Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

70

duongkieu263

Thanh Pháp lập tức lấy điện thoại ra cài tấm ảnh chụp chung kia làm màn hình khóa, khóe miệng cong lên, "Uống được chưa ạ?"

Đăng Dương bật cười, "Uống đi." Tay phải trượt xuống ôm eo Thanh Pháp, tay trái cởi ra hai nút sơmi, ngửa đầu dựa vào thành ghế rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thanh Pháp uống rượu.

Hoàng Đức Duy cười khúc khích rót thêm hai ly, nằng nặc đòi cụng ly với Thanh Pháp, "Tửu lượng khá đấy, nào, uống tiếp đi!"

Thanh Pháp lại bưng rượu uống, ánh sáng trong phòng lờ mờ nên cũng không nhìn ra cậu có phản ứng gì.

Trái lại Hoàng Đức Duy uống xong ly này thì cả người lâng lâng, nhìn Thanh Pháp từ một biến thành hai, Hoàng Đức Duy trợn mắt rồi ra sức lắc đầu, rốt cuộc mới biến về một Thanh Pháp.

"Hình như anh say rồi......" Hoàng Đức Duy dời mắt đi, ngồi xổm trước bàn trà, xích lại gần nhìn chằm chằm dãy chai rượu để phân biệt, sau đó cầm một chai vang đỏ rót vào ly rồi lại đi tìm Sprite.

Hôm nay Đăng Dương và Thanh Pháp phải có một người say mới được!

Phạm Bảo Khang ở cạnh xem điện thoại, màn hình sáng liên tục, đang chat với vợ mình.

Gian phòng tạm yên tĩnh lại, Thanh Pháp quay đầu nhìn Đăng Dương, anh vẫn giữ nguyên tư thế lúc nãy nhưng Thanh Pháp biết anh không ngủ, bàn tay trên eo cậu vẫn đang vuốt ve lên xuống.

Qua vải áo mỏng manh, tay Đăng Dương nóng đến kinh người.

Anh đã ngà ngà say.

Thanh Pháp dời mắt đi, trên bàn có mấy đĩa lớn đựng nho, dưa hấu...... Đều là trái cây giải rượu.

Thanh Pháp lại tìm tòi, phát hiện một đĩa ô liu nhỏ.

Cậu lấy khăn ướt lau tay rồi cầm một quả đút cho Đăng Dương, "Ăn ô liu sẽ dễ chịu hơn đó."

Đăng Dương mở mắt ra, nhìn thoáng qua Thanh Pháp rồi mới há miệng ăn ô liu.

Ngón tay Thanh Pháp đụng phải cánh môi Đăng Dương, cũng nóng đến cháy da, cậu vừa định thu tay lại thì Đăng Dương nắm lấy tay cậu rồi kéo người vào ngực mình thêm mấy centimet.

"Lần đầu tiên anh tới đây, em đã pha thêm hai giọt nước ép ô liu vào ly của anh."

Hoàng Đức Duy đứng lên giơ chai rượu dưới đèn làm ánh sáng bị che khuất, chỗ Thanh Pháp và Đăng Dương càng tối hơn, cậu không thấy rõ ánh mắt Đăng Dương, thành thật nói: "Em cố ý đó, muốn làm anh hứng thú với ly rượu kia."

Cậu vừa dứt lời thì bị Đăng Dương kéo mạnh, anh khàn khàn nói, "Về trước đây, tối thứ Sáu bay, các cậu chuẩn bị đi."

"Hả." Hoàng Đức Duy vừa đổi rượu ngon, mờ mịt quay đầu hỏi, "Vậy rượu này ai uống?"

"Cậu tự quyết định đi."

Đăng Dương kéo Thanh Pháp ra cửa.

Hiện giờ đầu óc Hoàng Đức Duy phản ứng cực kỳ chậm chạp, cửa phòng đóng lại, hắn quay đầu hỏi Phạm Bảo Khang, "Cậu uống không?"

Phạm Bảo Khang nhíu mày, "Vợ tớ ban lệnh cấm uống trên hai ly rồi." Hắn đưa tay rót một ly nước dưa hấu, "Tớ uống cái này vậy."

"À." Hoàng Đức Duy lắc lắc ly rượu, "Vậy tớ sẽ tự uống."

Hắn ngửa cổ nhấp một ngụm.

Men rượu xộc thẳng lên đầu, Hoàng Đức Duy dụi mắt ngã xuống ghế sofa, hắn trố mắt nhìn trần nhà lờ mờ hình như vừa xuất hiện một vòng xoáy không ngừng xoay tròn, bỗng dưng nhớ lại chuyện cũ.

Rất xa xưa, cũng rất cũ kỹ.

Thật ra hắn đã từng theo đuổi một lần.

Chẳng bao lâu sau, mí mắt Hoàng Đức Duy díp lại, ôm gối dựa ngủ thiếp đi.

......

Ngoài quán bar, đêm đã khuya, xe cộ trên đường thưa thớt hẳn.

Hai người uống rượu đều không thể lái xe, Đăng Dương không thuê tài xế, cũng không đón taxi mà ngồi xổm xuống trước mặt Thanh Pháp, "Cõng em về nhà nhé."

Đi bộ từ đây về đại học Bắc Kinh đến sáng chắc cũng chưa tới, Thanh Pháp xích lại gần Đăng Dương ngửi ngửi, mùi rượu quả thực hơi nồng, Đăng Dương thấy động tác của cậu thì cười khẽ, "Anh đâu có say, cõng một lát rồi gọi xe."

Lúc này Thanh Pháp mới leo lên.

Đăng Dương ôm hai chân cậu rồi vững vàng đứng lên, chậm rãi đi dọc vỉa hè.

Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống hai người, bóng chồng lên nhau càng lúc càng dài, càng lúc càng xa.

Vĩnh viễn không ngừng.

*

Mấy ngày sau, thiệp mời được gửi đi, khách cũng không nhiều lắm, sắp xếp một chiếc máy bay cho 18 người và một chiếc cho 6 người là đủ.

Nhà ông Phương không yên tâm nên cho cháu trai ông đi theo, tối thứ Sáu gặp nhau ở sân bay, đó là một thanh niên đeo kính, tướng mạo tuấn tú nhã nhặn.

Ông Phương nhiệt tình giới thiệu, "Tiểu Pháp, đây là Phương Triệt, cháu trai lớn của ông, bác sĩ ngoại khoa vừa đi du học về, tháng sau sẽ bắt đầu làm việc."

Phương Triệt gật đầu, "Chào cậu."

Thanh Pháp lễ phép đáp lại, "Chào anh, Thanh Pháp."

Trợ lý sắp xếp chỗ ngồi, trên máy bay sáu chỗ ngoài Đăng Dương và Thanh Pháp còn có bốn người khác là ông Phương, Phương Triệt, Cát Đồng Nguyên và con gái Trần Tùy An.

Con gái Trần Tùy An rất thích Thanh Pháp, không đi chung máy bay với cha mẹ cũng chẳng sao, còn vui vẻ khoe với Thanh Pháp thành quả học xếp thiên nga bằng khăn ăn của mình.

Biết Đăng Dương cũng thích câu cá, sau khi lên máy bay ông Phương chẳng đoái hoài gì tới cháu mình mà ngồi chung với Đăng Dương, trò chuyện hết sức rôm rả.

Phương Triệt và Cát Đồng Nguyên ngồi chung với nhau.

Bình thường Cát Đồng Nguyên rất thân thiện hoạt bát nhưng nhìn sang thấy Phương Triệt đang đọc sách, Cát Đồng Nguyên không chủ động bắt chuyện, hắn bị say máy bay.

Sau khi máy bay cất cánh, sắc mặt Cát Đồng Nguyên trắng bệch, ngồi kiểu gì cũng không thoải mái, đang định đổi tư thế thì một cái tai nghe đưa sang.

Cát Đồng Nguyên hơi bất ngờ nhưng vẫn nhoẻn miệng cười rồi cầm lấy, "Cảm ơn anh!"

Cát Đồng Nguyên cảm thấy Phương Triệt rất nghiêm, đoán chừng sẽ thích nhạc cổ điển hoặc jazz, không ngờ đeo tai nghe vào lại là Rock n" Roll.

Cát Đồng Nguyên rất mê Rock n" Roll nên quên ngay cơn say, lập tức khôi phục sức sống, quay sang trò chuyện với Phương Triệt về Rock n" Roll.

Thanh Pháp ngồi ở hàng ghế bên cạnh dạy cháu gái xếp hoa hồng, ánh mắt lướt qua Cát Đồng Nguyên đang trò chuyện khí thế ngất trời, mi mắt cậu giật giật.

Chẳng lẽ lần này người yêu của Cát Đồng Nguyên biến thành Phương Triệt?

Cốt truyện cố định trong nguyên tác đã diễn ra toàn bộ.

Tim Thanh Pháp đột nhiên đập mạnh.

Truyện gốc kết thúc bằng đám cưới thế kỷ của Đỗ Bình An và Trần Quốc Anh.

Vậy có nghĩa là sau khi lễ cưới của cậu và Đăng Dương kết thúc thì cốt truyện trong nguyên tác cũng sẽ kết thúc, không còn xảy ra sự kiện bất ngờ nào nữa đúng không?

Mặc dù phải chờ đến ngày 4 tháng 3 mới dám chắc mọi chuyện đã kết thúc, nhưng giờ phút này tim Thanh Pháp vẫn đập loạn xạ.

Cậu dặn dò cháu gái mấy câu rồi đứng dậy đi tới chỗ Đăng Dương và ông Phương, bình tĩnh nói: "Đăng Dương, tới đây với em một lát."

Sau đó đi đến phòng vệ sinh ở đuôi máy bay.

Ông Phương tưởng cậu muốn nói chuyện lễ cưới nên cười bảo Đăng Dương mau đi đi.

Đăng Dương đứng dậy theo sau.

Thanh Pháp vào phòng vệ sinh, cửa khép hờ, Đăng Dương đẩy cửa, vừa bước vào thì Thanh Pháp lập tức đóng cửa lại.

Phòng vệ sinh khá rộng nên chứa hai người đàn ông trưởng thành cũng không chật, Đăng Dương quay người lại, chưa kịp mở miệng thì Thanh Pháp đã kiễng chân lên ôm chặt anh, dụi mặt vào tóc Đăng Dương rồi gọi tên anh, "Đăng Dương."

Lồng ngực kề sát nhau, Đăng Dương có thể cảm nhận được nhịp tim khác thường của Thanh Pháp, mặc dù không hiểu nhưng vẫn ôm lại cậu, "Sao?"

Thanh Pháp không có gì muốn nói, chỉ là rất muốn ôm Đăng Dương mà thôi.

Cậu nhắm mắt lại, "Ôm chặt nữa đi, ôm em chặt vào."

Đăng Dương siết chặt vòng tay rồi nghiêng đầu hôn lên tóc Thanh Pháp, cười hỏi, "Đây cũng là học trên mạng à?"

Thanh Pháp lắc đầu rồi vùi mặt vào vai Đăng Dương, giọng cậu nghèn nghẹn nhưng vẫn có thể nghe ra ý cười, "Không phải, em tự nghĩ ra đó."

Đăng Dương có thể cảm nhận rõ niềm vui sướng của Thanh Pháp, mặc dù không biết lý do nhưng anh cũng vui lây, một mực ôm chặt người trong lòng.

*

Máy bay hạ cánh xuống đảo đúng giờ ăn tối, đầu bếp đã chuẩn bị sẵn tiệc buffet nướng thịnh soạn để chiêu đãi khách khứa.

Trần Tri Thiền không thích náo nhiệt nên ở trong phòng.

Ông Phương không muốn ăn, vừa xuống máy bay đã rủ Thanh Pháp và Đăng Dương đi câu đêm, Cát Đồng Nguyên nhắc ông, "Ông ơi, mai là đám cưới rồi, đêm nay họ còn phải chuẩn bị nhiều thứ lắm ạ!"

Ông Phương vỗ trán, "Xem ông đãng trí chưa này, ông lại nhớ thành đến đây để câu cá." Sau đó cười vang rồi xua tay, "Xin lỗi nhé Tiểu Pháp, đi nào, ăn cơm thôi."

Tâm trạng Thanh Pháp đang vui nên ăn không ít, ăn tối xong, trợ lý xếp phòng cho khách, ngoài biệt thự chính ra còn có một biệt thự ven biển, ngoại trừ Hoàng Đức Duy, vợ chồng Phạm Bảo Khang và gia đình ba người của Trần Tùy An thì các vị khách còn lại đều ở biệt thự ven biển.

Hoàng Đức Duy và trợ lý rất thân thiết, Hoàng Đức Duy nói đùa với trợ lý, "Tiểu Mạnh, khi nào đi ăn máng khác đi, tôi sẽ trả lương gấp đôi cho cậu!"

Phạm Bảo Khang cười nói, "Chỉ sợ cậu mời không nổi Tiểu Mạnh thôi."

Trợ lý Mạnh cười khẽ, "Phạm tổng cứ đùa, nếu Tiểu Duy muốn thì nói Trần tổng cho mượn tôi qua đó học hỏi mấy ngày cũng được mà."

Vợ Phạm Bảo Khang là Ngô Nhung cũng nhìn trợ lý Mạnh mấy lần, hễ thấy nhân tài thì lại muốn chèo kéo, nhỏ giọng hỏi Phạm Bảo Khang, "Lương hàng năm bao nhiêu vậy?"

Phạm Bảo Khang hiểu ý Ngô Nhung nên mỉm cười giơ lên bảy ngón tay rồi thì thầm: "Lương hàng năm chỉ là phụ, cuối năm còn được Trần thị chia cổ tức, em đừng mơ tưởng nữa, không lôi kéo được đâu."

Ngô Nhung vô cùng tiếc hận, lại nhìn về phía Thanh Pháp đang bận rộn cách đó không xa, trong giọng nói tràn đầy ghen tị, "Thanh Pháp cũng là nhân tài, cũng bị Đăng Dương mang về nhà rồi." Nói xong còn lườm Phạm Bảo Khang một cái, "Học hỏi bạn anh đi, thấy người ta biết tìm người ghê chưa, thảo nào Trần thị phát triển thần tốc như vậy."

Phạm Bảo Khang thản nhiên kề tai vợ mình nói nhỏ, "Chẳng phải anh tìm được em rồi sao."

Ngô Nhung phì cười.

Hoàng Đức Duy định tìm Trần Tri Thiền nói chuyện phiếm, cũng lười làm bóng đèn cho vợ chồng Tạ Kiều nên xách quà tặng Trần Tri Thiền đi vào biệt thự.

Phạm Bảo Khang và Ngô Nhung vẫn chưa muốn ngủ, đi ra bờ biển tản bộ.

Bên kia, Thanh Pháp trao đổi với người lập kế hoạch về lễ cưới ngày mai, sau đó cùng Đăng Dương đến gặp Trần Tri Thiền.

Hoàng Đức Duy cũng ở đó, bốn người hàn huyên một lát, Thanh Pháp nhận ra Trần Tri Thiền thường xuyên thất thần, biết bà có chuyện muốn nói với Đăng Dương nên viện cớ kéo Hoàng Đức Duy đi.

Trong phòng chỉ còn mình Đăng Dương, Trần Tri Thiền do dự hồi lâu mới mở miệng, "Ngày mai cha và anh con có tới không?"

Đăng Dương cũng chẳng giấu giếm, "Con không mời họ ạ."

Không ngờ Trần Tri Thiền thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, cười nói: "Vậy là tốt rồi, mẹ thực sự không muốn cha con đến chút nào, lần này không mời ông ta thì cùng lắm ông ta chỉ tức giận một thời gian rồi thôi, ông ta mà tới chắc các con sẽ buồn cả đời mất."

Đăng Dương ngồi xuống xoa đầu gối cho Trần Tri Thiền, "Mẹ, sau lễ cưới mẹ tiếp tục ở đây tĩnh dưỡng nhé? Khi nào chán thì con đón mẹ về."

Trần Tri Thiền lập tức đồng ý, bà đưa tay xoa đầu Đăng Dương rồi trìu mến nói: "Con muốn làm gì thì cứ làm đi, mẹ sẽ luôn ủng hộ con."

Bà nói tiếp: "Cả Hạc Thanh nữa, nó là người quan trọng nhất của con nên cũng là người quan trọng nhất của mẹ. Mẹ biết nó đã trải qua rất nhiều chuyện, không có người thân, không có hậu thuẫn, chúng ta chính là người thân duy nhất của nó, sau này con phải chăm sóc và bảo vệ nó thật tốt nhé, đừng để nó chịu thiệt thòi nữa."

Đăng Dương lên lầu trở về phòng, Thanh Pháp đang đọc sách, anh đi tới ngồi xuống ôm người, vừa đọc sách vừa thuật lại lời Trần Tri Thiền nói.

Thanh Pháp im lặng thật lâu, Đăng Dương cúi đầu nhìn mới phát hiện hai mắt cậu đỏ hoe, Đăng Dương xoay người cậu lại rồi nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt cậu, cười nói: "Khóc sưng mắt ngày mai đám cưới không đẹp đâu."

Thanh Pháp cũng không muốn khóc nhưng Trần Tri Thiền quá ấm áp làm cậu khó lòng kìm được, rúc vào ngực Đăng Dương nói, "Ngày mai hôn lễ kết thúc chúng ta ra biển câu cá đi."

Giọng cậu rất nhẹ, "Chỉ hai chúng ta thôi."

——

Rạng sáng hôm sau, hoa lay ơn chuyển đến bằng máy bay được trang trí khắp đảo, tất cả đều là lay ơn màu tím nhạt, còn mời dàn nhạc giao hưởng hơn trăm người đến biểu diễn tại chỗ, đông hơn cả khách mời.

Pháo hoa ban ngày mang tên "Sunrise" cũng được đốt trên bãi biển, trong giai điệu hòa tấu "Bên bờ hồ Baikal", Thanh Pháp và Đăng Dương sóng vai nhau đi trên đường hoa, hai người cùng mặc vest ba mảnh màu đen, tiến về phía đài tuyên thệ trong ánh pháo hoa rực rỡ khắp trời.

50 Hz và 51 Hz cũng đeo nơ con bướm màu đỏ, ngoan ngoãn vẫy đuôi đi cạnh hai người.

Không mời cha xứ và người chủ hôn, Trần Tri Thiền đang chờ họ trên đài tuyên thệ.

Thấy hai người đi về phía mình, Trần Tri Thiền rưng rưng nước mắt vì vui sướng.

Chờ họ đến trước mặt, bà cười hỏi: "Chú rể Thanh Pháp, con có đồng ý ở cạnh và yêu thương Đăng Dương vĩnh viễn, dù là khỏe mạnh hay ốm đau, giàu sang hay nghèo khó không."

Thanh Pháp nhìn Đăng Dương, anh cũng đang nhìn cậu, trong con ngươi đen nhánh phản chiếu pháo hoa đầy trời và cậu, khóe miệng Thanh Pháp cong lên, "Con đồng ý ạ."

Trần Tri Thiền lại hỏi: "Chú rể Đăng Dương, con có đồng ý ở cạnh và yêu thương Thanh Pháp vĩnh viễn, dù là khỏe mạnh hay ốm đau, giàu sang hay nghèo khó không."

Lúc này pháo hoa tạm kết thúc, bản hòa tấu cũng tạm dừng, Đăng Dương bất ngờ cúi đầu đặt lên môi Thanh Pháp một nụ hôn dịu dàng.

"Con đồng ý từ lâu rồi ạ."

Cuối ngày hôn lễ kết thúc, Đăng Dương đích thân tiễn từng vị khách về chỗ ở.

Đủ thấy anh xem trọng cỡ nào.

Chờ anh về phòng, Thanh Pháp đã sẵn sàng xuất phát.

Trên du thuyền có sẵn dụng cụ câu cá nhưng Thanh Pháp vẫn xách theo một vali.

Đăng Dương cởi nút áo vest rồi liếc nhìn vali, "Đem gì thế?"

Khóe miệng Thanh Pháp cong lên, "Bí mật."

Đăng Dương bật cười, không hỏi nữa mà thay bộ đồ rộng rãi thoải mái rồi cùng Thanh Pháp rời biệt thự ra biển.

Du thuyền được mua cùng lúc với hòn đảo này, hơi nhỏ hơn du thuyền tư nhân trong nước của Đăng Dương nhưng rất thích hợp cho hai người ra biển.

Phòng không lớn không nhỏ, bên trong trang trí vô cùng xa hoa.

Đăng Dương dạy Thanh Pháp lái thuyền, chỉ chốc lát sau đã cách xa đảo, xung quanh không còn ánh sáng, cả vùng biển ngoại trừ ánh trăng trên trời chỉ có du thuyền tựa như một nguồn sáng di động, vẽ ra một vầng sáng loang loáng trên mặt biển.

Đến nơi, du thuyền dừng lại, lần đầu tiên Thanh Pháp lái thuyền, còn là ban đêm nên cậu tập trung chú ý cao độ, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Đăng Dương cười hỏi: "Lần này hết choáng rồi à?"

Thanh Pháp thở phào một hơi rồi nở nụ cười, "Dạ, lái thuyền thì không thấy choáng nữa."

"Ra mồ hôi nhiều quá." Ngón cái Đăng Dương xoa trán Thanh Pháp, "Đi rửa mặt đi."

Thanh Pháp đảo mắt một vòng, đến phòng vệ sinh, cậu đẩy Đăng Dương ra ngoài, "Anh câu trước đi, để em tắm đã."

Đăng Dương liếc nhìn vali dựa vào tường, vuốt tóc Thanh Pháp rồi đi ra.

Sau khi thả lưới, Đăng Dương ngồi xuống mắc mồi câu nhưng lại hơi lơ đễnh, ánh mắt thỉnh thoảng hướng về phía cầu thang.

Một lát sau, Thanh Pháp ra tới.

Cậu đã thay đồ, ánh trăng chiếu xuống bộ vest trắng tinh, dáng vẻ trang nhã thuần khiết của cậu còn động lòng người hơn cả ánh trăng.

Cổ họng Đăng Dương khô khốc, mồi câu rơi xuống biển.

Đợi Thanh Pháp tới gần, anh kéo người vào lòng mình rồi áp môi lên vành tai hơi lạnh, nụ hôn như có như không, "Câu cá mà mặc đồ trang trọng, em muốn câu ai thế?"

Đôi mắt Thanh Pháp trong veo, cậu chủ động hôn lên má anh, "Đăng Dương, tân hôn vui vẻ."

Lần này Đăng Dương cắn vành tai cậu một cái như trừng phạt, "Còn muốn câu cá nữa không hả?"

Từ hôm qua Thanh Pháp đã lên kế hoạch cho đêm tân hôn này, cậu cũng kề vào tai Đăng Dương nói nhỏ: "Thì em đang câu nè."

Lý trí Đăng Dương hoàn toàn sụp đổ, đá văng cần câu rồi bế Thanh Pháp đi nhanh về phòng.

Phòng ngủ chưa bật đèn, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, làn da thanh niên trắng như tuyết.

Đăng Dương bỏ luôn ý định sáng mai về đảo, đến khi ánh trăng nhạt dần, anh bế Thanh Pháp rã rời ngủ thiếp đi vào phòng tắm rửa cho cậu rồi bôi thuốc, về phòng ngủ thay ga giường mới, sau đó nhét người vào chăn.

Anh nhặt quần áo vương vãi trên thảm trải sàn, lúc này mới lên giường ngủ.

Thời gian dần trôi, ánh sáng mờ nhạt biến thành ánh nắng rực rỡ, Thanh Pháp vẫn ngủ mê mệt, Đăng Dương nhẹ nhàng xuống giường đi kéo lưới, qua một đêm thành quả rất khá, hai xô cá, một xô cua sò và tôm biển.

Đăng Dương gọi điện bảo trợ lý thu xếp đưa khách về nước sau bữa trưa rồi xách mấy thùng hải sản vào bếp nấu cơm.

Nguyên liệu vô cùng tươi ngon, Đăng Dương không làm món cầu kỳ mà nấu cháo cua, tôm tít muối tiêu, súp hải sản thập cẩm, còn có salad rau củ quả.

Sau đó về phòng ngủ gọi Thanh Pháp dậy.

Thanh Pháp ngủ say hiếm thấy, hơi thở đều đều, Đăng Dương không nỡ đánh thức cậu nên vén chăn leo lên giường ôm cậu ngủ tiếp.

Thanh Pháp tỉnh dậy vì nóng.

Cậu mở mắt ra, đầu tiên nhìn thấy ánh nắng tươi đẹp ngoài cửa sổ, vẫn chưa tỉnh hẳn, nghe tiếng sóng mới nhớ mình và Đăng Dương đã ra biển.

Cậu bị Đăng Dương ôm chặt, vừa quay đầu sang thì lập tức đối diện với đôi mắt Đăng Dương, thấy cậu tỉnh ngủ, anh cúi đầu hôn nhưng Thanh Pháp đưa tay che miệng anh lại, "Chưa đánh răng mà."

Đăng Dương bị cậu che miệng cũng không gỡ ra, hơi thở nóng ấm phả vào lòng bàn tay Thanh Pháp, "Anh đánh rồi."

Thanh Pháp quay qua đầu giường lấy điện thoại xem giờ, sửng sốt một giây.

Cậu đã ngủ đến hơn ba giờ chiều......

Còn có một tin nhắn của Hoàng Đức Duy——

"Tụi anh về trước đây, hai người cứ từ từ ngọt ngào đi!"

Thanh Pháp thu tay lại xuống giường, "Sao anh không gọi em dậy."

Giọng cậu hơi phàn nàn, Đăng Dương bật cười rồi xuống giường theo cậu vào phòng vệ sinh, dựa cửa nhìn Thanh Pháp rửa mặt đánh răng, trên môi vẫn nở nụ cười, "Yên tâm, anh nói chúng ta đi hưởng tuần trăng mật rồi."

Thanh Pháp vắt khăn lau đi bọt kem đánh răng ở khóe miệng, quay đầu thấy Đăng Dương vẫn đang cười thì mặt hơi đỏ lên, "Anh nói mà chẳng giữ lời gì cả......"

Đêm qua Đăng Dương nói đến mấy lần cuối cùng......

Đăng Dương đi tới ôm chặt Thanh Pháp từ phía sau, cầm khăn lau cho cậu rồi dịu dàng hôn lên thái dương, "Anh nhắc em từ lâu rồi còn gì, anh giỏi nói dối trên bàn đàm phán lắm đó."

Thanh Pháp không cãi được, cầm khăn lau mặt, quyết định bỏ qua vấn đề này.

"Ăn gì thế ạ?"

Giờ Đăng Dương mới nhớ tới cơm trưa mình làm.

Khi hai người đến phòng ăn thì đồ ăn trên bàn đã nguội ngắt, Đăng Dương định nấu món khác, Thanh Pháp múc một muỗng cháo cua sánh mịn thơm ngọt, cậu gọi anh lại, "Đừng nấu nữa, nguội cũng không sao mà."

Bình thường Đăng Dương cũng chẳng để ý nhưng hôm nay Thanh Pháp mệt nhọc quá độ, sợ cậu ăn đồ nguội sẽ làm dạ dày khó chịu nên Đăng Dương vẫn bưng đi, "Để anh ăn phần này rồi nấu cho em phần khác."

Trước kia bị bệnh Thanh Pháp thường xuyên ăn cơm nguội canh lạnh, cậu biết thân thể mình chịu được nhưng nhìn Đăng Dương loay hoay bận rộn, cậu không từ chối sự quan tâm này nữa, khóe miệng nhếch lên, "Em đi câu cá một lát nhé."

Đăng Dương đang bóc tôm, nói mà không quay đầu lại, "Đói thì ăn vặt lót dạ trước đi."

Thanh Pháp vâng dạ rồi xuống cầu thang.

Khi Đăng Dương nấu xong thì Thanh Pháp cũng câu được hai con cá hồi, đủ cho cậu và Đăng Dương ăn mấy bữa.

Trong lúc ăn cơm, Đăng Dương hỏi Thanh Pháp muốn đi hưởng tuần trăng mật ở đâu, còn nửa tháng nữa mới đến tháng Tám, anh muốn dẫn cậu đi chơi một vòng.

Hai người ăn cơm trên sân thượng, gió biển mát rượi thổi tới từ ba phía, Thanh Pháp đặt bát xuống rồi nói thật lòng: "Chỗ này cũng tốt mà, ở thêm mấy ngày rồi về đảo ở với mẹ tới cuối tháng đi ạ."

Thanh Pháp đã quyết định thì tất nhiên Đăng Dương sẽ đáp ứng.

Mấy ngày tiếp theo, hai người sang mấy vùng biển khác câu cá, chở cả thuyền hải sản về đảo, ở cạnh Trần Tri Thiền đến cuối tháng, ngày 1/8 mới về thủ đô.

Máy bay hạ cánh vào ban đêm, Thanh Pháp vừa lên xe bật điện thoại thì có một cuộc gọi đến.

Người gọi là khách thuê mới.

Là một sinh viên nữ học năm cuối ở đại học Bắc Kinh, Thanh Pháp vừa bắt máy thì nghe cô thở phào nhẹ nhõm, "Cuối cùng em cũng nghe máy rồi, có người tìm em đấy, đợi trước cửa suốt cả buổi chiều."

Mí mắt Thanh Pháp giật giật, "Có nói tên không ạ?"

"Cậu ấy chỉ nói mình họ Lâm thôi." Cô gái hơi do dự, "Hình như mắt cậu ấy có vấn đề nên không nhìn thấy người khác thì phải."

Thanh Pháp biết đó là Đỗ Bình An.

"Làm phiền chị rồi, chị bảo nó xuống lầu chờ em nhé, khoảng một tiếng nữa em đến."

Cô gái cười, "Nếu là bạn em thì để chị mời vào nhà ngồi!"

Thanh Pháp từ chối khéo, "Nó không chịu đâu ạ."

Cô gái không miễn cưỡng nữa, "Ừ, vậy để chị nhắn lại với cậu ấy."

Lúc này Đăng Dương xếp xong hành lý lên xe, Thanh Pháp cất điện thoại, suy nghĩ giây lát rồi nói: "Nhà thuê có chút chuyện, em phải qua đó một lát."

Thật ra Đăng Dương đã nhận được tin hôm qua Đỗ Bình An gần như không còn thấy gì nữa, chỉ thấy được mờ mờ, tuy chưa mù hẳn nhưng cũng chẳng khác mấy, Trần Minh Nguyên biết hôm nay anh và Thanh Pháp về nước nên phái người đưa Đỗ Bình An đến nhà Thanh Pháp.

Đây chính là kế hoạch của Trần Minh Nguyên——

Để Thanh Pháp phải chăm sóc Đỗ Bình An bị mù cả đời, mỗi ngày đối mặt với đứa em trai duy nhất bị mình liên lụy, cả đời áy náy, cả đời mang gánh nặng này.

Nhưng ông ta không biết Thanh Pháp đã cho thuê lại phòng.

Đăng Dương đoán khách thuê mới đã báo cho Thanh Pháp, anh đưa cậu đến cổng chung cư, không vào mà cười nói: "Anh hơi buồn ngủ nên không đợi em đâu, xong việc về sớm nhé."

Thanh Pháp gật đầu, "Dạ."

Thanh Pháp dõi theo Đăng Dương đi xa rồi mới vào chung cư.

Bảo vệ chung cư biết cậu đã dọn đi, thấy cậu về thì mừng rỡ gọi lại, Thanh Pháp mỉm cười trò chuyện mấy câu với bảo vệ.

Gần tám giờ, đèn hỏng trong chung cư vẫn chưa thay, chỉ còn lại mấy bóng, vì công suất thấp nên cũng chẳng sáng lắm, Thanh Pháp không bật đèn pin điện thoại mà đi trong bóng tối.

Gần đến tòa nhà cũ mình từng ở, cậu dừng lại.

Phía trước, thùng thu gom đồ cũ bị Trần Quốc Anh đụng hư đã được thay mới, phía trên gắn một bóng đèn tù mù, Đỗ Bình An đứng ngay bên cạnh, lâu ngày không gặp, Đỗ Bình An gầy đi trông thấy, đôi mắt vô thần nhìn về phía cậu nhưng không hề phát hiện cậu đã đến gần.

Thanh Pháp dừng lại, không có tiếng bước chân nhưng Đỗ Bình An đột nhiên rùng mình, mũi y hít hít, ngửi được mùi tuyết tùng quen thuộc thì lặng lẽ túm chặt góc áo, đôi môi khô khốc mím lại mấy lần mới thấp giọng nói: "Cuối cùng anh cũng đến."

Trong bóng đêm, Thanh Pháp nhìn thấy chính mình.

Trong nguyên tác cũng là một đêm như vậy, vừa lấy giác mạc xong, cậu lập tức bị đem sang phòng bên cạnh.

Đỗ Bình An nằm ở phòng kế bên chờ ghép giác mạc của cậu.

Thậm chí trong lúc dưỡng bệnh, bọn họ cũng chỉ cách nhau bức tường mỏng kia, ngày nào cậu cũng nghe thấy tiếng nói cười của Trần Quốc Anh và Đỗ Bình An.

Bác sĩ vừa nói cậu có thể đi thì Trần Quốc Anh lập tức cao thượng bố thí cho cậu, "Mày đã cho An An giác mạc nên tao thả mày tự do đấy."

Cả thế giới của cậu tối đen, tràn ngập sợ hãi, cầu xin Trần Quốc Anh đừng vứt bỏ mình, hoảng loạn muốn níu tay hắn nhưng bị hắn phũ phàng hất ra.

Cậu ngã nhào xuống đất, không thấy mặt Trần Quốc Anh mà chỉ nghe được giọng nói căm ghét của hắn, "Tao sẽ cho mày một số tiền rồi đưa mày ra nước ngoài, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt An An nữa, hiểu chưa?"

Máu trong người cậu như đông lại, chỉ mới im lặng một hai giây nhưng Trần Quốc Anh đã nóng nảy đá văng cái bàn, "Tao đang hỏi mày đấy, mày có nghe không hả."

Cậu không lấy tiền của Trần Quốc Anh mà hứa sẽ rời xa thế giới của bọn họ.

Vệ sĩ đưa cậu ra cổng bệnh viện, trước mắt tối đen, không bao giờ còn thấy được ánh sáng, bơ vơ đứng đó một lát rồi dò dẫm đến trạm xe buýt tới nghĩa trang.

......

Thanh Pháp định thần lại, "Tôi dọn đi rồi, sau này đừng làm phiền người khác nữa."

Đỗ Bình An không ngờ đến giờ phút này Thanh Pháp vẫn có thể nói ra lời tuyệt tình như vậy, môi y run rẩy, "Anh không nhận ra à? Em bị mù rồi."

"Nhận ra chứ." Thanh Pháp bình thản nói, "Thì sao."

Nước mắt Đỗ Bình An tuôn trào, thật lòng y rất hối hận vì đã không phẫu thuật, thị lực ngày càng giảm sút, có ngày mở mắt ra chỉ thấy một màn sương dày đặc, y sợ quá khóc lóc đập cửa đòi ra ngoài nhưng chẳng ai đoái hoài.

Thời gian cứ thế trôi qua, rốt cuộc y hoàn toàn không thấy gì nữa.

"Em biết anh hận em vì đã hại anh mất đi cha mẹ." Nước mắt mặn chát liên tục chảy vào miệng Đỗ Bình An, "Cũng biết mình gieo gió gặt bão, em tới tìm anh không phải để kể khổ mà chỉ muốn......" Y nuốt mấy lần rồi khó nhọc nói, "Anh có thể thương tình em bị mù không...... Em chỉ cầu xin anh một lần cuối cùng này thôi, anh thay cha mẹ nói tha thứ cho em đi."

Nếu vậy ít nhất trong lòng y sẽ dễ chịu hơn một chút.

Bàn tay buông thõng của Thanh Pháp đột nhiên nắm chặt rồi lại nhanh chóng buông ra, gọi khẽ, "Đỗ Bình An."

Trong mắt Đỗ Bình An chỉ có một tia sáng mờ nhạt, y không chắc đó có phải là Thanh Pháp hay không, cố gắng mở to mắt, "Anh tha thứ cho em rồi sao?"

"Nghe cho rõ đây." Thanh Pháp tới gần y rồi kề vào tai y gằn từng chữ, "Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu."

Đỗ Bình An ngây dại, sau đó nghe được tiếng bước chân, nhận ra Thanh Pháp định bỏ đi, y sốt ruột muốn níu cậu lại nhưng không thấy đường, hai tay quờ quạng trong không khí, hoảng sợ hét lên, "Quay lại đây, anh quay lại đây đi! Thanh Pháp, anh quay lại đây đi...... Anh ơi......"

Đáp lại y chỉ có tiếng gió đêm càng lúc càng lớn.

Thanh Pháp đi ra cổng chung cư, rốt cuộc không còn nghe thấy tiếng khóc của Đỗ Bình An nữa, bỗng dưng cậu rất muốn nghe giọng Đăng Dương nên lấy điện thoại ra, nhưng chưa kịp bấm số thì Trần Minh Nguyên đã gọi tới.

Thanh Pháp khựng lại hai giây rồi trượt qua nghe.

"Sao hả Tiểu Pháp, có hài lòng với quà cưới tao tặng không?" Trần Minh Nguyên đắc ý cười lạnh, "Khỏi cần cảm ơn, đây là quà đáp lễ cho mày đấy."

Thanh Pháp đột nhiên bật cười, hệt như tiếng kim loại lạnh lẽo.

Trần Minh Nguyên cứ tưởng Thanh Pháp sẽ đau khổ gào khóc, giờ nghe cậu cười thì nhất thời không còn đắc ý được nữa, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Mày cười cái gì!"

"Tôi đang cảm ơn ông đấy. Chắc ông vẫn chưa biết đâu nhỉ, quan hệ giữa tôi và Đỗ Bình An còn tệ hơn cả ông và Đăng Dương nữa." Thanh Pháp cười, "E là để ông thất vọng rồi, tôi sẽ không áy náy, càng sẽ không vác gánh nặng này đâu. Trái lại tôi còn phải cảm ơn ông vì đã giúp tôi đoạn tuyệt với nó dứt khoát hơn. Thế nhé, chúc ông luôn khỏe mạnh, ngủ ngon."

Cậu vừa dứt lời thì nghe thấy một tiếng la thất thanh ở đầu dây bên kia.

"Cha!"

Có tiếng điện thoại rơi xuống đất, sau đó biến thành tiếng tút tút liên hồi.

Lúc này đèn đỏ trên vỉa hè chuyển sang màu xanh, Thanh Pháp cất điện thoại, hít sâu một hơi rồi kiên định bước lên đường về nhà.

Thanh Pháp về đến nhà, trong phòng khách đèn đuốc sáng trưng nhưng chẳng thấy bóng dáng Đăng Dương đâu.

Cậu mang dép đi ra ban công.

Quả nhiên Đăng Dương đang tỉa mấy cành hư.

Ban công không bị bít kín nhưng so với sân thượng rộng lớn ở căn penthouse thì điều kiện trồng trọt vẫn kém hơn nhiều, trong lúc họ đi hưởng tuần trăng mật, mỗi ngày người giúp việc đều đến tưới nước nhưng vẫn có mấy chậu hồng chết héo.

"Trồng vài chậu hồng leo nhé?" Đăng Dương chợt nói, "Khi nào em về, khắp ban công sẽ toàn là hoa."

Thanh Pháp đi tới ngồi xuống cạnh anh rồi cầm xẻng lấp đất, "Em đi chưa đến ba tháng mà ——"

Cậu dừng lại, mua mấy chậu có nụ hoa về chăm sóc kỹ càng, tháng Tám nở hoa, thời gian ra hoa có thể kéo dài đến sang năm.

Cuối tháng Mười cậu về, hoa hồng nở đầy ban công cũng không phải không có khả năng.

Thanh Pháp đặt xẻng xuống rồi quay sang nói với Đăng Dương, "Thế thì em muốn hoa hồng Rainy Blue."

Đăng Dương bỏ mấy cành hư vào túi nhựa rồi lấy điện thoại ra tìm Rainy Blue, tên là màu xanh nhưng lại càng giống màu tím hơn, anh cười, "Ừ, trồng cho em."

Anh cất điện thoại, xách túi nhựa định xuống lầu, "Em tắm rửa ngủ sớm chút đi, chín giờ sáng mai bay rồi đấy."

Nào ngờ Thanh Pháp cũng đứng dậy theo, cậu nhìn Đăng Dương bằng đôi mắt sáng lấp lánh làm tim anh chợt mềm nhũn, vừa tỉa cây chưa rửa tay nên không tiện xoa đầu Thanh Pháp, nắm tay cậu hỏi, "Đi đổ rác với anh nhé?"

Thanh Pháp nắm lại tay anh, "Dạ."

Lúc xuống lầu, họ không nói gì mà tận hưởng sự yên tĩnh chỉ thuộc về hai người, đổ rác xong về nhà lại cùng nhau tắm rửa, mười giờ sáng mai phải lên máy bay, Đăng Dương chỉ đè cậu ra hôn một lát rồi ôm cậu đắp kín chăn, "Ngủ ngon nhé."

Thanh Pháp cũng nhớ ngày mai phải đi nên gật đầu nhắm mắt ngủ.

Hôm sau tỉnh giấc sớm hơn thường lệ, mới năm giờ Thanh Pháp đã dậy, còn quá sớm nên cậu không muốn quấy rầy giấc ngủ của Đăng Dương, nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái rồi rón rén xuống giường rửa mặt, bữa sáng cũng không ăn, để lại tờ giấy nhắn cho Đăng Dương rồi kéo vali lên đường.

Đến sân bay vẫn còn sớm, khu vực kiểm tra an ninh đông nghịt người xếp hàng, kiểm tra xong Thanh Pháp cầm vé máy bay và hồ sơ tìm cửa lên máy bay, đi nửa chừng bỗng ngước nhìn trần nhà cao ngất, trong lòng dâng lên một cảm giác trống trải.

Cậu rất nhớ Đăng Dương.

Thanh Pháp lấy điện thoại ra, tám giờ rồi mà Đăng Dương vẫn chưa gọi cho cậu, chưa ngủ dậy nữa sao?

Thanh Pháp khó nén thất vọng, nhìn điện thoại một lát mới cất đi.

Đăng Dương đặt vé hạng nhất, Thanh Pháp không đến phòng nghỉ dành cho khách VIP mà ngồi bên ngoài, thỉnh thoảng lại bật màn hình điện thoại lên.

Đăng Dương vẫn không gọi cho cậu, Wechat cũng chẳng có.

Lúc này trên loa thông báo chuyến bay của cậu sắp cất cánh, Thanh Pháp khóa điện thoại, ấn nút tắt máy thật mạnh.

Lên máy bay, trong lòng Thanh Pháp vẫn bứt rứt, hỏi mượn tiếp viên hàng không một tấm chăn mỏng che mặt lại ngủ.

Chốc lát sau, bên cạnh có người ngồi xuống.

Thanh Pháp mở mắt ra, sắp cất cánh nên không thể gọi điện.

Cậu không biết máy bay này có wifi, ngẫm nghĩ một hồi vẫn lấy điện thoại ra.

Giận thì giận nhưng trước khi cất cánh vẫn muốn nghe giọng Đăng Dương.

Vừa kéo chăn xuống thì mùi hương tuyết tùng ập tới, "Không gọi anh dậy vì muốn đi lén hả?"

Thanh Pháp kinh ngạc nhìn Đăng Dương, "Sao anh lại ở đây?"

Đây là lần đầu tiên cậu lộ ra vẻ mặt này nên Đăng Dương rất thích thú, cúi đầu hôn cậu một cái, trong giọng nói mang theo ý cười, "Ba tháng không gặp lận mà, sao có thể không tiễn em được chứ."

Thanh Pháp sắp đến học ở cơ sở thí nghiệm khép kín, ba tháng không được đi đâu, cũng không được xài điện thoại.

Lúc này Thanh Pháp mới vỡ lẽ Đăng Dương cố ý đem đến bất ngờ cho mình.

Nỗi buồn bực suốt hai tiếng vừa rồi lập tức tan biến.

Khóe miệng cậu nhếch lên, "Đi về mất một ngày một đêm lận đó, đừng để mình mệt, anh về đi."

Hành khách Trần tục lên máy bay, Đăng Dương kéo chăn trùm kín cả hai người.

Chăn mỏng màu trắng sữa, ánh sáng lờ mờ rọi qua, Đăng Dương áp trán vào trán Thanh Pháp.

Khoảng cách rất gần, hơi thở ấm áp xen lẫn mùi bạc hà thơm mát, "Cuối tháng này bắt đầu đi làm rồi, lúc em về muốn đón em cũng chẳng có thời gian nữa. Để anh đưa em đi được không?"

Có chăn mỏng che chắn nên Thanh Pháp ôm lấy Đăng Dương rồi yên tâm nhắm mắt lại, "Dạ."

Máy bay hạ cánh lúc đêm khuya, phòng thí nghiệm phái người tới đón Thanh Pháp rồi đưa cậu lên xe rời đi, Đăng Dương mua vé chuyến bay gần nhất về nước ngay trong đêm, trước khi lên máy bay, anh nhận được tin nhắn của trợ lý.

[ Trần tổng, Trần lão tiên sinh bị đột quỵ rồi ạ.]

Sau khi Trần Minh Nguyên đột quỵ, Trần Hào định báo ngay cho Đăng Dương, giờ nhà họ Trần chỉ còn mình ông ta nhưng lại không tự quyết định được, dù không muốn liên lạc với Đăng Dương nhưng vẫn mong anh trở về chủ trì đại cục, thấy ông ta lấy điện thoại ra, Trần Minh Nguyên bị liệt nửa người, nói cũng không rõ chữ nhưng vẫn lăn xuống giường rồi ra sức níu ống quần Trần Hào.

Sau đó vận hết sức lực thốt ra câu cuối cùng, "Không được truyền ra ngoài......"

Dù có bị đột quỵ thì ông ta cũng tuyệt đối không để Đăng Dương, Thanh Pháp và những người khác nhìn thấy trò cười của mình!

......

Đăng Dương im lặng một lát rồi trả lời trợ lý, "Đừng theo dõi nữa."

*

Thời gian học tập luôn qua rất nhanh, nhưng đêm khuya về ký túc xá, Thanh Pháp nhớ đến Đăng Dương lại cảm thấy thật ra thời gian chẳng nhanh chút nào, cậu tưới nước cho sen đá trên bàn, dù mệt rã rời cũng cố đi tắm qua loa rồi mới lên giường ngủ.

Sau ba tháng học tập bận rộn phong phú, đảo mắt đã tới ngày 27 tháng 10.

Thanh Pháp đặt sẵn vé máy bay, người đưa cậu đến sân bay là một phó giáo sư trong đoàn, cũng là đồng hương, năm nay mới 29 tuổi, ba tháng qua luôn đồng hành với Thanh Pháp, có thể xem là thầy cậu.

Trên đường bị kẹt xe, đến sân bay chỉ còn một tiếng nữa là cất cánh, Thanh Pháp lấy hành lý rồi lễ phép từ biệt phó giáo sư, "Giáo sư Thẩm, thời gian qua làm phiền thầy rồi ạ."

Giáo sư Thẩm mỉm cười, "Về nước mời tôi ăn bữa lẩu là được rồi."

Thanh Pháp hơi bất ngờ, "Thầy sắp về nước ạ?"

"Tháng sau."

Sau khi từ biệt giáo sư Thẩm, Thanh Pháp kéo vali chạy vào sân bay.

Đến chỗ kiểm tra an ninh, rốt cuộc Thanh Pháp thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại ra gọi cho Đăng Dương, kết nối rất nhanh, cậu vừa thở vừa nói: "Em đến sân bay rồi, bảy giờ sáng mai sẽ hạ cánh."

Đăng Dương cười hỏi: "Người đưa em tới sân bay là ai thế?"

"Thầy em......" Thanh Pháp đột ngột im bặt, nghe thấy tiếng huyên náo trong ống nghe rất giống ở đây thì hơi thở ngưng trệ, nắm chặt điện thoại quay đầu lại, trông thấy Đăng Dương đang nghe điện thoại, mỉm cười đứng sau lưng mình.

Thanh Pháp không nói nữa, giọng nói trầm thấp của Đăng Dương ở phía trước vang lên trong ống nghe, "Nhớ anh không? Anh nhớ em quá nên vẫn phải sang đây."

Xung quanh người đến kẻ đi tấp nập, Thanh Pháp tiến lên, dang hai tay ra ôm chầm Đăng Dương rồi kề môi vào tai anh trả lời, "Nhớ ạ, nhớ vô cùng."

......

Lúc về Thanh Pháp tự mua vé phổ thông, chuyến này khoang hạng nhất đã kín chỗ nên không thể nâng hạng, Đăng Dương xin đổi chỗ với hành khách ngồi cạnh Thanh Pháp, hành khách kia vui vẻ đồng ý.

Suốt thời gian qua vì muốn học hỏi thêm từ những người kỳ cựu trong ngành, Thanh Pháp tách 24 giờ ra thành 48 giờ nên gầy rộc hẳn đi, cằm nhọn hoắt, ba tháng nay chưa ngủ được giấc nào ngon, ngồi xuống dựa vào vai Đăng Dương, máy bay chưa cất cánh đã ngủ say sưa.

Khi cậu tỉnh lại, ngoài cửa sổ sáng trưng, chẳng biết mình nằm trên đùi Đăng Dương từ lúc nào, vừa ngước mắt lên thì lập tức đối diện với đôi mắt đầy ý cười của Đăng Dương, trong khoang cực kỳ yên tĩnh, các hành khách khác đều đang ngủ.

Thanh Pháp nắm lấy cánh tay Đăng Dương, anh cúi xuống thì thầm vào tai cậu, "Đói chưa?"

Lâu lắm rồi chưa được ngủ giấc nào quá năm tiếng nên Thanh Pháp rất mãn nguyện, lắc đầu nói, "Không ạ, chỉ muốn mau về nhà tắm rửa thôi."

Đăng Dương vuốt lại tóc rối cho cậu, cười nói, "Sắp rồi, còn 20 phút nữa là hạ cánh."

20 phút sau, máy bay đúng giờ đáp xuống sân bay quốc tế ở thủ đô.

Maybach của Đăng Dương đậu trong bãi xe của sân bay, đem hành lý lên xe, Đăng Dương đi đường cao tốc nên về căn hộ ở khu tập thể sớm hơn bình thường nửa tiếng.

Ngay khi đẩy cửa ra, đập vào mắt Thanh Pháp là "cửa sổ hoa" ở ban công.

Đăng Dương đã làm được.

Ngoài ban công gắn một khung gỗ vuông, nắng sớm xuyên qua kẽ lá rọi xuống sàn gỗ những đốm sáng lung linh, hoa hồng màu xanh tím nở khắp ban công, trước cửa phòng khách tràn ngập hương hoa thơm dịu, Thanh Pháp mừng rỡ quay đầu lại, vừa định mở miệng thì Đăng Dương đã đóng cửa, đặt vali xuống rồi đè cậu vào cửa hôn tới tấp.

Thanh Pháp cũng ôm chặt cổ Đăng Dương, đáp lại anh một cách nồng nhiệt.

Đến khi ngoài cửa vọng vào tiếng bước chân lên cầu thang và tiếng nói chuyện, Đăng Dương mới buông Thanh Pháp ra rồi hôn lên chp mũi cậu, "Em tắm trước đi."

Môi Thanh Pháp bị hôn nóng hổi, vào phòng tắm mới phát hiện bờ môi hơi sưng lên, vành tai cậu nóng ran, lấy trong tủ ra một cái bông tắm hương mai trắng, tắm xong lại ngâm trong bồn tắm lớn 15 phút.

Ba tháng không gặp, Thanh Pháp đã hơi động t/ình.

Cậu không mặc đồ ở nhà mà khoác áo choàng tắm đi ra ngoài.

Nhưng vừa ra khỏi phòng tắm thì lập tức ngây ngẩn cả người.

Trên sàn nhà là những khối pha lê lập phương đủ cỡ nằm rải rác, ánh nắng xuyên qua rèm cửa làm pha lê lập phương tỏa sáng lung linh, cả gian phòng ngập trong ánh sáng huyền ảo.

Thanh Pháp chậm rãi đi tới phòng khách.

Đăng Dương đang ở đó, bên chân anh chất đầy những hộp quà to nhỏ đủ màu sắc, còn có một ổ bánh kem nhiều tầng.

Mỗi tầng đều có một con cá voi trắng sinh động như thật, kích cỡ tương ứng với bánh kem.

Thanh Pháp đếm mấy giây, tổng cộng 19 tầng.

Quà cũng vậy, 19 hộp.

Đăng Dương cầm một cái mũ sinh nhật màu vàng kim đi tới đội lên đầu Thanh Pháp đang ngẩn người, trong mắt chan chứa ý cười, "Chúc mừng sinh nhật bé cưng."

Tim Thanh Pháp tê rần, tựa như bị ngâm trong ly đá chanh mùa hè thật lâu, vừa chua lại vừa ngọt.

Đăng Dương ôm cậu thì thầm bên tai: "Sinh nhật mười tám năm trước của em anh đều vắng mặt, giờ anh bù lại cho em được không? Chúc mừng sinh nhật Thanh Pháp một tuổi, chúc mừng sinh nhật Thanh Pháp hai tuổi......"

......

"Chúc mừng sinh nhật Thanh Pháp mười tám tuổi, chúc mừng sinh nhật Thanh Pháp mười chín tuổi."

Hai mắt Thanh Pháp ửng đỏ, cậu ôm lại Đăng Dương rồi nói khẽ: "Hôm nay không phải sinh nhật em đâu."

Đăng Dương lập tức buông cậu ra, ánh mắt phức tạp, "Hả?"

"Ngày sinh trên thẻ căn cước là Nguyễn Quang Mạnh ghi bừa đó, sinh nhật em là ngày 8 tháng 11 cơ."

"......"

Đăng Dương không nói nên lời.

Trong mắt Thanh Pháp phản chiếu gương mặt Đăng Dương, cậu nhìn anh chăm chú, dường như nhìn thật lâu, lại giống như chỉ một hai giây, khóe môi nhếch lên một đường cong tươi tắn.

"Nhưng em rất thích sinh nhật hôm nay."

"Mỗi năm vào ngày này anh lại bù cho em một sinh nhật nhé? Đến khi chúng ta đầu bạc răng long anh cũng phải bù cho em."

"Được không Đăng Dương?" Cậu trịnh trọng hỏi.

Rốt cuộc Đăng Dương cũng tỉnh táo lại, đưa tay xoa đầu Thanh Pháp, rất nhẹ, rất dịu dàng.

"Cực kỳ sẵn lòng."

Chào các nàng,

Giới thiệu với các nàng, tui tên Vi, tuổi thì thôi đi cứ coi là tụi mình bằng tuổi đi nói chuyện cho thân thiết.

Lời thứ hai tui muốn nói là xin lỗi tất cả các nàng vì chỉ con có mấy chương thoai mà để các nàng đợi quá lâu. Và ngay bây giờ toi đã ở đây cũng là lúc chiếc fic chuyển ver nhỏ nhỏ này chính thức END chính truyện

Rất cảm ơn các nàng đã đợi và theo dõi toi, cũng ko dám hứa những truyện chuyển ver sau này sẽ ko lười như thế này nhma tr ơi toi xin lõiiiii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co