Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

65

duongkieu263

Mấy ngày kế tiếp Thanh Pháp đều đến nhà họ Nguyễn.

Một ngày trước khi dự tiệc nhà họ Trần, Nguyễn Quang Mạnh muốn lấy lòng Thanh Pháp nên mua mấy cân tôm và mấy chai rượu, Triệu Huệ Lâm tươi cười giữ Thanh Pháp lại ăn trưa, làm món tôm càng chua cay.

Hương thơm bay khắp nhà.

Từ khi có hy vọng năm triệu, Triệu Huệ Lâm lại khôi phục sức sống, mấy ngày nay dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ chuẩn bị nghênh đón cuộc sống mới.

Nguyễn Quang Mạnh nhìn chằm chằm Thanh Pháp, Triệu Huệ Lâm bưng tôm ra, hai người liếc nhau một cái, Triệu Huệ Lâm thân mật gọi Thanh Pháp, "Tiểu Pháp, vào ăn cơm đi con!"

Thanh Pháp đang ở ban công.

Tấm ván gỗ đã được dọn đi, giấy báo dán trên cửa sổ cũng bị xé toạc, ánh nắng chiếu vào, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì, Thanh Pháp nhìn thoáng qua chiếc xe màu trắng dưới lầu rồi đẩy cửa sổ ra.

Giữa hè ngay cả gió cũng nóng như lửa.

Thanh Pháp quay vào phòng khách.

Nguyễn Quang Mạnh hết sức phấn chấn, thuần thục cắn nắp chai rồi rót đầy ly cho Thanh Pháp, "Con ngoan, uống với cha một ly nào."

Triệu Huệ Lâm vô thức co người lại, dạo này bà ta bị Nguyễn Quang Mạnh đánh liên miên nên rất sợ lão uống say, nhưng phải say thì mới dễ dụ Thanh Pháp, bà ta lại trưng ra khuôn mặt tươi cười, đặt đĩa đậu phộng rang xuống rồi chùi tay vào tạp dề phụ họa: "Đúng đúng, hai cha con đã bao giờ ngồi nói chuyện với nhau đâu, uống nhiều vào, để mẹ làm thêm mấy món nhắm."

Nguyễn Quang Mạnh trừng Triệu Huệ Lâm, hết chuyện để nói rồi à, giờ lão đang muốn làm thân với Thanh Pháp mà nói những lời tổn thương tình cảm này làm gì!

Triệu Huệ Lâm cũng nhận ra mình lỡ lời nên cười ngượng, "Hai cha con uống đi, tôi vào xào rau đây."

Bà ta đi nhanh vào bếp.

Thanh Pháp yên lặng chờ hai vợ chồng diễn kịch xong, đến khi Nguyễn Quang Mạnh đắc ý bưng rượu lên nhấp một ngụm, cậu mới bình thản nói, "Mai tôi sẽ không tới."

Nguyễn Quang Mạnh lại rót cho mình một ly rồi thèm thuồng nốc cạn, lão mê rượu nhưng tửu lượng lại kém, uống hai ly đã ngà ngà say, chỉ cần năm triệu kia nên háo hức nghe ngóng, "Mai con đi tìm Trần thiếu gia hả? Tìm cậu ta được đấy, cậu ta thích con lắm, con cứ chơi với cậu ta thoải mái đi. Cha và mẹ con ngày nào cũng ở nhà hết, có rảnh con lại đến thăm nhé."

"Sau này cũng không tới nữa."

"Không sao, ở cạnh Trần thiếu gia quan trọng hơn, cha ——" Nguyễn Quang Mạnh lập tức tỉnh rượu, con ngươi run lên, "Con nói cái gì?"

Thanh Pháp chậm rãi đứng dậy, cứ như đang nói một chuyện hết sức bình thường, "Những gì còn nợ các người tôi đã trả hết, từ nay sẽ không bao giờ đến nữa." Cậu đi ra cửa, thấy Nguyễn Quang Mạnh vẫn chưa kịp phản ứng, cậu mở cửa rồi dừng lại nói, "Sau này có lỡ gặp trên đường cũng đừng gọi tôi."

Lúc này Nguyễn Quang Mạnh mới sực tỉnh.

Thì ra Thanh Pháp trở về để dứt khoát vạch rõ giới hạn với bọn họ!

Không đời nào!

Thanh Pháp trị giá năm triệu cơ mà, đó là tiền của lão, mạng của lão!

Lão xông tới cản Thanh Pháp nhưng cậu đã ra ngoài đi xuống lầu, Nguyễn Quang Mạnh cuống quýt hét lên, "Thằng ranh kia mày không được đi!"

Triệu Huệ Lâm nghe động tĩnh chạy ra, thấy Thanh Pháp không còn ở đó thì trong đầu ong ong, lập tức cầm nồi đuổi theo.

Thanh Pháp chân dài, lại cố ý đi nhanh, đến dưới lầu mới để Nguyễn Quang Mạnh "đuổi kịp" mình, lão đỏ ngầu mắt giữ chặt cậu rồi chửi ầm lên, "Mày muốn đi cũng được nhưng lấy năm triệu ra trước đã! Mua đứt bán đoạn luôn."

Triệu Huệ Lâm cũng vừa đến, nghe Nguyễn Quang Mạnh nói thì hai mắt lập tức tối sầm, đời bà ta vốn chẳng có hy vọng gì, sự xuất hiện của Thanh Pháp đã đem lại hy vọng cho bà ta, giờ lại nói năm triệu bay mất sao? Triệu Huệ Lâm cũng xông tới kéo Thanh Pháp lên lầu, "Con ơi, về nhà ăn cơm đi."

Lúc này một bóng người cao to lập tức xuất hiện, dễ dàng đẩy hai vợ chồng ra, "Làm gì vậy!"

Chính là Thái Sơn.

Năm ngoái Trần Quốc Anh tìm tới nhà họ Nguyễn, Nguyễn Quang Mạnh và Triệu Huệ Lâm đã gặp Thái Sơn một lần nên có ấn tượng rất sâu sắc, giờ gặp lại bọn họ lập tức nhớ ra hắn là vệ sĩ của Trần Quốc Anh, càng thêm chắc chắn Thanh Pháp đang dựa hơi Trần Quốc Anh.

Nguyễn Quang Mạnh đỏ mặt tía tai, "Con ơi, cha nuôi con mười ba năm, con cho cha năm triệu cũng là lẽ thường tình mà! Trần thiếu gia giàu như vậy, năm triệu đối với cậu ta chỉ là cái móng tay nhưng có thể cứu mạng cha đấy, con đâu thể bỏ mặc cha được chứ......"

Nguyễn Quang Mạnh chảy nước mắt nước mũi đầm đìa, Triệu Huệ Lâm nghĩ trăm phương ngàn kế níu kéo Thanh Pháp nhưng bị Thái Sơn cản lại, Đăng Dương đã dặn phải bảo vệ Thanh Pháp không được làm rơi một sợi tóc, Thái Sơn là người cẩn thận nên tuyệt đối không cho bà ta đụng đến một sợi tóc của Thanh Pháp, "Còn quậy nữa đừng trách tôi không nương tay!"

Mấy người hàng xóm đến xem náo nhiệt.

Thấy đã đạt được hiệu quả, Thanh Pháp nói với Thái Sơn: "Tôi đi trước đây."

Thái Sơn lập tức kính cẩn trả lời, "Ngài yên tâm, tôi sẽ xử lý thật tốt."

Thanh Pháp rời đi, Nguyễn Quang Mạnh và Triệu Huệ Lâm phát điên nhưng hai người có làm gì cũng không địch nổi vệ sĩ chuyên nghiệp như Thái Sơn, Thái Sơn dễ dàng khống chế bọn họ, chờ Thanh Pháp rời khỏi cư xá mới buông hai người ra rồi cảnh cáo, "Sau này đừng quấy rối ông chủ tôi nữa."

Thái Sơn cũng bỏ đi.

Nguyễn Quang Mạnh là kẻ thượng đội hạ đạp, đánh không lại Thái Sơn, giờ Thanh Pháp đi mất, năm triệu cũng chẳng còn, lão vừa tức vừa sợ nên trút hết cơn giận lên Triệu Huệ Lâm, túm đầu bà ta đè xuống đất đánh, "Không có năm triệu thì đừng sống nữa! Tao đánh chết mày!"

Lần này lão chưa say lắm nhưng toàn tung đòn hiểm với Triệu Huệ Lâm, sức phụ nữ kém xa đàn ông, Triệu Huệ Lâm không chống cự được mà chỉ biết gào khóc, "Cứu tôi với! Đánh chết người rồi! Cứu tôi với......"

Có hàng xóm sốt ruột muốn đến can ngăn, Nguyễn Quang Mạnh đỏ mắt quát to, "Đứa chó nào dám tới giúp nó thì tao giết luôn!"

Không ai dám tiến lên.

Nguyễn Phong đứng trên ban công hoảng sợ nhìn xuống lầu, toàn thân run lẩy bẩy, nước tiểu nhỏ giọt từ ống quần xuống đất.

Trong chiếc xe màu trắng, gã đàn ông quay video toàn bộ quá trình gửi cho Trình Giản.

"Trình thiếu, tên kia là vệ sĩ của Trần Quốc Anh đấy ạ." Hắn đang nói đến Thái Sơn.

Trình Giản nhả khói, ấn nút tạm dừng rồi nhìn chằm chằm Thanh Pháp, lạnh lùng nhếch miệng cười.

Lần trước nghe Triệu Duy Phương nói, hắn vẫn không tin loại người rác rưởi như Trần Quốc Anh thật lòng thích ai, nhưng hôm nay thấy Thái Sơn thì hắn tin rồi.

Điều này khiến hắn nảy ra một ý kiến hay.

Trần Quốc Anh phế hắn vì Thanh Pháp, vậy hắn sẽ để người nhà của Thanh Pháp đi xử Trần Quốc Anh.

Hắn không dễ chịu, đời này Trần Quốc Anh và Thanh Pháp cũng đừng mong sống tốt hơn!

Trình Giản chậm rãi hút thuốc rồi mở miệng, "Dẫn con ma men kia về gặp tao."

Sau đó cúp máy.

*

Thanh Pháp rời khỏi cư xá rồi lên xe taxi.

Đăng Dương ngồi chờ ở ghế sau, Thanh Pháp vừa lên xe thì kiểm tra cánh tay cậu trước, anh đã thấy hai vợ chồng Nguyễn Triệu lôi kéo cậu.

"Không bị thương đâu ạ." Thanh Pháp cười, còn lắc lắc bàn tay, "Xương cốt cũng không sao."

Ánh mắt Đăng Dương thâm trầm, "Lần cuối đấy nhé."

Thanh Pháp gật đầu, "Dạ."

Sau màn kịch lúc nãy, chắc chắn Trình Giản sẽ tìm tới Nguyễn Quang Mạnh.

Trong nguyên tác, thủ phạm gây ra vụ tai nạn kia chính là Nguyễn Quang Mạnh.

Đem cậu đổi lấy chín triệu, Nguyễn Quang Mạnh bị bạn mình lừa gạt đầu tư, chẳng mấy chốc đã mất cả chì lẫn chài, sau đó tìm Trần Quốc Anh đòi tiền nhưng bị hắn nóng nảy đuổi đi.

"Thanh Pháp chỉ đáng giá bấy nhiêu đó thôi."

Nguyễn Quang Mạnh tới cửa xin xỏ vô số lần, về sau bị Trần Quốc Anh đạp xuống cầu thang.

"Thằng ăn mày." Trần Quốc Anh không nể mặt, "Đừng đến làm phiền tao nữa."

Nguyễn Quang Mạnh uống rượu suốt đêm, hôm sau say xỉn đến tìm Trần Quốc Anh, hoa mắt lái xe đụng vào.

Nguyễn Quang Mạnh phạm tội gây tai nạn giao thông, bị kết án ba năm tù. Suốt thời gian đó đều là Đỗ Bình An tiếp tế cho mẹ con Triệu Huệ Lâm.

......

Thanh Pháp định thần lại, cậu không nói cho Đăng Dương biết vụ tai nạn xảy ra cuối cùng.

Cậu đổi đề tài, "Giờ mình đi đâu ạ?"

Đăng Dương nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu rồi mới cầm tay cậu đặt lên đùi, "Trung tâm mua sắm."

Trong xe bật máy lạnh nên mười ngón đan xen cũng không thấy nóng.

Thanh Pháp để mặc anh nắm chặt tay mình, hơi băn khoăn, "Anh muốn mua gì à?"

Đăng Dương cười, "Người lớn thì không tính nhưng có mấy đứa cháu gái, lần đầu gặp mặt, em là chú mới chẳng lẽ không đem theo quà sao?"

Thanh Pháp không biết Đăng Dương còn có cháu gái, cậu hỏi: "Mấy tuổi ạ?"

"Hai đứa năm tuổi, ba đứa sáu tuổi."

Biết nhà họ Trần giàu có, bọn trẻ cũng không thiếu thứ gì, Thanh Pháp hỏi Đăng Dương về tính cách từng đứa rồi mới chọn quà.

Một hộp đồ chơi gỗ, hai hộp mô hình, một quả địa cầu tự quay, còn một đứa thích công chúa nên Thanh Pháp định mua cho nó một cái váy công chúa.

Hai người đàn ông lần đầu tiên vào cửa hàng trang phục trẻ em, nhìn dãy váy xinh xắn lấp lánh đủ màu sắc, Thanh Pháp tỏ vẻ khó xử, quay đầu hỏi Đăng Dương, "Mua váy công chúa Bạch Tuyết được không?"

Đăng Dương bật cười, "Anh cũng đâu có kinh nghiệm gì."

Thanh Pháp ngờ vực, "Trước kia anh không tặng quà cho tụi nhỏ à?"

"Năm nào cũng là trợ lý chuẩn bị mà."

Thanh Pháp hỏi: "Có ảnh của nó không?"

Đăng Dương lấy điện thoại ra đưa cho cậu, "Em xem vòng bạn bè đi. Bố nó tên Trần Tùy An."

Thanh Pháp cầm lấy điện thoại, vừa bật màn hình mở khóa thì bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Trên hình nền là một góc nghiêng gầy gò trong ánh sáng nhập nhoạng giữa ngày và đêm.

Nhưng Thanh Pháp nhận ra được mình.

Đây là nơi Đăng Dương dẫn cậu đến tập lái xe.

Thanh Pháp không biết Đăng Dương từng chụp ảnh mình, còn cài làm màn hình mở khóa nữa.

Cậu liếc trộm Đăng Dương, lập tức bị anh bắt gặp.

Thấy vành tai cậu đỏ lên, vẻ mặt Đăng Dương hết sức tự nhiên, chẳng có chút ngại ngùng nào vì bị phát hiện chụp lén mà còn nói: "Khi nào rảnh cho anh chụp thêm mấy tấm để thay đổi nhé."

Thanh Pháp né tránh ánh mắt chăm chú của Đăng Dương rồi cúi đầu mở Wechat.

Người yêu cài ảnh nhau làm màn hình mở khóa là điều hết sức bình thường nhưng Thanh Pháp lại thất thần.

Đến khi hoàn hồn lại, cậu mới thấy mình lỡ tay ấn like mấy status trong vòng bạn bè của Đăng Dương.

Tất cả đều là của Hoàng Đức Duy.

Chưa kịp unlike thì khung chat của Hoàng Đức Duy đã hiện ra liên tiếp.

"Tui có hoa mắt không vậy? Trần tổng like bài tui đăng á??"

"Ha ha ha, Trần tổng chắc không phải cậu trượt tay đấy chứ! Tớ chụp màn hình rồi đó nha!"

Thanh Pháp đưa cho Đăng Dương xem, anh trực tiếp kéo xuống, "Kệ cậu ta đi."

Kéo đến Trần Tùy An mới dừng lại.

Trên trang chủ toàn khoe hình con gái mình.

Cô bé trắng trẻo mũm mĩm, chụp kiểu gì cũng thấy xinh xắn đáng yêu, Thanh Pháp nhìn một hồi, phát hiện cô bé thích màu hồng và xanh dương.

Thế là cậu chọn cho cô bé một chiếc váy công chúa nhiều tầng bằng voan màu xanh nhạt và một đôi giày bạc lấp lánh.

Lúc tính tiền cậu không dùng thẻ phụ của Đăng Dương, thấy anh nhìn sang, cậu cong mắt cười nói, "Chú mới lần đầu tiên mua quà mà xài tiền của chú cũ thì đâu có thành ý."

Gần đây Thanh Pháp rất hay cười.

Không phải kiểu cười lịch sự xa cách mà trong mắt cũng có ý cười, đôi mắt nhạt màu tỏa ra ánh sáng lung linh, đẹp đến nỗi làm người ta muốn nhìn mãi.

Trong tiệm có mấy người khách nhìn trộm Thanh Pháp liên tục.

Đăng Dương nhẫn nhịn hồi lâu, chờ mua quà xong ra khỏi cửa hàng, anh kéo người lên xe rồi đè ra hôn một lúc lâu, âm sắc nồng đậm, "Mai ăn xong đi ngay nhé."

Ngày mai Trần Quốc Anh hết hạn tạm giam nên cũng sẽ dự tiệc nhà họ Trần, Thanh Pháp chớp mắt, "Vì Trần......"

Chưa kịp nói hết thì lại bị chặn miệng, nhưng lần này không còn kịch liệt nữa, đôi môi nóng rực áp vào môi Thanh Pháp nhẹ nhàng mơ/n trớn, ngay cả giọng nói của Đăng Dương cũng nóng hổi.

"Đừng cười với bất kỳ ai."

"Ngoài anh ra."

Mi mắt Thanh Pháp giật giật.

"Cháu gái anh cũng không được à?"

Cậu biết ý Đăng Dương không phải như vậy nhưng vẫn trêu anh, Đăng Dương lại không tiếp chiêu, ngón cái không nhẹ không nặng xoa vành tai Thanh Pháp, "Mau trả lời đi."

Thanh Pháp nhìn anh, đáy mắt bỗng nhiên sáng lên, đưa tay ôm chặt cổ Đăng Dương rồi ngẩng đầu kề vào tai anh, giọng nói rất nhẹ nhưng rõ ràng, "Em vẫn luôn làm vậy mà."

Thanh Pháp vừa thốt ra mấy chữ này thì cổ họng Đăng Dương thít chặt đến phát đau, anh nheo mắt lại, đột nhiên buông cậu ra rồi mở cửa xuống xe.

Thanh Pháp đang định hỏi anh đi đâu thì Đăng Dương đóng cửa lại, đi tới ngồi vào ghế lái, đưa tay cởi ra hai nút áo sơmi, còn tăng nhiệt độ máy lạnh lên.

"Hôm nay ăn ở ngoài nhé." Đăng Dương khởi động xe.

Có lẽ anh đã lên kế hoạch nên lần này không hỏi Thanh Pháp nữa mà lập tức lên đường.

Thanh Pháp chống tay ngồi dậy, bị Đăng Dương hôn một lúc lâu làm áo hơi xộc xệch, cậu sửa sang lại rồi chồm tới trước mở hộp tay vịn lấy ra gói dứa sấy.

Cậu lấy một miếng đưa cho Đăng Dương trước, "Ba giờ chiều rồi."

Quá muộn để ăn trưa, quá sớm để ăn tối.

Đăng Dương sắp chạm môi vào dứa sấy thì dừng lại nói: "Đi spa trước đã."

Sau đó mới ăn dứa sấy.

Spa khá gần trung tâm mua sắm, qua một cột đèn giao thông là đến.

Đây là lần đầu tiên Thanh Pháp đi spa, tắm xong cậu uống chén trà nhài rồi mặc đồ chuyên dụng đi ra, Đăng Dương đã xoa bóp trước.

Căn phòng lờ mờ tràn ngập mùi oải hương thơm dịu, giữa hai chiếc giường có một tấm rèm trong suốt.

Hai mắt Đăng Dương nhắm hờ, dường như đã ngủ thiếp đi.

Thanh Pháp nhẹ nhàng đi đến chiếc giường trống rồi nằm sấp theo lời kỹ thuật viên, kỹ thuật viên cởi áo cậu ra thoa tinh dầu rồi bắt đầu xoa bóp.

Lực tay vừa phải nhưng Thanh Pháp lại đau đến nỗi lông mày nhíu chặt, vô thức phát ra một tiếng kêu khẽ.

"Trong người em có khí ẩm, mới xoa bóp thấy đau là bình thường, nếu lát nữa vẫn còn đau thì đừng làm tiếp nữa." Kỹ thuật viên chưa kịp giải thích thì một giọng nói đã truyền đến từ bên cạnh.

Thanh Pháp quay đầu sang, cách màn lụa trắng che lưng chừng, Đăng Dương không hề ngủ mà nhìn cậu bằng đôi mắt đầy ý cười.

Chẳng biết đã nhìn bao lâu rồi.

Hai người đã từng làm chuyện thân mật hơn nhưng vành tai Thanh Pháp vẫn đỏ bừng, "Dạ." Cậu quay đầu nhìn chằm chằm phía trước, cảm giác đau trên lưng giảm hẳn đi, một lát sau nhẹ nhàng quay đầu lại.

Lập tức chạm vào ánh mắt Đăng Dương.

Lần này Thanh Pháp không tránh mà lẳng lặng nhìn anh, dần dà không còn thấy đau nữa.

Xoa bóp xong, hai kỹ thuật viên rời khỏi phòng, đóng cửa lại rồi bật nhạc nhẹ để họ nghỉ ngơi.

Chỉ còn mình và Đăng Dương, Thanh Pháp mới yên tâm hạ mí mắt xuống, để mặc cơn buồn ngủ ập tới rồi chìm vào giấc ngủ say.

Khi cậu thức giấc thì nhạc trong phòng đã tắt, ngoài cửa sổ là tiếng mưa rơi tí tách, chưa kịp nhìn rõ đã bị mùi hương quen thuộc phía sau bao trùm.

"Cảm giác thế nào?" Đăng Dương bế cậu vào phòng thay đồ.

Đến ghế mới đặt cậu xuống.

Thanh Pháp cựa quậy mấy lần, ngoại trừ bả vai hơi đau thì những chỗ khác vô cùng thoải mái.

Cậu gật đầu, "Dễ chịu lắm ạ."

Lúc này Đăng Dương mới nói cho cậu biết tin mới nhận được, "Nguyễn Quang Mạnh mua một chiếc xe cũ rồi."

Hai tiếng trước, Nguyễn Quang Mạnh nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên, đập vào mắt là dãy chai rượu đủ loại trên bàn trà, lão liếm môi mấy lần.

Trình Giản bưng ly rượu lên cười nhạt, "Rót cho Nguyễn tiên sinh một ly đi."

Triệu Duy Phương lập tức rót rượu cho Nguyễn Quang Mạnh rồi cười thân tình, "Mời Nguyễn tiên sinh."

Nguyễn Quang Mạnh ngửi mùi đã biết là rượu ngon, lão nuốt nước bọt nhưng vẫn cảnh giác chứ chưa cầm ngay, "Tôi không biết các anh."

Triệu Duy Phương vừa định mở miệng thì Trình Giản đã quăng một tấm thẻ đến trước mặt Nguyễn Quang Mạnh, uống một hớp rượu rồi nói: "Trong thẻ có năm triệu đấy."

Nguyễn Quang Mạnh như được bật công tắc, hai mắt dán chặt vào thẻ ngân hàng, "Anh, anh là......"

"Tôi điều tra rồi, ông túng quẫn như vậy, ngày ngày bị bọn cho vay nặng lãi đòi nợ đều là nhờ Trần Quốc Anh ban tặng." Nhắc tới Trần Quốc Anh, Trình Giản nghiến răng suýt gãy.

Nguyễn Quang Mạnh lập tức cảnh giác, "Tôi không hiểu ý anh."

Sau mấy lần chịu khổ, lão cực kỳ sợ Trần Quốc Anh.

"Tôi không rảnh nói nhảm với ông!" Trình Giản ném ly rượu đi, bỗng nhiên đứng phắt dậy, "Nếu ông giải quyết Trần Quốc Anh thì năm triệu này sẽ thuộc về ông."

Nguyễn Quang Mạnh hoảng hồn đặt mông ngồi phịch xuống đất, xua tay lia lịa, "Thôi thôi, tôi có một vạn lá gan cũng không dám làm hại Trần thiếu gia đâu......"

"Không dám cũng phải dám!" Trình Giản trừng mắt.

Triệu Duy Phương vội vã giảng hòa, hắn ngồi xuống thuyết phục Nguyễn Quang Mạnh, "Nguyễn tiên sinh, khoản vay nặng lãi kia cả đời này ông cũng không trả nổi đâu, sao không liều một phen thử xem? Năm triệu lận đó."

Nguyễn Quang Mạnh lại nhìn tấm thẻ ngân hàng, vừa muốn vừa sợ, huyệt thái dương rịn ra mồ hôi lạnh, "Tôi chỉ là dân đen, đâu biết làm gì......"

"Ít nhất cũng phải biết lái xe chứ?" Triệu Duy Phương ngắt lời lão.

Con ngươi Nguyễn Quang Mạnh mở to, Triệu Duy Phương cười đon đả, "Say rượu lái xe chỉ bị tù ba năm thôi, hơn nữa có Trình thiếu của chúng ta thì ba năm thành một năm, một năm thành án treo, đổi lấy năm triệu không đáng sao?"

Đây là phương án mà Trình Giản và Triệu Duy Phương đã bàn nhau.

Thứ rác rưởi như Nguyễn Quang Mạnh còn lâu mới đến gần Trần Quốc Anh được, nếu may mắn tới gần thì khỏi cần vệ sĩ mà một mình Trần Quốc Anh cũng dư sức giải quyết lão.

Cách duy nhất là dàn dựng một vụ tai nạn xe.

Hơn nữa Nguyễn Quang Mạnh là ma men, say rượu lái xe cũng hết sức bình thường.

Nhưng ba năm thành một năm, một năm thành án treo chỉ là Triệu Duy Phương lừa gạt Nguyễn Quang Mạnh mà thôi, với thế lực của nhà họ Trần, Nguyễn Quang Mạnh đã làm hại Trần Quốc Anh thì đừng mong yên ổn.

Tất nhiên Triệu Duy Phương sẽ không nhắc nhở Nguyễn Quang Mạnh điểm này.

Trình Giản muốn ra đòn quyết liệt với Trần Quốc Anh và Thanh Pháp.

Chẳng phải Trần Quốc Anh là tình thánh vĩ đại sao, chẳng phải vì một món đồ chơi rẻ tiền mà đẩy hắn vào chỗ chết sao? Hắn muốn nhìn xem bị người thân của Thanh Pháp tông chết, Trần Quốc Anh có còn làm tình thánh vĩ đại được nữa không.

Ánh mắt Trình Giản tràn đầy căm thù.

Nguyễn Quang Mạnh bị thuyết phục, luôn miệng hỏi lại, "Tôi sẽ không sao thật chứ?"

Triệu Duy Phương vỗ ngực cam đoan, "Cùng lắm chỉ ngồi tù một năm thôi, hơn nữa bây giờ con ông chẳng khác nào đứa thiểu năng, ông còn bị mọi người khinh thường, tất cả đều do Trần Quốc Anh gây ra, chẳng lẽ ông không muốn trút giận sao?"

Hắn cầm thẻ ngân hàng đưa tới trước mắt Nguyễn Quang Mạnh, "Chỉ cần ông gật đầu thì năm triệu này sẽ là của ông."

Nguyễn Quang Mạnh nuốt nước miếng liên tục, bàn tay từ từ vươn tới thẻ ngân hàng, bỗng nhiên giật phắt rồi nắm chặt trong lòng bàn tay.

Triệu Duy Phương và Trình Giản liếc nhau một cái rồi cười thầm.

......

Thanh Pháp không chắc vụ tai nạn có xảy ra hay không, giờ nghe Nguyễn Quang Mạnh đi mua xe thì đã chắc chắn.

Cậu định thần lại, xoa bả vai nói: "Em đói rồi, lẩu cháo lần trước chưa ăn bao nhiêu, lát nữa đi ăn lẩu cháo được không?"

Đăng Dương biết Thanh Pháp đang lảng sang chuyện khác nên thuận theo lời cậu, xoa đầu cậu nói, "Tùy em quyết định."

*

Sáng hôm sau, Đăng Dương xuống giường thì thấy Thanh Pháp đang bận rộn trong phòng khách.

Tối qua họ về căn hộ ở trung tâm thành phố.

Trời mưa cả đêm nên không khí sáng nay vô cùng trong lành, căn hộ nằm trên tầng cao nhất, xung quanh không bị che chắn, ba mặt lấy ánh sáng, nắng mai rọi qua cửa sổ sát đất vào phòng khách, Thanh Pháp mặc sơmi trắng và quần jean sáng màu ngồi xếp bằng trên thảm gói quà.

Thanh Pháp không nhờ cửa hàng gói giùm mà tự tay chọn giấy gói quà và ruy băng.

Dựa theo sở thích của mấy bé gái, cậu còn thắt nơ thành nhiều kiểu khác nhau.

Có hộp thắt nơ con bướm, có hộp thắt nơ hoa hồng.

Cậu mải làm nên không để ý Đăng Dương ngồi xổm bên cạnh.

"Thích trẻ con vậy à?" Đăng Dương nhìn cậu.

Ở viện mồ côi, Thanh Pháp ở chung với bọn trẻ rất vui vẻ.

Nếu Thanh Pháp thích thì anh có thể qua lại thường xuyên hơn với những họ hàng có con nhỏ.

Thanh Pháp buộc lại bông hồng cuối cùng, "Tụi nó là cháu anh mà."

Lúc này Đăng Dương có điện thoại.

Là Trần Tri Thiền.

Vì chuyện Trần Quốc Anh nên tối qua Trần Minh Nguyên đến biệt thự của bà quát tháo một trận, nhưng không phải vì chuyện này mà Trần Tri Thiền gọi điện.

Bà biết Đăng Dương đã cầu hôn thành công, với tính cách của Đăng Dương chắc chắn hôm nay sẽ đưa Thanh Pháp đến dự tiệc nhà họ Trần, vì vậy bà mới gọi điện dặn dò.

"Cha con nóng tính lắm, để ý Tiểu Pháp nhiều vào nhé."

Đăng Dương nhìn Thanh Pháp đang sắp xếp mấy hộp quà, nét mặt vô cùng dịu dàng, "Con biết rồi ạ."

"Còn nữa, Tiểu Pháp còn trẻ, lần đầu gặp họ hàng ít nhiều gì cũng ngại, các con ăn xong rồi đi ngay nhé, dù sao sau này vẫn còn nhiều dịp gặp gỡ mà."

"Dạ."

Trần Tri Thiền dặn dò thêm hồi lâu rồi cười tủm tỉm: "Tiểu Pháp đang ở cạnh con đúng không, cho mẹ nói chuyện với nó một lát."

Đăng Dương đưa điện thoại cho Thanh Pháp, "Mẹ muốn nói chuyện với em này."

Sau đó anh vào bếp làm điểm tâm.

Thanh Pháp nghe thấy "mẹ" thì run lên một hai giây, nắm chặt điện thoại không biết phải gọi thế nào.

Trần Tri Thiền cũng nghe được chữ mẹ kia, cực kỳ hài lòng với hiệu suất của Đăng Dương, nhưng bà hiểu người trẻ tuổi hay ngại ngùng nên nhất thời không gọi được, hiền hậu cười nói: "Đừng vội, lần sau gặp cho con bao lì xì đổi cách xưng hô rồi hãy gọi."

Thấy Trần Tri Thiền nghĩ cho mình như vậy, ánh mắt Thanh Pháp đong đầy trìu mến.

"Mẹ, buổi sáng tốt lành ạ."

Lời nói kẹt lại trong cổ thốt ra một cách tự nhiên.

Trần Tri Thiền nói ngay: "Ừ ừ, Tiểu Pháp của chúng ta cũng có buổi sáng tốt lành nhé."

Cuộc điện thoại này kéo dài đến khi Đăng Dương làm điểm tâm xong, Trần Tri Thiền mới cúp máy.

Ăn sáng xong, hai người không đi ra ngoài mà ở nhà, ai làm việc nấy, đảo mắt đã đến trưa.

Đây là lần đầu tiên Thanh Pháp mặc đồ trang trọng.

Là đồ mới mua tuần trước, một bộ vest đen cổ điển hai hàng khuy phối hợp với sơmi trắng và cà vạt đen tuyền.

Thanh Pháp mặc vest xong đi ra, Đăng Dương đang cài khuy măng sét, bộ vest của anh cùng kiểu cùng màu với Thanh Pháp, chỉ khác màu khuy măng sét.

Của Đăng Dương là đá đen hình vuông, còn Thanh Pháp là đá mắt mèo màu xanh vàng.

Ánh mắt Đăng Dương đảo qua Thanh Pháp, anh thả tay xuống rồi đi vào phòng quần áo, lúc trở ra trên tay có thêm một cặp kính gọng bạc.

Anh đi tới trước mặt Thanh Pháp rồi đeo kính cho cậu.

Thanh Pháp đeo xong mới biết là kính không độ, cậu khó hiểu, "Sao phải đeo kính ạ?"

Lông mày Đăng Dương hơi nhíu lại.

Muốn che bớt đôi mắt nhưng đeo kính cũng vẫn nổi bật như vậy.

Anh vò tóc Thanh Pháp mấy lần, "Không có gì, đi thôi."

Thanh Pháp chỉ tưởng là vật trang trí nên không nghĩ nhiều mà theo Đăng Dương lên đường.

Cùng lúc đó, Đỗ Duy Mạnh toát mồ hôi nhìn chằm chằm camera tìm kiếm bóng dáng Đỗ Bình An.

Đỗ Bình An ở lì trên nhà cây không chịu ra, cũng không còn chữa mắt, chỉ gọi điện cho mẹ Đỗ liên tục.

Nhưng điện thoại trong nước của mẹ Đỗ đã khóa.

Mỗi ngày Đỗ Duy Mạnh đành phải bớt chút thời gian đến nhà cây thăm Đỗ Bình An, chiều nay hắn đi làm về ghé qua nhà cây thì Đỗ Bình An đã biến mất.

Dạo này Đỗ Duy Mạnh bị Đỗ Bình An làm cho sức cùng lực kiệt, hắn thật sự không muốn xen vào nữa nhưng nghĩ đến thị lực của y đang giảm sút nhanh chóng, chạy loạn dễ xảy ra chuyện, hắn vẫn quyết định tìm y.

Đỗ Duy Mạnh đến chỗ ban quản lý cư xá để xem camera.

Xem đến khi đầu sắp nổ tung, rốt cuộc mới phát hiện bóng dáng Đỗ Bình An.

Đỗ Bình An rời khỏi cư xá lúc 3 giờ 31 phút chiều.

Đỗ Duy Mạnh gọi cho Cố Tinh Dã trước, Cố Tinh Dã nghe nói Đỗ Bình An lại biến mất thì thở dài, "Cậu ấy không gọi cho em, anh thử gọi Trần Quốc Anh xem sao."

Lúc này Đỗ Duy Mạnh mới nhớ ra quan hệ của Đỗ Bình An và Trần Quốc Anh xem như không tệ.

Hỏi bao nhiêu người mới có được số của Trần Quốc Anh, kết quả vừa nói "Chào Trần tiên sinh, tôi là Đỗ Duy ——"

Trần Quốc Anh lập tức cúp máy.

Hắn bực bội nới lỏng cà vạt, "Rốt cuộc là đi đâu hả?"

Hôm nay Trần Hào đến trại tạm giam đón hắn, không nói đi chỗ nào mà chỉ kéo hắn lên xe.

Trần Hào thở phào nhẹ nhõm, may mà Trần Quốc Anh không nhớ hôm nay có tiệc gia đình.

Trần Minh Nguyên xem trọng thể diện nhất, hôm nay không cản được Đăng Dương dẫn đàn ông đến dự tiệc gia đình nên càng phải làm cho mình nở mày nở mặt.

Hơn nữa gần đây trong gia tộc đang đồn đại Trần Quốc Anh bị tạm giam, Trần Minh Nguyên đã ra lệnh cưỡng chế Trần Quốc Anh xuất hiện, muốn xem trò cười của ông ta à, không có cửa đâu!

Trần Hào không trả lời thẳng, "Đi rồi biết."

Trần Quốc Anh phiền chết, trong đầu hắn chỉ có mỗi mình Thanh Pháp, lồng ngực nghẹn ứ, xe vừa dừng lập tức mở cửa xuống xe hít thở.

Lúc này một chiếc Maybach dừng lại phía sau.

Tim Trần Quốc Anh run lên, đờ đẫn quay đầu lại.

Cửa xe mở ra, Đăng Dương bước xuống trước rồi đi vòng qua bên kia mở cửa.

Nhận ra điều gì, Trần Quốc Anh muốn chạy nhưng hai chân như bị đóng đinh vào mặt đất, hoàn toàn không nghe lời hắn nữa, chỉ biết trơ mắt đứng nhìn Thanh Pháp xuống xe.

Trần Hào cũng thấy Đăng Dương và Thanh Pháp bên cạnh anh.

Hai người mặc vest giống nhau, khỏi cần nói cũng biết là quan hệ gì, trong lòng Trần Hào khinh thường nhưng vẫn mỉm cười tiến lên, "A Dương, cậu ấy là ——"

Trần Hào cảm thấy Thanh Pháp khá quen nên nhìn kỹ lại, "Có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi không? Cậu......"

Thanh Pháp không kiêu ngạo không tự ti, "Chào ngài, Thanh Pháp."

Con ngươi Trần Hào run lên, lập tức quay đầu nhìn Trần Quốc Anh.

Trần Quốc Anh siết chặt tay muốn bỏ đi nhưng Đăng Dương lại lên tiếng, "Tới đây."

Trần Quốc Anh đã sắp bóp gãy ngón tay, im lặng mấy giây rồi mới giậm chân đi tới chỗ Đăng Dương và Thanh Pháp.

Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất, "Chú."

Đăng Dương không trả lời mà chỉ nhìn Trần Quốc Anh chằm chặp, hắn bóp tay răng rắc, toàn bộ cơ mặt đều co lại.

Hồi lâu sau, hắn rít qua kẽ răng.

"Chú Pháp."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co