Truyen3h.Co

CHUYENVER - DUONGKIEU

69

duongkieu263

Thợ may đến đúng năm giờ.

Album và áo mẫu đều có.

Trong phòng khách treo đầy vest, chọn kiểu trước rồi mới lấy số đo.

Thợ may đã có sáu mươi năm kinh nghiệm nên nhìn đồ còn chuẩn hơn người.

Đồ cưới của ông bà ngoại Đăng Dương cũng do thợ may này tuỳ cơ ứng biến, giờ còn cất trong phòng trên lầu hai.

Đăng Dương nhờ bà đề cử một kiểu.

Thợ may cười tủm tỉm đeo kính lên nhìn Thanh Pháp một hồi, sau đó tháo từ giá treo xuống một bộ vest ba mảnh màu trắng.

"Hầu như tôi chưa bao giờ khuyên người khác mặc vest trắng cả." Thợ may nói thật, "Màu trắng kén người mặc nên rất ít người có thể mặc đẹp, Nguyễn tiên sinh thử bộ này đi, tôi thấy ngài hợp với màu trắng lắm đấy."

Đăng Dương tự nhiên khoác tay trái lên vai Thanh Pháp rồi cúi đầu hỏi: "Mặc thử nhé?"

Thanh Pháp cầm bộ vest vào phòng ngủ dành cho khách ở tầng trệt, tuy là phòng khách nhưng thật ra lâu lắm rồi không có khách tới thăm.

Từ khi chủ nhân trước qua đời, Đăng Dương rất ít khi về đây.

Nhìn đâu cũng thấy bóng dáng ông bà ngoại, đầy những ký ức xưa cũ, trước khi đưa Thanh Pháp về, rất lâu rồi Đăng Dương chưa về lại đây.

Chủ nhân không còn, tất nhiên cũng chẳng có khách.

Phòng ngủ có phong cách phục cổ theo gu thẩm mỹ của bà ngoại Đăng Dương, ga giường ba ngày đổi một lần cũng do bà để lại.

Chiếc bình hoa sen trên tủ cũng vậy.

Mỗi ngày đều thay một bó hoa tươi hái trong vườn.

Tựa như bà cụ yêu đời hiền hậu dễ mến kia vẫn chưa từng rời đi.

Thanh Pháp bỗng dưng thất thần.

Tiếng khóa cửa chợt vang lên, Đăng Dương cầm quần áo đẩy cửa vào.

Thấy Thanh Pháp ôm bộ đồ đứng ngẩn người, Đăng Dương khóa cửa lại rồi đi tới cười hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"

"Anh." Thanh Pháp quay sang, đôi mắt trong veo sáng ngời có thể nhìn thấy đáy.

Đăng Dương thả quần áo xuống rồi cúi đầu nhìn thẳng vào cậu, "Nghĩ gì về anh vậy?"

Thanh Pháp cũng không rõ.

Cậu vừa thay đồ vừa nghiêm túc suy nghĩ, chờ mặc vest xong mới nghĩ ra đáp án.

"Dáng vẻ trước kia của anh."

Hôm qua cậu đạp xe Đăng Dương từng đạp, đi qua con đường Đăng Dương từng đi.

Không phải ký ức đến từ người khác mà là ký ức của chính cậu.

Gió cũng thổi qua góc áo Đăng Dương như thổi qua áo sơmi của cậu.

Lá cây mà bánh xe chạy qua cũng đến từ hàng ngô đồng kia.

Mắt Thanh Pháp cong cong, "Em thích con đường ngoài kia lắm, em muốn đi với anh lần nữa, ăn tối xong chúng ta đi dạo nhé."

Thanh Pháp mặc bộ vest ba mảnh trắng tinh đứng trong ánh nắng rực rỡ, yết hầu Đăng Dương thắt lại, khàn giọng nói, "Đi dạo thì được nhưng vest phải đổi."

Thanh Pháp vẫn chưa soi gương, cậu đến trước tấm gương lớn, vì là áo mẫu nên không vừa khít mà hơi rộng, nhưng theo mắt thẩm mỹ của cậu thì bộ này khá đẹp, hiếm lắm mới có một lần không đồng tình, "Không hợp sao ạ?"

"Không hợp." Đăng Dương đã mặc xong bộ vest của mình.

Thanh Pháp nhìn Đăng Dương qua gương, không ra ngoài chọn nữa mà quyết định chọn bộ này.

Chọn kiểu xong thì lấy số đo, lúc đặt hàng, ngoại trừ đồ cưới đã chọn, Đăng Dương còn đặt thêm một bộ vest ba mảnh màu trắng mà Thanh Pháp vừa thử.

Vest may bằng tay hoàn toàn, hơn nữa còn là hiệu may hàng đầu trong nước nên mỗi bộ có giá từ sáu con số trở lên.

Tủ quần áo của Thanh Pháp đã bị Đăng Dương lấp đầy từ lần mua sắm trước, dù Thanh Pháp có mặc mỗi ngày một bộ thì hai tháng sau vẫn chưa đụng lại, cậu tới gần Đăng Dương nói nhỏ, "Em đủ đồ mặc rồi, không cần mua thêm đâu." Còn bổ sung một câu, "Cũng không hợp nữa."

Đăng Dương nói nhỏ với cậu, "Mặc cho mình anh ngắm là hợp ngay ấy mà."

Thanh Pháp run lên một giây rồi quay đầu đi chỗ khác, khóe môi đã sớm cong lên.

*

Cơm tối do đầu bếp làm, thời tiết nóng bức nên nhà bếp làm thêm mấy món chua cay.

Thanh Pháp ăn ít nhưng phải nói là món chua cay rất bắt cơm, mặt cậu đỏ bừng vì cay, phải uống sữa liên tục nhưng vẫn gắp lia lịa, thấy tiếc nước canh còn dư nên lại múc một vá cơm trộn với canh ăn hết.

Hiếm khi ăn ba chén cơm, Thanh Pháp no căng, lúc ra ngoài tản bộ Đăng Dương cố ý đi thật chậm.

Trời nhập nhoạng tối, đèn đường trên vỉa hè sáng lên, gió thổi từ hồ tới mát rượi, cực kỳ thoải mái dễ chịu, mỗi người dắt một chú chó, vừa đi dạo vừa nói chuyện phiếm.

Hàn huyên một hồi lại nhắc đến câu cá.

Đăng Dương hỏi về chủ nhân chiếc Audi mình thấy ở hồ băng.

Thấy anh còn nhớ rõ, nụ cười của Thanh Pháp càng tươi hơn, "Đó là ông Phương đấy ạ. Chỗ anh câu cá đắt quá nên em đến hồ chứa để làm quen với ông Phương trước, sau khi kết thân ông ấy dẫn em tới hồ băng."

Đăng Dương gật đầu, "Vậy ông ấy cũng là một trong các ông mai rồi, lễ cưới phải mời mới được."

Thanh Pháp cũng định mời ông Phương, cậu không có người thân bạn bè, người có thể chúc phúc cho cậu và Đăng Dương chỉ có ông Phương và Cát Đồng Nguyên. Nhưng chẳng biết ông Phương có thể đi máy bay ra đảo không nữa.

Thanh Pháp gật đầu, vừa định hỏi "một trong" là sao thì Đăng Dương lại mở miệng, "Em điều tra được tin tình báo của anh ở đâu thế?"

Từ khi tiếp quản Trần thị, vô số người muốn tìm hiểu thông tin hành trình của anh, nhưng dù là đối thủ cạnh tranh hay người có ý đồ khác cũng chẳng ai thành công.

Duy chỉ có Thanh Pháp.

Mi mắt Thanh Pháp giật giật, "Không trả lời được không ạ?"

Đăng Dương cười rồi quay đầu nhìn Thanh Pháp, "Đương nhiên, đây là quyền của em mà."

Lúc này đi ngang qua một quảng trường, ở đó có rất nhiều sạp hàng rong, 51 Hz bỗng phấn khích đòi chạy tới làm dây dắt chó bị giật liên hồi, Thanh Pháp nhìn theo ánh mắt nó, thì ra là một sạp ném vòng.

Thanh Pháp từng làm thêm ở chợ đêm, mấy sạp ném vòng dạng này rất nhiều, phần thưởng cũng khác nhau, hôm nay là sạp ném vòng lấy cá, hàng đầu tiên là ly nhựa dùng một lần đựng một con cá vàng, mấy hàng sau số lượng dần nhiều hơn, chủng loại cũng rất phong phú, cá hạc đỉnh hồng, cá đuôi bướm, cá quốc sư, cá vàng vây ngọc trai......

"Tới xem thử không?"

Đăng Dương hỏi vậy nhưng tay đã kéo Thanh Pháp đi qua.

Hỏi giá xong, Đăng Dương mua hết số vòng trên tay chủ sạp, cầm dây dắt 51 Hz rồi đưa vòng cho Thanh Pháp.

Chủ sạp mừng rỡ cười tít mắt, "Cố lên, ném trúng lập tức lấy hàng mới."

Thanh Pháp cầm lấy vòng.

Chỉ chốc lát sau chủ sạp không cười được nữa.

Thanh Pháp ném tới hàng cuối cùng.

Hàng cuối cùng là năm lọ cá vàng, mỗi lọ đều có mười con trở lên.

Cậu ném trúng một vòng, nụ cười của chủ sạp hơi héo đi, đợi đến cuối cùng toàn quân bị diệt, chủ sạp không cười nổi nữa.

Đây đâu phải ném vòng mà là gom hàng đấy chứ.

Chủ sạp rầu rĩ đi lấy cá, không ngờ Thanh Pháp lại ném vào mấy con cá vàng mình thích ở hàng đầu, còn lại đều không ném trúng.

Thanh Pháp tính sơ giá cả, cá vàng mà cậu ném trúng nếu mua ở chợ chim hoa cá kiểng cũng xấp xỉ giá mua vòng.

Chủ sạp âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đóng gói cá vàng Thanh Pháp ném trúng rồi chủ động tặng thêm mấy con cá xinh xắn.

Một túi cá lớn cộng thêm nước khá nặng, Đăng Dương xách túi, Thanh Pháp không đi tiếp nữa mà đề nghị về nhà.

Lúc đến hai người hai chó, lúc về có thêm mấy chục con cá, về nhà Thanh Pháp cầm túi ra ao sen, giữa hè hoa sen nở rộ khắp ao, trong không khí tràn ngập mùi hương thơm ngát.

Có rất nhiều loại, sen hồng, sen trắng, sen vàng, còn có cả sen xanh.

Thanh Pháp ngồi trên bờ cẩn thận rót nước thả cá vàng xuống ao.

Ban đầu trong ao sen cũng nuôi cá vàng, nhưng sau khi ông bà ngoại Đăng Dương qua đời thì cá vàng lần lượt chết già, người làm vườn không bỏ thêm cá mới nữa.

Đăng Dương lẳng lặng nhìn Thanh Pháp, đợi cậu quay đầu, anh khom người hôn cậu say đắm.

Nụ hôn này vô cùng dịu dàng, tựa như hương sen trong không khí, vừa thanh nhã vừa ấm áp.

"Bé cưng." Lần đầu tiên anh gọi cậu như vậy, "Đừng đợi tháng sau mà cưới sớm hơn nửa tháng được không?"

Sớm hơn nửa tháng chính là cuối tuần này.

Anh muốn lập tức cho mọi người biết mình kết hôn với Thanh Pháp.

Thanh Pháp ngước mắt lên, ánh sáng nơi đáy mắt hệt như hoa sen nở rộ sau lưng cậu, trong khoảnh khắc tràn ra, sáng hơn cả ánh trăng.

"Được ạ."

*

Sáng hôm sau, khi Đăng Dương thức giấc thì Thanh Pháp đã dậy trước.

Anh khoác áo ngủ ra ngoài, Thanh Pháp đang nói chuyện điện thoại trong phòng khách.

"Cưới trên đảo hả?" Ông Phương cảm thán, "Mới mấy tháng không gặp mà cháu đã sắp kết hôn luôn rồi! Ông đi máy bay được chứ, chỗ câu cá có xa cỡ nào ông cũng đi hết."

Thanh Pháp hỏi địa chỉ ông Phương để gửi thiệp cưới.

Ông Phương vui vẻ đồng ý.

Mời ông Phương xong, Thanh Pháp lại gọi cho Cát Đồng Nguyên.

Không giống ông Phương ngủ sớm dậy sớm, đang nghỉ hè nên có lẽ mười giờ sáng Cát Đồng Nguyên vẫn còn ngủ.

Thanh Pháp nhắn tin Wechat, không ngờ Cát Đồng Nguyên nhanh chóng gọi tới.

Cát Đồng Nguyên không hề bất ngờ khi nghe Thanh Pháp và Đăng Dương sắp kết hôn, lần đầu tiên hắn gặp hai người đã cảm thấy cực kỳ xứng đôi. Điều làm hắn vui mừng là Thanh Pháp thế mà mời mình!

Cát Đồng Nguyên mới quen đã thân nhưng cũng không phải không biết điều.

Hắn tự tiện xem Thanh Pháp là bạn nhưng chưa chắc người ta đã thích hắn, giờ Thanh Pháp mời hắn dự lễ cưới nghĩa là chịu qua lại với hắn đúng không?

Nhất định là thế rồi!

Cát Đồng Nguyên cười toe toét, "Cuối tuần tớ rảnh mà! Thời gian của tớ bao dư!"

Từ xa vẫn có thể cảm nhận được sự hào hứng của Cát Đồng Nguyên, Thanh Pháp cũng cười, hàn huyên với hắn thêm mấy câu rồi cúp máy.

Vừa để điện thoại xuống thì Đăng Dương ôm chầm cậu từ phía sau rồi cùng ngã xuống ghế sofa, Đăng Dương vẫn chưa cạo râu, râu cằm lởm chởm cọ vào cổ Thanh Pháp, "Hôm nay có kế hoạch gì không?"

Thanh Pháp bị anh cọ nhột, lập tức kéo anh về phòng ngủ, "Không ạ, còn anh?"

Vào phòng ngủ, Thanh Pháp lại kéo Đăng Dương tới phòng vệ sinh.

Cậu cầm chai bọt cạo râu, bóp ra bôi lên cằm Đăng Dương.

Đăng Dương phối hợp ngửa cằm lên, "Chiều nay tuyên án Trình Giản và Triệu Duy Phương, đi xem không?"

Thoa bọt xong, Thanh Pháp cầm dao cạo râu, suy nghĩ giây lát rồi gật đầu, "Đi ạ."

Tiến độ cực kỳ nhanh chóng, Trần Minh Nguyên đứng sau đã tốn không ít công sức.

Hôm tuyên án, Trần Minh Nguyên là người đầu tiên đến tòa.

Ông ta ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Cuối cùng Trình Giản bị kết án tù chung thân vì nhiều tội danh, Triệu Duy Phương đồng lõa giết người cũng bị tù chung thân. Vẻ mặt Trình Giản chết lặng, còn Triệu Duy Phương run lập cập, khóc ròng ngay tại tòa.

Ánh mắt Trần Minh Nguyên tối tăm.

Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Sau khi hai người vào tù, ông ta sẽ có vô số cách "chăm sóc" bọn họ.

Trần Minh Nguyên thu mắt lại, vừa quay người thì thấy trước cửa có một bóng dáng quen thuộc, nhưng nhìn kỹ lại thì chẳng thấy gì nữa.

Có lẽ là hoa mắt.

Trần Minh Nguyên lại tức giận, tài xế của Đăng Dương đã nghỉ việc nên giờ ông ta không sao biết được hành tung của Đăng Dương và Thanh Pháp.

Nhưng đã tìm được Đỗ Bình An nên không cần chú ý đến hai người họ nữa.

Ông ta biết Đăng Dương sắp kết hôn với Thanh Pháp.

Khá lắm, ông ta có một món quà lớn muốn tặng cho Thanh Pháp.

Dạo này Trần Minh Nguyên yếu đi nhanh chóng, đi đứng phải có người dìu, ông ta chậm chạp quay người rồi lạnh giọng hỏi: "Còn bao lâu nữa Đỗ Bình An mới mù hẳn?"

Người dìu ông ta thấp giọng đáp: "Sáng nay bác sĩ đến kiểm tra, muộn nhất là đầu tháng Tám ạ."

Trần Minh Nguyên hài lòng, "Canh cho kỹ, đừng để nó tự tử."

Cháu trai ông ta sống trong đau khổ thì em ruột Thanh Pháp cũng phải đau khổ suốt đời!

Cùng lúc đó, Đăng Dương lái xe ra khỏi cổng tòa án.

Vừa ra đường lớn thì trợ lý gọi tới.

"Trần tổng, công ty dọn nhà đến dưới lầu rồi, khi nào ngài và Nguyễn tiên sinh về ạ?"

Đăng Dương tăng tốc độ xe, "20 phút nữa."

Trong căn hộ ở trung tâm thành phố, nhân viên dọn nhà nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc mà Đăng Dương muốn chuyển đến khu tập thể đại học Bắc Kinh.

Cũng không nhiều lắm, chỉ có một số sách và vật dụng, chủ yếu là hoa trên sân thượng.

Sau này sẽ thường xuyên ở khu tập thể nên nhất định phải đem hoa tới chăm sóc.

Công ty dọn nhà soạn đồ đem xuống lầu, Đăng Dương lại cùng Thanh Pháp về phòng thuê của cậu một chuyến.

Đầu tháng Tám Thanh Pháp ra nước ngoài học, cuối tháng Mười trở về cũng vừa hết hạn thuê, lúc đó sẽ ở nhà mới nên hôm nay dứt khoát dọn đi.

Thanh Pháp đã chuyển hết sách, chỉ còn lại mấy thứ lặt vặt.

Quan trọng nhất là máy sưởi.

Căn hộ ở khu tập thể có hệ thống sưởi sàn và máy điều hòa trung tâm nhưng Thanh Pháp vẫn đem tới, Đăng Dương thấy vậy thì ánh mắt hơi tối đi, "Đem nó theo làm gì?"

Giờ Thanh Pháp vẫn chưa biết rốt cuộc máy sưởi này do ai tặng.

Nhưng dù là phần thưởng Tết của quán cà phê hay là quà Đăng Dương tặng thì đối với cậu đều đáng quý như nhau.

"Đây là món quà em nhận được vào lúc lạnh nhất." Thanh Pháp ngồi xuống lôi ra thùng giấy dưới gầm giường, đây là thùng đựng máy sưởi mà cậu chưa bỏ đi, "Em muốn giữ nó lại."

Đăng Dương nhìn Thanh Pháp kiên nhẫn lau bụi trên thùng, anh cũng ngồi xuống, ngắm nhìn hàng mi dài rậm của cậu, muốn nói rất nhiều nhưng lời ra đến miệng chỉ còn lại một câu, "Em muốn đem gì thì cứ đem hết đi."

Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ còn một cái nồi cơm điện mà Hoàng Đức Duy đổi bằng điểm tích lũy ở quán game arcade lần trước.

Thanh Pháp xếp gọn máy sưởi, đóng gói mấy món đồ cũ linh tinh vào hai thùng giấy, lát nữa sẽ để cạnh thùng rác, ai cần có thể lấy.

Quét dọn xong, Thanh Pháp chụp mấy bức ảnh đăng lên diễn đàn trường để cho thuê lại.

Thời hạn còn hơn ba tháng, tiền thuê gần 5000, cậu lấy ba tháng 4000.

Đăng bài xong, Thanh Pháp cất điện thoại, ngẩng đầu lên bắt gặp Đăng Dương đang nhìn mình, cậu nở nụ cười, "Sao thế anh?"

Đăng Dương bật cười rồi vuốt tóc cậu, "Không có gì, giờ đi chưa?"

Thanh Pháp gật đầu, "Đi ạ."

Cậu bưng hai thùng đồ cũ, Đăng Dương xách nồi cơm điện và máy sưởi, đóng cửa xuống lầu.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện về thiết kế thiệp mời, vừa ra khỏi chung cư thì Đăng Dương nhìn chéo tới trước, ánh mắt lạnh đi.

Thanh Pháp băn khoăn nhìn theo ánh mắt anh, trông thấy một thanh niên lạ mặt ôm bó hoa sững sờ nhìn họ.

Thanh Pháp suy nghĩ mấy giây mới nhớ ra.

Phùng Tri Nhàn.

Sự xuất hiện của Phùng Tri Nhàn khiến Thanh Pháp khá kinh ngạc, Phùng Tri Nhàn thấy cậu và Đăng Dương cùng ra khỏi chung cư thì càng bất ngờ hơn.

Phùng Tri Nhàn và Đăng Dương từng gặp nhau một lần ở quán bar Oxygen, hắn biết thân phận của Đăng Dương.

Rất khó tin được đó chính là người đàn ông tay trái xách nồi cơm điện, tay phải xách thùng giấy trước mắt này.

Chẳng lẽ giờ Thanh Pháp đang hẹn hò với Đăng Dương sao?

Tâm tình Phùng Tri Nhàn vô cùng phức tạp, hắn thích Thanh Pháp, đến giờ cũng vẫn thích.

Đêm giao thừa, hắn còn nhắn tin nặc danh chúc Tết Thanh Pháp nhưng cậu không trả lời.

Kìm nén mấy tháng, Phùng Tri Nhàn vẫn nhịn không được đến tìm Thanh Pháp, biết đâu cậu chia tay rồi thì sao?

Đáng tiếc đến mấy lần đều không gặp được Thanh Pháp.

Hôm nay hắn lại mua một bó hoa tới thử thời vận.

Lần này thì gặp được, nhưng thà không gặp còn hơn.

So với cậu ấm nhà giàu lần trước, Đăng Dương lại càng khó đối phó...... Hắn cũng thua xa Đăng Dương.

Phùng Tri Nhàn hoàn toàn tuyệt vọng, trước ánh mắt càng lúc càng lạnh của Đăng Dương, thậm chí hắn còn không có can đảm từ biệt Thanh Pháp, ôm chặt bó hoa rồi quay lưng đi thật nhanh như người qua đường.

Đăng Dương thu mắt lại rồi thản nhiên nói với Thanh Pháp: "Đi thôi."

Thanh Pháp cũng chẳng biết Đăng Dương có ấn tượng gì về Phùng Tri Nhàn hay không, nhưng cậu vẫn chủ động nói: "Anh ta tên Phùng Tri Nhàn, là khách quen của quán bar Oxygen."

Đăng Dương cười, "Không cần giải thích đâu, chuyện quá khứ không quan trọng."

Thanh Pháp cảm thấy lời nói của Đăng Dương có ẩn ý nhưng nhất thời nghĩ không ra nên không hỏi nữa, đến thùng rác đặt thùng giấy xuống rồi lên xe đến khu tập thể.

Một lát sau công ty dọn nhà mới đến.

Chuyển đồ xong, Đăng Dương và Thanh Pháp sắp xếp chậu hoa ở ban công, Hoàng Đức Duy gọi đến, "Tiểu Pháp, em có đang ở cạnh lão Dương không thế?"

Từ khi có số của Thanh Pháp, Hoàng Đức Duy tìm người đều gọi cho cậu trước.

Hoàng Đức Duy nói oang oang nên Đăng Dương cũng nghe thấy, trực tiếp trả lời hắn, "Chuyện gì."

"Hehe." Hoàng Đức Duy cười khúc khích, "Chẳng phải kiếm được tiền đều nhờ Trần tổng hào phóng sao, dù gì tớ cũng phải tỏ lòng biết ơn chứ, mau ra đây đi, các cậu muốn ăn gì muốn chơi gì tớ bao hết!"

Đăng Dương nghĩ đến một nơi, "Cơm thì khỏi, chín giờ tối đến Oxygen đi."

"Hả, các cậu cũng muốn mở tiệc độc thân trước khi cưới à?" Hoàng Đức Duy nói xong lại thấy sai sai, "Không đúng, hai cậu đi chung với nhau thì mở tiệc độc thân kiểu gì?"

Phạm Bảo Khang đang ở cạnh Hoàng Đức Duy, nghe Đăng Dương nói muốn đến Oxygen, đầu óc hắn nhanh nhạy nên lập tức hiểu ra, nói vào điện thoại: "Quyết định vậy đi, chín giờ gặp!" Sau đó cúp máy.

Hoàng Đức Duy cự nự, "Tớ còn chưa hỏi xong mà cậu cúp máy làm gì hả!"

Phạm Bảo Khang lắc đầu chê bai, "Cậu bị đá 100 lần đúng là chẳng oan chút nào."

"Đừng có sỉ nhục, cũng đừng có điêu." Hoàng Đức Duy uốn nắn hắn, "Từ tiểu học đến giờ tổng cộng là 99 lần nhé."

Phạm Bảo Khang lười nói nhảm với hắn, "Đói rồi, mau tìm chỗ lấp bụng đi, bữa cơm này của tớ cậu đừng hòng bớt xén."

"Ai thèm bớt xén, anh đây có tiền nhé." Hoàng Đức Duy mở cửa định lên xe, trong lòng bứt rứt nên lại quay đầu hỏi, "Cậu thông minh như vậy thì nói thử xem tại sao A Dương muốn đến Oxygen? Tiết kiệm tiền cho tớ hả?"

Phạm Bảo Khang chịu thua hắn, "Tớ thật sự mừng thay cha cậu đấy, nếu không có anh cậu thì Hoàng gia gặp đại nạn rồi. Sao cậu không nghĩ xem A Dương và Tiểu Pháp quen nhau ở đâu."

Hoàng Đức Duy ngẩn người, nửa ngày sau mới phun ra một chữ "đệt".

......

Bên kia, Đăng Dương và Thanh Pháp không nấu cơm mà gọi thức ăn ngoài.

Đăng Dương đặt món ở nhà hàng ba kim cương Black Pearl mà lần đầu tiên mời Thanh Pháp ăn, thịt heo xé sợi sốt Bắc Kinh ở đây khá ngọt, Thanh Pháp không thích nên anh đặt ba món tủ của nhà hàng này, bò om dứa tiêu đen, còn có súp bò viên giã tay.

Trái cây là việt quất và dứa.

Đồ ăn giao tới rất nhanh, hai người cũng chẳng cầu kỳ nên không vào phòng ăn mà bày đồ ăn ra bàn trà rồi ngồi dưới đất ăn.

Tivi đang phát tin tức địa phương hôm nay, Trình thị tuyên bố phá sản.

Ăn cơm xong lúc sáu giờ, lái xe đến quán bar khoảng 40 phút, hai người vào đại học Bắc Kinh tản bộ.

Nghỉ hè trong trường vô cùng yên tĩnh, khung cảnh ngôi trường trăm tuổi rất đẹp, chạng vạng tối gió thổi mát rượi chứ không oi bức như ban ngày, hai người vừa đi dạo vừa trò chuyện vui vẻ, đi một lát thì đến đại lễ đường.

Thanh Pháp đột nhiên kéo Đăng Dương lên thềm.

Đăng Dương theo cậu bước lên bậc tam cấp, "Đi đâu vậy?"

"Ở đại sảnh có bảng vàng danh dự." Vào đại sảnh, Thanh Pháp kéo Đăng Dương đến trước bức tường dán ảnh rồi quay đầu cười với anh, "Anh nhìn xem có ai nào."

Đăng Dương bật cười, lần trước đến đây tọa đàm anh đã biết trên tường có ảnh chụp của mình và Thanh Pháp lúc 18 tuổi.

Nhưng anh không nói ra mà phối hợp tìm ảnh Thanh Pháp trước.

"Tấm này của em chụp bình thường nhỉ." Đăng Dương bình luận.

Thanh Pháp không tin Đăng Dương không thấy ảnh của anh, cậu lấy điện thoại ra bật camera trước, đôi mắt lấp lánh, "Chụp chung một tấm ở đây đi."

Thanh Pháp tìm góc độ có thể chụp cả bức tường ảnh.

Ảnh Đăng Dương nằm trên cùng bên phải, còn ảnh cậu nằm dưới cùng bên trái, hai tấm ảnh cách xa nhau nhất, nhưng giờ khắc này hai người trong màn hình lại thân mật khăng khít nhất, Thanh Pháp vừa ấn nút chụp thì Đăng Dương bất chợt quay sang hôn lên má cậu.

Xoẹt.

Ảnh đã chụp xong.

*

Chín giờ tối, Đăng Dương và Thanh Pháp đến quán bar Oxygen.

Tiếp tân đã đổi mấy lượt nên không biết hai người, nhưng vừa nhìn đã biết là khách quý nên kính cẩn mời họ vào.

Quản lý nghe tin vội vàng ra đón, tươi cười chạy tới cửa, ngay khi thấy Thanh Pháp thì lập tức lộ vẻ mừng rỡ, "Tiểu Pháp!"

Vừa định ôn lại chuyện cũ thì quản lý chợt nhận ra gì đó, nhẫn cưới của hai người thực sự quá chói mắt nên không ai là không để ý.

Đây là ——

Kết hôn rồi!

Quản lý phản ứng cực nhanh, "Trần tổng, Nguyễn tổng, mời vào trong ạ."

Hắn nói oang oang làm đám nhân viên phục vụ nãy giờ vẫn luôn chú ý động tĩnh bên này và khách quen của quán bar đều nghe được.

Bọn họ vẫn còn nhớ Thanh Pháp từng là bartender nổi tiếng một thời ở quán bar.

"Khoe khoang, chỉ biết khoe khoang......" Trong phòng trên lầu hai, Hoàng Đức Duy đứng trước cửa sổ sát đất nhìn Đăng Dương và Thanh Pháp đi lên cầu thang.

Phạm Bảo Khang cười vang, "Ghen tị chứ gì, ngay cả lão Trần cũng có gia thất mà cậu vẫn không ai thèm."

Hoàng Đức Duy phản bác, "Người theo đuổi tớ nhiều lắm nhé, tại tớ không thích thôi."

Phạm Bảo Khang híp mắt, "Đúng ha, mặc dù lần nào cậu cũng bị đá nhưng người theo đuổi đều không phải cậu."

"Chứ sao."

Lúc này cửa mở ra, Hoàng Đức Duy dang tay nghênh đón, "Tiểu Pháp, đã lâu không gặp!"

Hắn biết Đăng Dương sẽ đẩy mình ra, nhưng không ngờ trên tay Đăng Dương đã đeo nhẫn cưới, nhìn lại trên tay Thanh Pháp cũng có, Hoàng Đức Duy trợn mắt há hốc, "Đăng ký kết hôn lúc nào thế?"

Thanh Pháp trả lời hắn.

Hoàng Đức Duy lập tức rót hai ly rượu đầy, "Vậy là không vui đâu nha, không thèm nói với tụi tớ một tiếng nữa, nhất định phải phạt mỗi người một ly!"

Thật ra trước kia Hoàng Đức Duy không dám phạt rượu Đăng Dương nhưng giờ thì khác, có Thanh Pháp, hắn không tin Đăng Dương sẽ từ chối!

Quả nhiên Đăng Dương không từ chối mà uống ngay, ly của Thanh Pháp cũng uống.

Hoàng Đức Duy thấy thời cơ đã đến nên ra sức mời rượu Thanh Pháp, lần đầu tiên kế hoạch của hắn thành công, Đăng Dương thay cậu uống hết.

Chỉ là Hoàng Đức Duy đã say mà Đăng Dương vẫn tỉnh như thường, Hoàng Đức Duy la lối, "Đăng Dương cậu không phải người đúng không...... Sao cậu vẫn chưa say nữa hả!"

Đăng Dương hờ hững liếc hắn một cái, "Tại cậu quá kém thôi."

Phạm Bảo Khang ở cạnh xem náo nhiệt, cười muốn nội thương, "Ha ha ha ha ha, Hoàng Đức Duy cậu đúng là cùi bắp mà, rượu trên bàn nhậu của Trần tổng toàn là rượu mạnh, chút rượu vang của cậu còn không bằng một phần mười nữa."

"Thế thì phải bắt Tiểu Pháp uống......" Hoàng Đức Duy bưng rượu đến tìm Thanh Pháp, hắn nói chuyện không còn trôi chảy, "Sư phụ Tiểu Pháp, để anh gọi em một tiếng sư phụ, rốt cuộc em cũng rước lão Trần tổng của tụi anh đi rồi, cảm ơn em nhé! Em đã giúp cậu ấy thoát khỏi quãng đời cô độc còn lại! Em chính là thiên thần! Ly rượu này em nhất định phải uống, không uống là là là......"

Hắn cà lăm nửa ngày vẫn không nói tiếp được, dứt khoát nhét ly vào tay Thanh Pháp, "Thôi uống đi!"

Đăng Dương vừa định cầm thì Thanh Pháp đè tay anh lại, đôi mắt cong cong, "Ly này để em uống cho."

Đăng Dương nhìn cậu giây lát rồi cúi đầu kề vào tai cậu, "Em uống cũng được nhưng anh có một điều kiện."

Thanh Pháp gật đầu, "Dạ."

"Tấm ảnh chụp chung kia." Hơi thở ấm áp phả ra thoang thoảng mùi rượu, "Em cũng cài làm màn hình khóa đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co