Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

51

duongkieu263

Đậu đỏ lành lạnh áp vào da rất mát, da Thanh Pháp trắng nõn, đeo vòng đỏ sậm nhìn đẹp vô cùng.

Bà cụ đon đả chào hàng, "Mỗi hạt đậu đỏ của bà đều được chọn lựa kỹ càng, đắt thì có đắt nhưng linh lắm, năm nay cháu sẽ có số đào hoa cho xem!"

Đăng Dương mua hai chuỗi rồi đeo vào cổ tay trái, ngay cạnh chiếc đồng hồ hơn một triệu kia.

Anh nắm tay Thanh Pháp lần nữa, mười ngón đan xen không hề buông ra.

Đoạn đường tiếp theo không ai đến xin số điện thoại nữa.

Ra khỏi khu thắng cảnh là đến phố cổ nổi tiếng của Nhị Thập Kiều, nhà sách văn nghệ, quán trà, tiệm bánh ngọt chật như nêm cối.

Hẳn là Đăng Dương đã có đích đến, dẫn Thanh Pháp chậm rãi đi ngược dòng người, càng lúc càng vắng vẻ, gần đến cuối phố thì bên trái có một con hẻm khác.

Treo mấy biển quảng cáo xanh xanh đỏ đỏ, Thanh Pháp vừa liếc qua đã thấy hai chữ "Bình đàn".

Đăng Dương dẫn cậu tới nghe bình đàn.

Quán bình đàn nổi danh nhất Nhị Thập Kiều nằm trong con hẻm chẳng mấy nổi bật này.

Lối đi chật hẹp chỉ qua được một người, Đăng Dương buông tay Thanh Pháp rồi đi vào trước.

Trong hẻm còn có mấy quán trà và tiệm xăm nhưng khách rất thưa thớt, hoàn toàn trái ngược với đường lớn.

Đi thêm một đoạn, cánh cổng khắc hoa bên trái mở ra, so với quán trà và tiệm xăm quạnh quẽ, quán bình đàn lại là rượu ngon không sợ ngõ sâu, có rất nhiều khách nghe danh mà đến.

Tiếp tân áy náy nói: "Xin lỗi, nghỉ lễ khách đông quá nên phải hẹn trước một ngày ạ."

Đăng Dương nói tên mình, tiếp tân nghe xong lập tức gọi nhân viên phục vụ dẫn họ lên lầu hai.

Trần tiên sinh này đặt phòng trên lầu hai từ nửa tháng trước.

Vừa lên lầu hai đã nghe được giọng hát du dương như nước chảy qua cầu.

Nói đặt phòng nhưng thực chất là hành lang, bày một cái bàn, mấy cái ghế, dưới lầu là đại sảnh và sân khấu biểu diễn.

Trên sân khấu là một phụ nữ mặc sườn xám ôm cây tì bà, ngón tay gảy dây đàn, toát ra vẻ dịu dàng của vùng sông nước.

Nhân viên phục vụ đưa danh sách trà và bài hát tới.

Bài hát biểu diễn ở quán bình đàn mỗi ngày đều được sắp xếp sẵn, giữa các khung giờ có thể trả tiền chỉ định bài khác, khán giả ở đây cũng được nghe ké.

Đăng Dương bảo Thanh Pháp chọn, cậu nhẩm tính số tiền mặt còn lại rồi gọi hai chén trà Kim Tuấn Mi và đặt bài "Thanh Thanh Mạn".

"Không đem điện thoại à?" Chẳng biết Đăng Dương vừa phát hiện hay đã phát hiện từ lâu mà giờ mới hỏi.

Thanh Pháp cũng chẳng giấu, "Tắt máy rồi ạ."

Nhân viên phục vụ cầm danh sách xuống lầu, lúc này Đăng Dương mới lên tiếng, "Chủ nợ vẫn còn làm phiền em à?"

"Không ạ." Giọng Thanh Pháp trong trẻo. "Em muốn yên tĩnh mấy ngày thôi."

Cậu chuyển đề tài, "Gần đây có tiệm điện thoại nào không nhỉ? Em muốn mua cái mới."

Đăng Dương lấy điện thoại ra tra cứu bản đồ, "Chắc có đấy."

Khu thắng cảnh nằm ở nội thành Nhị Thập Kiều, chỉ cách trung tâm thành phố hai trạm điện ngầm.

Đăng Dương tìm được một cửa hàng cách lối ra khu thắng cảnh mấy trăm mét.

Nhưng xem ảnh thấy cửa hàng rất nhỏ, chưa chắc đã có đủ các nhãn hiệu.

"Có nhất thiết phải là hiệu nào không?"

Thanh Pháp lắc đầu, "Pixel cao là được ạ."

Máy cũ của cậu pixel quá thấp nên quay phim chụp hình không rõ, tháng Sáu cậu có nhu cầu chụp ảnh.

Vốn dĩ cậu định về thủ đô mới mua, nhưng Nhị Thập Kiều là quê cũ mà lần đầu tiên cậu đặt chân tới, lúc đến cảm thấy không chân thực, sau khi đến rồi tâm tình cũng khác.

Cậu rất ít khi chụp ảnh, từ nhỏ đến giờ chỉ chụp ba tấm hình tốt nghiệp cấp một, cấp hai và cấp ba.

Nhưng từ lúc nhận được ảnh của mẹ như một kỳ tích, bỗng nhiên cậu hiểu được ý nghĩa của ảnh chụp.

Ký ức dù có sâu đậm đến mấy cũng sẽ phai nhạt, còn ảnh chụp được giữ kỹ sẽ là vĩnh hằng.

Vì vậy cậu mua máy mới trước hạn, muốn lưu lại hình ảnh Nhị Thập Kiều.

Đăng Dương cười, "Nghe xong rồi tới, gần lắm."

Nước trà có sẵn nên nhân viên phục vụ nhanh chóng bưng lên lầu, còn tặng thêm một đĩa hạt dưa rồi thông báo với họ sắp biểu diễn "Thanh Thanh Mạn".

Khi nhân viên phục vụ rời đi, dưới lầu vang lên giai điệu quen thuộc.

Người biểu diễn đang đàn "Thanh Thanh Mạn".

Thanh Pháp nhìn xuống sân khấu dưới lầu, vẻ mặt rất chăm chú.

Đăng Dương không có hứng thú với bình đàn, anh bưng trà lên uống, hương vị tàm tạm, khách tới đây chủ yếu vì bình đàn mà thôi.

Đặt chén trà xuống, Đăng Dương bưng đĩa hạt dưa qua gom lại một bên, sau đó bốc một nắm hạt dưa bóc ra để ở bên còn lại.

Chẳng bao lâu sau đã chất thành đống nhỏ, anh đẩy tới cạnh chén trà của Thanh Pháp.

Biểu diễn xong, một nam một nữ lên sân khấu, máy nhắc tuồng hiện lên hàng chữ sắp biểu diễn "Tần Cung Nguyệt".

Lúc này Thanh Pháp mới quay đầu, vừa chạm vào chén trà thì thấy hạt dưa bên cạnh, hạt nào hạt nấy tròn mẩy.

Cậu không nhìn Đăng Dương mà yên lặng ăn hết hạt dưa.

Biểu diễn kết thúc, hai người ra khỏi quán.

Rời quán bình đàn, đi thêm một lát là ra khỏi phố cổ, lần theo bản đồ đến khu mua sắm, tầng trệt có một cửa hàng điện thoại.

Có đủ các thương hiệu quen thuộc trong nước, mẫu nào cũng có, nhân viên cửa hàng hỏi nhu cầu của Thanh Pháp rồi giới thiệu cho cậu một dòng máy mới tung ra thị trường chưa lâu.

"Loại này chuyên về quay phim chụp hình, đặc biệt là chụp đêm cực xịn đấy ạ."

Thanh Pháp mua một cái.

Giá không rẻ, tiền mặt không đủ nên cậu quẹt thẻ.

Đăng Dương cười nói: "Xem ra mua điện thoại không phải nhất thời nổi hứng nhỉ."

"Dạ." Thanh Pháp chợt giơ điện thoại lên chụp Đăng Dương một tấm.

Đúng là màu sắc giống hệt nhìn bằng mắt thường.

"Em có việc cần điện thoại chụp đêm tốt." Thanh Pháp lưu ảnh, không cần nhân viên đóng hộp mà nhét vào túi quần.

"Chụp ảnh vẫn phải dùng máy chuyên nghiệp mới được." Đăng Dương nói, "Nhà anh có một chiếc máy ảnh DSL, em cần thì cứ lấy dùng đi."

Giọng Thanh Pháp như mang theo ý thơ của Nhị Thập Kiều, "Dạ."

*

Đúng lúc đến giờ ăn tối, ra khỏi cửa hàng điện thoại, hai người tìm đại một quán bán đồ ăn địa phương trong khu mua sắm, kết quả món nào cũng ngọt ngấy, hai người chỉ ăn một chén rồi gác đũa.

Đồ ăn Nhị Thập Kiều rất ngọt, tối qua lão Lý nấu cơm Đăng Dương phải dặn bỏ ít đường, hai người bàn nhau rồi đi siêu thị mua nguyên liệu, ngày mai ở nhà nấu cơm.

Đi bộ theo đường cũ về nhà, quả nhiên trên bàn đặt ba chai rượu mơ, chai trong suốt, màu mơ vàng óng, rượu hết sức tinh khiết, ngoài rượu mơ còn có một hộp kem hoa nhài.

Trên hộp kem dán một mảnh giấy nhắn: Để lạnh qua đêm sẽ ngon hơn đấy!

Thanh Pháp bưng vào bếp, tới cửa chợt dừng lại.

Trong bếp, Đăng Dương đang cất nguyên liệu nấu ăn vào tủ lạnh, ngoài cửa sổ âm u, có lẽ là sắp mưa, Đăng Dương bật đèn, loại bóng đèn trong suốt từ thế kỷ trước có thể nhìn thấy dây đèn bên trong, ánh sáng màu cam ấm áp chiếu vào lưng Đăng Dương, Thanh Pháp chợt nhớ đến nhật ký của Đỗ Bình An.

[ Lưng chú Dương rất có cảm giác an toàn! Ai được chú ấy cõng chắc sẽ hạnh phúc lắm!]

Đang thất thần thì Đăng Dương cất đồ xong quay lại, bắt gặp Thanh Pháp ngẩn ngơ nhìn mình.

Thiếu niên chưa bao giờ lộ ra vẻ mặt này cả.

Đăng Dương cười, "Sao thế?"

Đùng đùng.

Tiếng sét bất thình lình vang lên, mưa to như trút lập tức đổ xuống.

Bóng đèn rung rinh, ánh sáng lập lòe, gương mặt Đăng Dương hơi mơ hồ, Thanh Pháp bước vào bếp, càng đến gần mặt Đăng Dương càng rõ hơn, khi đến trước mặt anh thì đã thấy rõ ràng.

Thanh Pháp cũng cười, "Không có gì, chỉ là bỗng dưng phát hiện thì ra em được hạnh phúc hai lần rồi."

Đăng Dương không hiểu, Thanh Pháp cũng chẳng giải thích mà mở tủ lạnh bỏ hộp kem hoa nhài vào.

Trận mưa này dai dẳng suốt đêm, qua hôm sau vẫn còn mưa như muốn nhấn chìm cả trời đất, sáng sớm lão Lý gọi điện tới, khu thắng cảnh bị ngập lụt, tạm thời người bên trong không ra được, người ngoài cũng không vào được.

"Trần tiên sinh, Pháp tiên sinh, chắc hai người đói lắm đúng không!" Lão Lý gấp đến độ vò đầu bứt tai, "Biết thế hôm qua tôi đem thêm mấy hộp điểm tâm rồi."

Thanh Pháp nói hôm qua mình đã mua đồ ăn, lúc này lão Lý mới thở phào nhẹ nhõm rồi yên tâm cúp điện thoại.

Bữa sáng do Đăng Dương nấu bằng nguyên liệu có sẵn, sườn hấp rượu mơ mà lão Lý đưa tới, đồ ăn mua hôm qua thì làm món thịt chưng tương, gỏi bưởi trộn tôm và một đĩa rau xào.

Vừa thanh đạm vừa ngon miệng nên Thanh Pháp ăn hai chén cơm, lúc này mưa càng lúc càng lớn, nhiệt độ không khí cũng giảm mạnh, cậu vào bếp tìm củi dự trữ đốt lò.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng mưa rơi trên lá chuối tây lộp độp, thỉnh thoảng hắt vào cửa sổ, Đăng Dương bưng hộp kem và xách ấm nước về.

Đặt ấm lên lò đun, Đăng Dương kéo ra cái ghế bên cạnh Thanh Pháp, "Dự báo thời tiết nói còn mưa đến ba giờ sáng mai, hôm nay không ra ngoài được rồi."

Thanh Pháp cười, "Ở nhà cũng vui mà." Cậu đứng dậy đi tới cửa sổ mở ra một cánh.

Tiếng mưa trên lá chuối tây lập tức trở nên rõ ràng hơn.

Thanh Pháp nhẹ giọng nói, "Ở chỗ khác không nghe được âm thanh từ trên trời như vậy đâu."

Chưa bật đèn, trong phòng chỉ có trước cửa sổ là sáng, Thanh Pháp mặc sơmi trắng dày hơn hôm qua nhưng bóng lưng vẫn rất gầy.

Gió ngoài cửa sổ ùa vào phòng, Thanh Pháp không thấy lạnh nhưng vẫn quay đầu hỏi Đăng Dương, "Anh có lạnh......"

Những lời còn lại bị đôi môi nóng rực chặn trong miệng.

Chẳng biết Đăng Dương đã đến sau lưng cậu từ lúc nào, một tay Thanh Pháp còn đang vịn cửa sổ, vòng đậu đỏ ma sát với tấm kính phát ra tiếng lạch cạch.

Thanh Pháp bị Đăng Dương xoay người đè vào tường hôn đắm đuối.

Đứng ngược sáng, Đăng Dương không nhắm mắt mà nhìn Thanh Pháp chăm chú, đôi mắt đen cuồn cuộn tình ý.

Một tay anh phủ lên bàn tay vịn cửa sổ của Thanh Pháp, tay kia ôm eo cậu.

Bốn mắt nhìn nhau, trong đầu Thanh Pháp hỗn độn, chỉ có một giọng nói chợt xa chợt gần, là giọng Đăng Dương, lần đó ở nhà kính, anh đã nói lúc hôn tốt nhất là nhắm mắt lại.

Mí mắt từ từ hạ xuống, Thanh Pháp hơi ngửa cằm lên, nhẹ nhàng đáp lại.

Ánh mắt Đăng Dương không còn bình tĩnh, môi anh từ từ dời đi, men theo quai hàm xinh đẹp của Thanh Pháp, nhẹ nhàng áp vào tai trái, dịu dàng lướt qua mấy vết sẹo nhỏ kia.

Bỗng nhiên đáy lòng Thanh Pháp như bị lông vũ quét qua, li ti dày đặc, tim đập dữ dội.

Trong bóng tối, giác quan của cậu càng thêm rõ ràng.

Tiếng mưa rơi trên lá chuối tây càng lúc càng lớn, hơi thở Đăng Dương quanh quẩn bên tai. Cậu cảm nhận được nhiệt độ trên tai trái chậm rãi dời xuống, từ cằm đến cổ. Sau đó cảm thấy cổ áo mình hở ra.

Ngón tay thon dài mạnh mẽ cởi từng chiếc nút trong suốt trên sơmi trắng.

Kéo nhẹ một cái, vai áo bên trái tuột xuống.

Trong ánh sáng lờ mờ, vết sẹo đỏ rực to cỡ miệng chén hết sức nổi bật, Đăng Dương dịu dàng, cẩn thận từng li từng tí chạm vào vết thương của thiếu niên, vượt qua thời gian đan xen, tựa như đang an ủi thiếu niên đau mà không dám khóc, chỉ biết nấp ở ban công tối tăm lặng lẽ liếm vết thương của mình.

Không kiểm soát được, không cách nào kiềm chế, tay Đăng Dương trượt xuống lưng quần Thanh Pháp.

Lạch cạch.

Ấm nước trên lò đã sôi, nắp ấm bị hơi nước đẩy lên, âm thanh không lớn lắm, còn bị tiếng mưa át đi nhưng vẫn làm Đăng Dương bừng tỉnh rồi dừng lại.

Một lát sau, anh kéo áo sơmi của Thanh Pháp lên, trong mắt ẩn chứa cảm xúc phức tạp, "Anh ra ngoài một lát đã."

Không đợi Thanh Pháp mở mắt, anh đi nhanh ra khỏi nhà chính.

Lần đầu tiên Đăng Dương muốn chửi thề.

Biện pháp gì anh cũng không đem cả!

Thanh Pháp mở mắt ra, lồng ngực phập phồng lên xuống, con ngươi màu nâu nhạt phủ đầy sương mù.

Cậu ổn định lại hơi thở rồi quay mặt nhìn ra cửa sổ.

Nước mưa rơi xuống mái hiên tựa như tấm rèm pha lê ngăn cách ngôi nhà cũ kỹ này, chẳng khác nào đảo hoang ngoài khơi, thứ duy nhất rõ ràng là bụi chuối tây trong mưa càng thêm xanh biếc.

Thanh Pháp đóng cửa sổ lại, tiếng mưa nhỏ hẳn đi, cậu kéo kín áo sơmi rồi cài lại từng nút một.

Khi Đăng Dương trở về thì nhà chính đã bật đèn, Thanh Pháp ngồi cạnh bếp lò, rượu mơ được ủ ấm bằng nước nóng, cậu đang chống cằm đọc sách.

Ánh sáng dìu dịu phác họa góc nghiêng chăm chú của cậu, toát ra vẻ thanh cao thuần khiết không cho phép bất kỳ ai khinh nhờn.

Đăng Dương đi tới khom người nhìn sách.

Vẫn là "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd" lần trước, Thanh Pháp đã đọc gần hết, chỉ còn khoảng mười trang.

Trên người Đăng Dương có hương tuyết tùng mới tắm xong, còn thoang thoảng mùi nước mưa.

Lọn tóc ẩm ướt thỉnh thoảng phất qua vành tai Thanh Pháp, Đăng Dương không lên tiếng, Thanh Pháp cũng im lặng, hai người giữ nguyên tư thế này yên lặng đọc hết đoạn cuối tiểu thuyết.

Lúc này Đăng Dương mới ngồi xuống phía đối diện, cách xa Thanh Pháp một chút.

Đăng Dương rất hiếm khi có những lúc mất khống chế như bây giờ.

Thiếu niên vừa kiên cường vừa mong manh là người anh muốn che chở bằng mọi cách, anh vốn định chờ thời cơ thích hợp sẽ để quan hệ của hai người tiến thêm một bước.

Nhưng......

Đăng Dương bất lực tự giễu, khi đối diện với Thanh Pháp, sự tự chủ của anh luôn vô hiệu.

Anh muốn trở lại khoảng thời gian khá dài lúc nãy, cứ thế liều lĩnh đến cùng.

Anh biết rõ Thanh Pháp sẽ không từ chối.

Nhưng cuối cùng vẫn không nỡ.

Không muốn thiếu niên lưu lại ký ức tồi tệ, đời cậu đã đủ khổ rồi.

Thanh Pháp khép sách lại để sang bên cạnh rồi rót hai ly rượu mơ, một ly cho Đăng Dương, một ly cho mình.

Rượu mơ đã ấm lên, cảm giác ngọt thanh rất dễ uống, nhưng hình như rượu trắng dùng để ủ hơi cao, tầm 40 độ.

Thanh Pháp mới uống hai ngụm mà gò má đã ửng đỏ.

Hai người im lặng không nhắc chuyện lúc nãy, Đăng Dương hơi bất ngờ, "Tửu lượng kém à?"

Rượu mơ chua ngọt rất hợp khẩu vị Thanh Pháp, cậu lại nhấp thêm một ngụm rồi để ly xuống, trên môi nở nụ cười tươi, "Không, đây gọi là phép che mắt đó ạ. Lúc trước làm thêm ở quán bar, quản lý thấy mặt em đỏ sẽ không cho em nếm rượu nữa."

Chỉ với vài chữ Đăng Dương đã hình dung ra môi trường làm việc của Thanh Pháp trước kia.

Anh im lặng bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Thanh Pháp uống mấy ly rồi đẩy ra hộp kem trước mặt, lẩm bẩm nói "Em ngủ chút đã", sau đó nằm sấp ngủ thiếp đi.

Chẳng có chút phòng bị nào.

Đăng Dương lẳng lặng nhìn cậu, một lát sau đứng dậy bồng Thanh Pháp lên, vững vàng đi vào phòng cậu.

Kéo chăn ra, Đăng Dương nhẹ nhàng đặt Thanh Pháp xuống giường, đầu vùi vào gối mềm, hàng mi bỗng nhiên nâng lên, có lẽ vì men say nên màu mắt Thanh Pháp đậm hơn mọi khi.

"Đăng Dương." Cậu mở miệng, âm cuối hơi kéo dài, bỗng nhiên đưa tay sờ mặt Đăng Dương.

Lòng bàn tay lúc nào cũng lạnh lẽo giờ lại ấm áp hiếm thấy.

"Anh còn khó chịu không?" Trong con ngươi phản chiếu khuôn mặt Đăng Dương, Thanh Pháp chậm rãi nhắm mắt lại, "Em xin lỗi......"

Bàn tay rơi xuống, cậu lại ngủ thiếp đi.

Đăng Dương bắt lấy tay Thanh Pháp, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó nở một nụ cười khó tin, cúi đầu hôn nhẹ ngón tay Thanh Pháp rồi bỏ vào chăn.

"Mơ đẹp nhé em."

*

Trận mưa tầm tã này kéo dài đến rạng sáng, hôm sau ngủ dậy, nước trong khu thắng cảnh đã rút đi, mặt trời chói lọi hiện ra.

Thanh Pháp rời giường, Đăng Dương đã làm xong bữa sáng, còn có một nồi canh giải rượu.

Ăn xong, lão Lý lái xe tới.

Thanh Pháp không hỏi hành trình mà ngồi trên ghế phụ thắt chặt dây an toàn, các danh lam thắng cảnh ở Nhị Thập Kiều khá gần nhau, trên đường kẹt xe khoảng mười phút, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Xuống xe nhìn thấy hồ nước quen thuộc, Thanh Pháp biết đây là địa danh tiêu biểu của Nhị Thập Kiều, hai mươi cây cầu cổ.

Lúc chơi bài nói dối, Thanh Pháp đã thấy những cây cầu này trên lá bài.

Hai mươi cây cầu cổ không nằm gần nhau mà phân tán ở nhiều khu, đi hai ngày cũng chưa hết, có phà tham quan hồ nhưng rất đông người, Đăng Dương và Thanh Pháp bàn nhau rồi quyết định thuê xe đạp.

Có nắng nhưng không gắt lắm, chạy xe đạp một vòng quanh hồ cũng rất nhẹ nhõm.

Ngày nghỉ đông nghịt du khách, đi mấy chỗ mới thuê được một chiếc xe đạp cuối cùng, khung ngang màu hồng, cũng may ghế sau có thể chở người.

Đăng Dương không ngồi được ghế sau vì không có chỗ để chân, vì vậy anh là người chở.

Thanh Pháp ngồi lên, chân cậu cũng dài nhưng co lại vẫn có thể ngồi tạm.

Lâu lắm rồi Đăng Dương không đi xe đạp nên loạng choạng mấy lần, một lát sau mới chạy vững.

Thanh Pháp lấy điện thoại ra chụp ảnh non sông tươi đẹp, chốc lát sau cậu nhớ tới một chuyện, "Xe đạp của bà ngoại anh cũng là loại này à?"

Đăng Dương hồi tưởng mấy giây, "Gần giống vậy. Nhưng ghế sau bị anh tháo rồi."

Thanh Pháp thắc mắc, "Tháo ghế sau à?"

"Phạm Bảo Khang và Hoàng Đức Duy  dc hay đòi đi ké lắm." Đăng Dương ung dung nói, "Một lần vất vả suốt đời nhàn nhã nên tháo luôn."

"Anh thân với hai người họ quá nhỉ." Chụp ảnh xong Thanh Pháp tắt máy, trên màn hình phản chiếu khuôn mặt cậu.

Hồi cấp một Thanh Pháp cũng có bạn, nhưng sau giờ học và cuối tuần cậu phải đi rửa chén thuê nên không có thời gian đi chơi, dần dà chẳng ai rủ cậu chơi nữa.

Lên cấp hai cấp ba, nữ sinh rất thích cậu, còn phần lớn nam sinh đều xa lánh cậu, chỉ có mấy người chăm học mới tìm cậu hỏi bài.

Thời đại học, trong nguyên tác cậu còn chưa bắt đầu thì đã mất đi cơ hội kết bạn. Giờ cậu đã thức tỉnh, không có thời gian mà cũng chẳng muốn kết bạn, cậu không chắc hai năm sau mình có còn trên đời nữa không.

"Đang nghĩ gì vậy?" Đăng Dương cắt ngang suy nghĩ của cậu.

Gió nhẹ thổi tới mang theo mùi bùn non sau mưa, Thanh Pháp bỗng nhiên dựa đầu vào lưng Đăng Dương rồi nhắm mắt lại cảm nhận gió nhẹ, "Em đang nghĩ gió ở đây mát thật."

Đăng Dương cười, "Nếu thích thì khi nào nghỉ chúng ta lại về đây."

Thanh Pháp không trả lời mà áp trán vào lưng Đăng Dương chặt hơn, qua áo sơmi vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ cũa anh.

Dù đi xe đạp nhưng dạo quanh Nhị Thập Kiều một vòng cũng đã đến chiều, họ trả xe rồi vào một nhà hàng bên hồ ăn cơm tối.

Về nhà, khác với khu thắng cảnh chật kín người, thế giới nhỏ bé nằm sâu trong khu thắng cảnh này vẫn im ắng tĩnh mịch.

Nước nóng từ vòi sen chảy xuống cuốn đi hết mỏi mệt sau một ngày.

Thanh Pháp lau khô tóc rồi mặc áo ngủ ra khỏi phòng tắm.

Đăng Dương đang nói chuyện điện thoại ở nhà chính.

"Con ra quyết định chỉ vì lợi ích của Trần thị mà thôi."

"Trần Quốc Anh là ai cũng mặc kệ."

Giọng đối phương nghe rõ mồn một trong gian phòng yên tĩnh, là Trần Minh Nguyên, "Lẽ ra hồi đó tao đừng nên sinh mày ra mới đúng!"

Đăng Dương thản nhiên nói, "Người sinh ra con là mẹ mà."

Trần Minh Nguyên tức giận cúp máy.

Đăng Dương để điện thoại xuống đứng dậy, nãy giờ đã phát hiện Thanh Pháp, thản nhiên đi tới cầm khăn lau khô tóc cho cậu, "Buồn ngủ chưa?"

Thanh Pháp nhớ lại nội dung vừa nghe.

Trần thị có dự án xung đột với Trần Quốc Anh?

Trán cậu bất thình lình bị búng một cái, "Ngủ đứng à?"

Thanh Pháp thu lại suy nghĩ rồi ngước mắt lên, nhìn thấy sống mũi cao vút của Đăng Dương, "Khi nào về ạ?"

"Chuyến bay tối mai." Đăng Dương chủ động đề nghị, "Muốn tìm thử họ hàng của em không? Nếu tìm được thì ngày mai đến chào luôn."

Thanh Pháp rũ mắt giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt, "Thôi ạ, họ hàng liên lạc với em rồi, còn đem ảnh của mẹ em tới nữa."

Cậu lại ngước mắt nhìn Đăng Dương thật sâu, "Em rất biết ơn người đó, biết ơn vô cùng. Anh nói em phải làm sao để trả ơn họ đây?"

Đăng Dương cười, "Nếu anh là người đó thì biết em vui như vậy đã là lời cảm ơn tốt nhất rồi."

Thanh Pháp trầm mặc mấy giây, sau đó kiễng chân lên hôn khóe miệng Đăng Dương một cái, "Em lấy phần thưởng nhé."

Đêm đó, Đăng Dương tắm nước lạnh cả đêm cũng chưa tỉnh táo lại.

Hôm sau không đi tham quan cảnh đẹp mà dạo chơi ở trung tâm thành phố Nhị Thập Kiều, Thanh Pháp mua mấy món quà lưu niệm.

Xế chiều ăn cơm xong thì ra sân bay.

Máy bay cất cánh đúng giờ, chín giờ đáp xuống sân bay quốc tế ở thủ đô, bước ra khỏi cabin, Thanh Pháp ngơ ngác mấy giây, giờ mới cảm nhận rõ ràng thời gian đã khởi động lại.

Thanh Pháp vào phòng vệ sinh rửa tay sạch sẽ rồi tháo sim gắn vào điện thoại mới.

Vừa mở máy, hơn mười tin nhắn hiện lên.

Hầu hết là của Trần Quốc Anh, có mấy tin đến từ số lạ.

Ngày 2 tháng 5, [ Tôi là Đỗ Hải Đăng, gọi điện cho cậu nhưng cậu tắt máy rồi, muốn nói với cậu một tiếng, tình huống của nó không tốt lắm đâu.]

"Nó" dĩ nhiên là Đỗ Bình An.

Ngày 3 tháng 5, [ Nó càng tệ hơn nữa.]

Ngày 4 tháng 5, [ Không sao, mặc dù nó vẫn không nói năng gì nhưng đã chịu ăn rồi.]

Thanh Pháp không trả lời mà gọi cho Cát Đồng Nguyên trước.

Cát Đồng Nguyên nghe cậu trở về, còn đem quà cho mình thì reo lên, "Cảm ơn nha! Ngày mai còn nghỉ một ngày, cậu tới nhà tớ chơi nhé? Cách đại học Bắc Kinh không xa đâu, đi tàu điện ngầm qua 13 trạm là tới rồi!"

Thanh Pháp cười, "Thôi, ngày mai tớ định đi thăm An An, muốn đi chung không?"

Cát Đồng Nguyên rối rít đáp ứng. "Đi chứ!"

Hẹn nhau ngày mai gặp ở ga tàu điện ngầm, Thanh Pháp cúp máy rồi trả lời Đỗ Hải Đăng, "Mai tôi sẽ đến thăm nó."

Đỗ Hải Đăng tưởng Thanh Pháp làm ngơ mình, được cậu trả lời thì nhìn chằm chằm hồi lâu để xác nhận lại, sau đó nhảy cẫng trên giường rồi chạy tới gõ cửa phòng Đỗ Duy Mạnh, "Anh, mai đổi lại em tới bệnh viện nhé!"

Sợ Đỗ Bình An buồn nên mẹ Đỗ ngủ lại với y, còn bảo Đỗ Duy Mạnh và Đỗ Hải Đăng thay phiên nhau đến bệnh viện.

Đỗ Duy Mạnh mở cửa, ngờ vực hỏi. "Đổi ngày nào? Không phải hôm nay em đi rồi à."

Đỗ Hải Đăng kiếm cớ, "Ngày mốt! Ngày mốt em có việc nên muốn đổi với anh."

Bên kia, Thanh Pháp cất điện thoại rồi ra khỏi phòng vệ sinh, Đăng Dương chờ cậu bên ngoài.

Hành lý đã đem ra, tài xế đang chờ ở bãi đỗ xe, hai người đi tới đó.

Lúc này điện thoại của Thanh Pháp rung lên, có người gọi tới, cậu lấy điện thoại ra, tên người gọi là 3.3, Trần Quốc Anh.

Thanh Pháp bình tĩnh trượt qua nút trả lời.

Mấy ngày nay Trần Quốc Anh gọi hơn trăm cuộc, đột nhiên kết nối nên hắn ngẩn ra mấy giây mới mở miệng, "Sao em tắt máy vậy?!"

Thanh Pháp không trả lời mà chỉ hỏi, "Chuyện gì?"

Trần Quốc Anh đành phải nói, "Dự án công ty có chút vấn đề, phức tạp lắm, cuối tuần anh định ăn bữa cơm với đối tác, em đi chung nhé?"

Hắn hỏi rất dè dặt, lần này Thanh Pháp trả lời dứt khoát, "Ừ, hẹn giờ đi rồi báo cho tôi."

Trần Quốc Anh mừng rỡ, vẫn còn hỏi tiếp: "Em đi chơi với ai......"

Chưa nói xong thì Thanh Pháp đã cúp máy.

Lúc này đã tìm được xe, Đăng Dương mở cửa cho Thanh Pháp lên trước, sau đó đi vòng qua bên kia lên xe.

Ban đêm không bị kẹt xe nên đi đường rất thuận lợi, từ sân bay đến nhà Thanh Pháp chỉ mất một tiếng.

Đăng Dương không lên lầu, đưa Thanh Pháp đến đầu cầu thang rồi vuốt tóc cậu, "Ngủ sớm chút đi."

Thanh Pháp gật đầu, "Anh cũng vậy nhé."

Quay người lên lầu, không nghe thấy tiếng bước chân rời đi, Thanh Pháp dừng lại ngoái đầu nhìn, quả nhiên Đăng Dương vẫn còn đứng tại chỗ.

Trong hành lang lờ mờ, giọng Đăng Dương khàn khàn mang theo từ tính, "Thời gian hẹn hò kéo dài vô thời hạn được không em?"

Yên tĩnh mấy giây, đèn cảm ứng dần tắt đi, sau đó lại bị giọng nói trong trẻo của thiếu niên làm sáng lên.

"Được ạ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co