Truyen3h.Co

Cổ tích hiện thực

3

sanhaisan2


3


"Happy birthday to you


Happy birthday to you


Happy birthday, happy birthday


Happy birthday to you"


Thứ giai điệu quỷ quái, âm u đó cứ quanh quẩn đâu đây. Lúc trầm, lúc bổng, khi ẩn, khi hiện, khi xen những trận cười ghê rợn nối tiếp nhau.


Nữ thần giấc mơ đã lãng quên ta! Nàng không ban cho ta những giấc mơ đẹp đẽ, thay vào đó chỉ là cơn ác mộng dài không điểm dừng.


Đây là cơn ác mộng! Chắc chắn thế! Chắc chắn là thế!


"Cậu không phải công chúa!"


Tại sao? Tại sao Hoàng tử mặt trời lại nói vậy?


Ta thực sự không hiểu. Không hiểu gì hết!


"Cậu chỉ đang tưởng tượng thôi. Thế giới đó không có thật. Chẳng có công chúa, hoàng tử, nữ thần, bùa chú, phép thuật. Chúng không có thật!"


Đủ rồi... Ta không muốn hiểu! Ngươi im đi! Đừng nói nữa! Chẳng có ý nghĩa gì cả... Chẳng ý nghĩa gì! Ta không nghe đâu. Ta không muốn nghe!


"Cậu phải hiểu, không phải chỉ có mình tớ. Chỉ cần cậu thay đổi, cậu có thể làm bạn với bất kì ai. Sẽ không cô đơn nữa. Cậu phải nhìn vào hiện thực đây này!".


Hiện thực? Đây vốn là hiện thực rồi! Thế giới đó cả ngươi và ta đều cảm nhận. Sao ngươi lại... thay đổi? Có đúng là ngươi thay đổi không? Vốn ta nghĩ ngươi cũng như ta! Ngươi hiểu ngươi nói gì không? Là mụ phù thủy đó, hay gã pháp sư, rốt cuộc là ai? Ngươi nghe ai muốn lũng loạn tâm trí Công chúa hoa chứ? Ngươi không thể thành được, không thể thành công... âm mưu của ngươi...


"Thế giới đó không có thật... Không có thật... Không có thật... Không có thật... Không có thật... Không có thật... Không có thật..."


Áaaa! Im đi! Ta không muốn nghe! Ta không muốn nghe! Ngươi lừa ta! Đồ ác độc! Đồ phù thủy! Đồ mọi rợ!


"Không có thật... Không có thật... Không có thật... Không có thật..."


Không cho ngươi nói! Không cho ngươi nói! Im ngay! Nữ thần sẽ không tha cho ngươi! Ta đánh chết ngươi! Đánh chết ngươi!


Im đi!


Ta không muốn nghe nữa..


Xin ngươi


Xin ngươi đó!


Tha cho ta đi...


"Không phải cậu muốn làm thân với mọi người sao? Cậu luôn cảm thấy cô đơn mà. Cậu rất vui khi có người nói chuyện cùng... Hoa, nhìn đây này, cậu đừng trốn nữa, nhìn đây này, đây mới là hiện thực! Phép màu gì đó tất cả đều không có thật!".


Đừng rơi nữa, nước mắt ơi! Đừng mà! Sao cả ngươi cũng thế? Hức! Hức!... Đừng rơi mà...


Công chúa phải mạnh mẽ chứ. Không được khóc!


Tại sao? Tại sao lại đối với ta như vậy?


Không được nhìn! Không được nghe! Đều là dối trá! Là trò lừa bịp của ác quỷ! Chúng muốn hại ta! Muốn ta yếu đuối!


* * *


Ta không biết. Không biết gì hết! Cái gì mới là thực? Không biết.


Nếu ta không phải công chúa


Đấy không phải hoàng tử


Vương quốc của ta...


Thế giới ta thấy


Không có thực?


Chim ngừng hót. Hoa ngừng nở. Lá ngừng xanh. Hàng vạn mảng héo úa rụng rào xuống nền đất đầy rãnh khô khốc, trơ ra thân cành cằn cỗi. Bầu trời u ám, ma quỷ. Tòa lâu đài nguy nga đổ sập trong tiếng hét thất kinh sợ hãi. Tất cả chỉ còn là phế tích.


Lâu đài xinh đẹp đã biến mất!


Chẳng còn gì.


Chưa hết, sắc màu cứ thế nhòe đi, biến thành hai màu đen trắng. Chẳng lâu lắm, sắc đen lan tràn, nuốt mất tất cả sắc màu vào bóng tối của nó. Chỉ còn lại màu đen ngòm vô hướng mà thôi.


Mất hết rồi!


Chẳng còn gì nữa rồi!


Ha ha!


Thực sự...


Không còn gì cả.


Ha ha ha!


* * *


"Cậu có dùng facebook không?"


"Tớ chung nhóm với cậu nha!"


"Ê! Bài này cậu làm được chưa? Làm thế nào vậy? Hì! Cảm ơn cậu nghe!"


"Hết giờ học các cậu có đi đâu chơi không? Tớ hỏi chút ý mà."


Cười thật tươi. Phải vui vẻ. Phải hòa đồng.


Tớ... Cậu...


Tớ... Cậu...


Tớ... Cậu...


Làm quen đi! Phải xưng hô như vậy.


Làm một người bình thường. Một học sinh bình thường. Trong một thế giới hiện thực bình thường.


Không có điều kì diệu.


Không có gì xinh đẹp.


Không có gì hứng thú. Không có gì để tò mò. Không gì phấn khích. Không có gì mơ mộng.


Một thế giới nhàm chán!


Và mệt mỏi. Ta... Không đúng! Là tớ, phải tự xưng "tớ". Tớ mệt lắm rồi. Tớ muốn ngủ. Ngủ một giấc thôi. Không tỉnh lại thì tốt.


Đau đầu quá! Hai bên đều đau. Rất đau!


A, thì ra cứ nghĩ là lại đau!


Vậy đừng nghĩ nữa.


Không được, ta không thể ngừng suy nghĩ. Những ý nghĩ cứ nhảy nhót, chen lấn trong đầu ta. Đau... Rất đau... Đừng nghĩ nữa...


Đừng...


Không được nghĩ! Bình tĩnh. Bình tĩnh lại.


Áaaa! Ta không thể chịu nổi rồi.


Chạy, cứ chạy thôi! Đi đến đâu? Không biết! Nhưng đau đầu quá!


Đã chẳng còn gì cả. Chỉ là màu đen. Không còn gì nữa.


Đau lắm! Nhưng ta hết chỗ dựa rồi.


Sao nước mắt cứ rơi thế? Ta đâu là công chúa chứ.


A, nhòe hết rồi. Còn đau đầu nữa.


Chạy nhanh lên. Không thể ngừng. Lại ngã. Nhưng không đau bằng đầu ta. Cánh cửa kia rồi. Ngột ngạt quá. Đến chỗ cánh cửa, rồi mở nó ra. Ta muốn thoát khỏi đây.


* * *


Ta ra ngoài từ khi nào vậy? Đã sáng rồi à?


Nắng ấm quá!


Không được! Đã bảo không có thực mà.


Có tiếng chim hót. Nghe nào! Tiếng chim hót líu ríu đâu đây. Đằng kia, lá cây đã ướt đẫm, long lanh. Nụ hoa màu hồng mới chớm nở. Xung quanh phủ màu vàng mới. Đẹp quá!


Sợi nắng lấp lánh rơi vào lòng bàn tay, rất ấm, có chút ngứa, theo kẽ tay trượt xuống từng đường. Màu vàng thật tươi! Ta muốn giữ lấy tất cả sợi nắng đó, đan thành một cái áo thật đẹp.


Ta nhớ ra, Thần mặt trời rất rộng lượng, nhưng người không muốn ai chiếm sợi nắng làm của riêng đâu.


Không hiểu sao khi ấy ta chẳng còn thấy đau đầu nữa. Chỉ thấy lòng khoan khoái, dễ chịu, gánh nặng trong lòng đã trút bỏ rồi.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co