64
Trần Quốc Anh nhìn thấy ánh đèn trên tầng ba từ dưới lầu.
Đầu xe tông thẳng vào thùng thu gom quần áo cũ, thậm chí hắn còn chưa tắt máy xe mà đã lao thẳng lên lầu.
Hắn phải phế tên gian phu kia ngay lập tức!
Không biết vì tác dụng của rượu hay vì chạy quá nhanh mà Trần Quốc Anh thở hồng hộc, hắn dồn hết sức lực vào chân, cửa sắt rỉ sét rung ầm ầm làm mấy mảnh vụn rơi xuống.
Mặt đất cũng rung theo.
"Thanh Pháp! Mở cửa ra!" Hai mắt hắn đỏ như máu.
Đăng Dương khép sách lại.
Thanh Pháp giữ sách rất kỹ, những dòng ghi chú trên sách hệt như đánh máy, tinh tế xinh đẹp, chỉ có cuối trang hơi nhăn vì đọc nhiều lần.
Anh để nhẹ vào ngăn kéo.
Sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Cửa đột ngột bật mở, thứ đầu tiên đập vào mắt Trần Quốc Anh là chiếc áo choàng tắm trắng như tuyết, thân hình cao lớn này hiển nhiên không phải là Thanh Pháp.
Mẹ kiếp!
Còn dám tự mình mở cửa à!
Gân xanh của Trần Quốc Anh nổi lên, lập tức vung nắm đấm tới, "Gian phu ——"
Cửa mở nửa cánh, ánh đèn sáng ngời trong phòng chiếu vào gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, con ngươi đen thẫm sâu hun hút.
Lúc này Trần Quốc Anh mới hoàn toàn thấy rõ anh.
Những lời chưa kịp thốt ra kẹt lại trong cổ, Trần Quốc Anh từ tức giận chuyển sang kinh ngạc, cơn say cũng tan biến sạch, hắn lập tức thu lại nắm đấm, đầu óc trong nháy mắt trở nên trống rỗng.
Hắn mấp máy môi, thanh âm thốt ra từ lồng ngực, "Chú...... Chú, sao chú lại ở đây?"
Người mở cửa chính là Đăng Dương, điều này có nghĩa gì đã rõ rành rành.
Nhưng Trần Quốc Anh không thể nào tiếp thu được, dù lúc này Đăng Dương có viện những lý do hoang đường quái đản như vào nhầm nhà hoặc tới đây mượn chỗ tắm rửa thì Trần Quốc Anh cũng sẽ lừa mình dối người tin ngay.
Ánh mắt hắn tràn ngập vẻ cầu khẩn.
Nhưng Đăng Dương vẫn đứng bất động rồi ung dung thốt ra bốn chữ, "Hẹn hò lén lút."
Bốn chữ này đã hoàn toàn đập tan ảo tưởng lừa mình dối người của Trần Quốc Anh, nhất thời đầu hắn đau như sắp nứt, khóe miệng co rúm, mấy giây sau mới nặn ra một nụ cười cực kỳ khó coi, "Chú......"
Đúng lúc này cửa phòng tắm mở ra, động tác đầu tiên của Đăng Dương là khép cửa lại.
Anh quay đầu nhìn Thanh Pháp từ trên xuống dưới.
Cậu mới tắm xong, mái tóc ẩm ướt hơi xoăn lại, nút áo ngủ cài kín.
Lúc này Đăng Dương mới buông tay, cánh cửa cũ kỹ từ từ mở ra, đến khi đụng tường mới dừng lại.
Trần Quốc Anh không nói nên lời, ánh mắt hắn xuyên qua bả vai Đăng Dương dán chặt vào Thanh Pháp.
Cậu vừa tắm xong, gò má bị khí nóng hun ửng đỏ, mái tóc ẩm ướt xoăn lại, trên người mặc áo ngủ màu vàng nhạt, điềm tĩnh đứng sau lưng Đăng Dương, không còn vẻ lạnh lùng xa cách mà rốt cuộc đã gần gũi hơn, nồng đượm khói lửa nhân gian.
Đây là lần đầu tiên Trần Quốc Anh nhìn thấy dáng vẻ này của Thanh Pháp, nói đúng hơn là trước kia hắn hoàn toàn không có cơ hội để thấy.
Thì ra sau khi tắm xong, tóc Thanh Pháp sẽ xoăn lại.
Hai hàm răng Trần Quốc Anh bắt đầu run lên, hắn nghiến chặt răng hàm, hắn đã vào nhà Thanh Pháp nên biết chỗ cậu đang đứng là phòng tắm, một người mặc áo choàng tắm, một người mặc áo ngủ, ai nhìn vào cũng biết họ mới làm gì!
Nếu là người khác thì đã bị Trần Quốc Anh đánh chết ngay tại chỗ.
Nhưng đây là ——
Đăng Dương!
Người chú mà Trần Quốc Anh sợ nhất, tôn kính nhất, là mục tiêu cả đời của hắn.
Không dám chửi, không dám đánh, bắp thịt toàn thân Trần Quốc Anh căng cứng, da mặt và cổ biến thành màu đỏ tím, hơi thở càng lúc càng nặng nề, hắn thực sự không thể ở đây được nữa, chỉ muốn thoát khỏi nơi ngột ngạt này.
Nhưng Đăng Dương không buông tha cho hắn, "Thấy người sao không chào."
Trần Quốc Anh buộc lòng phải dừng lại, hắn nuốt nước bọt mấy lần, mùi rỉ sắt nồng nặc và vị đắng nghét tràn ra từ kẽ răng, "Thanh ——"
"Đó là trưởng bối của mày đấy." Đăng Dương ngắt lời hắn, trên mặt lộ vẻ không vui, "Ai cho mày gọi thẳng tên hả."
Trong mắt Trần Quốc Anh lập tức hiện ra vô số tia máu, hắn cúi đầu xuống, "Cháu không biết phải gọi thế nào cả."
Đăng Dương kiên nhẫn lạ thường, "Tháng sau tụi tao kết hôn, mày gọi tao thế nào thì gọi em ấy thế nấy."
Gọi Thanh Pháp bằng chú, điều này đối với Trần Quốc Anh còn khó chịu hơn cả chết, nhưng thấy ánh mắt Đăng Dương càng lúc càng nóng nảy, rốt cuộc hắn nhắm mắt lại rồi lí nhí nói nhanh, "Chào buổi tối chú Nguyễn."
Nói xong hắn định bỏ đi.
Đăng Dương lại mở miệng, "Mày lái xe à?"
Trần Quốc Anh chợt hiểu ra chuyện gì nên giật mình ngẩng đầu lên, Đăng Dương chìa tay ra, "Điện thoại."
Trần Quốc Anh đành phải giao nộp điện thoại.
Sau đó Đăng Dương lấy điện thoại của Trần Quốc Anh gọi cho cảnh sát giao thông báo địa chỉ, trả lại điện thoại rồi hờ hững nói: "Xuống lầu chờ đi."
Trần Quốc Anh hấp tấp lao xuống lầu.
Đăng Dương đóng ập cửa, vừa quay người lại thì lập tức đối diện với ánh mắt Thanh Pháp.
Nãy giờ cậu vẫn luôn nhìn anh.
Đăng Dương lập tức thu lại vẻ mặt sắc bén, anh tới trước cửa phòng tắm kéo một chiếc khăn khô lau đầu cho Thanh Pháp, "Tới xem thử đi."
Anh ôm eo cậu đến trước cửa sổ.
Vạch màn cửa ra, dưới lầu có mấy người đang đứng, một bảo vệ ngồi xổm đầu xe Trần Quốc Anh chụp ảnh, thùng thu gom quần áo cũ bị đụng hỏng, có người hét lớn, "Số xe A6688 của ai thế?!"
Lúc này Trần Quốc Anh đã ra khỏi chung cư, chẳng thèm đoái hoài mà im lặng lên xe ngồi vào ghế lái.
Toàn thân hắn đầy mùi rượu, đứng xa vẫn có thể ngửi thấy, bảo vệ chụp ảnh xong thì chạy ra một góc gọi điện thoại.
Không ngờ bọn họ nói đã đến cổng khu phố.
Trần Quốc Anh hoàn toàn không quan tâm, hắn xoay tới xoay lui trong xe, rốt cuộc tìm thấy hộp thuốc lá ngay cạnh tay mình, hắn rút một điếu rồi ngồi thừ hồi lâu, rốt cuộc châm lửa mới phát hiện đốt trúng đầu lọc.
"Mẹ!"
Hắn vứt bật lửa đi rồi nắm chặt điếu thuốc trong tay, lòng bàn tay bỏng rát cũng mặc kệ.
Hắn đã hiểu ra tất cả.
Đăng Dương gọi hắn đến câu lạc bộ quyền anh, ở bệnh viện để mặc Trần Minh Nguyên đánh hắn đều là vì Thanh Pháp!
Chú......
Sau này Thanh Pháp sẽ là chú hắn......
Trần Quốc Anh nổi điên, nện mạnh hai tay lên vô lăng rồi gân cổ gào thét làm đám người xem náo nhiệt sợ hãi lùi lại, đúng lúc này cảnh sát giao thông chạy tới gọi hắn, "Xuống xe!"
Trần Quốc Anh mắt điếc tai ngơ, điên tiết nện thêm một cú làm tay lái vỡ ra, tay hắn bị cứa đứt, máu chảy ồ ạt, hắn càng thêm nóng nảy đập tay lái, cảnh sát giao thông vội vã gọi đồng nghiệp tới, ba người hợp sức kéo Trần Quốc Anh xuống xe.
"Mẹ kiếp đừng đụng vào tao!" Trần Quốc Anh gào thét, vừa định đánh người thì ánh mắt liếc qua lầu ba.
Không thấy rõ lắm, chỉ thấy được hai bóng người đứng bên cửa sổ.
Trần Quốc Anh biết đó là ai nên lập tức ỉu xìu, nhắm mắt lại ngăn nước mắt trào ra, để mặc cảnh sát giao thông tới cạnh đo nồng độ cồn.
"280ml!"
Đám người vây xem ồ lên xôn xao.
Đăng Dương thả màn cửa xuống.
Một lát sau, Trần Quốc Anh bị cảnh sát giao thông áp giải đi, dưới lầu cũng yên tĩnh lại.
Tóc Thanh Pháp đã gần khô, Đăng Dương lấy khăn ra rồi vuốt tóc cậu, không còn xoăn nữa, anh ném khăn mặt lên tay vịn ghế sofa, "Giờ ngủ nhé?"
Thanh Pháp vẫn nhìn anh, hồi lâu sau mới gật đầu, "Dạ."
Trong lúc hai người nghỉ ngơi thì nhà họ Trần sáng đèn suốt đêm.
Nói chuyện điện thoại xong, Trần Minh Nguyên không muốn ngủ mà ở phòng khách chờ Trần Quốc Anh, đến hừng đông Trần Hào chỉ về một mình.
"Nó đâu rồi?" Trần Minh Nguyên sốt ruột đến độ bốc hỏa.
"Lần này nó gây chuyện lớn quá nên ít nhất phải tạm giam năm ngày." Vẻ mặt Trần Hào hết sức tiều tụy, còn một chuyện ông ta không nói ra, Trần Quốc Anh có vẻ rất khác thường nhưng ông ta gặng hỏi thì hắn không chịu nói, bận rộn suốt đêm mất ngủ, Trần Hào chỉ biết đổ hết tội lỗi lên đầu Đăng Dương, ông ta ngập ngừng, "Con còn nghe được một chuyện nữa——"
Thấy ông ta không nói tiếp, Trần Minh Nguyên thúc giục, "Chuyện gì?"
Lúc này Trần Hào mới nói: "Nghe nói chính A Dương đã gọi cho cảnh sát giao thông." Ông ta ho khan mấy tiếng, "Con đã nói từ lâu rồi, A Dương chẳng có chút tình cảm nào với cái nhà này và chúng ta đâu, đúng là Quốc Anh phạm lỗi nhưng dạy dỗ nó là được rồi, cần gì phải làm to chuyện như vậy, tạm giam mấy ngày không quan trọng, nhưng việc này đồn ra thì Trần gia sẽ thành trò cười cho xem."
Nghe Trần Hào nói xong, tay Trần Minh Nguyên run lập cập, lập tức gọi cho Đăng Dương.
Lúc này Đăng Dương và Thanh Pháp đang ăn sáng, Đăng Dương nhận điện thoại, ngay cả Thanh Pháp cũng nghe rõ tiếng mắng của Trần Minh Nguyên.
"Đăng Dương, mày muốn tao chết thì cứ nói thẳng đi, nhưng tao mà chết thì di sản của tao cũng không lọt vào tay mày đâu!"
Đăng Dương gắp cho Thanh Pháp một cái bánh bao áp chảo, đây là lần đầu tiên anh làm nhưng bề ngoài không thua gì bánh ở tiệm, "Ăn thêm cái nữa đi."
Nói xong mới trả lời Trần Minh Nguyên, "Con không hiểu ý cha."
Trần Minh Nguyên thính tai nghe thấy, "Mày vừa nói chuyện với ai đấy?"
"Chồng sắp cưới."
Chuyện xảy đến dồn dập, hai mắt Trần Minh Nguyên thoáng chốc tối sầm, bàng hoàng hỏi, "Chồng sắp cưới của ai?"
"Con." Đăng Dương cũng gắp cho mình một cái bánh bao áp chảo, "Đang định báo cha biết đây, tháng sau tụi con sẽ kết hôn. Cha không cần gặp em ấy ngay đâu, tiệc cuối tháng này em ấy sẽ đến dự."
"Còn lâu tao mới đồng ý!" Trần Minh Nguyên giận dữ. "Tao cũng không cho nó dự tiệc nhà họ Trần!"
"Con chỉ báo cha biết chứ đâu có hỏi ý cha."
Trần Minh Nguyên chẳng còn đoái hoài gì tới chuyện của Trần Quốc Anh nữa, tức giận cúp máy.
Đăng Dương cũng không thèm quan tâm, để điện thoại xuống, cảm nhận được ánh mắt của Thanh Pháp, anh không ngẩng đầu lên mà chấm bánh bao vào đĩa giấm, "Xót anh à?"
Thanh Pháp biết quan hệ giữa Đăng Dương và Trần Minh Nguyên rất xa cách, nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy ác ý của Trần Minh Nguyên đối với Đăng Dương, cậu nhìn anh rồi nói, "Dạ."
Cậu thẳng thắn thừa nhận khiến Đăng Dương khựng lại.
Cũng không phải Đăng Dương quan tâm đến Trần Minh Nguyên, bao năm nay anh đã quen rồi, vì theo họ mẹ nên Trần Minh Nguyên luôn xa lánh và đề phòng anh.
Ông ngoại vừa qua đời, Trần Minh Nguyên đã bắt anh "nhận lại tổ tông".
Sau khi bị anh từ chối, Trần Minh Nguyên lập tức nói câu "Lẽ ra hồi đó không nên sinh mày ra".
Những lời tương tự anh đã nghe nhiều đến mức miễn dịch.
Anh vui vì Thanh Pháp xót xa cho mình, sau khi lựa chọn ngả bài, cậu đang dần mở lòng với anh.
Đăng Dương nhếch miệng cười, anh để đũa xuống rồi nói cho Thanh Pháp một tin mới, "Người của Trình Giản đến rồi, giờ đang ở dưới lầu."
Nửa tiếng trước anh nhận được báo cáo, là hai gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi.
Trình Giản ra tay nhanh hơn Thanh Pháp dự đoán, cậu cũng để đũa xuống, "Lát nữa em sẽ ra ngoài một chuyến." Còn chủ động nói với Đăng Dương, "Đến nhà nhận nuôi em."
Chín giờ sáng, Thanh Pháp ra cửa.
Sau khi xuống lầu, cậu không lái xe mà vào siêu thị đầu phố mua một túi bánh mì ngọt.
Là nhãn hiệu lâu đời mà giờ rất ít thấy.
Lần đầu tiên Triệu Huệ Lâm đón cậu về đã chuẩn bị quà chào mừng cậu, chính là loại bánh mì ngọt này.
Lúc tính tiền, Thanh Pháp lấy điện thoại ra bật camera trước chụp nghiêng một tấm, sau đó thản nhiên trả tiền rồi xách túi bánh mì ra khỏi siêu thị.
Cậu không đi tàu điện ngầm mà đến trạm xe buýt của đại học Bắc Kinh.
Chuyến xe này hết sức quen thuộc vì năm ngoái cậu thường xuyên đi, qua hai mươi trạm, xuống xe đi bộ thêm 25 phút là đến "nhà" cũ của cậu.
Đang là ngày nghỉ, cũng không phải tuyến đường phổ biến nên xe còn rất nhiều chỗ trống, Thanh Pháp là người đầu tiên lên xe, đi thẳng đến dãy ghế cuối cùng ngồi xuống.
Cậu nhìn tới trước, khi cửa xe sắp đóng thì một gã đàn ông tướng mạo bình thường bước lên xe.
Mặc áo polo màu xám, tuổi ngoài ba mươi.
Hắn liếc nhìn Thanh Pháp trước rồi mới quét mã trả tiền, đi tới cửa sau, một tay nắm vòng treo, làm bộ xem điện thoại.
Thanh Pháp cũng đang xem điện thoại.
Cậu nhìn bức ảnh vừa chụp, ngoài siêu thị có hai người đứng trước thùng rác, một người chính là gã mặc áo polo xám này, gã còn lại mặc sơmi jean ngắn tay.
Thanh Pháp cất điện thoại rồi đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài.
Hôm nay nắng đẹp, bầu trời trong xanh, thời tiết đẹp hiếm thấy.
Nhìn một hồi, túi cậu rung lên, lấy điện thoại ra thấy tin nhắn Wechat của Đăng Dương.
Là một tấm hình, lúc nãy chờ đèn đỏ, xe buýt của Thanh Pháp dừng phía trước, sau đuôi là một chiếc xe hơi màu trắng, biển số hết sức bắt mắt, xem ra là một kẻ theo dõi khác.
Thanh Pháp biết đám người này tạm thời sẽ không làm gì mình.
Mục tiêu cuối cùng của Trình Giản là Trần Quốc Anh nên giờ sẽ không động đến cậu để bứt dây động rừng.
Nhưng cậu lại chăm chú nhìn khung chat của Đăng Dương.
Thông qua ảnh chụp, Đăng Dương đang nói cho cậu biết giờ cậu không còn một mình nữa.
Thanh Pháp nhìn đến khi xe buýt ghé trạm mới cất điện thoại vào, xách túi nhựa theo dòng người xuống xe.
Trước mặt là một con đường cũ kỹ, Thanh Pháp đã quá quen với con đường này, đi thẳng, rẽ trái, băng qua một con hẻm, cuối cùng đã tới cư xá.
Trở lại nơi này, trước cửa cư xá vẫn có mấy ông già đánh cờ nhưng không nhận ra Thanh Pháp.
Chẳng ai nghĩ thanh niên xinh đẹp này chính là đứa con nuôi suy dinh dưỡng năm ngoái.
Thấy người lạ tới thì nhìn thoáng qua rồi lại dán mắt vào bàn cờ.
Triệu Huệ Lâm cũng vậy, bà ta ngồi gục đầu trên ghế salon, nghe tiếng đập cửa mới ngẩng lên, thấy Thanh Pháp ăn mặc chỉn chu đứng trước cửa thì nhất thời không nhận ra.
Nhưng cũng không giống người tới đòi nợ.
Bà ta mới khóc một trận nên giọng khàn đặc, "Tìm ai?"
Thanh Pháp nhìn Triệu Huệ Lâm.
Bà ta bị đánh, mắt trái bầm tím, tròng trắng đỏ ửng, gò má và khóe miệng cũng bầm dập, mái tóc rối bù rũ xuống khăn choàng, có một mảng bị bết lại, chắc là dính máu.
Thanh Pháp biết không phải chủ nợ mà là Nguyễn Quang Mạnh đánh.
Hễ Nguyễn Quang Mạnh uống say thì lại bạo lực gia đình, trước kia có cậu thì đánh cậu, giờ cậu không còn ở đây, Nguyễn Quang Mạnh chỉ có thể đánh Triệu Huệ Lâm.
Mặc dù Triệu Huệ Lâm hung dữ nhưng Nguyễn Quang Mạnh rất mạnh, một khi đã đánh thẳng tay thì bà ta còn lâu mới chống cự nổi.
"Là tôi." Thanh Pháp nói khẽ, "Thanh Pháp."
Toàn thân Triệu Huệ Lâm chấn động.
Bà ta sững sờ nhìn Thanh Pháp, hơn nửa năm trải qua bao nhiêu biến cố, giờ gặp lại Thanh Pháp, bà ta có cảm giác như đã qua mấy đời.
Hai mắt bà ta cay xè, nước mắt ứa ra.
Tối qua bà ta lại bị Nguyễn Quang Mạnh đánh.
Vừa không có tiền vừa thiếu nợ nặng lãi, Nguyễn Quang Mạnh ngày ngày đi uống rượu, lúc nào về cũng say bét nhè, mắng bà ta ép mình đi vay một trăm ngàn khiến mình lâm vào cảnh nợ nần, sau đó đánh bà ta thừa sống thiếu chết.
Hàng xóm không ai đến can, cuối cùng Nguyễn Phong phải khóc lóc quỳ xuống thì Nguyễn Quang Mạnh mới hùng hổ bỏ về phòng ngủ.
Sáng hôm sau Nguyễn Quang Mạnh ngủ dậy lại khóc sướt mướt quỳ trước mặt bà ta xin lỗi, tự vả mình rồi thề thốt không uống say đánh bà ta nữa.
Triệu Huệ Lâm làm thinh.
Từ hồi trẻ Nguyễn Quang Mạnh đã như vậy, lúc chưa có con mỗi lần uống say lại đánh bà ta, mắng bà ta là con gà không biết đẻ trứng, sau đó nhận nuôi Thanh Pháp rồi sinh Nguyễn Phong, Nguyễn Quang Mạnh tu tỉnh được một thời gian, về sau thất nghiệp lại bắt đầu rượu chè, nhưng vì có Thanh Pháp nên đối tượng bị Nguyễn Quang Mạnh đánh chửi biến thành cậu.
Vì vậy bà ta cũng quên mất Nguyễn Quang Mạnh có máu vũ phu.
Nguyễn Quang Mạnh quỳ khóc một hồi, thấy bà ta không phản ứng thì dứt khoát dẫn Nguyễn Phong ra ngoài mua đậu hũ nước đường cho bà ta, Triệu Huệ Lâm ngồi trong phòng khách, cửa cũng không đóng, dù sao từ lâu đã là trò cười cho cả cư xá nên chẳng sợ ai thấy, ngồi một hồi bà ta lại khóc, khóc xong lại thẫn thờ.
Cuộc sống này quá khốn khổ, chẳng còn hy vọng gì nữa.
Nếu không có Nguyễn Phong thì bà ta chỉ muốn chết quách cho xong.
"Hạc Thanh......" Triệu Huệ Lâm nghẹn ngào lên tiếng, dường như tìm được chỗ dựa, đứng bật dậy chạy ra cửa ôm chầm Thanh Pháp khóc nức nở, "Sao giờ con mới về!"
Thanh Pháp không đẩy bà ta ra, người theo dõi cậu sẽ chụp lại cảnh này gửi cho Trình Giản.
Tay phải cậu không xách đồ, giơ lên nhẹ nhàng ôm lại Triệu Huệ Lâm, "Để tôi gội đầu cho bà trước đã."
Năm đầu tiên được nhận nuôi, Triệu Huệ Lâm thường xuyên gội đầu cho Thanh Pháp.
Bà ta muốn tắm cho Thanh Pháp nhưng cậu mắc cỡ nên không chịu, bà ta cười véo má cậu, "Mẹ là mẹ con mà còn mắc cỡ nữa à, rồi rồi rồi, mẹ chỉ gội đầu cho con thôi, con còn nhỏ như vậy, lỡ làm dầu gội lọt vào mắt thì xót chết."
Sau đó Triệu Huệ Lâm đem ghế đẩu vào phòng vệ sinh rồi bảo Thanh Pháp cúi đầu xuống, bà ta cầm vòi sen ngồi cạnh gội đầu cho cậu, rất kiên nhẫn, cũng rất nhẹ nhàng.
Da Thanh Pháp vừa mỏng vừa mềm nên bà ta sợ làm trầy.
Trong phòng vệ sinh, Triệu Huệ Lâm ngồi trên ghế, Thanh Pháp chỉnh nhiệt độ vòi sen rồi làm ướt tóc bà ta, chai dầu gội đã cạn sạch nên cậu đổ bột giặt vào lòng bàn tay tạo bọt rồi kiên nhẫn gội đầu cho Triệu Huệ Lâm, bọt chảy xuống pha lẫn màu đỏ.
Triệu Huệ Lâm vẫn khóc sướt mướt.
Thanh Pháp gội đầu sạch sẽ cho bà ta rồi lấy khăn khô quấn lại, sau đó cầm chổi quét dọn căn hộ bừa bãi hôi thối.
Đun một ấm nước nóng, ly tách đều bị Nguyễn Quang Mạnh say rượu đập bể, Thanh Pháp tìm một cái chén rót nước vào rồi bưng đến phòng khách, mở túi bánh mì lấy hai cái đưa cho Triệu Huệ Lâm: "Ăn chút gì đi."
Nước mắt bà ta tuôn như mưa, chưa kịp xé gói bánh thì Nguyễn Quang Mạnh và Nguyễn Phong về.
Nguyễn Quang Mạnh xách theo một cái túi nhỏ, thấy Thanh Pháp thì hai mắt lập tức mở to, "Con trai!"
Nguyễn Quang Mạnh mừng như điên, Thanh Pháp chính là năm triệu! Lão kích động xông tới, đôi mắt đục ngầu lóe sáng, "Con về rồi đấy à, cha nhớ con muốn chết!"
Lão cười nhe ra hàm răng vàng ệch hôi rình, lắc lắc cái túi, "Cha mua đậu hũ nước đường rồi, mau ngồi đi, cha lấy bát múc cho con."
Lão vội nháy mắt ra hiệu cho Nguyễn Phong, "Mau đóng cửa lại rồi tới gọi anh đi!"
Sợ Thanh Pháp chạy mất.
Vẻ mặt Nguyễn Phong đầy sợ hãi, nghe Nguyễn Quang Mạnh nói thì đóng cửa lại rồi vào nhà lấm lét nhìn Thanh Pháp, hai chân run lẩy bẩy, quần đậm màu thấy rõ, nó lại tè dầm, Nguyễn Quang Mạnh giơ tay đập vào gáy nó rồi lầm bầm mắng, "Thứ vô dụng, đây là anh mày mà, sợ đếch gì chứ."
Triệu Huệ Lâm khóc nức nở.
Nguyễn Phong bị bọn chủ nợ dọa cho khiếp vía, bà ta dẫn nó đến bệnh viện khám, nói là chứng rối loạn hoảng sợ gì đó, phải mau chóng điều trị. Nhưng trong nhà đã cạn tiền, còn nợ nặng lãi nên không có tiền chữa.
Nguyễn Quang Mạnh cũng khóc theo, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Thanh Pháp rồi níu chặt ống quần cậu, "Con giúp cha nhé, nể tình cha mẹ nuôi con mười ba năm, con cho cha mẹ năm triệu để vượt qua khó khăn lần này đi, cha hứa sẽ trả mà! Con cứ yên tâm, dù có phải làm trâu làm ngựa thì cha cũng sẽ kiếm tiền trả đủ."
Triệu Huệ Lâm cũng trông mong nhìn sang.
Đúng vậy, thiếu gia nhà giàu kia thích Thanh Pháp lắm mà, chỉ cần cậu mở miệng thì năm triệu đâu đáng là gì!
Đương nhiên Thanh Pháp biết bọn họ sẽ có phản ứng này.
Cậu không trả lời mà chỉ nói: "Chuyện này để sau hãy nói, tôi có việc phải về, ngày mai lại đến."
Nghe thấy có hy vọng, Nguyễn Quang Mạnh đảo mắt lòng vòng rồi từ từ buông ống quần Thanh Pháp ra, vẫn không yên tâm nên lanh trí nói, "Để cha đưa con về."
Lão muốn biết nơi ở của Thanh Pháp.
Mọi phản ứng của Nguyễn Quang Mạnh đều nằm trong kế hoạch của Thanh Pháp nên cậu đồng ý.
Cậu đi tới chỗ Triệu Huệ Lâm, lấy từ trong ví ra hai tờ một trăm tệ đã chuẩn bị sẵn, "Mua thuốc và vật dụng hàng ngày đi."
Mãi sau này Thanh Pháp mới nhớ.
Thật ra cậu còn thiếu Triệu Huệ Lâm 200 tệ.
Tết đầu tiên ở nhà bà ta, Triệu Huệ Lâm cắn răng mua cho cậu một đôi giày mới giá 200 tệ, lúc đi sẽ phát sáng, lúc đó đứa trẻ nào cũng có một đôi.
Triệu Huệ Lâm che miệng gật đầu, vừa cầm tiền vừa khóc thút thít.
Thanh Pháp rời đi, Nguyễn Quang Mạnh theo sát.
Lúc về cậu đón taxi.
Thanh Pháp ngồi ở ghế phụ, cũng không phải vì Nguyễn Quang Mạnh chưa thay đồ nên toàn thân bốc mùi mà là cậu đang quan sát kính chiếu hậu.
Chiếc xe màu trắng có biển số E6439 kia không để mất dấu mà bám theo ở khoảng cách vừa đủ.
Thanh Pháp dời mắt đi.
Chỉ 40 phút sau đã đến chung cư, cậu xuống xe rồi quay đầu bảo Nguyễn Quang Mạnh: "Ông ngồi xe này về đi, tôi trả tiền rồi."
Nguyễn Quang Mạnh hấp tấp xuống xe cười nói, "Gấp gì chứ, cha cũng đang rảnh mà, để cha tiễn con tới tận nhà."
Thanh Pháp mỉm cười, không nói nữa mà để mặc Nguyễn Quang Mạnh tiễn mình lên lầu ba.
Nguyễn Quang Mạnh ngắm nghía chung cư còn tồi tàn hơn cả nhà mình, cố ý nói: "Ôi, chỗ này tệ thật đấy! Hay là con dọn về nhà đi, đừng ở chỗ cũ nữa, Tiểu Phong sẽ ngủ với cha mẹ, con ở phòng nó đi!"
Thanh Pháp lấy chìa khóa ra, "Gần trường."
"Đúng đúng, gần trường tiện hơn nhỉ." Nguyễn Quang Mạnh lập tức cười phụ họa, tận mắt thấy Thanh Pháp vặn chìa khoá mở cửa mới yên tâm ra về.
Thanh Pháp vào nhà rồi nhắn tin cho Đăng Dương trước, "Em về rồi, hôm nay không đi đâu nên an toàn lắm, anh về nghỉ đi."
Vừa nhắn xong thì có người gõ cửa.
Thanh Pháp hơi biến sắc, tắt điện thoại rồi mới ra mở cửa.
Kết quả là Đăng Dương.
Anh xách mấy túi nhựa vào nhà, còn bớt chút thời gian đến siêu thị mua đồ, đóng cửa lại, trong mắt anh tràn ngập ý cười, "Bọn chúng đi theo Nguyễn Quang Mạnh rồi."
Đăng Dương thay dép lê, đang định vào bếp thì Thanh Pháp ôm chầm anh từ phía sau rồi áp mặt vào lưng anh, ngửi mùi hương trên người anh, "Đăng Dương, anh có bao nhiêu họ hàng?"
Không phải cậu hỏi tất cả họ hàng của Đăng Dương mà là số người dự tiệc nhà họ Trần.
Đăng Dương nói ra một con số, "Bốn mốt."
Nửa tiếng trước, Trình Giản nhận được khoảng mười tấm hình.
Triệu Huệ Lâm ôm Thanh Pháp khóc, Nguyễn Quang Mạnh và Thanh Pháp lên xe taxi, Nguyễn Quang Mạnh đến nơi ở của Thanh Pháp......
Dạo này Trình Giản gầy đến mức không còn hình người, đôi mắt trũng sâu cứ nhìn trừng trừng như sắp giết người.
Phúc thẩm cũng vô ích.
Luật sư còn đem đến một tin xấu, đối phương lại đưa ra chứng cứ, có lẽ phúc thẩm không chỉ 12 năm tù.
Nhưng so với ngồi tù, điều khiến Trình Giản đau khổ nhất là hắn không thể cương lên được nữa.
Hắn nhất định phải giết Trần Quốc Anh!
Ánh mắt Trình Giản vừa nham hiểm vừa độc ác, Triệu Duy Phương không dám đối diện với hắn mà lí nhí hỏi: "Trình thiếu, tiếp theo phải làm gì đây ạ?"
Trình Giản cười khẩy, không nói gì mà gọi một cú điện thoại, "Trần Quốc Anh ở đâu?"
Đối phương trả lời, "Không biết nữa ạ...... Vệ sĩ đi theo hắn 24/24 nên tụi em không dám ở quá gần, vừa ra quán bar thì mất dấu......"
Trình Giản chửi ầm lên rồi cúp máy, gọi một dãy số khác, "Tạm thời đừng theo dõi Thanh Pháp mà theo dõi nhà họ Nguyễn đi, một tiếng nữa gửi hết tư liệu cả nhà Thanh Pháp cho tôi!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co