7
Ban đêm Thanh Pháp ra cửa đi làm, hàng cây ven đường được quấn những vòng dây đèn trắng xanh.
Giáng Sinh đã gần kề.
Thanh Pháp lên tàu điện ngầm, cậu quấn một chiếc khăn quàng cổ dày màu đen, khuôn mặt to cỡ bàn tay bị che kín, chỉ lộ ra một đôi mắt bình thản chẳng có chút nhiệt độ nào.
Thanh Pháp sợ lạnh nên cả tháng nay luôn mặc đồ rất ấm, cậu đã dần quên cảm giác lạnh rồi.
Xuống tàu điện ngầm, Thanh Pháp đột nhiên cởi khăn quàng cổ, gió lạnh thấu xương ập vào mặt cậu, thi nhau chui vào cổ cậu, hàng mi dài rũ xuống, Thanh Pháp bụm hai tay lại rồi hà hơi vào đó.
Nửa tháng rồi.
Cậu nghĩ nếu trời lạnh thêm chút nữa thì hồ chứa sẽ đóng băng, phải học câu cá trên băng.
Lúc này một chiếc Maybach chạy vút qua Thanh Pháp trên đường.
Sắp tới Giáng Sinh nên Oxygen náo nhiệt hơn hẳn, khi Thanh Pháp đến quầy bar thì đã đầy ắp phiếu order.
Quản lý chạy tới bảo cậu, "Tiểu Pháp, pha trước ba ly cho phòng 202 đi."
Vẻ mặt hết sức khẩn trương.
Thanh Pháp rũ mắt nhìn tờ phiếu.
Ba ly đều là Negroni.
—
"Tớ thật không hiểu tại sao các cậu lại thích Negroni nữa." Đức Duy nếm thử một miếng, trên mặt lộ vẻ chê bai, "Thà uống nước chanh còn hơn."
Bảo khang không thèm để ý hắn mà nhìn sang Đăng Dương, "Thế nào?"
Ánh sáng trong phòng lờ mờ nên không thấy rõ vẻ mặt Đăng Dương, "Không tệ."
Bảo khang vỗ tay, "Được Trần tổng đánh giá như vậy thật không dễ gì!"
Đức Duy ghim một miếng dưa lưới nhai rào rạo, "Bartender này giỏi lắm nhé, lúc nãy quản lý tán gẫu với tớ mấy câu, người ta chỉ mới mười tám thôi đó! Hồi mười tám tớ vẫn còn đang nghịch đất."
Bảo khang cà khịa, "Mười tám tuổi cậu còn đang phá của, cảm ơn."
Đăng Dương im lặng đặt ly rượu xuống, đột nhiên gọi quản lý tới, "Cho một ly Old Fashioned."
Quản lý khẽ nhếch miệng, muốn giải thích mà không dám, Bảo khang và Đức Duy còn dễ, nhưng Đăng Dương...... Hắn thật sự không có can đảm nói chỉ được gọi một ly.
Bảo khang và Đức Duy muốn xem náo nhiệt nên chẳng ai lên tiếng.
Quản lý thật sự không dám đối diện với ánh mắt Đăng Dương, áo vest của hắn ướt đẫm mồ hôi, cắn răng gật đầu, "Chờ em một lát ạ."
Sau đó chạy nhanh như trốn.
Quản lý vừa đi xong, Bảo khang lập tức mở phiên giao dịch, "Nào, tụi mình đánh cược xem ly Old Fashioned này có thể bưng lên không."
Đức Duy lại gần đặt cược, "Cược gì?"
"Khu đất ở Tây Đơn."
"OK!" Đức Duy ghim thêm một miếng dưa lưới, "Tớ cược không thể!"
Bảo khang nhíu mày, "Tớ không được chọn, vậy cược có thể đi."
"Thôi thôi." Đức Duy xua tay, "Làm như tớ chơi ép cậu không bằng, cậu cứ chọn tùy ý đi, vậy mới gọi là cược chứ."
Bảo khang quay sang hỏi Đăng Dương, "Trần tổng, cậu nói xem có nên đổi không?"
Đăng Dương nhíu mày, "Là sao?"
Lúc này Đức Duy mới cười đùa tí tửng giải thích, "Bartender này cá tính lắm, quy định mỗi đêm một người một ly thôi, có boa bao nhiêu tiền cũng vô ích."
Một bên khác, quản lý chạy xuống quầy bar ở tầng trệt, hắn nghĩ kỹ rồi, hôm nay dù có quỳ lạy Thanh Pháp cũng phải lấy bằng được ly Old Fashioned này!
Đăng Dương là ai chứ, một ánh mắt cũng đủ làm các đại gia Bắc Kinh run như cầy sấy, đắc tội ai chứ không thể đắc tội anh được!
Ngoài dự đoán của hắn, Thanh Pháp không từ chối ngay mà hỏi, "Người này lợi hại lắm à?"
"Đâu chỉ lợi hại." Quản lý nắm lấy cơ hội nói, "Con đường này, kể cả quán bar này đều là sản nghiệp của anh ta đấy. Tiểu Pháp à, để quán bar của chúng ta được mở tiếp, rượu này cậu nhất định phải pha nhé."
Nửa câu đầu của quản lý là sự thật, nửa câu sau là hắn phóng đại.
Mặc dù khi đối mặt với Đăng Dương, áp lực sẽ tăng lên gấp bội.
Đây là sự uy nghiêm được lắng đọng qua nhiều năm của vị lãnh đạo tiếp quản Trần thị từ năm hai mươi hai tuổi, các thế hệ thứ hai thứ ba khác đều không thể nào sánh được.
Nhưng ở nơi mà các đại gia lắm tiền và người nổi tiếng hay lui tới này, Đăng Dương đóng vai trò thấp nhất và cũng nho nhã nhất.
Một ly rượu mà thôi, nếu quản lý chủ động giải thích thì Đăng Dương sẽ không làm khó.
Không giải thích, không bưng lên, Đăng Dương cũng sẽ không vì một ly rượu mà nổi giận.
Chỉ là quản lý không dám mở miệng thôi.
Thanh Pháp không vạch trần quản lý, mọi chuyện đang đi theo đúng kế hoạch của cậu.
Trong ly Negroni của Đăng Dương, cậu đã pha thêm một nguyên liệu ngoài công thức.
Cậu đoán Đăng Dương sẽ vì hương vị mà gọi ly thứ hai.
Nhưng mọi chuyện có thể tính toán chính xác, còn Đăng Dương thì không.
Thanh Pháp vừa định pha rượu thì quản lý nhận được điện thoại, hắn luôn miệng vâng dạ rồi khúm núm cúp máy.
Quản lý quay lại gác tay lên quầy bar, tay kia lau mồ hôi, "Tiểu Pháp, khỏi cần pha nữa, hủy rồi."
Ngón tay Thanh Pháp hơi khựng lại, cậu ngẩng đầu nhìn gian phòng trên lầu hai, một bóng người vén rèm cửa quay lưng rời đi.
Đăng Dương trở lại chỗ ngồi, Đức Duy nhai dưa rôm rốp, "Trần tổng của chúng ta đang làm ăn đấy à, đến quán bar mà vẫn tuân thủ quy củ, chắc cả đời tớ cũng theo không kịp."
Bảo khang lại hỏi, "Lão Dương, cậu có thấy bartender kia giống em ấy lắm không?"
Đăng Dương chẳng buồn ngước mắt, "Ai."
Bảo khang âm thầm thở dài, Đăng Dương thật sự chẳng có chút hứng thú nào với tiểu thiếu gia nhà họ Đỗ kia, anh đã gặp ai thì sẽ không bao giờ quên, thế mà ngay cả mặt người ta cũng chẳng có ấn tượng.
"Không ai hết." Bảo khang nói giễu, "Đừng nói chuyện với hai lão già không hiểu phong tình này nữa."
Đức Duy ngồi không cũng trúng đạn, hắn bất mãn gõ bàn, "Ê ê ê, nói ai già vậy, tớ đang tuổi ba mươi thành thục chín chắn đấy nhé, ai không hiểu phong tình hả, hôm nay tớ gọi tới mấy em đẹp lắm!"
Hắn vừa dứt lời thì có người gõ cửa.
"Tiểu Hoàng tổng."
Nhà Đức Duy mở công ty truyền thông giải trí nên dưới trướng có không ít minh tinh người mẫu tiếng tăm.
Hôm nay Đức Duy gọi tới hai người mẫu nữ, hai nữ chính trong phim thần tượng đang ăn khách và ba sao nam.
Một là uống rượu với trai xinh gái đẹp mới vui, hai là hắn muốn dắt mối cho Đăng Dương.
Cũng không phải hắn định tìm vợ cho Đăng Dương, với thân thế như bọn họ thì hôn nhân chính là vốn làm ăn.
Chỉ là cậu bạn thân này của hắn đã ba mươi rồi mà vẫn còn là trai tân chưa yêu đương lần nào, hắn chỉ sợ anh nhịn quá thành b.iến thái thôi.
Đức Duy nháy mắt với cô nàng đẹp nhất, "Trình Trình, kể cho Trần tổng nghe phim mới của em đi, cậu ta thích nhất là phim kinh dị đấy."
Tần Trình Trình đã bị Đăng Dương thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên, vẻ chững chạc lắng đọng qua năm tháng kia ngay cả ánh sáng lờ mờ cũng che không được.
Cô đang vui vẻ đi qua thì Đăng Dương uống cạn chỗ rượu còn lại rồi đặt ly xuống, đứng dậy nói, "Các cậu cứ chơi đi, tớ về đây."
Đức Duy đứng lên, "Lão Dương ——"
Đáp lại hắn là tiếng đóng cửa.
Bảo khang đã quá quen thuộc nên chẳng buồn nhúc nhích, "Khỏi gọi mất công, lão già kia dị ứng sắc đẹp mà!"
Trên mặt Tần Trình Trình lộ vẻ hụt hẫng, Đức Duy vừa xào bài poker vừa bảo cô, "Nào nào nào, u buồn không thuộc về mỹ nhân đâu, qua bàn anh chơi đi, đang thiếu một tay đây."
Tần Trình Trình tươi cười đi tới ngồi xuống.
—
Đăng Dương xuống tầng trệt, trên sân khấu có mấy ca sĩ vừa đàn vừa hát.
Chỗ ngồi lờ mờ, sàn nhảy quái dị, bầu không khí ồn ào sôi động.
Chỉ riêng quầy bar trong góc có một bóng người gầy gò đang yên lặng pha rượu.
Ánh đèn neon lập lòe lướt qua góc nghiêng của cậu, lạnh nhạt hờ hững hoàn toàn trái ngược với xung quanh.
Sơ mi trắng, ghi lê đen, đồng phục giống hệt nhau nhưng khi mặc trên người cậu lại có một vẻ đẹp rất riêng.
Đăng Dương dừng lại mấy giây ngắn ngủi rồi thu hồi ánh mắt, đôi giày da trên sàn bình thản rời đi.
Về đến nhà, Thanh Pháp đã đói lả nên nấu cho mình một tô hoành thánh nhỏ.
Những viên hoành thánh do cậu tự cán vỏ, nhân thịt nạc, nhân tôm lột, nhân rau củ chất đầy trong ngăn đá.
Ban ngày cậu đi câu cá, ban đêm ôn bài, còn phải làm thêm ở quán bar hai đêm nên không có thời gian nấu cơm, trữ đông hoành thánh rồi lấy ra nấu là tiện nhất.
Một tô canh rong biển nấu tôm thanh đạm đựng hai mươi viên hoành thánh tròn căng.
Thanh Pháp yên lặng ăn.
Trong đầu hồi tưởng lại chuyện tối nay.
Kế hoạch ban đầu của cậu là pha ly rượu thứ hai để thu hút sự chú ý của Đăng Dương.
Nhưng Đăng Dương có hàm dưỡng hơn dự đoán làm kế hoạch của cậu bị đảo lộn.
Nhưng Thanh Pháp không hề thất vọng.
Ăn xong viên hoành thánh cuối cùng, cậu bưng tô lên húp cạn nước canh.
Kiên nhẫn chờ đợi cơ hội duy nhất.
——
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng Thanh Pháp đã lên đường đi câu.
Vẫn là hồ chứa Điền Sơn.
Nhiệt độ giảm mạnh, tuyết chưa rơi mà mặt hồ đã đóng một lớp băng dày, khi Thanh Pháp tới đã có người khoan lỗ trên mặt băng.
Câu cá trên băng nguy hiểm nhưng cũng thú vị kí.ch thích hơn, người tới đây còn đông hơn mọi ngày.
Thanh Pháp chưa mua máy khoan nên đứng nhìn người khác câu cá trên băng, yên lặng học hỏi kinh nghiệm.
Hôm nay ông lão tới khá muộn, người già sợ lạnh, chưa tới thời điểm lạnh nhất mà đã trang bị đầy đủ.
Ông rủ Thanh Pháp đi chung với mình, tìm một chỗ câu vừa ý rồi sai Thanh Pháp dựng lều trải đệm.
"Lót đệm thì khí lạnh từ mặt băng mới không xuyên qua được, nhiệt độ trong lều có cao cỡ nào cũng không sợ băng tan." Ông lão mang theo lò sưởi, cười ha hả nói, "Nếu đủ gas còn có thể câu đêm nữa đấy."
Ông lão mơ màng hồi tưởng, "Câu đêm mang lại cảm giác đặc biệt lắm, mọi âm thanh đều lắng xuống, nếu có tuyết thì vừa nghe tuyết rơi vừa chờ cá mắc câu, thi vị không sao tả hết."
Thanh Pháp trải đệm xong, ông lão đem lò sưởi và bình gas nhỏ vào, loay hoay mấy lần mới bật được lò sưởi.
Lều vải nhỏ ấm lên rất nhanh, ngón tay lạnh buốt của Thanh Pháp dần có lại cảm giác, cậu không ngồi bệt xuống mà ngồi xổm nhìn ông lão mắc mồi.
Hôm nay mồi câu của ông lão là giun đỏ, hình dạng khá giống que diêm, da dày dễ móc vào lưỡi câu, đầu đen bóng, thân màu đỏ sẫm, thả xuống nước có màu đỏ tươi dễ thu hút con mồi.
Ông lão còn trộn thêm một vài nguyên liệu, nói nhỏ với Thanh Pháp: "Ông đã trộn thêm mỡ heo và mật hoa quế vào mồi, cá thích ăn lắm."
Thanh Pháp nghiêm túc ghi lại, muốn thu hút con mồi thì phải trộn thêm nguyên liệu.
Một ngày trôi qua rất nhanh, mặc dù ông lão muốn câu đêm như trước đây nhưng sức khỏe chịu không nổi nên đành xách thùng rỗng về nhà.
Chọn chỗ câu trên băng rất quan trọng, hôm nay ông lão chọn vị trí không tốt lắm nên luôn miệng càu nhàu, nói ba giờ sáng mai sẽ đến giành chỗ.
Ông lão có xe, Thanh Pháp giúp ông cất đồ nghề, từ chối khéo lời đề nghị cho quá giang của ông rồi tự đi bộ tới ga điện ngầm.
Tay trái cậu xách một cái túi nhựa, bên trong đựng một con cá đã sơ chế.
Hôm nay cậu vừa câu được con cá trích đầu tiên.
Lên tàu điện ngầm về lại thành phố, ra khỏi cổng ga, đầu khu phố có một siêu thị mini, Thanh Pháp vào mua miếng đậu hũ và tép hành lá để tối nay hầm canh cá trích.
Hành lang cũ kỹ, hình như đèn cảm ứng đã hỏng, Thanh Pháp dò dẫm đi lên lầu, vừa rẽ qua chỗ ngoặt, sắp đến nhà mình thì chợt thấy một chấm đỏ lập lòe trong bóng tối phía trước.
Đúng lúc này đèn cảm ứng chợt sáng lên.
Trước cửa nhà, Trần Quốc Anh hờ hững đứng dựa vào tường, giữa hai ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc sắp hút hết.
Một đống tàn thuốc nằm dưới chân Trần Quốc Anh, đôi mắt đen như hồ sâu nhìn Thanh Pháp từ trên xuống dưới.
Gần một tháng không gặp, hình như lại càng đẹp hơn.
Hắn chậm rãi nhả khói.
"Tìm được em rồi, đồ chơi nhỏ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co