52
Phòng nằm trên tầng cao nhất, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố, là khách sạn đắt nhất thủ đô, giá một đêm từ sáu chữ số trở lên.
Trình Giản gọi điện tới nói kẹt xe nên sẽ đến muộn, trong lòng Trần Quốc Anh nổi cáu, biết Trình Giản chỉ đang làm bộ làm tịch mà thôi.
Hai người cũng không thân thiết lắm, tiệc tùng gặp nhau mấy lần, đều là dân chơi, trao đổi bạn tình một hai lần, còn làm bạn giường hai ba lần.
Nhưng chơi thì chơi, liên quan đến lợi ích lại là chuyện khác.
Trần thị đột ngột nhúng tay vào, từ nay trở đi mảng điện tử này sẽ thay đổi đáng kể, với tác phong cứng rắn quyết đoán của chú hắn sẽ ảnh hưởng đến công ty điện tử lâu đời như Trình gia, rõ ràng Trình Giản nóng lòng hợp tác hơn cả hắn mà còn bày đặt ra vẻ ung dung.
Sắc mặt Trần Quốc Anh khó coi, Thanh Pháp biết lý do nhưng không hỏi mà vẫn tỏ ra bình thản, trong đầu nhớ lại đại sảnh tráng lệ của khách sạn Ngũ Hồ.
Người đến người đi, sống ảo cũng nhiều.
Khi cậu và Trần Quốc Anh vào thang máy, có mấy nhân vật nổi tiếng trên mạng đang chụp hình với cây pha lê hơn chục triệu ở đại sảnh.
"Nếm thử hồng trà đi." Trần Quốc Anh nhìn cậu, "Hồng trà ở khách sạn này cũng khá ngon đấy."
Thanh Pháp không nhúc nhích, lúc này cửa mở ra, nhân viên phục vụ dẫn Trình Giản và một thanh niên vào.
Trình Giản nhìn Thanh Pháp trước, lộ ra một nụ cười "biết ngay mà".
Thanh niên bên cạnh hắn thì âm thầm nhìn Trần Quốc Anh.
Thanh niên này chính là một trong các bạn giường mà Trình Giản và Trần Quốc Anh trao đổi, từng có một đêm phong lưu với Trần Quốc Anh.
Ý đồ của Trình Giản khi dẫn theo y hết sức rõ ràng, trên giường dễ đàm phán hơn.
Trần Quốc Anh lại hoàn toàn không để ý đến thanh niên, ánh mắt Trình Giản nhìn Thanh Pháp làm hắn cực kỳ khó chịu, hắn cố nén lửa giận rồi hờ hững nói: "Trình tổng kẹt xe đúng lúc quá nhỉ."
Trình Giản vừa cười nói vừa đi tới, "Biết sao được, xui thật, gặp phải tai nạn giao thông." Hắn gọi một cái tên, "Đúng không Tiểu Chu?"
Thanh niên kia chính là Tiểu Chu, môi hồng răng trắng, có nụ cười ngọt ngào nhìn mãi không chán, "Vâng Trần tổng, nhưng để anh đợi lâu thật có lỗi quá, em sẽ thay sếp em tự phạt ba ly!"
Trên bàn đặt một chai rượu vang, Tiểu Chu rót ba ly rồi ngửa đầu uống cạn, cần cổ lộ ra đường cong xinh đẹp.
Trần Quốc Anh chờ Tiểu Chu uống xong mới chậm rãi nói: "Đâu có gì, chúng tôi cũng mới đến thôi."
Ánh mắt Trình Giản lại nhìn sang Thanh Pháp.
Trình Giản không kị nam nữ, đã gặp mỹ nhân thì sẽ không quên được, lần trước đến bệnh viện thăm Trần Quốc Anh hắn đã nhớ kỹ Thanh Pháp, lạnh lùng cao ngạo, càng như vậy trên giường càng thú vị.
Trong lòng hắn mừng thầm, xem ra Trần Quốc Anh và hắn có chung ý định dùng mỹ nhân kế. Phải thừa nhận lần này Trần Quốc Anh đem bạn giường tới vô cùng hợp ý hắn, hắn lịch sự hỏi: "Vị này là?"
"Sinh viên thực tập trong công ty tôi đấy." Trần Quốc Anh cười, "Dẫn cậu ấy tới học hỏi thêm."
Trình Giản chỉ nghĩ Trần Quốc Anh đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, đúng là rất hiệu quả, hắn đã tưởng tượng ra mỹ nhân lạnh lùng cao ngạo này trên giường sẽ phát ra tiếng r.ên rỉ mê hồn cỡ nào.
Nhưng không cần vội, đêm nay còn dài lắm.
Hắn giơ chân về phía Thanh Pháp để gợi tình, nhưng duỗi nửa ngày vẫn không đụng trúng làm hắn nghi hoặc, cố ý làm rơi đồ để cúi đầu xuống, vừa khom người thì nghe thấy tiếng kéo ghế, theo sau là một giọng nói trong trẻo, "Tôi đi vệ sinh một lát."
Hơi thở Trình Giản lập tức trì trệ.
Giọng nói còn quyến rũ hơn cả hắn tưởng tượng.
Hắn điềm tĩnh nhặt khăn ăn lên rồi ngồi dậy, đúng lúc nhìn thấy góc nghiêng của Thanh Pháp khi rời đi.
Trình Giản rót rượu rồi đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Chu, Tiểu Chu bưng ly rượu lên, đứng dậy đi tới cạnh Trần Quốc Anh, khom người đưa rượu cho hắn, "Trần tổng, em uống ba ly rồi, ly này đến lượt anh đấy ạ."
Đồng thời Trình Giản cũng đứng dậy, "Các cậu cứ nói chuyện đi, tôi đi nghe điện thoại đã."
Ra khỏi phòng, Trình Giản đi nhanh tới phòng vệ sinh.
Bên kia hành lang, Thanh Pháp đứng im lìm ở góc rẽ, bình tĩnh nhìn Trình Giản khuất xa rồi mới đi theo.
*
Trình Giản nôn nóng chạy tới phòng vệ sinh, bên trong yên tĩnh nồng nặc mùi nước hoa, bốn phòng đều đóng kín cửa, hắn nghi hoặc đi tới kiểm tra từng phòng, đến phòng thứ tư thì sau lưng vang lên một giọng nói, "Anh đang làm gì vậy?"
Trình Giản quay phắt lại, trông thấy Thanh Pháp bước vào rồi đến bồn rửa tay.
Đèn trong phòng vệ sinh cũng là đèn pha lê đắt tiền, ánh sáng vàng cam chiếu xuống góc nghiêng của Thanh Pháp làm trong lòng Trình Giản xuyến xao, hắn cười đi tới, "Đến phòng vệ sinh tất nhiên là để giải quyết vấn đề sinh lý rồi, em......"
Đến cạnh bồn rửa, hắn chống tay lên mặt bàn, ánh mắt nhìn Thanh Pháp hau háu, "Còn chưa hỏi nữa, em tên gì thế?"
Vẻ mặt Thanh Pháp bình thản, "Vô danh tiểu tốt, anh không cần biết."
"Khiêm tốn thật." Trình Giản một câu hai nghĩa, "Người lọt vào mắt Trần tổng có ai không phải nhân tài kiệt xuất đâu."
Đã gần đến lúc, Thanh Pháp thu tay lại, vòi nước cảm ứng tự động ngắt, trong không gian yên tĩnh mơ hồ vang lên tiếng bước chân tới gần, Thanh Pháp rút khăn giấy lau tay, một giây sau Trần Quốc Anh bước vào phòng vệ sinh.
Trần Quốc Anh mắc bệnh đa nghi trầm trọng, Thanh Pháp vừa đi vệ sinh thì Trình Giản lập tức ra ngoài nghe điện thoại làm hắn cảm thấy không ổn, cộng thêm ánh mắt Trình Giản nhìn Thanh Pháp lúc mới vào phòng, hắn không yên tâm nên đến xem thử.
Quả nhiên ——
Trình Giản đang ở trong phòng vệ sinh.
"Trình tổng nghe điện thoại phải vào phòng vệ sinh mới được à." Trần Quốc Anh nhíu mày, cực kỳ không vui.
Trình Giản vẫn chưa hay biết gì, giờ hắn chỉ muốn ôm Thanh Pháp vào phòng khách sạn ngay lập tức nhưng không tiện nói thẳng ra, hắn cũng không muốn bị Trần Quốc Anh chèn ép trong hợp đồng nên nói bóng gió: "Biết sao được, nghe điện thoại xong lại muốn đi vệ sinh, không ngờ gặp sinh viên thực tập của Trần tổng nên tán gẫu với cậu ấy vài câu thôi."
Trần Quốc Anh vừa định mở miệng thì một người đàn ông bước vào, Thanh Pháp lau khô tay đi ra ngoài, Trần Quốc Anh siết chặt nắm đấm, tạm thời dằn xuống cơn tức rồi quay người đi theo.
Trình Giản nhìn bóng lưng Thanh Pháp, mấy giây sau mới đi ra.
Bọn họ vừa đi thì người đàn ông mới vào phòng vệ sinh lập tức gọi một cú điện thoại, báo cáo tình hình cho Đăng Dương, "Ngài cứ yên tâm, thanh niên kia vẫn an toàn lắm ạ."
Đăng Dương hạ cửa xe xuống rồi nhìn lên tầng cao nhất của khách sạn Ngũ Hồ.
......
Thanh Pháp về phòng trước, sau đó Trần Quốc Anh và Trình Giản cũng lần lượt trở về.
Đồ ăn đã bưng lên, trên bàn bày đầy sơn hào hải vị, nhân viên phục vụ rót rượu ngon, Trình Giản bưng ly lên mời Thanh Pháp, cười hết sức cợt nhả: "Sinh viên thực tập, hễ em uống một ly thì anh sẽ cho em đổi một chữ trong hợp đồng."
Hắn thốt ra câu này làm lửa giận của Trần Quốc Anh lập tức bùng lên, sắp sửa bộc phát thì thấy Thanh Pháp phất tay với mình dưới bàn.
Sau đó Thanh Pháp cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch.
Trần Quốc Anh trợn tròn mắt, tim đập thình thịch, nhất thời cảm xúc ngổn ngang, hoàn toàn không ngờ Thanh Pháp sẽ làm đến mức này vì hắn......
Bị một kẻ rác rưởi như Trình Giản ve vãn, chắc hẳn Thanh Pháp cảm thấy rất ghê tởm nhưng vẫn cam chịu thỏa hiệp vì hắn, chấp nhận nỗi sỉ nhục này.
Tâm tình Trần Quốc Anh vô cùng phức tạp.
Uống hết ly rượu, mặt Thanh Pháp đã ửng đỏ, Trình Giản vui vẻ rót thêm một ly.
Cộc cộc.
Đúng lúc này có người gõ cửa, một nhân viên phục vụ bưng khay trái cây vào.
Tiểu Chu nãy giờ vẫn làm người vô hình, lúc này mới mở miệng, "Trái cây có rồi mà."
Nhân viên phục vụ bưng khay trái cây đến chỗ Thanh Pháp rồi để trước mặt cậu, là một khay việt quất vừa lớn vừa tươi, mỉm cười giải thích, "Khách sạn tặng miễn phí đấy ạ, hy vọng quý khách sẽ hài lòng."
Nhân viên phục vụ lui ra ngoài, đóng cửa lại rồi chạy nhanh đến lối thoát hiểm, lấy điện thoại ra gọi, "Hình như vị tiên sinh kia say rồi ạ."
Đăng Dương hỏi: "Rượu gì vậy?"
"Rượu vang ạ."
Đăng Dương yên tâm, đó là phép che mắt của Thanh Pháp, anh hỏi chuyện khác, "Khay trái cây để trước mặt em ấy rồi chứ?"
"Dạ, toàn việt quất thượng hạng đấy ạ."
......
Thanh Pháp không động đến sơn hào hải vị trên bàn mà chỉ ăn việt quất trước mặt.
Cậu một mực ngăn cản Trần Quốc Anh nổi điên, cũng không từ chối Trình Giản mời rượu.
Một ly rượu vang khoảng hai ba hớp, độ cũng thấp, mặt cậu càng đỏ thì đầu óc lại càng tỉnh táo.
Ăn xong bữa cơm, hợp đồng sửa lại 8 chữ, sắc mặt Trình Giản hết sức khó coi, mỹ nhân đương nhiên phải ôm nhưng sửa 8 chữ trên hợp đồng thì Trình thị sẽ mất đi vài tỷ.
Trình Giản vội vàng giả say đi trước.
Lúc này Trần Quốc Anh đã chẳng còn đoái hoài gì đến hợp đồng, cút mẹ nó đi! Hắn nhìn xoáy vào Thanh Pháp, "Sao lại cản anh hả?"
Thanh Pháp ngẩng đầu lên, sắc mặt đỏ bừng nhưng đôi mắt lại trong veo như nước, "Chẳng phải đây là mục đích của anh à?"
Trần Quốc Anh sửng sốt, "Mục đích của anh?"
"Anh và thứ kia." Thanh Pháp hời hợt nói, "Chẳng phải thường xuyên giao dịch bằng người sao? Nhưng lần này anh thất bại, còn anh ta không muốn thua nên bỏ chạy rồi."
Trần Quốc Anh sầm mặt quay lưng bỏ đi.
Mấy chục tỷ là cái thá gì chứ!
Ở phòng vệ sinh hắn muốn đánh Trình Giản lắm rồi, giờ lại càng muốn hơn, muốn làm Trình Giản hối hận vì đã mọc ra hai bàn tay dám rót tám ly rượu kia!
Trần Quốc Anh đi thang máy khác đuổi theo, Trình Giản vừa xuống tới đại sảnh thì bị đạp một cú ngã lăn trên mặt đất.
Trình Giản té sấp mặt phát ra một âm thanh vang dội, máu mũi lập tức chảy ồ ạt, người chung quanh bị cảnh tượng đột ngột này dọa sợ.
Tiểu Chu quay đầu lại, thấy Trần Quốc Anh thì lập tức ngừng chửi hắn rồi nhanh chân chạy tới một góc trốn.
Quản lý đại sảnh vội vã chạy ra, Trần Quốc Anh lạnh lùng tuyên bố, "Ai dám can thì sẽ có kết cục y như nó vậy."
Quản lý đại sảnh biết hai công tử này nên đứng khựng lại, huơ tay sau lưng ra hiệu cho tiếp tân mau báo cảnh sát.
Một tay và một chân Trần Quốc Anh cử động vẫn còn bất tiện nhưng túm Trình Giản đánh vô cùng lưu loát, trực tiếp bẻ gãy hai tay hắn.
Thanh Pháp vừa ra khỏi thang máy thì nghe thấy tiếng rú thảm thiết của Trình Giản.
Nhiều người trong đại sảnh giơ điện thoại lên quay phim.
Thanh Pháp bình thản rời đi từ phía sau đám đông.
Đi ra cửa xoay chặn lại tiếng ầm ĩ trong đại sảnh, Thanh Pháp không đón xe mà chậm rãi đi tới trước.
Bên ngoài xe cộ tấp nập, là khói lửa nhân gian bình thường nhưng không tầm thường.
Thanh Pháp đi dọc vỉa hè, không phát hiện sau lưng có một bóng người cao lớn không xa không gần đi theo mình.
Băng qua giao lộ có một sạp khoai nướng.
Mùi thơm ngọt hấp dẫn tỏa ra khắp phía, Thanh Pháp hít mũi rồi đổi hướng mua một củ khoai nướng.
Háo hức lột vỏ ra cắn một miếng, vừa khô vừa xơ.
Dở hơn khoai lang nướng của Đăng Dương rất nhiều.
Thanh Pháp ăn hết khoai lang rồi bỏ vỏ vào thùng rác, đứng nhìn ánh đèn neon lấp lóe trên đường một hồi, nở nụ cười nhẹ nhõm rồi lấy điện thoại ra gọi cho Đăng Dương.
Điện thoại kết nối rất nhanh, giọng anh mang theo ý cười.
"Xong việc rồi à."
Thanh Pháp chậm rãi đi tới, khóe miệng cong cong, "Dạ."
Bước chân Thanh Pháp chậm lại, bước chân Đăng Dương cũng chậm theo, trong mắt tràn đầy ý cười, "Vui vẻ như vậy xem ra làm tốt lắm nhỉ."
"Dạ." Thanh Pháp chợt dừng lại.
Đăng Dương dừng theo cậu.
"Đăng Dương." Thanh Pháp gọi anh.
"Ơi?" Đăng Dương cười.
"Em vừa mua khoai nướng nhưng không ngon lắm." Thanh Pháp nghĩ có lẽ mình vẫn hơi say, "Anh đến nướng cho em đi."
Thanh Pháp dừng lại một giây rồi đổi ý, "Thôi để em đến nhà anh."
Cất điện thoại, Thanh Pháp tới ven đường vẫy một chiếc taxi.
Cùng lúc đó, một chiếc xe bình thường từ từ chạy đến trước mặt Đăng Dương, anh lên xe, vẫn không xa không gần đi theo taxi.
Đến căn penthouse của Đăng Dương, Thanh Pháp không nhập mật khẩu mà yên lặng chờ ở sảnh thang máy, tựa như đang suy nghĩ gì đó.
Chưa được bao lâu thì sau lưng có tiếng bước chân đi vào.
"Sao không lên?"
Thanh Pháp quay đầu, Đăng Dương mặc vest phẳng phiu, âu phục của anh luôn sạch sẽ, không có lấy một nếp nhăn, tay trái xách túi giấy kraft.
"Còn anh, sao lại đi sau em?" Đôi mắt Thanh Pháp phủ một làn sương mờ.
Đăng Dương vươn tay qua người Thanh Pháp ấn nút thang máy, tay kia giơ túi giấy lên, "Mua khoai lang."
Cả một túi to.
Cửa thang máy mở ra, anh kéo Thanh Pháp vào, "Uống rượu à?"
Thanh Pháp bình tĩnh nhìn anh, cửa thang máy đóng lại, cậu mới dời mắt đi rồi khẽ gật đầu, "Uống tám ly ạ."
Thang máy chầm chậm lên cao, Đăng Dương nắm tay cậu chặt hơn, "Muốn uống nữa không? Ở nhà có đấy."
Thanh Pháp gật đầu rồi lại lắc đầu, đến khi cửa thang máy mở ra mới nói: "Chỉ muốn ăn khoai nướng thôi."
Vào nhà Đăng Dương cởi áo khoác rồi vào bếp.
Đăng Dương mua loại củ nhỏ, khoai đỏ au, trước kia chỉ rửa sạch rồi bỏ vào lò nướng nhưng hôm nay Thanh Pháp uống chút rượu nên anh muốn nướng mềm hơn, ngâm nước muối một lát, luộc thêm mấy phút rồi mới bỏ vào lò nướng đã làm nóng sẵn.
Chỉnh thời gian xong, Đăng Dương vừa định quay lại thì bị ôm chầm từ phía sau.
Tay áo sơmi trắng bị kéo lên, lộ ra vòng tay đậu đỏ của Thanh Pháp.
Thanh Pháp vùi cả khuôn mặt vào lưng Đăng Dương, không nói một lời, trước bồn rửa là một tấm kính lớn trong suốt, có thể thấy rõ ánh đèn rực rỡ bên kia sông.
Đăng Dương quay người lại ôm ghì Thanh Pháp vào lòng, "Mệt thì ngủ trước đi, khoai chín anh gọi em."
Thanh Pháp lắc đầu trong ngực anh, cánh tay ôm anh chặt hơn một chút.
Bỗng nhiên Đăng Dương bật cười rồi cúi đầu hôn phớt qua đỉnh đầu mềm mại, "Anh bắt đầu chờ mong mỗi ngày em đều say rồi đấy."
Lúc này Thanh Pháp mới ngẩng đầu lên, đáy mắt tĩnh lặng phản chiếu khuôn mặt Đăng Dương, "Em đâu có say."
"Anh say." Đăng Dương cúi đầu chặn lại đôi môi thoang thoảng mùi rượu kia.
Nụ hôn lần này không hề mãnh liệt mà giống như mưa phùn đầu xuân, rất nhẹ, rất triền miên, Đăng Dương ôm eo Thanh Pháp rồi quay người bế cậu lên bồn rửa.
Lưng Thanh Pháp dựa vào kính, hai tay tự nhiên vòng qua cổ Đăng Dương, anh cúi người tới trước, dịu dàng say đắm hôn cậu.
Chẳng biết qua bao lâu, trong không khí tỏa ra mùi khoai lang thơm ngọt, lò nướng "ting" một tiếng, Đăng Dương mới rời khỏi đôi môi bị hôn hơi sưng kia.
Khoai nướng ngon hơn nhiều so với khoai Thanh Pháp mua, có lẽ cậu thật sự đói bụng nên ăn hết cả đĩa khoai nướng.
Nhưng khoai lang củ nhỏ nên không tính là nhiều, Đăng Dương lại nấu canh giải rượu cho Thanh Pháp.
"Đêm nay đừng về nữa." Đăng Dương xoa đầu cậu, "Anh đến phòng khách, em ngủ phòng anh đi."
Thanh Pháp không hiểu lắm nhưng vẫn đến phòng ngủ của Đăng Dương.
Phòng ngủ anh rộng gấp rưỡi phòng khách, giường cũng lớn hơn một cỡ.
Tắm xong, Thanh Pháp mặc áo ngủ mới mua vừa như in, cũng chẳng biết Đăng Dương chuẩn bị từ lúc nào, cậu vén chăn lên giường.
Cậu đã quen ngủ giường cứng, nệm giường này cũng hơi cứng nên rất hợp với Thanh Pháp, cậu kéo chăn lên, một người trưởng thành cao mét tám mà chỉ chiếm một chỗ nhỏ bên giường, lập tức ngủ say sưa.
Trong phòng khách, điện thoại của Đăng Dương reo lên.
Người gọi là Trần Hào, Đăng Dương tắt chuông rồi ném điện thoại sang một bên, sau đó vào phòng tắm.
——
Bên kia, quần áo Trần Quốc Anh dính đầy máu, trên mặt có mấy vết thương, ngồi xổm trước cửa nhà Thanh Pháp không chịu đến bệnh viện.
Trần Hào bịt mũi, vừa tức giận vừa bất lực, "Không đi bệnh viện mà tới chỗ rách nát này làm gì, con chê cha và ông nội con sống lâu quá đúng không?"
Trần Quốc Anh cáu kỉnh, "Đừng đi theo con nữa!"
Đăng Dương không nghe điện thoại, lại không dám nói với Trần Minh Nguyên, Trần Hào hoàn toàn bó tay với Trần Quốc Anh nên đành phải dỗ dành, "Ngoan nào, đi bệnh viện khám trước đi, nếu bị thương thì kịp thời chữa trị, không bị thương thì cha lập tức đưa con về, ông con già rồi, không chịu nổi đâu."
Trần Quốc Anh bị Trần Hào lải nhải làm choáng đầu, nhắm mắt lại rồi ngất xỉu thật.
......
Hôm sau, Thanh Pháp vừa ăn sáng xong thì Cát Đồng Nguyên nhắn tin Wechat cho cậu.
"Cậu có biết Trần Quốc Anh không?"
Cát Đồng Nguyên có gặp Trần Quốc Anh mấy lần, trước kia Đỗ Bình An từng rủ Trần Quốc Anh tới chơi khúc côn cầu trên băng.
Ấn tượng của Cát Đồng Nguyên về Trần Quốc Anh là rất sộp, mỗi lần Trần Quốc Anh tới đều khao bọn họ ăn.
Sáng nay báo thành phố đưa tin, mặc dù đã làm mờ nhưng video HD vẫn nhan nhản trên mạng.
Tuy chưa hỏi quan hệ của Thanh Pháp và Đỗ Bình An nhưng mặt mũi hai người khá giống nhau, Cát Đồng Nguyên đoán họ có quan hệ thân thích.
Thanh Pháp đặt chén xuống, Đăng Dương vẫn đang ăn, cậu trả lời Cát Đồng Nguyên, "Biết."
"Tớ biết ngay mà!" Cát Đồng Nguyên vội vàng chia sẻ tin tức, "Hôm qua Trần Quốc Anh đánh một người đàn ông ở khách sạn Ngũ Hồ phải nhập viện đấy."
"Trên mạng có người nói bọn họ giành nhau một thanh niên, gã kia chắc bị đánh thảm rồi nên được khiêng lên xe cấp cứu."
"Ừm."
"Ha ha, cậu thờ ơ quá nhỉ!" Cát Đồng Nguyên cảm thán, "Hôm nay nhóm chat của tớ share bài như điên, ai cũng đoán thanh niên bí ẩn khiến bọn họ đánh nhau là sao nam mới nổi gần đây, tên gì ấy nhỉ...... đông fan hâm mộ lắm!"
Trong số bạn giường của Trần Quốc Anh và Trình Giản, minh tinh diễn viên người mẫu đều có, trước kia chưa xảy ra chuyện nên không ai vạch trần, lần này tin tức lan ra, đám săn ảnh thi nhau kiếm fame.
Thanh Pháp đáp: "Tớ có mặt ở đó mà."
Cát Đồng Nguyên, "??? Hả? Hôm qua cậu cũng ăn cơm ở đó hả! Mau kể xem nào!"
"Người bí ẩn kia là tớ đấy."
Chớp mắt tiếp theo, Cát Đồng Nguyên gọi tới, Thanh Pháp nhìn Đăng Dương rồi vào phòng ngủ nghe máy.
"Cậu không sao chứ?!" Cát Đồng Nguyên sốt ruột hỏi.
Thanh Pháp run lên một giây, khóe miệng khẽ nhếch, "Không sao."
"Quá tốt rồi!" Cát Đồng Nguyên thở phào nhẹ nhõm.
Thanh Pháp lược bỏ một vài chi tiết rồi kể lại chuyện xảy ra tối qua, Cát Đồng Nguyên bùng nổ trong điện thoại, "Đệt! Thằng Trình ch.ó đẻ này đúng là súc vật chưa tiến hóa hết mà! Gớm ói!"
Hắn lập tức ho khan mấy tiếng, "Xin lỗi nha, tức quá nên lỡ mồm nói bậy."
Lần này ấn tượng của Cát Đồng Nguyên về Trình Giản không còn là hoa hoa công tử lãng tử quay đầu mà là súc vật.
Thanh Pháp kiên nhẫn nghe Cát Đồng Nguyên chửi Trình Giản xối xả, đôi mắt trong veo sáng ngời.
Một kẻ rác rưởi mưu toan cưỡng dâm hoàn toàn không xứng có được mặt trời.
Cát Đồng Nguyên đang nói thì một người khác gọi đến.
Thanh Pháp nói với Cát Đồng Nguyên một tiếng rồi cúp máy, sau đó nhận cuộc gọi mới.
"Tiểu Pháp, cậu làm việc kiểu này là không được rồi." Là Trần Minh Nguyên.
Sáng nay Trần Minh Nguyên mới biết chuyện tối qua, ông ta chạy tới bệnh viện, tận mắt thấy Trần Quốc Anh chỉ bị thương ngoài da, lúc này mới ra lệnh xóa bỏ video và tin tức, ngăn chặn những người vạch trần Trần Quốc Anh trên mạng.
Sau đó bảo đoàn luật sư của mình kiện Trình Giản trước. Lúc đó Trình Giản mới từ phòng mổ ra, nghe nói chỗ kia đã hỏng hoàn toàn.
Dự án của Trần Quốc Anh đã sụp đổ nên Trần Minh Nguyên không còn khách khí nữa, một Trình thị nho nhỏ mà thôi, muốn đối phó dễ như trở bàn tay.
Xử lý xong, Trần Minh Nguyên gọi cho quản lý khách sạn.
Quản lý khách sạn không biết Thanh Pháp nên chỉ nói là một thanh niên đẹp trai.
Trần Minh Nguyên nghĩ ngay đến Đỗ Bình An.
Chẳng những Trần Quốc Anh chưa hết tơ tưởng mà còn gây ra bê bối lớn như thế vì Đỗ Bình An, Trần Minh Nguyên vô cùng tức giận, cũng không còn khách sáo với Thanh Pháp. "Lần trước ta cảnh cáo cậu rồi còn gì, quản em trai mình cho tốt vào."
Thanh Pháp bình tĩnh nói: "Cháu đề nghị ngài quản tốt cháu mình đi."
Trần Minh Nguyên trầm giọng, "Cậu nói cái gì!"
"Tính cách Trần Quốc Anh ngài biết rõ nhất." Thanh Pháp không kiêu ngạo không tự ti, "Chẳng ai có thể ảnh hưởng đến anh ta cả."
Thái độ Trần Minh Nguyên hơi dịu đi, "Ta biết, nhưng Tiểu Pháp à." Ông ta lại tỏ vẻ thân thiết, "Ta tin cậu nên mới giao cháu ta cho cậu, lần này xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu phụ lòng tin của ta rồi đấy."
Thanh Pháp không hề mắc mưu, "Ngài đã không quản được thì cháu càng chẳng có trọng lượng gì cả."
Trần Minh Nguyên cười khan, có tiếng nói chuyện loáng thoáng, chắc đang bận việc nên ông ta vội vã cúp máy.
Thanh Pháp để điện thoại xuống.
Cậu lẳng lặng đứng một lát rồi mở cửa ra ngoài, Đăng Dương đã ăn xong, trong bếp có tiếng nước chảy.
Thanh Pháp đi vào bếp, Đăng Dương đang rửa chén, chỉ có hai cái nên anh không dùng máy rửa.
"Đăng Dương."
Thanh Pháp nhìn bóng lưng anh, "Anh có thể lựa chọn một sự tồn tại quan trọng hơn huyết thống không?"
Đăng Dương tắt nước rồi lấy khăn sạch lau khô chén, "Nhiều lắm, sao em hỏi vậy."
Ánh mắt Thanh Pháp trầm tĩnh, "Em thấy trên mạng, muốn nghe xem câu trả lời của anh thế nào."
Nhẹ nhàng bỏ chén vào tủ, Đăng Dương quay người lại rồi nhếch môi cười, "Vậy câu trả lời của em là gì."
Khóe môi Thanh Pháp cũng nhếch theo, "Giống anh."
——
Tin Trần Quốc Anh đá Trình Giản tàn phế truyền đi trong giới phú nhị đại vô cùng náo nhiệt.
Đỗ Hải Đăng hết sức hả hê.
Cả hai tên hắn đều chướng mắt!
Hôm nay hắn lại đến ở với Đỗ Bình An, y vẫn rúc trong chăn cả ngày.
Đỗ Hải Đăng cố ý lấy lòng Đỗ Bình An, cầm điện thoại tới cho y xem, "Đừng nằm trong chăn mãi thế, ra mà xem này, bạn thân Trần Quốc Anh của em đánh nhau với người ta đấy."
Cuối cùng Đỗ Bình An đã có chút phản ứng.
Nhưng cũng chỉ cựa quậy trong chăn.
Đỗ Hải Đăng phóng to video, ngồi bên cạnh tường thuật sinh động như thật, "Nguyên nhân gây ra là tranh giành một người đàn ông......"
"Anh không thấy mình phiền lắm à!" Đỗ Bình An bỗng nhiên vén chăn lên rồi hất tay Đỗ Hải Đăng ra, "Tránh xa em chút được không, cả ngày anh chẳng có việc gì làm hết à?"
Điện thoại văng đi, Đỗ Hải Đăng sững sờ, đôi mắt đầy ý cười lập tức lạnh lẽo.
Sau đó hắn nhếch môi cười khẩy, "Đỗ Bình An, mẹ kiếp anh mà còn tới thăm em nữa thì em nhớ tát anh mạnh vào nhé."
Hắn nhặt điện thoại lên rồi bỏ đi.
Đỗ Bình An hoàn toàn không sợ Đỗ Hải Đăng bỏ mặc mình thật, Đỗ Hải Đăng luôn cưng chiều y, đây cũng chẳng phải lần đầu y làm vậy.
Y nằm lại xuống giường.
Giây lát sau, y bật dậy như lò xo rồi cầm điện thoại mình lên.
Hôm nay nhóm Wechat của y toàn share video Trần Quốc Anh đánh Trình Giản.
Đỗ Bình An còn nghiêm túc hơn cả khi viết nhật ký, săm soi video từng giây.
Xem cái này không thấy, y lập tức lên mạng tìm video quay ở góc độ khác.
Rốt cuộc trong một video vô tình lướt qua đám đông, y ấn nút tạm dừng rồi nhìn chằm chằm bên phải, phía sau đám đông có một bóng người nhỏ bé, mờ đến nỗi không thể mờ hơn.
Mấy giây sau, đôi mắt đờ đẫn vô hồn mấy ngày nay của Đỗ Bình An vào thời khắc này hệt như cây khô gặp xuân, trời hạn gặp mưa, sáng đến kinh người.
Tìm được rồi, là Thanh Pháp, y biết chắc đó là Thanh Pháp!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co