếp nữa mà quay sang bảo Cố Tinh Dã, "Đi thôi."
Sau đó quay lưng đi thật nhanh.
Cố Tinh Dã đã chứng kiến mọi chuyện nên im lặng đuổi theo, khi đi ngang qua Thanh Pháp, hắn dừng lại nói địa chỉ sân băng.
Cổng trường mới nãy còn đông nghịt giờ chỉ còn rải rác mấy sinh viên cười nói ra vào.
Giờ phút này Đăng Dương rất muốn nắm tay Thanh Pháp nhét vào túi mình, nhưng thời điểm không thích hợp nên đành phải thôi.
Anh nhướng mày, khóe miệng mỉm cười, "Mình cũng đi nhé?"
Chẳng biết Thanh Pháp đang nghĩ gì mà một hai giây sau mới ngước mắt gật đầu.
Lên xe, tài xế đã kéo tường gỗ cách âm ngăn cách ghế trước với ghế sau.
Không gian phía sau khá rộng nhưng kéo tường gỗ cách âm lên lại trở nên nhỏ hẹp, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ hai bên.
Đăng Dương bật đèn trần xe rồi tăng nhiệt độ máy sưởi, lúc này mới làm chuyện nãy giờ vẫn muốn làm, kéo tay trái Thanh Pháp qua rồi bọc trong lòng bàn tay mình xoa xoa.
"Lúc nào cũng lạnh như vậy, anh có quen một ông thầy trung y." Anh không hề nhắc tới chuyện lúc nãy. "Có rảnh thì đến chỗ ông ấy khám thử xem."
Thanh Pháp gật đầu, "Dạ."
Đăng Dương cười, "Ngoan quá vậy." Bỗng nhiên anh chồm sang hôn lên khóe mắt Thanh Pháp một cái, "Trước mặt anh tùy hứng một chút cũng được mà."
Đuôi mắt đọng lại xúc cảm ấm áp, hai chữ "tùy hứng" này cách Thanh Pháp quá xa, cậu ngẩn ngơ một giây rồi băn khoăn đối diện với ánh mắt Đăng Dương, "Ví dụ như gì ạ?"
Đáy mắt Đăng Dương tràn ngập cảm xúc mãnh liệt, "Ví dụ như em có thể yêu cầu anh làm rất nhiều việc."
Khóe môi Thanh Pháp hơi cong lên, "Đâu cần yêu cầu nữa, anh làm rồi mà."
Lòng bàn tay rốt cuộc ấm lên, lúc này Đăng Dương mới buông ra rồi đổi chủ đề, "Anh có một căn ở khu tập thể của đại học Bắc Kinh, lâu nay vẫn luôn để trống, anh định tân trang lại, ngày mai tan học em đi với anh tới đó xem rồi góp ý cho anh nhé."
Khu tập thể của đại học Bắc Kinh nằm ngay cạnh trường, có cửa thông với đại học Bắc Kinh.
Tòa nhà này đã khá lâu đời nhưng môi trường khác xa một trời một vực với chung cư mà Thanh Pháp thuê, mấy năm nay đơn giá đều là sáu chữ số một mét vuông.
Thanh Pháp biết Đăng Dương tân trang lại để cậu chuyển tới ở.
Đối với Đăng Dương, một căn nhà mấy chục triệu chẳng đáng là gì. Nhưng lâu nay căn hộ kia vẫn ở đó mà giờ Đăng Dương mới định tân trang, Thanh Pháp cảm thấy còn có một lý do nào đó.
Nhưng tạm thời cậu chưa nghĩ ra.
Đăng Dương chỉ nói cậu đến xem chứ chưa đề nghị cậu dọn vào ở nên Thanh Pháp lập tức đáp ứng.
Lúc này trên xe nhà họ Đỗ, từ lúc lên xe Đỗ Bình An vẫn cúi đầu nhìn mũi giày, bộ dạng thất hồn lạc phách rõ rành rành.
Cố Tinh Dã cũng không lên tiếng.
Sự thất thố của Đỗ Bình An khiến hắn nảy ra một suy đoán, nhưng suy đoán này quá khó tin nên hắn vẫn chưa chắc lắm.
Đỗ Bình An hoàn toàn không biết cách che giấu cảm xúc, nếu y thật sự thích Đăng Dương thì làm sao có thể giấu kín đến nỗi hắn không biết gì được?
Nhưng nhìn từ góc độ khác, một tờ giấy trắng như Đỗ Bình An có thể giấu kín như vậy thì tình yêu dành cho Đăng Dương phải lớn đến mức nào chứ?
Cố Tinh Dã lâm vào trầm tư.
Đến bãi đỗ xe của sân băng, bọn họ vừa xuống xe thì Đăng Dương và Thanh Pháp cũng đến.
Xe dừng phía đối diện, Đỗ Bình An hệt như ra đa lập tức nhìn chằm chằm sang đó.
Y thấy Đăng Dương xuống xe trước rồi che lại trần xe vì sợ Thanh Pháp đụng đầu, môi dưới bị y cắn nát.
Thanh Pháp làm bằng giấy hay thủy tinh vậy? Đụng vào sẽ bể chết hay sao?
Đỗ Bình An biết mình đang ghen tị.
Ghen tị điên cuồng.
Y chưa bao giờ thấy vẻ dịu dàng của Đăng Dương, một khi đã thấy lại càng muốn có hơn.
Trong miệng nồng nặc mùi rỉ sắt, ngay khi Thanh Pháp xuống xe, Đỗ Bình An quay lưng đi nhanh vào thang máy trước.
Thậm chí còn không đợi Cố Tinh Dã, y điên cuồng ấn nút đóng cửa thang máy, một giây cũng không muốn thấy Đăng Dương và Thanh Pháp sóng vai nhau.
Cố Tinh Dã bất lực thở dài rồi đi tới sau xe lấy trang bị chơi khúc côn cầu trên băng của Đỗ Bình An, sau đó chào hỏi Đăng Dương và Thanh Pháp, vừa nhiệt tình vừa sốt sắng, "Bên cạnh chỗ này có quán hải sản, tớ ăn thử một lần rồi, hương vị cũng khá ngon, lát nữa chơi xong qua đó ăn nhé?"
Từ khi được ăn hải sản tự câu trên biển, Thanh Pháp rất ít khi ăn hải sản ở chợ vì độ chênh lệch quá lớn, nhưng cậu không từ chối ngay mà nhìn sang Đăng Dương.
Động tác này in sâu vào đáy mắt Cố Tinh Dã, đủ để chứng minh Thanh Pháp đối đãi với Đăng Dương rất khác biệt.
So sánh với cảm nhận của Cố Tinh Dã khi đối mặt với Thanh Pháp mấy lần, cảm giác thất bại chưa từng có lại cuồn cuộn dâng lên trong lòng.
Đăng Dương càng thờ ơ với hải sản hơn, anh đối diện với ánh mắt Thanh Pháp, biết cậu có chung ý nghĩ với mình, "Tối nay chúng tôi có hẹn rồi."
Cố Tinh Dã cười, không nói thêm nữa mà quay lưng dẫn đường.
Vào thang máy lên lầu một, Cố Tinh Dã đã gọi điện bao trọn sân nên cả sân băng rộng thênh thang chỉ có mấy người đang trượt băng.
Nhìn thấy Cố Tinh Dã, một người từ phía xa nhanh chóng trượt tới.
Là một nam sinh mày rậm mắt to, hắn nhếch miệng cười, "Hình như không đủ người đâu."
Là một trong những người bạn của Cố Tinh Dã.
Cố Tinh Dã cười, "Thiếu mấy người? Nhờ ông chủ tìm thêm đi."
Có lẽ nam sinh quen biết Đỗ Bình An, hắn tò mò nhìn Thanh Pháp và Đăng Dương mấy lần, "Họ cũng chơi hả?"
Cố Tinh Dã gật đầu.
Nam sinh giơ lên hai ngón tay, "Hai người."
Cố Tinh Dã định đi tìm ông chủ kiếm thêm người, lúc này Đăng Dương mở miệng, "Nếu không ngại thì gọi bạn tôi tới nhé."
Cố Tinh Dã dừng lại rồi lễ phép cười nói, "Thế thì tốt quá rồi."
Đăng Dương đi qua một bên gọi điện, ánh mắt Cố Tinh Dã lại dán vào Thanh Pháp, sân băng có cung cấp trang bị, có thể thuê, cũng có thể mua, vốn dĩ hắn định tặng Thanh Pháp một bộ nhưng giờ có Đăng Dương ở đây nên hắn đành phải thôi, chỉ cho Thanh Pháp vị trí cửa hàng rồi xách đồ đi tìm Đỗ Bình An.
Đăng Dương quay lại, đi theo Thanh Pháp đến cửa hàng.
Đồ chơi khúc côn cầu trên băng dành cho người lớn rẻ nhất cũng phải năm chữ số một bộ, thuê sẽ lợi hơn, tính theo giờ, chơi một trận khoảng trăm tệ, hư hao thì bồi thường theo giá.
Đăng Dương thuê bốn bộ.
Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang chưa tới, Đăng Dương và Thanh Pháp đem đồ vào phòng thay trước.
Phòng thay đồ khá đông, Thanh Pháp đi vào âm thầm nhìn quanh, lập tức phát hiện mục tiêu của mình, một nam sinh ngồi mang giày trượt băng cạnh Đỗ Bình An, ngoại hình thanh tú, khi cười có một lúm đồng tiền.
Là tình yêu đích thực trong tương lai của Trình Giản, Cát Đồng Nguyên.
Cát Đồng Nguyên đang nói chuyện với Đỗ Bình An, đột nhiên Đỗ Bình An giương mắt nhìn ra cửa, hắn cũng nhìn theo rồi khẽ xuýt xoa, "Trước kia tớ cứ tưởng An An đẹp lắm rồi, không ngờ còn có người đẹp hơn cậu nữa! Bạn chung trường đại học với cậu hả? Còn anh đẹp trai kia là giảng viên hay trợ giảng vậy? Má ơi, đẹp quá đi mất, chị tớ mà thấy thể nào cũng nhào tới xin Wechat cho xem!"
Đỗ Bình An lại bị đâm một nhát, y không nói lời nào mà cúi đầu kéo mạnh dây giày trượt băng lên buộc lại.
Cát Đồng Nguyên lại xuýt xoa một tiếng, ngầm thừa nhận Thanh Pháp là bạn chung trường đại học với Đỗ Bình An, "Bạn học của cậu hình như không biết mặc đồ, cậu ấy không biết chơi khúc côn cầu trên băng hả?"
Đỗ Bình An vẫn làm thinh, Cố Tinh Dã đã mặc đồ đi tới giải thích ngắn gọn, "Cậu ấy không biết đâu, hôm nay tới chơi cho vui thôi."
Cát Đồng Nguyên nhe răng cười, "Quá tốt rồi, chơi với lính mới là thú vị nhất đấy."
Ánh mắt Đỗ Bình An lại mất tự chủ hướng về Đăng Dương, vừa nhìn thì ngực y như bị một tảng đá lớn đè nặng, hít thở cũng khó khăn.
Thanh Pháp ngồi trên ghế dài ở chếch phía đối diện, Đăng Dương quỳ một chân cúi đầu buộc dây giày trượt băng cho cậu.
"Lưỡi gà giày sẽ nằm trong ống quần, buộc dây ở mu bàn chân lỏng một chút, đến cổ chân thì thít chặt, như vậy giày trượt băng mới chặt được." Đăng Dương kiên nhẫn giải thích rồi buộc chặt dây giày cho Thanh Pháp, "Giày càng chặt thì trượt băng càng dễ."
Đỗ Bình An cắn chặt môi dưới, Đăng Dương thế mà, thế mà quỳ gối buộc dây giày cho Thanh Pháp......
Cát Đồng Nguyên trầm trồ không ngớt, "Oa, anh đẹp trai vừa kiên nhẫn vừa dịu dàng nữa! Chẳng lẽ họ là người yêu à? Xứng đôi ghê luôn!"
"Cậu nói bớt đi một câu thì sẽ chết à?!" Rốt cuộc Đỗ Bình An nhịn không được quay lại nạt hắn, sau đó đứng dậy, không thèm nhìn ai mà trượt ra khỏi phòng thay đồ.
Cát Đồng Nguyên vô tội chớp mắt, nhún vai hỏi Cố Tinh Dã, "Cậu ấy thất tình à?"
Cố Tinh Dã cười, "Hội chứng trước khi nghỉ lễ ấy mà."
Chẳng bao lâu sau, Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang phóng xe chạy tới.
Khúc côn cầu trên băng là môn thể thao họ chơi từ hồi cấp ba! Bỗng nhiên Đăng Dương gọi họ tới chơi khúc côn cầu trên băng! Không phải vì Thanh Pháp thì còn ai vào đây.
Hơn nữa Đăng Dương đấu với các sinh viên trẻ tuổi......
Một người mất ngủ bò dậy từ trên giường, một người cấp tốc từ công ty chạy đến tham gia náo nhiệt.
Trên sân, Đăng Dương đang dạy Thanh Pháp trượt băng, cuộc tranh tài chưa bắt đầu nên hai người chưa đội mũ.
Hoàng Đức Duy và Phạm Bảo Khang thay đồ với tốc độ ánh sáng rồi lướt tới.
"Tiểu Pháp!" Hoàng Đức Duy vồ vập định ôm Thanh Pháp.
Đăng Dương thẳng tay chặn lại làm Hoàng Đức Duy suýt ngã sấp mặt, níu lấy rào chắn đứng vững rồi cười đùa tí tửng, "Hehe, lần sau không có cậu tớ sẽ ôm lén!"
Thấy Hoàng Đức Duy thân thiết với Thanh Pháp như vậy, Đỗ Bình An đoán Đăng Dương đã dẫn Thanh Pháp đi gặp bạn mình, răng y chua từ trong ra ngoài.
Khi Cố Tinh Dã xếp y và Thanh Pháp vào chung một đội, y nói to: "Tớ muốn ở đội bên kia cơ!"
Y phải chứng minh cho Đăng Dương thấy ít nhất mình chơi khúc côn cầu trên băng giỏi hơn Thanh Pháp!
Y thở phì phò rồi trừng Thanh Pháp, "Anh không có ý kiến gì đấy chứ?"
Lúc này Thanh Pháp cũng nhìn y, nở nụ cười nhạt, "Không có."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co