62
Tiếng pháo sáng vẫn đang vang lên, máu xông lên não Trần Quốc Anh trong nháy mắt, tốc độ chảy quá nhanh làm huyệt thái dương của hắn nhức buốt, đầu óc choáng váng, tầm nhìn cũng mờ đi.
Gương mặt Thanh Pháp rất gần mà cũng rất xa.
Trần Quốc Anh siết chặt chiếc nhẫn, hơi nóng lan ra từ đầu ngón tay, nóng đến mức ngộp thở.
Chồng sắp cưới?
Thanh Pháp có chồng sắp cưới rồi sao?
Nói đùa gì vậy!
Hắn khó nhọc nhếch miệng, muốn tìm ra vẻ sơ hở trên mặt Thanh Pháp.
"Tiểu Pháp, đừng đùa kiểu này nữa."
Hắn quỳ một chân trên đất, Thanh Pháp nhìn xuống hắn, ánh pháo sáng phác họa đường viền hàm lạnh lẽo của cậu.
"Tôi chưa bao giờ đùa cả."
"Anh không tin!" Trần Quốc Anh hét lên, chiếc nhẫn lọt vào lòng bàn tay, hắn siết chặt rồi đứng dậy, nắm cả hai vai Thanh Pháp, trong mắt hiện ra tia máu, "Em vẫn chưa tin anh nên cố ý chọc tức anh đúng không? Giờ anh sẽ đi tìm Đỗ Bình An để nói rõ anh yêu ——"
Hắn không nói được nữa.
Vẻ mặt Thanh Pháp hết sức bình tĩnh, cũng không gỡ tay Trần Quốc Anh mà cứ thế lạnh lùng nhìn hắn nổi điên.
Cậu càng bình tĩnh thì Trần Quốc Anh càng không thể lừa mình dối người được nữa.
Điều hắn lo sợ đã thành sự thật.
Không phải hắn không cảm nhận được mà là không muốn nghĩ sâu xa, hắn sợ, hắn sợ Thanh Pháp không thích mình, vì vậy mới nóng lòng trói buộc Thanh Pháp bằng hôn nhân.
Răng hàm Trần Quốc Anh suýt bị nghiến gãy, giọng nói nặng nề như sắp giết người.
"Nó, là, ai!"
Thanh Pháp cười lạnh, "Anh không có tư cách để biết anh ấy."
"Anh hỏi em thằng đó là ai!" Trần Quốc Anh gần như phản ứng theo bản năng, hai tay bóp cổ Thanh Pháp.
Hắn kịp thời tỉnh táo lại, lập tức buông tay ra như bị bỏng, hai mắt đỏ ngầu đáng sợ, thở hổn hển nói, "Em là người của anh, cả đời này chỉ thuộc về anh! Ai dám đụng vào em thì anh sẽ phế nó!"
Thanh Pháp đưa tay lên xem đồng hồ, "Tôi chỉ thuộc về mình thôi. Anh nói xong chưa? Tôi phải về rồi."
Lúc này Trần Quốc Anh mới chú ý tới đồng hồ của Thanh Pháp, không phải hàng hiệu nên hắn cứ tưởng là đồng hồ bình dân, giờ trời tối mới thấy mặt đồng hồ là la bàn dạ quang.
Đây là đồng hồ thủ công được đặt làm riêng.
Thanh Pháp không đủ khả năng mua, cũng không phải thói quen của cậu.
Nhưng Thanh Pháp lại chịu đeo nó! Chỉ vì người đàn ông kia tặng!
Toàn thân Trần Quốc Anh căng cứng đến phát đau, cơ mặt co rúm lại, "Em càng che giấu cho nó thì kết cục của nó sẽ càng thảm. Nếu giờ em chịu chia tay thì anh có thể cân nhắc tha cho nó."
Thanh Pháp mỉm cười, "Tùy anh, tôi sẽ đồng cam cộng khổ với anh ấy."
Cậu đi về phía đường lớn, đi mấy bước lại dừng chân rồi nói câu cuối cùng, "Sau này đừng tìm tôi nữa, tôi không muốn anh ấy hiểu lầm."
Câu này đã hoàn toàn chọc giận Trần Quốc Anh, hắn nhìn theo bóng lưng Thanh Pháp, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất ——
Không thể để Thanh Pháp đi, nếu không sẽ vĩnh viễn mất cậu.
Đêm nay hắn phải chiếm được Thanh Pháp!
Thanh Pháp nghe tiếng bước chân nhưng chẳng chút nao núng, cậu sẽ không chọc điên Trần Quốc Anh mà không có sự bảo vệ nào.
Cậu biết rõ tính cách Trần Quốc Anh, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, dù Trần Quốc Anh thích cậu nhưng khi biết mình không chiếm được cũng sẽ bộc lộ bản tính, cưỡng ép cậu bất kể cậu có muốn hay không.
Thanh Pháp nhìn con đường trước mặt, nhịp tim cũng bắt đầu tăng nhanh.
Hôm nay không chỉ ngả bài với Trần Quốc Anh mà cậu còn muốn ngả bài với một người khác.
Cậu cố ý tiết lộ xưởng rượu Raphanus, với trí tuệ của Đăng Dương nhất định đang ở một chỗ nào đó gần đây.
Cậu đã từng hỏi Đăng Dương, "Anh có thể lựa chọn một sự tồn tại quan trọng hơn huyết thống không?"
Đêm nay sẽ biết câu trả lời.
Nếu đầu kia của cán cân là cha, anh trai, cháu ruột thì anh vẫn sẽ kiên định chọn em chứ?
Trên đời không có gì chắc chắn trăm phần trăm.
Vì vậy sau khi cậu thức tỉnh, mỗi một bước đều không dám sơ suất, không thể phạm sai lầm, sai một bước sẽ không bao giờ vãn hồi được nữa.
Nhưng vì là Đăng Dương nên cậu sẵn lòng tin tưởng, Đăng Dương sẽ là xác suất trăm phần trăm của cậu.
Trần Quốc Anh túm lấy cánh tay Thanh Pháp, ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào con đường.
Cùng lúc đó, một ánh đèn pha xua tan bóng tối, từ xa đến gần.
Tới rồi.
*
Nhưng không phải Đăng Dương.
Hai chiếc xe van lần lượt dừng lại, cửa xe mở ra, mấy người đàn ông cao lớn mặc đồng phục nhảy xuống.
Ánh đèn pin quét qua, "Ở đây cấm đốt pháo! Mau tắt đi......"
Nhân viên đi thẳng tới chỗ Trần Quốc Anh rồi giơ thẻ của Cục Môi trường Sinh thái lên, bắt hắn lập tức khôi phục trạng thái ban đầu và rà soát đỉnh núi để ngăn cháy rừng.
Bọn họ chỉ cản lại Thanh Pháp cho có lệ, cậu cũng chẳng lên tiếng mà bỏ đi, Trần Quốc Anh muốn đuổi theo Thanh Pháp nhưng bị mấy nhân viên giữ chặt, "Ê ê ê, đừng hòng bỏ chạy! Anh đã vi phạm quy định của núi Thiên Loan......"
Thấy Thanh Pháp đi tới giao lộ, Trần Quốc Anh nổi nóng, "Xéo đi, biết tao là ai không hả!"
Giọng nhân viên còn lớn hơn hắn, "Không cần biết anh là ai hết, đã làm trái quy định thì phải bị xử lý! Anh có biết cháy rừng nghiêm trọng cỡ nào không!"
Trần Quốc Anh chẳng thèm quan tâm, nếu không thể bài trí khung cảnh cầu hôn trên đỉnh núi Thiên Loan thì phía tổ chức đã báo trước với hắn rồi.
Đám nhân viên bao vây hắn chặt đến mức một giọt nước cũng không lọt, trơ mắt nhìn Thanh Pháp đi xa.
Bên kia, Thanh Pháp đi qua xe van thì một người trung niên hạ cửa xe xuống gọi cậu, "Cháu không có xe à, đúng lúc chú đang định xuống núi, quá giang không?"
Thanh Pháp nhớ Hoàng Đức Duy từng kể hồi Đăng Dương học lớp mười có kẻ hẹn anh sau giờ học, Đăng Dương dẫn thầy chủ nhiệm đi cùng.
Lần này là Cục Môi trường Sinh thái.
Thanh Pháp nở nụ cười thật lòng đầu tiên trong đêm nay, "Làm phiền chú ạ."
Xe van chạy xuống núi, tài xế nói huyên thuyên, thỉnh thoảng Thanh Pháp phụ họa vài câu nhưng cũng không lơ đễnh, đi qua ngã rẽ, một chiếc Land Rover xuất hiện rồi không xa không gần đi theo họ.
Thanh Pháp nhìn vào kính chiếu hậu, tài xế đang nói thời tiết ngày mai rất tốt, trong mắt cậu thấp thoáng ý cười.
Đúng vậy, ngày mai trời sẽ rất đẹp.
"Trần tổng, tài xế đón Nguyễn tiên sinh xuống núi rồi ạ, đích đến là căn hộ của ngài ở khu tập thể đại học Bắc Kinh." Trợ lý không biết Đăng Dương đang đi theo nên báo cáo hết sức chi tiết, "Tiểu Trần tổng vẫn đang bị chặn nên không xuống núi được, khoảng ba tiếng sau sẽ đi."
Đăng Dương dặn hắn làm một việc khác, "Hôm nay và ngày mai phải chú ý tin tức của đại học Bắc Kinh thật kỹ, nếu bị ém xuống thì cậu tìm mấy tờ báo lớn đăng bài rồi tung lên mạng luôn đi."
Anh đã thấy Thanh Pháp quay video.
Lần trước ở Nhị Thập Kiều, Thanh Pháp đột nhiên đổi điện thoại mới có pixel cao là để ghi hình Triệu Duy Phương.
Đăng Dương nhìn xe van phía trước, xoay tay lái rồi đột nhiên bật cười.
Trời sinh Thanh Pháp rất hợp câu cá, tuổi còn trẻ mà đã kiên nhẫn như thế, đối mặt với con mồi không kiêu không gấp, chờ đợi thời cơ cho một đòn trí mạng.
Theo thông tin anh nhận được thì học kỳ sau Triệu Duy Phương sẽ lên năm cuối, chẳng bao lâu nữa là tốt nghiệp.
Chỉ cần video của Thanh Pháp lộ ra ánh sáng thì mấy năm đại học của Triệu Duy Phương sẽ tan thành mây khói, cơ hội thực tập cũng vuột mất.
Hoàng Đức Duy gọi tới nên Đăng Dương cúp điện thoại của trợ lý.
"A Dương, tình hình sao rồi?" Hoàng Đức Duy ngủ một giấc dậy đã đến cửa nhà mình.
Còn đổi xe và tài xế nữa!
Đăng Dương nói ngắn gọn: "Có việc."
"Cậu còn ở xưởng rượu không?"
"Đang trên đường về nhà."
Hoàng Đức Duy cười nhạo, "Nhà gì chứ, ở một mình gọi là phòng ——" Hắn đột nhiên rú lên, "Á đù, đừng nói cậu ở chung với Thanh Pháp đấy nhé???!"
Đăng Dương chỉ cười không trả lời.
"Cậu đúng là không yêu thì thôi, đã yêu là tới bến luôn...... Bye!" Hoàng Đức Duy ghen tị cúp điện thoại.
......
Bị nhân viên cục bảo vệ môi trường đốc thúc, Trần Quốc Anh gọi người tới nhanh chóng dẹp hết đèn đóm, cảnh cầu hôn lãng mạn trước đó giờ chỉ còn là một đống hỗn độn.
Trần Quốc Anh đứng trước lan can nhìn cảnh đêm phồn hoa.
Một lát sau, hắn xòe lòng bàn tay nhớp nháp ra rồi ném mạnh chiếc nhẫn vào bóng tối.
Chiếc nhẫn lặng yên biến mất, Trần Quốc Anh móc túi lấy thuốc lá, rút một điếu ngậm vào miệng rồi châm lửa, trong làn khói lượn lờ, ánh mắt hắn tối tăm mờ mịt.
Hút thuốc xong, hắn lấy điện thoại ra, "Tra hết lịch trình gần đây của Thanh Pháp đi."
Ngón tay hắn nắm chặt lan can, chờ bắt được tên đàn ông kia, hắn nhất định sẽ cho gã sống không bằng chết!
*
Hôm sau trời vừa sáng thì một tài khoản nặc danh vạch trần trên Weibo.
Tựa đề đơn giản nhưng rất cuốn hút —— Giao dịch tình d/ục ở xưởng rượu Raphanus.
Kèm theo là video Triệu Duy Phương đang giới thiệu nữ sinh cho mấy người đàn ông.
Ảnh chụp các nữ sinh được làm mờ, tên cũng được tắt tiếng nhưng khuôn mặt và giọng nói Triệu Duy Phương cùng với mấy gã đàn ông đều rõ mồn một.
Vừa tung ra đã lập tức trở thành tin nóng.
"Xưởng rượu Raphanus ở vùng ngoại ô phía Nam thành phố đúng không? Tui còn mua rượu của chỗ này nữa chứ! Ọe, mắc ói!"
"Tui biết thằng ma cô này nè, sinh viên đại học Bắc Kinh đó!"
Sau khi biết là sinh viên đại học Bắc Kinh thì tin này càng hot hơn.
"Má ơi! Có người vạch trần kìa! Là Triệu Duy Phương học ngành công nghệ phần mềm ở đại học Bắc Kinh đó!"
"A a a! Trong ảnh toàn nữ sinh thôi, có khi nào là chụp lén không? Phải điều tra tới nơi tới chốn mới được!!!!!"
......
Chưa đầy nửa tiếng sau, video đã lan truyền khắp các nhóm chat của sinh viên đại học Bắc Kinh, nhóm chat lớp 2 khoa Sinh cũng hăng say bàn tán chuyện này.
[ Đờ mờ, Triệu Vĩnh cậu quen Triệu Duy Phương đúng không? Rốt cuộc có phải anh ta không vậy.]
Triệu Vĩnh lập tức phủi sạch quan hệ, [ Gặp nhau mấy lần ở buổi tuyên truyền thôi chứ có quen biết gì đâu.]
......
Trợ lý một mực chú ý hot search, gần nửa tiếng sau có người muốn xóa bài khỏi hot search, là mấy gã đàn ông khác trong video, nhưng Đăng Dương đã lên tiếng nên chẳng những không xóa được mà còn bị ghim ở hàng đầu.
Dư luận sôi sục, chưa tới giữa trưa đại học Bắc Kinh đã tuyên bố trên Weibo sẽ xử lý nghiêm chuyện này, sau khi điều tra xong sẽ lập tức đuổi học Triệu Duy Phương.
Triệu Duy Phương còn đang ngủ ngon lành ở xưởng rượu, đến chiều ngủ dậy lấy lại điện thoại thì điện thoại của hắn đã bị oanh tạc nổ tung, đọc tin xong Triệu Duy Phương run chân ngã khuỵu xuống đất, hấp tấp gọi cho Trần Quốc Anh.
Đợi thật lâu Trần Quốc Anh vẫn không nghe máy, hai mắt Triệu Duy Phương sáng lên, nghĩ ngay đến Thanh Pháp, hắn đã hỏi Triệu Vĩnh số điện thoại của cậu, thế là tìm số Thanh Pháp để gọi.
Reng, reng, reng......
Rõ ràng chỉ có mấy giây mà Triệu Duy Phương lại cảm thấy dài dằng dặc như một năm.
Sau lúc chờ đợi giày vò khốn khổ, rốt cuộc bên kia cũng bắt máy, Triệu Duy Phương gấp đến độ trong miệng đầy bọt máu, rối rít nói: "Đàn em, lần này chỉ có em mới giúp được anh thôi, em nhất định phải nói Quốc Anh giúp anh đấy nhé, anh sắp tốt nghiệp nên không thể bị đuổi học được, nếu không mười mấy năm đèn sách sẽ thành công cốc, còn bị ghi vào lý lịch nữa, tương lai và đời anh sẽ bị hủy hết!"
Hắn tức giận nghiến răng, "Đúng là xui xẻo mà, tối qua lại có phóng viên trà trộn vào, đều tại thằng phóng viên đáng chết kia! Rõ ràng đông người như vậy sao cứ phải nhè anh mà quay chứ!"
Trong ống nghe vang lên tiếng cười trong trẻo.
"Không phải đâu, anh hiểu lầm rồi."
Triệu Duy Phương chợt có một cảm giác rất quái dị, hắn khẩn trương nuốt nước bọt, "Em nói hiểu lầm gì cơ?"
Thanh Pháp bưng thức ăn cho cá tới cạnh bể kính, hai con cá đã mập hơn lúc mới đem về, cậu đưa tay múc một muỗng thức ăn rải vào bể rồi hờ hững nói: "Không phải phóng viên mà là tôi đấy."
"Đây là quà cảm ơn anh vì đã quan tâm tôi ở trường."
Thanh Pháp cúp máy trước.
Cậu nhìn màn hình, không kéo Triệu Duy Phương vào sổ đen.
Cậu cố tình để lộ với Triệu Duy Phương không phải là không có lý do.
Một tên tiểu nhân bỉ ổi không từ thủ đoạn để vươn lên, khi bị dồn vào đường cùng sẽ rất dễ đoán được cách làm của hắn.
Vừa tiếc mạng vừa muốn báo thù, cách tốt nhất chính là mượn dao giết người.
"Con dao" mà Triệu Duy Phương biết, có thể tìm tới lúc này, có năng lực, cũng có chung hiềm khích với hắn——
Trình Giản.
Mới hơn hai giờ, chuyện còn lại Thanh Pháp chỉ cần chờ đợi, cậu đứng dậy đi ra ngoài, về phòng thuê lấy sách.
Dạo này cậu đang chuyển dần đồ đạc của mình đến căn hộ ở đại học Bắc Kinh.
Cũng không có gì nhiều, chủ yếu là sách.
Trên đường cậu gọi điện cho Đăng Dương, tối qua cậu về căn hộ đợi một lát, Đăng Dương còn chưa về thì cậu đã tắm rửa đi ngủ trước.
Sáu giờ sáng, trong bếp có dấu vết của Đăng Dương, nồi cơm điện nấu cháo nhưng chẳng thấy anh đâu.
Gọi điện cho anh, thì ra Trần Tri Thiền không khỏe nên Đăng Dương đã tới đó.
Thanh Pháp cũng muốn đến, Đăng Dương cười nói, "Đừng lo, tại bà nhớ anh thôi. Ở nhà còn thiếu bộ đồ ăn, chiều anh về chở em đi mua, nhân tiện ăn tối luôn."
Thanh Pháp hỏi anh, "Đây có tính là hẹn hò không ạ?"
Cậu rất ít khi hỏi thẳng như vậy, giọng Đăng Dương trầm hơn, "Tính chứ."
Điện thoại ngừng một hồi mới kết nối, giọng nói trầm thấp từ tính của Đăng Dương giống hệt cuộc điện thoại buổi sáng, "Anh đang trên đường, sắp về rồi."
Khóe miệng Thanh Pháp cong cong, "Đừng vội, giờ em cũng đang trên đường mà."
"Đi đâu thế?"
"Dọn sách ạ." Ngữ khí Thanh Pháp chậm lại, "Có người tặng em một bộ truyện siêu anh hùng, em muốn đem nó về nhà trước."
Giọng Đăng Dương vẫn không thay đổi, "Ai tặng mà quan trọng vậy."
Lúc này Thanh Pháp đã sắp đến chung cư, từ xa nhìn thấy xe mình đậu dưới lầu, cậu dừng lại, khóe miệng vẫn nở nụ cười, "Một người quan trọng ạ."
"Anh lái chậm thôi nhé." Cậu nói, "Em đến nơi rồi, em cúp trước đây."
Thanh Pháp cất điện thoại rồi đi tiếp.
Vào chung cư lên lầu, sắp đến lầu ba, thời gian như quay ngược lại nửa năm trước, Trần Quốc Anh dựa vào cửa nhà cậu, tàn thuốc vương vãi dưới đất.
Hành lang chật hẹp tràn ngập khói trắng, mùi thuốc lá nồng nặc khiến người ta buồn nôn.
Trần Quốc Anh chậm rãi nhả khói, nhếch miệng cười, "Còn về nữa à, chẳng phải thằng kia giàu lắm sao, ngay cả nhà cũng không mua cho em hả?"
Thanh Pháp lạnh lùng nhìn hắn, "Anh tới đây làm gì."
"Bắt gian." Trần Quốc Anh cầm đầu lọc, điếu thuốc chưa cháy hết, hắn vứt xuống đất rồi chà mũi giày lên nghiền nát.
Trần Quốc Anh đè nén lửa giận.
Hắn đã nhận được lịch trình gần đây của Thanh Pháp, chỉ toàn đi học và về nhà, nếu là trước kia thì hắn sẽ tin ngay, Thanh Pháp chăm học nên thường xuyên ở trường là điều hết sức bình thường, nhưng từ sau đêm qua thì hắn tin cái rắm!
Hắn ác ý gằn từng chữ, "Nhưng hình như gian phu của em cũng chẳng chu đáo lắm nhỉ, chơi em cả đêm mà để em tự về thế này sao?"
Thanh Pháp đã quá quen thuộc, thậm chí còn cười khẽ, "Đâu phải ai cũng như anh, trong đầu chỉ toàn mấy thứ dơ bẩn. Hơn nữa......" Mỗi chữ của cậu đều vô cùng mạnh mẽ, "Dù anh ấy có đối với tôi thế nào thì tôi cũng sẽ vui vẻ chịu đựng."
Trần Quốc Anh tức quá hóa cười, "Tốt nhất em nên cầu nguyện cho thằng kia đừng bao giờ bị anh tìm ra." Ánh mắt hắn tối đi, "Giành người với anh à, chỉ sợ nó không có mạng để giành thôi."
Đúng lúc này, tiếng chuông đột ngột vang lên.
Điện thoại của Trần Quốc Anh lại reo.
Trần Quốc Anh định tắt đi nhưng liếc thấy tên người gọi thì nuốt khan một cái, không dám cúp máy.
Hắn trừng Thanh Pháp, hôm nay không bắt được người mà còn bị cậu cứa mấy nhát vào tim, hắn quyết định về trước, lúc đi ngang qua Thanh Pháp xuống lầu, hắn nghiến răng nghiến lợi, "Nếu dám kết hôn thì anh bảo đảm em sẽ hối hận."
Thanh Pháp im lặng.
Trần Quốc Anh nắm chặt điện thoại bước nhanh xuống cầu thang.
Đến tầng trệt, Trần Quốc Anh hít sâu mấy hơi rồi mới nghe máy.
"Chú tìm cháu có việc gì không ạ?"
Qua cửa xe, Đăng Dương đưa mắt nhìn Trần Quốc Anh lên xe, "Tối qua mày đi đâu."
Trần Quốc Anh lập tức chột dạ, "Cháu có đi đâu đâu......"
Đăng Dương lạnh nhạt nói, "Cục môi trường gọi điện tới rồi."
Trần Quốc Anh thầm chửi bậy rồi dứt khoát thừa nhận, "Thì đi cầu hôn thôi mà."
"Kết quả thế nào?"
Trần Quốc Anh trút hết nỗi lòng. "Em ấy không chịu! Em ấy có gian......" Trần Quốc Anh sửa lời, "Em ấy nói có chồng sắp cưới rồi."
Hắn hỏi ý Đăng Dương, "Chú nghĩ cách giùm cháu đi, phải làm sao mới cướp được em ấy về, cháu không thể sống thiếu em ấy được."
Tối qua trên đỉnh núi Thiên Loan, Đăng Dương đứng hơi xa nên không nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người, giờ nghe Thanh Pháp thừa nhận mình là chồng sắp cưới, dù là thật lòng hay gài bẫy Trần Quốc Anh thì tâm trạng Đăng Dương vẫn hết sức vui vẻ.
Ngay cả Trần Quốc Anh cũng cảm nhận được niềm vui của anh, hắn không khỏi thắc mắc.
Chẳng lẽ chú hắn làm hòa với người yêu rồi sao?
Trần Quốc Anh rầu rĩ, tối qua hắn vui phơi phới còn chú hắn phiền muộn, hôm nay thì ngược lại.
Đương nhiên Đăng Dương sẽ không chỉ cách cho Trần Quốc Anh mà tìm cớ đuổi hắn đi tìm luật sư.
Cất điện thoại, Đăng Dương không lên lầu mà nhìn cửa sổ nhà Thanh Pháp.
Gian phu.
Nhớ lại cách gọi bỏ lửng của Trần Quốc Anh lúc nãy, ngón trỏ được bảo dưỡng cực tốt gõ nhẹ lên tay lái bằng gỗ cứng, lông mày hơi nhíu lại.
......
Xe đã về, Thanh Pháp thu dọn hết sách vở, ảnh chụp của mẹ, khối pha lê lập phương rồi lấy chìa khóa xe dự phòng, lần lượt bưng mấy thùng giấy xuống lầu.
Trước khi lên xe cậu quan sát bốn phía, mặc dù không thấy bóng dáng Trần Quốc Anh nhưng vẫn cẩn thận lượn một vòng lớn rồi mới về khu tập thể đại học Bắc Kinh.
Giờ cậu không còn sợ Trần Quốc Anh và Đăng Dương chạm mặt nhau nữa.
Nhưng đây là mái ấm trong lòng cậu nên cậu không muốn Trần Quốc Anh tới quấy rầy.
Đậu xe xong, Thanh Pháp vừa xuống xe bưng thùng giấy ra thì một chiếc Maybach dừng lại bên cạnh.
Đăng Dương xuống xe rồi đi vòng qua đỡ lấy thùng giấy, "Xem ra anh về đúng lúc quá nhỉ."
Có Đăng Dương, hai người chỉ bưng đồ lên lầu một lần duy nhất.
Thanh Pháp mở thùng giấy, trước tiên lấy khung hình ra đặt vào hộc tủ rồi rút khăn giấy cẩn thận lau sạch mặt kính, sau đó lại đặt khối pha lê lập phương bên cạnh.
Thấy cậu loay hoay, sắc mặt Đăng Dương hiền hòa, đi tới ôm cậu từ phía sau, "Khi nào về lại soạn, đi hẹn hò trước đã."
Nói là hẹn hò nhưng thật ra là Đăng Dương đơn phương mua đồ cho Thanh Pháp.
Ăn uống, chi dùng, quần áo, Thanh Pháp rất ít khi quẹt thẻ nên Đăng Dương tự mình quẹt.
Áo sơmi cùng kiểu nhưng đủ màu, mỗi áo phối với một chiếc cà vạt, anh tự tay chọn lựa phối hợp.
Ham muốn hưởng thụ vật chất của Thanh Pháp rất thấp, cũng hiếm khi mặc đồ trang trọng nên giữ chặt Đăng Dương, "Đừng mua, em không mặc nhiều vậy đâu."
Đăng Dương lại gỡ mấy chiếc áo thun cổ chữ V đơn giản dúi vào ngực Thanh Pháp, xoa nhẹ đầu cậu, "Anh kiếm tiền cho em xài mà, mặc thử đi."
Thanh Pháp vừa định mở miệng thì Đăng Dương cúi người kề vào tai cậu cười nói: "Dù sao em cũng phải để anh chồng sắp cưới này có chút cảm giác thành tựu chứ nhỉ?"
Đây không phải lần đầu tiên Đăng Dương nói những câu tình tứ như vậy, nhưng lần này mặt Thanh Pháp nóng ran, ôm đống áo đi nhanh tới phòng thử đồ.
Cả khuôn mặt cậu đỏ bừng làm Đăng Dương cũng hơi kinh ngạc, anh ngẫm lại lời mình vừa nói.
Chồng sắp cưới sao?
Đăng Dương càng vui hơn, lại tiếp tục chọn đồ, lần này là quần dài.
Thay vì nói chọn thì phải nói gom mới đúng.
Thanh Pháp là móc áo hoàn mỹ, Đăng Dương cảm thấy cậu hợp với mọi kiểu dáng.
Ôm thêm một đống quần áo đến phòng thay đồ, bỗng nhiên liếc thấy hai người đi vào cửa hàng, cửa phòng thay đồ cũng vừa mở ra, ánh mắt Đăng Dương lóe lên, bước nhanh vào rồi đóng ập cửa lại.
Phòng thay đồ rộng hơn cả phòng vệ sinh ở nhà thuê của Thanh Pháp, hai người cũng không chật nhưng Thanh Pháp vẫn giật mình, kinh ngạc hỏi: "Sao vậy anh?"
Đăng Dương quay lưng ra cửa rồi cười khẽ: "Gặp người quen, em nói cuối tháng mới công bố kết hôn nên tạm thời tránh đi đã."
Ngoài cửa hàng, Trần Hào và bạn gái đang chọn quần áo.
Thanh Pháp không biết đó là Trần Hào nhưng nghe Đăng Dương nói, đôi mi dài của cậu rũ xuống, đáy mắt lộ vẻ áy náy, người cao ngạo như Đăng Dương mà lại vì cậu...... Lồng ngực cậu phập phồng mạnh, sau đó ngước mắt lên, kiên định nói: "Không cần tránh đâu, em ——"
Nửa câu sau bị một nụ hôn nóng rực chặn lại, Đăng Dương ôm eo Thanh Pháp đè vào gương, vừa mạnh mẽ vừa âm thầm cướp đi dưỡng khí của Thanh Pháp, hôn đến khi cậu thở không nổi, phải chống tay lên ngực anh thì mới chịu buông ra.
Môi Thanh Pháp bị anh hôn đỏ bừng, cậu thở hổn hển, đôi mắt nhạt màu như vừa ngâm nước, long lanh trong suốt, đầu ngón tay Đăng Dương lưu luyến vuốt ve cánh môi Thanh Pháp, khàn giọng nói, "Em mặc bộ này đẹp lắm."
Thanh Pháp vẫn đang thở d/ốc nhưng cũng nhịn không được cười, "Anh đang khen mình tinh mắt chứ gì?"
Đăng Dương cũng cười, anh cúi đầu tựa vào trán Thanh Pháp, "Không tinh thì làm sao thấy em ở quán bar được."
Nhắc tới quán bar, lông mi Thanh Pháp khẽ run.
Tối qua cậu đã định ngả bài với Đăng Dương, nhưng nơi này không thích hợp để ngả bài, cậu nghĩ ngợi rồi hỏi, "Tối nay ăn mì thịt bò không anh?"
——
Cô bé đang thuần thục cắt thịt bò thì có hai người vào tiệm.
Cô bé không ngẩng đầu lên, nghe thấy một giọng nói êm tai: "Hai tô mì thịt bò, lấy thêm trứng chần, đậu hũ kho và hai cái trứng luộc nữa nhé."
Giọng nói quá hay nên cô bé ngẩng đầu nhìn.
Trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ.
"Là anh à!"
Sau đó lại ngại ngùng đỏ mặt đặt dao xuống, lúng túng nắm tạp dề, "À, xin lỗi, anh cũng đâu nhớ em."
Thanh Pháp tươi cười, "Lần trước em cho anh trứng chần, đậu hũ kho, trứng luộc ngon quá nên lần này anh mới gọi đấy chứ."
Cô bé hết sức vui mừng, không ngờ anh đẹp trai này quay lại ăn mì thật, hơn nữa còn nhớ rõ mình!
Cô bé gật đầu lia lịa, "Hoan nghênh anh đến, vào trong ngồi đi! Em bưng mì ra ngay!"
Cửa hàng nho nhỏ được quét dọn rất sạch sẽ, quạt trần quay nhè nhẹ, Thanh Pháp tìm bàn lớn ngồi xuống rồi rút một đôi đũa đưa cho Đăng Dương trước, "Mùa đông năm ngoái em đã ăn tô mì nóng đầu tiên ở đây." Khóe miệng cậu cong lên, "Nên hôm nay dẫn anh đến ăn thử."
Đăng Dương tính nhẩm thời gian.
Có lẽ là khi Thanh Pháp bị Trần Quốc Anh quấy rối và cắt đứt quan hệ với cha mẹ nuôi.
Anh cầm đũa, "Chắc là ngon lắm nhỉ."
Đang nói chuyện thì cô bé bưng mì thịt bò đến, thịt nhiều hơn thấy rõ, trứng chần vàng óng thơm lừng, giờ cô bé mới chú ý tới Đăng Dương, trong lòng thầm xuýt xoa, bạn của người đẹp quả nhiên cũng đẹp xuất sắc!
Cô bé lại chạy về quầy bưng tới một đĩa lớn đậu hũ kho và trứng gà luộc.
Đến giờ ăn tối, hai người ăn chưa bao lâu thì khách lũ lượt kéo vào tiệm, quán ăn nho nhỏ bỗng trở nên náo nhiệt, hai người không nói gì mà yên lặng giải quyết đồ ăn trên bàn.
Lúc tính tiền, cô bé vẫn nói câu kia, "Anh nhớ ghé thường xuyên nha!"
Thanh Pháp mỉm cười gật đầu.
Sóng vai Đăng Dương đi ra quán mì thịt bò, trời đã tối hẳn, Thanh Pháp không có ý định lên xe mà đi dọc vỉa hè, Đăng Dương yên lặng theo sau cậu, đến một cây cầu vòm vắng vẻ, Thanh Pháp dừng lại ở nơi cao nhất rồi cúi đầu nhìn dòng nước bên dưới.
Ánh đèn đường tù mù nên không thấy nước chảy, chỉ thấy được mấy đốm sáng dập dờn.
"Anh biết rồi đúng không." Thanh Pháp quay đầu lại, bình tĩnh nhìn sâu vào mắt Đăng Dương, "Em đã cố ý tiếp cận anh."
Đăng Dương dừng lại cách cậu ba bốn bước, không ngờ Thanh Pháp sẽ ngả bài vào lúc này, nhưng cũng chẳng kinh ngạc lắm.
"Anh biết."
"Lúc nào?" Thanh Pháp hỏi, "Quán bar, hồ băng, quán cà phê?"
Đăng Dương không trả lời thẳng, "Cũng đâu quan trọng."
Ngón tay Thanh Pháp nắm lại, lòng bàn tay xưa nay luôn khô ráo lúc này rịn mồ hôi, "Nhưng em đang gạt anh mà."
Câu này vừa thốt ra thì không khí như đông lại.
Xe cộ và người đi đường thỉnh thoảng lướt qua phía sau, hai người cứ thế yên lặng nhìn nhau, thật ra cũng không lâu lắm mà chỉ giây lát sau Đăng Dương đã đi tới, anh xoa đầu cậu, rất nhẹ, cũng rất đau lòng.
"Em bơ vơ quá, đâu còn cách nào khác nữa."
Trong chốc lát, Thanh Pháp không thể cử động.
Trong lòng cuồn cuộn đủ loại cảm xúc khó tả, cậu đã tưởng tượng ra vô số phản ứng của Đăng Dương.
Cậu biết Đăng Dương sẽ không trách mình.
Nhưng câu trả lời của anh vẫn khiến cậu chấn động mạnh.
Quá khứ và hiện tại không ngừng đan xen, từ từ hiện lên trước mắt cậu, ngay cả mở miệng cũng khó khăn, "Anh không thấy em đáng sợ lắm sao?"
Trong mắt Đăng Dương chỉ có ý cười, "Nếu là anh thì sẽ càng đáng sợ hơn em nhiều."
Thanh Pháp trầm mặc, cậu nhìn chăm chú Đăng Dương hồi lâu rồi xoay người đi tiếp về phía trước.
Đăng Dương cũng đi theo nhưng giữ một khoảng cách thích hợp, đủ xa để không quấy rầy Thanh Pháp, lại đủ gần để khi cậu xảy ra bất trắc sẽ kịp thời chạy tới.
Bóng đêm càng lúc càng sâu, Thanh Pháp đi rất chậm, không có mục đích gì, xuống cầu lại đi dọc theo vỉa hè.
Chẳng biết đi được bao lâu, rốt cuộc cậu dừng lại.
Đưa tay sờ lên mắt.
Mi mắt ướt đẫm.
Lúc này mới giật mình, cậu khóc.
Cậu đã thề sẽ không bao giờ khóc nữa, thế mà cuối cùng vẫn khóc.
Xin lỗi các nàng nhiều để các cô chờ tôi lâu quá, toi xin lỗi lắm lắm luôn, trong đêm nay toi sẽ lên full bộ này và 2 ngoại truyện siêu siêu cute nhaaaa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co