Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

61

duongkieu263

Mẹ Đỗ càng khó thở hơn, muốn đuổi theo như một thói quen nhưng lại siết chặt tay, ngăn chặn sự dao động của mình.

Trước đây mỗi lần giận dỗi Đỗ Bình An đều như vậy, về phòng khóa trái cửa hoặc chạy ra khỏi nhà.

Tránh mặt, từ chối nói chuyện, sau đó có thể ép mọi người nhượng bộ.

"Đừng tìm nó." Chẳng biết mẹ Đỗ đang nói với người khác hay với chính mình, "Lần này không thể nhượng bộ được nữa."

Nói xong bà gọi Thanh Pháp ra vườn hoa.

Tú cầu mấy ngày trước còn nở rộ mà hôm nay đã héo khô, bông hoa cũng nhỏ đi, ngày mốt, có lẽ chưa đến ngày mốt chúng sẽ tàn hẳn.

Mẹ Đỗ kinh ngạc nhìn sững bụi hoa, tựa như đang nhìn chính mình, trong mắt chẳng có chút ánh sáng nào, "Xin lỗi, đây là cách duy nhất dì có thể nghĩ ra, dì hoàn toàn không thể đối mặt với nó được."

Thanh Pháp không tiếp tục đề tài này nữa mà đi tới ngồi xuống cạnh bồn hoa, kiểm tra bụi tú cầu một lát rồi quay lại ấm giọng hỏi: "Dì có muốn tú cầu nở lâu hơn không?"

Mẹ Đỗ hơi phân tâm, bà thoáng ngẩn ngơ rồi chậm chạp gật đầu.

Thanh Pháp tìm tới một cây kéo.

Sắc trời dần tối, cậu ngồi xổm trước bồn hoa, nghiêm túc cắt hết hoa rồi tỉa bớt cành lá.

Mẹ Đỗ nghĩ đến một khả năng, "Cháu muốn làm tiêu bản à?"

Giữ lại vẻ đẹp của chúng dưới dạng hoa khô.

Thanh Pháp ngẩng đầu lên, nắng chiều vàng vọt chiếu xuống, ánh sáng mờ nhạt thấp thoáng trong mắt cậu, "Không ạ, chỉ là dời sang chỗ khác để chúng phát triển tiếp thôi."

Thanh Pháp bỏ tú cầu vào hồ nước trong vườn hoa.

Mẹ Đỗ cứ tưởng do tác dụng tâm lý mà mình thực sự cảm thấy tú cầu khôi phục lại chút sức sống.

Bà thảng thốt: "Chẳng lẽ tú cầu phải trồng trong nước sao?"

"Tú cầu là loại hoa trồng trong đất nhưng nó thích nước lắm, sau khi nở hoa lần đầu, cắt hoa ngâm trong nước có thể kéo dài thời gian nở hoa của nó đấy ạ." Giọng Thanh Pháp trầm tĩnh nhẹ nhàng khiến thời tiết âm u ngột ngạt này cũng dịu đi, "Cấu tạo đài hoa tú cầu rất chắc nên có thể kháng bệnh, ngâm trong nước cũng không bị hư thối."

Mẹ Đỗ ngơ ngác nhìn tú cầu nổi đầy trong hồ, một lát sau, bà quay sang nhìn Thanh Pháp, "Cháu nói đâu chỉ là hoa đúng không."

Thanh Pháp không phủ nhận, "Cấu tạo cơ thể con người cũng vậy, yếu ớt mà kiên cường." Cậu chìm vào hồi ức, "Mẹ cháu lớn lên ở vùng sông nước nên sức khỏe không tốt lắm, cháu nhớ mỗi lúc giao mùa bà ấy đều bị bệnh, cầm vật nặng cũng khó."

"Hôm đó cháy nhà, bà ấy đã ngất mà vẫn tỉnh lại ôm cháu và em cháu xông ra khỏi lửa."

Thanh Pháp thả xuống đóa tú cầu cuối cùng, đưa mắt nhìn nó chìm dần vào nước, "Dì sẽ kiên cường hơn mình tưởng nhiều."

Rốt cuộc mẹ Đỗ rơi lệ, bà quay đầu đi rồi che miệng lại để ngăn mình khóc thành tiếng.

Thanh Pháp không nói nữa mà yên lặng ở cạnh chờ bà giải tỏa cảm xúc.

Sau khi khóc thỏa thuê, mẹ Đỗ lại nhìn Thanh Pháp, cảm giác của bà càng lúc càng mạnh, đây hoàn toàn không giống một cậu bé 18 tuổi.

Có lẽ từ nhỏ đã thấy đủ sắc màu cuộc sống, nếm trải hết mọi gian khổ nên giờ đây cậu mới cứng cỏi như sắt thép, trong trẻo như băng tuyết.

Mẹ Đỗ nhịn không được hỏi cậu, "Giờ dì phải làm sao đây?"

"Chuyển sang nơi khác tĩnh dưỡng giải sầu đi ạ." Thanh Pháp ra hiệu cho bà nhìn hoa tú cầu trong hồ, những bông hoa mới nãy còn héo úa giờ khắc này ngâm trong nước lại tràn đầy sức sống. "Bệnh của dì cần có một hồ nước."

Mẹ Đỗ ngây ngẩn cả người, bà không nghĩ tới điều này, nói đúng hơn là bà chưa từng nghĩ cho bản thân mình.

Thanh Pháp không nói nữa.

Nước hồ theo mương dẫn chảy đi, trong khu vườn yên tĩnh chỉ có tiếng róc rách, hoa tú cầu trong hồ dập dờn theo sóng nước lăn tăn, đẹp không sao tả xiết.

Thật lâu sau, đèn trong vườn sáng lên, vẻ sầu muộn trên mặt mẹ Đỗ dần vơi đi.

Bà không biết có phải Thanh Pháp ám chỉ gì khác hay không, nhưng bà đã thật sự giác ngộ.

Bà chưa bao giờ là đất của Đỗ Bình An, chỉ cần bà rời đi thì dù có muốn hay không Đỗ Bình An cũng phải tự tìm nước cho mình.

Rốt cuộc bà cũng nở nụ cười thật lòng đầu tiên sau một thời gian dài, "Cháu nói đúng, dì phải bồi dưỡng sức khỏe mới được, chẳng bao lâu nữa bệnh của dì sẽ không thể đi máy bay, nếu không đi thì sẽ hết cơ hội mất."

Thanh Pháp biết kế đến là thời gian gia đình họ bàn bạc với nhau nên từ chối ở lại ăn cơm rồi cáo từ ra về.

Cậu đi dọc con đường nhỏ chưa đầy một lát thì sau lưng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Đỗ Hải Đăng đuổi theo cậu.

Đèn đường hai bên không sáng lắm, Đỗ Hải Đăng nhìn Thanh Pháp bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

Hôm nay hắn mới biết suýt nữa Thanh Pháp đã thành em trai mình.

Đỗ Hải Đăng cảm thấy hết sức khó tin, nhưng giờ phút này trong nhà đang rối ren nên hắn cũng không có thời gian nghĩ thêm, giờ hắn mới tìm được cơ hội trịnh trọng cảm ơn Thanh Pháp, "Bác sĩ nói lần này mẹ tôi được bình an vô sự là nhờ trước đó có người cấp cứu, tôi biết đó là cậu, cảm ơn nhé."

Thanh Pháp không trả lời mà chỉ nói, "Ở cạnh bà nhiều một chút, giờ bà đang rất cần người bầu bạn."

Đỗ Hải Đăng gật đầu, "Bà muốn ra nước ngoài tĩnh dưỡng, tôi sẽ đi với bà." Hắn dừng lại một giây rồi nói tiếp, "Tôi biết Đỗ Bình An đang ở đâu, an toàn lắm, cậu đừng lo cho nó."

Thanh Pháp cũng biết, mỗi khi Đỗ Bình An tức giận sẽ lánh đến một nơi để chờ Đỗ Hải Đăng tìm mình.

Thanh Pháp lịch sự gật đầu, "Tạm biệt."

Cậu men theo con đường, ra cổng cư xá lại đổi hướng rẽ vào hẻm nhỏ bên trái để đến một sân chơi dành cho trẻ em.

Thanh Pháp vòng qua sân chơi, đi tới một ngôi nhà trên cây phía sau.

Ngôi nhà trên cây này là căn cứ bí mật của Đỗ Bình An và Đỗ Hải Đăng hồi bé.

Đỗ Bình An loạng choạng chạy đến nhà cây ẩn náu, dạo này thị lực y đã giảm xuống đáng kể, tầm mắt mờ mịt.

Y cực kỳ sợ hãi, ôm đầu gối run lẩy bẩy.

Chờ hồi lâu, rốt cuộc bên ngoài vang lên tiếng bước chân, sau đó có người đẩy cửa nhà cây ra.

Y lập tức ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẫm lệ chỉ có một tia sáng mong manh.

Đỗ Bình An không thấy rõ nên đành phải lên tiếng trước, "Anh......"

Y chợt im bặt.

Y ngửi thấy mùi tuyết tùng thoang thoảng.

Đúng là anh trai, nhưng lại không phải Đỗ Hải Đăng mà y tưởng.

Ngay cả căn cứ bí mật của bọn họ mà Đỗ Hải Đăng cũng nói cho Thanh Pháp biết......

Đầu Đỗ Bình An ong ong, đúng lúc này Thanh Pháp bật đèn điện thoại lên.

Ánh sáng đột ngột xuất hiện làm Đỗ Bình An vô thức nhắm mắt né sang một bên, giữa ánh sáng và bóng tối, trong đầu y chợt hiện lên một hình ảnh vỡ nát.

"Bé cưng không được nghịch lửa nghe chưa!"

Người phụ nữ mặc sườn xám màu tím nhạt vội vàng chạy tới lấy đi cái bật lửa từ tay thằng bé.

Thằng bé hậm hực xụ mặt, "Hôm qua anh cũng chơi mà!"

Người phụ nữ dở khóc dở cười, "Đó là anh đốt nhang giùm mẹ đấy."

Hình ảnh lại thay đổi, thằng bé sau ghế sofa hí hoáy cầm bật lửa đốt nhang.

"Mình cũng biết đốt mà!" Nó lẩm bẩm.

Cửa phòng ngủ bật mở, một người đàn ông vừa ngáp vừa đi ra, "Tùng Tùng không ngủ mà làm gì đó?"

Người đàn ông định đi tới, thằng bé hấp tấp nhét cây nhang cháy dở và bật lửa dưới ghế sofa rồi đứng dậy chạy tới chỗ người đàn ông, "Con muốn cha ôm con ngủ cơ!"

Người đàn ông cười to rồi bồng thằng bé về phòng.

......

Đỗ Bình An sững người, y hoảng hốt mở mắt ra, cố sức trợn to mắt để xua đi những hình ảnh này.

Không phải y!

Không phải y làm......

Sau đó y thấy được gương mặt Thanh Pháp.

"Biến đi!" Đỗ Bình An hoảng sợ tột độ, y lùi lại rồi lắc đầu liên tục.

Thấy vẻ sợ hãi khác thường của y, ánh mắt Thanh Pháp thoáng băn khoăn rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, "Không ai đến tìm em đâu."

Con ngươi Đỗ Bình An mở to, khuôn mặt Thanh Pháp và đứa bé kia cứ chồng chéo lên nhau, tim y đập loạn xạ, những ký ức đã lãng quên từ từ được lấp kín, mẹ, cha, Thanh Pháp, kể cả y......

Đỗ Bình An không chịu nổi, hoảng loạn đến mức sụp đổ, chỉ cảm thấy ánh mắt Thanh Pháp sắc lạnh đáng sợ.

"Không phải tôi......" Môi y run rẩy nói năng lộn xộn, "Anh đi đi, anh đi mau đi!"

Thanh Pháp nhạy cảm nhận ra có gì đó không ổn, cậu khẽ nhíu mày.

Đỗ Bình An đột nhiên im bặt rồi khóc nấc lên, gần như cầu khẩn, "Tôi sẽ dọn ra khỏi nhà họ Đỗ, tôi từ bỏ, tặng cho anh hết đó, anh đi mau lên được không?"

Giờ y không muốn gặp bất kỳ ai, lồm cồm bò dậy, "Không, tôi sẽ tự đi, không cần anh nữa......" Chân y tê cứng nên lại khuỵu xuống.

Trạng thái của y càng lúc càng bất thường, tim Thanh Pháp cũng đập dồn, cậu ngồi xuống gần Đỗ Bình An, "Không phải em cái gì, em đã làm gì?"

Nỗi sợ hãi của Đỗ Bình An đã lên tới đỉnh điểm, y khóc lóc túm chặt tay Thanh Pháp, "Anh ơi em xin lỗi, không phải em nghịch lửa đâu, em chỉ muốn đốt nhang giùm mẹ thôi......"

Thanh Pháp nghe hiểu mỗi một chữ của Đỗ Bình An nhưng khi ghép với nhau thì lại không hiểu, trong đầu lùng bùng như có vô số bàn tay đang giật mạnh dây thần kinh của cậu.

Cậu lặng người đi, thật lâu sau mới giật mình hất mạnh tay Đỗ Bình An rồi đứng dậy ra khỏi nhà cây.

Phía sau là tiếng khóc càng lúc càng lớn của Đỗ Bình An, Thanh Pháp mờ mịt nhìn quanh.

Giờ cậu rất đau, nhưng lại không tả được là đau chỗ nào.

Cậu đi dọc con đường, đến khi điện thoại trong túi rung lên thì mới hoàn hồn lại, không nhìn tên người gọi mà nghe máy.

"Chưa về nữa à?"

Trong bóng tối, giọng Đăng Dương mang theo ý cười.

Thanh Pháp áp chặt điện thoại vào tai.

Đăng Dương nhận ra có điều không ổn, "Em đang ở đâu?"

Thanh Pháp nhìn quanh, đầu óc hoàn toàn không thể hoạt động bình thường, "Có một cái cây, siêu thị, còn có thùng rác nữa."

"Đứng yên đó nhé, anh sẽ đến ngay!"

Nửa tiếng sau Đăng Dương đã tìm được.

Thanh Pháp nói đến nhà họ Đỗ nên anh khoanh vùng siêu thị gần đó.

Đăng Dương dừng xe rồi bước xuống, nhìn thấy Thanh Pháp vẫn áp chặt điện thoại vào tai, lẻ loi trơ trọi đứng cạnh thùng rác, trên mặt lộ ra vẻ đờ đẫn chưa từng có.

Từ xa vẫn có thể cảm nhận được nỗi bi thương của cậu.

Đăng Dương vội vã chạy tới, Thanh Pháp nghe tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên nhưng chưa thấy rõ, con ngươi tan rã từ từ tụ lại, cứ thế nhìn Đăng Dương.

Muốn khóc cũng chẳng khóc được.

Trong khoảnh khắc, Đăng Dương cảm thấy Thanh Pháp chỉ còn là một cái xác không hồn, tim anh đau đớn vô cùng, tiến lên ôm chặt cậu, truyền nhịp tim sang cho cậu.

"Không sao, chúng ta về nhà thôi."

Điện thoại tuột khỏi lòng bàn tay, Thanh Pháp níu chặt áo Đăng Dương như đang nắm lấy cọng rơm cứu mạng của mình.

Về đến nhà, Đăng Dương hâm nóng sữa cho Thanh Pháp, cậu không uống mà cởi nút sơmi, "Em muốn tắm......"

Ngón tay cậu run rẩy, làm thế nào cũng không cởi được nút.

Với trạng thái bây giờ của Thanh Pháp, đương nhiên Đăng Dương không yên tâm để cậu tắm một mình, anh ôm cậu rồi nhẹ giọng trấn an, "Để anh giúp em."

......

Trong bồn tắm xả đầy nước, Đăng Dương thả mấy quả bóng tắm giúp thư giãn.

Nước biến thành màu trắng sữa, bồn tắm rất lớn nên dư sức chứa hai người trưởng thành, Đăng Dương cởi đồ cho Thanh Pháp, mình cũng cởi áo khoác và quần dài rồi tắm sơ cho cậu, sau đó bế cậu vào bồn tắm lớn.

"Giờ em đừng nghĩ gì hết." Đăng Dương thả cậu xuống rồi xoa bóp huyệt thái dương cho cậu, "Thả lỏng tâm trí đi."

Vừa định bước ra khỏi bồn tắm thì Thanh Pháp ôm chầm anh từ phía sau, nước văng tung tóe lên áo Đăng Dương, "Đừng đi, đừng bỏ em lại một mình."

Đăng Dương xoay người ôm chặt cậu ngồi vào bồn tắm rồi dịu dàng hôn lên khóe mắt cậu, "Anh không đi đâu."

Thanh Pháp chủ động tìm môi anh, "Ôm em đi Dương."

Cậu rất muốn cảm nhận nhiệt độ của Đăng Dương.

Đăng Dương vuốt tóc cậu, để mặc Thanh Pháp vụng về gặ/m cắn, hai tay cậu cởi nút áo anh ra, vừa gấp gáp vừa hoảng loạn nên giật đứt mấy cái, nút áo rơi xuống bồn tắm.

Cổ áo Đăng Dương hở ra, yết hầu nhấp nhô, trở tay ôm eo Thanh Pháp rồi xoay người đè cậu vào thành bồn tắm, nước tràn ra lênh láng khắp sàn.

Anh biết hôm nay trạng thái Thanh Pháp rất bất ổn nên trong mắt không có dụ/c vọng mà chỉ có đau xót và dịu dàng, "Tỉnh lại đi em, tắm xong rồi ngủ một giấc, dù chuyện có lớn đến đâu thì ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc, chẳng phải em muốn ngắm mặt trời mọc sao, ngày mai chúng ta đi xem mặt trời mọc nhé."

Mắt Thanh Pháp vằn vện tơ máu, cậu thẫn thờ nhìn Đăng Dương, rốt cuộc lý trí trở về, lẳng lặng nhìn anh hồi lâu mới khàn giọng nói: "Ngày mai trời mưa mà."

Đăng Dương biết Thanh Pháp đã trở lại, anh tránh sang một bên rồi vuốt tóc cậu, "Ngày mốt."

"Ngày mốt bắt đầu thi rồi."

Đăng Dương bật cười, "Thứ Bảy."

Lần này Thanh Pháp im lặng mấy giây mới nói: "Thứ Bảy em có chuyện quan trọng phải làm."

"Vậy chờ em làm xong mọi chuyện đi." Đăng Dương chiều theo ý cậu.

Thanh Pháp đáp ứng.

Đăng Dương không ra khỏi bồn tắm mà ngâm chung với Thanh Pháp, sau đó lau khô người, mặc áo ngủ cho cậu rồi bế cậu về phòng.

Anh dỗ Thanh Pháp uống nửa ly sữa ấm, cậu nắm góc áo anh nhắm mắt lại.

Đăng Dương nằm im, chờ Thanh Pháp ngủ say mới cầm tay cậu bỏ vào chăn, để lại một ngọn đèn ngủ rồi lặng lẽ ra ngoài.

*

Đăng Dương lên sân thượng.

Hầu hết hoa trên giàn đều đã nở, trong đêm tỏa hương thơm ngát, Đăng Dương ngồi xuống tỉ mỉ kiểm tra hoa lá.

Phải bảo vệ hoa của cậu thật tốt, có sâu bọ phải lập tức xử lý ngay.

(yêu ai yêu cả đường đi lối về)

Ánh mắt Đăng Dương lạnh lẽo, sau khi đến nhà họ Đỗ, chuyện có thể khiến cảm xúc của Thanh Pháp mất khống chế như vậy chỉ có người thân mà thôi.

Người thân này không phải Đỗ Bình An mà chỉ có thể là cha mẹ Thanh Pháp.

Kiểm tra xong mọi chậu hoa, Đăng Dương lấy điện thoại ra nhắn tin.

[ Tìm hồ sơ giám định vụ cháy 13 năm trước của nhà họ Nguyễn đi.]

*

Hôm sau trời vừa sáng thì Đăng Dương nhận được tin hồi âm.

[ Trần tổng, không tìm được tài liệu liên quan ạ, chắc vì không có ai nhờ giám định, tôi đã liên lạc với lính cứu hỏa năm đó rồi, ngài có muốn gặp không ạ?]

Đăng Dương đang gõ chữ thì cửa phòng ngủ mở ra, Thanh Pháp đi tới, sau khi ngủ một giấc trạng thái của cậu đã tốt hơn nhiều.

Năm giờ trời bắt đầu mưa, trên sân thượng có tiếng lộp độp, Thanh Pháp lên sân thượng xem hoa cỏ rồi mới trở lại bàn ăn.

Hẹn thời gian gặp mặt xong, Đăng Dương để điện thoại xuống rồi mỉm cười hỏi cậu, "Hôm nay muốn ăn gì?"

Hoàn toàn không nhắc tới chuyện tối qua.

Thanh Pháp không muốn ăn nhưng nghe tiếng mưa rơi, cậu chợt nhớ ra hình như lâu rồi chưa ăn lẩu với Đăng Dương.

"Lẩu ạ."

Đăng Dương búng nhẹ vào trán cậu. "Nói bữa sáng trước đi."

"Bánh bao dứa ạ."

"Làm xong gọi em." Đăng Dương đứng dậy đi vào bếp.

Ngày mai bắt đầu thi, Thanh Pháp tạm thời gác lại mọi chuyện để tập trung ôn bài trước.

Một lát sau, Đăng Dương quay lại với bánh bao dứa, sandwich thịt bò, trứng cuộn rau củ, giăm bông nướng và hai ly cà phê.

Ăn xong phần của mình, Thanh Pháp hỏi Đăng Dương, "Hôm nay anh có đi làm không?"

"Không." Đăng Dương đặt ly cà phê xuống, "Nhưng lát nữa anh phải ra ngoài một chuyến."

Nghe anh nói phải ra ngoài, vẻ mặt Thanh Pháp ỉu xìu.

Ánh mắt Đăng Dương tràn đầy ý cười, "Anh sẽ về sớm, trưa nay nhất định sẽ ăn lẩu với em mà."

Trong phòng, người đàn ông từng chữa cháy cho nhà họ Nguyễn nhớ lại, "Tôi nhớ ghế sofa là nơi bị cháy nặng nhất, vải bọc ghế sofa và gối dựa đều là thứ dễ cháy, dưới gầm còn có ổ cắm âm sàn nữa."

Trợ lý rất giỏi tìm người, vụ cháy nhà họ Nguyễn là lần đầu tiên lính cứu hỏa này làm nhiệm vụ, còn thấy hai người bị thiêu chết nên nhớ rất rõ trận hỏa hoạn kia.

"Còn tìm được một cái bật lửa bị đốt cháy đen dưới ghế sofa và một thứ giống như chân nhang vậy."

"Theo kinh nghiệm của tôi, có thể là dải tua rua của ghế sofa bị bén lửa, loại này cháy vừa chậm vừa âm thầm, cả nhà đang ngủ nên không phát hiện kịp thời, đến khi lan tới ổ cắm âm sàn, ổ điện bốc cháy rất nhanh, hơn nữa đang là mùa hè, trời nóng ngủ li bì nên xác suất thoát thân cực thấp, hầu hết các nạn nhân đều bị ngộ độc khói, chết ngạt rồi mới bị thiêu cháy......"

"Đúng là kỳ tích thật, bà chủ nhà này trước khi chết còn cứu được con mình nữa...... Hai đứa bé trai thì phải, ôi......" Người đàn ông ngậm ngùi, "Tôi nhớ có một đứa ôm xác bà chủ nhà không buông, đội trưởng của chúng tôi cũng không gỡ ra nổi, còn một đứa không biết vì hoảng loạn hay vì còn nhỏ quá nên không khóc mà cứ run bần bật."

Trong lòng Đăng Dương đã có đáp án.

Nếu là nguyên nhân cháy bình thường thì hôm qua Thanh Pháp sẽ không rơi vào trạng thái như vậy.

Nguyên nhân cháy bất thường——

Đỗ Bình An.

Đăng Dương siết tay, đáp án này quá tàn khốc với Thanh Pháp, anh rất mong là mình nghĩ sai.

Trợ lý ở ngoài cửa, Đăng Dương ra dặn dò hắn mấy câu rồi hỏi, "Việc tôi dặn làm xong chưa?"

Trợ lý gật đầu, "Ngài cứ yên tâm, tôi đã sắp xếp thỏa đáng cho đám người Trần lão gia phái tới rồi, bọn họ sẽ không quấy rầy cậu Pháp nữa đâu ạ."

Đăng Dương lập tức rời đi.

Đợi anh đi xong, trợ lý gõ cửa vào phòng rồi lịch sự đặt một phong bì màu đỏ dày cộp lên bàn, "Hôm nay vất vả cho ngài rồi, đây là chút lòng thành của sếp tôi."

Người đàn ông lập tức từ chối, "Không không, các anh khách sáo quá, tôi có làm gì đâu."

Trợ lý mỉm cười, "Sếp tôi nói mười ba năm trước ngài đã làm rồi nên ngài xứng đáng được nhận ạ."

Bên ngoài vẫn đang mưa to, Đăng Dương đứng trước cửa nhìn mưa rơi một lúc lâu rồi mới lên xe bảo tài xế, "Đến chợ bán thức ăn đi."

Tài xế tưởng mình nghe lầm.

Đăng Dương lại lặp lần nữa, tài xế vội vàng bật định vị rồi lái xe đến chợ gần nhất.

......

Thanh Pháp vừa ôn tập xong sinh học tế bào thì điện thoại hiện ra thông báo tin nhắn Wechat của Đỗ Bình An.

Thanh Pháp không xem mà xóa ngay.

Để điện thoại xuống chưa bao lâu thì Đăng Dương về.

Anh mua xương bò, tủy bò, bò viên giã tay, thịt bò thái lát, một túi nguyên liệu nấu lẩu và một túi trái cây.

Thanh Pháp gấp sách lại rồi tới xách phụ, Đăng Dương cũng không cản, Thanh Pháp vào bếp mới mở túi ra, dưa, trái cây, rau củ cần thiết đều có nhưng tất cả đều chưa sơ chế, cậu lập tức đoán ra lý do.

Đăng Dương đã đến chợ mua.

Thanh Pháp từng đi siêu thị dưới lầu mấy lần, toàn bán đồ ăn đã sơ chế, đem về có thể bỏ thẳng vào nồi.

Đăng Dương cố ý đi chợ mua đồ ăn vì muốn cậu có việc để làm, không rảnh nghĩ đến chuyện buồn phiền nữa.

Thanh Pháp bỏ túi vào bồn rửa rồi lấy củ cải ra gọt vỏ, cậu cắt một khúc, chốc lát sau cậu quay lại, cầm một bông hồng được tỉa sinh động như thật đưa cho Đăng Dương, "Ăn đi anh."

Đăng Dương nhìn sắc mặt cậu rồi cầm lấy, "Đẹp vậy mà ăn thì tiếc lắm."

Thanh Pháp cười, nụ cười rất nhẹ nhưng không còn vô hồn nữa, "Anh cứ ăn thoải mái, ăn bao nhiêu em tỉa bấy nhiêu."

Thấy cậu cười Đăng Dương càng đau lòng hơn, rất muốn nói với Thanh Pháp ở trước mặt mình không cần kiên cường như vậy, nhưng lời ra đến miệng lại cảm thấy sáo rỗng.

Thế giới này đầy rẫy ác ý với Thanh Pháp, nếu muốn tự vệ thì điều đầu tiên cậu phải học là kiên cường.

Đăng Dương im lặng cắn một miếng củ cải tỉa hoa, hương vị ngọt thanh nhưng không hiểu sao lại đắng chát.

Trời đang mưa tầm tã mà trong bếp lại nóng hổi, Đăng Dương trộn salad chua ngọt ngon miệng, Thanh Pháp nấu một nồi lẩu bò thơm nức mũi.

Trong làn khói nghi ngút, Thanh Pháp bỗng nói nhiều hơn mọi ngày.

Cậu kể về những người tốt mình từng gặp khi đi làm thêm, cũng có một vài người xấu, Đăng Dương kiên nhẫn lắng nghe, đồ ăn trong đĩa vơi dần, lần này Thanh Pháp ăn hai chén cơm.

Cuối cùng rau củ còn thừa trong canh cũng bị Thanh Pháp vớt ra giải quyết sạch sẽ.

Cậu đang dùng cách này để Đăng Dương yên tâm rằng cậu không sao cả.

Cơm nước xong xuôi, Thanh Pháp lại ôn bài, Đăng Dương ở cạnh xử lý hồ sơ, mưa rơi ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, trong phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng tiếng bút viết sàn sạt và tiếng lật giấy, hai người yên lặng làm việc của mình cũng là một sự ấm áp khác.

Mưa đến chạng vạng tối thì tạnh, một cuộc điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.

Trên màn hình hiện lên 3.3.

Thanh Pháp bình tĩnh cầm máy, "Em đi nghe điện thoại đã." Cậu ra ban công.

Qua cửa sổ sát đất, Đăng Dương nhìn bóng lưng Thanh Pháp rồi cầm điện thoại gọi cho Trần Quốc Anh.

"Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận ——"

Đăng Dương cúp máy.

Cùng lúc đó, Trần Quốc Anh ho khan mấy tiếng trong điện thoại, "Mấy ngày nay công ty anh nhiều việc quá nên không rảnh gọi cho em."

Thanh Pháp không tin.

Trong nguyên tác, Trần Quốc Anh đang họp giữa chừng vẫn có thể bỏ lại nhân viên để chạy đi tìm Đỗ Bình An, nếu nói hắn biến mất mấy ngày vì bận việc thì khả năng gần như bằng không.

Nhưng chắc cũng không phải vì bị thương, vết thương của Trần Quốc Anh phải lành từ lâu rồi mới đúng, trừ khi hắn lại bị đánh.

"Sao không nói gì hết vậy?" Trần Quốc Anh rất muốn nghe giọng Thanh Pháp, hắn vừa tháo băng đau muốn chết, lần này ông nội hắn đánh quả là mạnh tay.

"Chẳng có gì để nói cả." Biết chắc tối qua Đỗ Bình An không đi tìm Trần Quốc Anh, Thanh Pháp định cúp máy.

Trần Quốc Anh nghẹn họng, sau đó lại nhịn không được cười, "Vậy để anh kể một chuyện, bảo đảm em sẽ có lời để nói ngay, Trình Giản kiện anh bị thua rồi."

Hắn dừng lại giây lát, thấy Thanh Pháp vẫn không phản ứng đành phải nói tiếp: "Mạnh Diệu...... chính là tiểu minh tinh kiện Trình Giản trong vụ sơ thẩm kia cũng ra mặt, Trình Giản bị kết án 12 năm tù, giờ nhà họ Trình không phục nên kháng cáo, bảo lãnh cho Trình Giản tại ngoại để chờ phúc thẩm."

Trên mạng chưa có tin tức nên Thanh Pháp cũng không rõ, giờ biết Trình Giản bị kết án 12 năm tù, cậu quay người lại, trong phòng khách Đăng Dương vẫn đang giải quyết hồ sơ, chỉ thấy được góc nghiêng rõ ràng của anh, Trần Quốc Anh vẫn đang nói trong ống nghe: "Anh tưởng chỉ có mấy năm thôi chứ, ai ngờ đến tận 12 năm, đoàn luật sư của chú anh quả là lợi hại......"

Lúc này Đăng Dương đột nhiên quay mặt nhìn ra ban công, qua cửa sổ sát đất, ánh mắt hai người giao nhau.

Khóe môi Thanh Pháp cong lên, Đăng Dương cũng cười nói gì đó rồi chỉ về phía phòng bếp, kéo ghế ra đi vào bếp.

"Mấy ngày trước——" Hơi thở Trần Quốc Anh nặng nề, "Em có gặp ông nội anh không?"

Thanh Pháp phát giác có gì đó không ổn, cậu đảo mắt, "Anh hỏi ngày nào?"

Trần Quốc Anh nói ngay, "Ông ấy tìm em nhiều lần lắm à?" Hắn sốt ruột hỏi, "Giờ em đang ở đâu? Nhà hay trường? Anh sẽ tới giải thích ngay."

Thanh Pháp gần như đã biết chắc đêm đó làm thí nghiệm xong, Đăng Dương ở khu tập thể chờ cậu không phải vì Trần Quốc Anh mà vì Trần Minh Nguyên tìm tới.

Trần Minh Nguyên đích thân tới nhà, xem ra Trần Quốc Anh đã nói ra cậu.

Trong lòng Thanh Pháp âm thầm toan tính, cậu bình tĩnh nói: "Không cần đâu."

Trần Quốc Anh sửng sốt, "Sao cơ?"

"Tôi và Đỗ Bình An cắt đứt quan hệ rồi." Thanh Pháp hời hợt nói, "Dù nó có đến tìm anh thì ông nội anh cũng không làm khó tôi đâu."

Trần Quốc Anh im lặng mấy giây, giọng hắn trầm xuống, "Em vẫn không tin anh sao?"

Thanh Pháp hỏi lại: "Tôi có thể tin gì ở anh chứ? Mới năm ngoái anh còn bắt tôi làm thế thân cho Đỗ Bình An mà."

Hiện giờ hai chữ "thế thân" hệt như một con dao đâm Trần Quốc Anh đau buốt, hắn không cách nào cãi lại, thở gấp mấy giây rồi dịu giọng nói, "Anh không gặp Đỗ Bình An nữa đâu, em nghĩ nhiều rồi, Đỗ Bình An......" Hắn cười lạnh một tiếng, vẫn còn rất khó chịu, "Người nó thích là chú anh cơ."

Nói xong hắn nhận ra có nghĩa khác nên giải thích ngay, "Em đừng hiểu lầm, anh bỏ nó không phải vì nó không thích anh mà vì ——" Rung động với em từ lâu rồi.

Lời còn lại bị Thanh Pháp cắt ngang, "Cúp đây."

Giờ Trần Quốc Anh đã hiểu thế nào là có miệng mà không thể nói, nhưng hắn mơ hồ nhận ra hôm nay tâm trạng Thanh Pháp không vui, có lẽ vì ông nội hắn nói những lời khó nghe, Trần Quốc Anh càng đau lòng hơn, gần như dỗ dành Thanh Pháp, "Anh chỉ nói một câu cuối cùng nữa thôi, đừng quên tiệc thử rượu thứ Bảy này nhé."

Vừa dứt lời thì Trần Quốc Anh nghe thấy tiếng cúp máy.

Sắc mặt hắn sa sầm, bảo tài xế, "Về nhà ông nội đi!"

Về nhà họ Trần, Trần Quốc Anh lập tức chạy đi tìm Trần Minh Nguyên.

Giờ này Trần Minh Nguyên thường hay đùa chim trong vườn.

Hắn ảo não hỏi: "Ông đã nói gì với em ấy vậy?"

Trần Minh Nguyên cầm một cây gậy dát vàng nạm ngọc, ung dung đùa chim, "Em ấy là ai."

Trần Quốc Anh tiến lên giật lấy cây gậy đùa chim, "Ông biết mà!"

Đương nhiên Trần Minh Nguyên biết rõ, ông ta hừ lạnh một tiếng, "Vừa gặp ông mày đã hỏi Thanh Pháp rồi."

"Ông à." Trần Quốc Anh lập tức đấm vai cho ông ta, "Tiểu Pháp không giống những người khác đâu, cháu hứa sau khi kết hôn với em ấy sẽ chăm chỉ làm việc, gầy dựng sự nghiệp lớn hơn cả chú nữa!"

Trần Minh Nguyên biết Trần Quốc Anh không làm được.

Dự án béo bở chục tỷ lần này cuối cùng lại lọt vào tay Đăng Dương, còn lâu Trần Quốc Anh mới theo kịp thủ đoạn và tầm nhìn của Đăng Dương nhưng Trần Minh Nguyên vẫn đánh giá cao hắn, tận hưởng sự xoa bóp của Trần Quốc Anh, "Thấy cháu quyết tâm như vậy ông mừng lắm."

Trần Quốc Anh nói ngay: "Ông đồng ý rồi đúng không?"

Trần Minh Nguyên im lặng cười cười.

Đương nhiên ông ta sẽ không đồng ý.

Thanh Pháp là trẻ mồ côi thân cô thế cô, còn là đàn ông không thể sinh con đẻ cái, không thể đem lại lợi ích và cháu nối dõi cho nhà họ Trần.

Ngày xưa nếu không phải Từ Kiều Âm mang thai Trần Quốc Anh thì còn lâu ông ta mới cho một người phụ nữ quê mùa vào cửa.

So với Từ Kiều Âm, Thanh Pháp dễ nắm thóp hơn nhiều.

Sinh viên xuất sắc của đại học Bắc Kinh, muốn tham gia nhóm thực tập nghiên cứu khoa học.

Cái nào cũng là điểm yếu của cậu.

Giờ Trần Quốc Anh chưa thấy quan tài chưa đổ lệ nên ông ta sẽ chiều theo bọn họ, dù sao cũng chẳng mang thai được.

Chờ thời cơ thích hợp, ông ta sẽ giải quyết gọn ghẽ Thanh Pháp.

Chỉ là......

Trần Minh Nguyên hơi băn khoăn, người ông ta sai đi theo dõi Thanh Pháp mỗi ngày đều báo cáo cậu ở trường học, chẳng lẽ Thanh Pháp ở luôn trong TSo? Đôi khi Trần Minh Nguyên lại có cảm giác bất an, cứ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.

Trần Quốc Anh cũng không tin Trần Minh Nguyên nhượng bộ sớm như vậy, nhưng giờ mục tiêu hàng đầu của hắn là mau chóng đưa Thanh Pháp về nhà, đến lúc có hôn thú ông hắn không chịu cũng phải chịu!

Hai người đều có ý đồ riêng hàn huyên một lát, chủ yếu là về hai vụ kiện của Trình Giản.

Trần Minh Nguyên nhắc Trần Quốc Anh, "Đi đâu nhớ đem nhiều vệ sĩ vào, con giun xéo lắm cũng quằn, huống hồ Trình gia lại không phải giun."

Trần Quốc Anh không quan tâm, hắn chẳng thèm coi Trình Giản ra gì, giờ hắn chỉ quan tâm một chuyện mà thôi.

Trần Quốc Anh chạy về phòng mình, trong phòng quần áo có một két sắt, hắn ngồi xuống nhập mật khẩu mở két ra, bên trong là mấy tấm ảnh của Từ Kiều Âm và chiếc áo len nhỏ xíu bà đan cho hắn, còn có một hộp đựng nhẫn bằng gỗ.

Trần Quốc Anh mở nắp hộp ra, chiếc nhẫn bạch kim có hai vòng tròn giao nhau vẫn sáng chói như xưa, một vòng nạm 13 viên kim cương, một vòng nạm 14 viên kim cương.

Mang ý nghĩa một đời một kiếp.

Đây là nhẫn cưới Trần Hào tặng cho Từ Kiều Âm, sau khi hai người ly hôn, Từ Kiều Âm để nhẫn lại rồi bỏ đi, Trần Hào vứt ngay vào thùng rác.

Trần Quốc Anh âm thầm nhặt về.

Hắn cúi đầu hôn chiếc nhẫn một cái, tim đập như trống trận.

Sau buổi tiệc thử rượu, hắn sẽ dẫn Thanh Pháp lên đỉnh núi nhìn xuống thành phố rồi cầu hôn bằng chiếc nhẫn này.

Chỉ mới tưởng tượng khung cảnh kia Trần Quốc Anh đã lộ ra ý cười, bấm điện thoại gọi cho thư ký.

"Liên hệ với công ty tổ chức sự kiện tốt nhất đi, tối thứ Bảy tôi muốn có một buổi cầu hôn thật lãng mạn trên đỉnh núi."

......

Trong phòng làm việc, Đăng Dương nhận được báo cáo Trần Quốc Anh đã xuất viện và trở về nhà họ Trần.

Anh tắt điện thoại rồi tiếp tục nhìn màn hình.

Trong tài liệu chỉ có hai nội dung.

Ngày 3 tháng 3 năm 20XX.

Trần Quốc Anh.

Đăng Dương phân tích thật lâu nhưng vẫn không tìm ra sự liên quan giữa hai điều này.

Đang suy tư thì Thanh Pháp gõ cửa, "Đăng Dương."

Đăng Dương tắt màn hình, "Vào đi em."

Thanh Pháp bưng vào một tách cà phê có hương thơm rất quen thuộc, Đăng Dương đứng dậy cầm lấy, "Sao lại pha cà phê vậy?"

"Thư giãn chút xíu ấy mà."

Đăng Dương đổi cà phê sang tay kia rồi xoa đầu cậu, nhếch môi nói: "Anh cho mình nghỉ phép rồi. Mấy năm nay cộng lại cũng được ba tháng."

Anh sẽ không nghỉ vô cớ, Thanh Pháp khó tránh khỏi thắc mắc, "Anh muốn đi câu cá à?"

Đăng Dương dời tay xuống ôm người vào lòng, rõ ràng trong phòng chỉ có hai người nhưng anh vẫn hạ thấp giọng, chậm rãi nói bằng thanh âm đầy mê hoặc kia: "Ừ, muốn câu cá nhưng phải chờ em đã. Từ giờ trở đi anh sẽ nghiêm chỉnh thực hiện nghĩa vụ của bạn trai."

Hơi thở ấm áp phả vào tai Thanh Pháp nhồn nhột, làn da trắng muốt dần đỏ lên một mảng, cậu hỏi: "Nghĩa vụ gì ạ?"

Đăng Dương bật cười làm lồng ngực rung theo, "Như hình với bóng."

Mấy pà đọc hết chương này đi ngủ đi mà, trễ lắm rồiiiii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co