4
Cuối tuần đến rất nhanh, chiều thứ sáu, tiết cuối lớp Phước Thịnh là môn toán do chủ nhiệm dạy tên Cận Hâm, nửa tiết đầu giảng bài tập, còn lại là ra bài cho cuối tuần như thường lệ.
Cả lớp bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình, thờ ơ nghe giáo dục an toàn nhà trường phát qua loa.
Phước Thịnh cất bút vào túi rồi mới lấy cặp, kết quả chưa dọn xong người bạn phía sau đá ghế cậu một cái, cậu ngoảnh đầu, thấy đối phương ra hiệu nhìn ngoài cửa.
Đưa tầm mắt theo hướng người bạn chỉ, Phước Thịnh nhận ra Đình Nam đang cười khanh khách nhìn mình, sau đó dùng khẩu hình miệng nói với cậu rằng, anh chờ ở ngoài, Phước Thịnh ngớ người gật gù, cố gắng kìm nén đáy lòng kích động, lỗ tai ù đi, động tác sắp xếp sách vở trở nên nhanh hơn.
Buổi tan trường hôm nay, lần đầu tiên học bá vốn nhã nhặn lại là một trong số những người ra lớp nhanh nhất, ngay cả Cận Hâm cũng sững sờ nhìn cậu.
Ra lớp rẽ ở chỗ ngoặt đã thấy Đình Nam đang dựa lên tường chờ cậu, vì hôm nay không nóng lắm, bầu trời bị mây đen dày đặc che kín, Đình Nam mặc bộ đồ thể thao adidas tôn vóc dáng đẹp đẽ, anh khoác cặp lên một bên vai, cầm điện thoại trò chuyện với bạn bè.
Cảm giác có người tới gần, Đình Nam giả bộ không biết, tiếp tục lướt di động.
Phước Thịnh đi gần đến, nhìn thấy Đình Nam liền không khỏi luống cuống, bước thêm mấy bước mới nhẹ nhàng kêu Đình Nam một tiếng, nhưng có lẽ giọng nhỏ quá anh không nghe được, Phước Thịnh mím môi lại gần hơn.
Suy tư cả buổi Phước Thịnh mới kéo góc áo Đình Nam, muốn gây sự chú ý của anh, Đình Nam thầm hít một hơi thật sâu, sau đó dùng điện thoại nâng cằm Phước Thịnh lên, "Tôi tên gì?"
"À... Võ, Võ Đình Nam." Phước Thịnh hơi hoang mang, cố gắng ngó lơ ánh mắt tò mò của bạn học xung quanh.
"Sai, kêu thử xem, không phải đã dạy em rồi sao?" Đình Nam híp mắt, nâng điện thoại cao hơn.
Đôi môi Phước Thịnh run run, thật sự không nhịn được đẩy tay Đình Nam đi, cúi đầu xấu hổ lẩm bẩm gọi Đình Nam.
Đình Nam thỏa mãn ừ một tiếng, rồi như đang trêu mèo con, duỗi hai ngón tay gãi cằm bạn nhỏ. Hai người sóng vai ra trường, bọc qua sân, hấp dẫn không ít ánh nhìn.
Vì được nghỉ cả chủ nhật, người xếp hàng lên xe buýt rất nhiều. Chiếc nào chiếc nấy chật ních không có chỗ để chân, Đình Nam không bằng lòng mấy, anh còn định ngồi taxi, cuối cùng xe buýt vừa đến, bạn nhỏ bên cạnh lại vô thức nắm tay anh.
Tính toán một lát, Đình Nam mừng thầm trong lòng, sau đó nắm chặt bàn tay be bé trắng nõn kia.
Phước Thịnh kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn Đình Nam, ánh mắt sáng rọi như muốn hỏi sao lại nắm tay tôi.
Chậc một tiếng, Đình Nam dính sát người cậu, tự nhiên ôm Phước Thịnh từ đằng sau, ghé vào tai cậu buồn bã đáp, "Rõ ràng em nắm tay tôi trước, người bạn nhỏ này sao đổ lỗi sang tôi rồi?"
Cơ thể Phước Thịnh cứng đờ, đang định trả lời bỗng cảm giác anh siết chặt eo mình, cậu gần như là bị "khiêng" vào xe.
Lúc tài xế đóng cửa, Đình Nam là người cuối vào, trong xe thật sự rất đông, hai người đành phải chịu ngộp đứng ở bậc thang lên. Phước Thịnh tựa lưng lên xe, bên cạnh là cửa kính, khi xe bắt đầu chạy, vì ngược hướng nên cậu loạng choạng suýt té ra sau.
"Muốn vịn tôi không?" Đình Nam đứng đối diện cậu, giữ tay cầm trên trần xe.
Phước Thịnh lắc đầu, cũng giơ tay cầm chỗ trống, nói mình có thể đứng vững.
Đình Nam ừ một tiếng không nói gì thêm, trong lòng hơi buồn bực, chỉ muốn nhanh chóng đến rạp phim.
Kết quả trong lúc hai người không chú ý chiếc xe đột nhiên phanh gấp, Đình Nam mất thăng bằng bổ nhào về phía trước.
Cảm giác ấm áp trên môi xông thẳng lên dây thần kinh, dù xảy ra trong chớp mắt cũng đủ khiến đại não Phước Thịnh trống rỗng.
Đôi môi bị Đình Nam chạm vào như bốc cháy, Đình Nam vẫn giữ nguyên tư thế ôm Phước Thịnh, anh chưa buông một là vì để đứng vững, hai là chiếm tiện nghi đùa giỡn lưu manh với cậu.
Đến khi Phước Thịnh bình tĩnh lại, cũng là lúc chiếc xe nhắc sắp xuống trạm.
Cậu hoảng hốt định đẩy Đình Nam ra, ai dè anh càng ra sức siết hông cậu hơn, "Xe còn đang chạy đó, lát nữa tôi ngã thì sao đây, kêu em vịn tôi em không vịn, tôi đành cam chịu ôm em thôi."
"Đến... Đến trạm rồi." Phước Thịnh đẩy anh lần nữa, vẫn uổng công vô ích.
"Tới rồi tôi buông." Đình Nam mỉm cười, bóp bóp eo Phước Thịnh.
"Này..."
Tốc độ xe dần chậm lại, Phước Thịnh nhìn ngoài cửa, quả nhiên toàn là học sinh. Đang vui mừng vì Đình Nam sắp buông, ai dè tài xế bỗng nói cửa xe không mở được.
Tiếng nhốn nhao lập tức bùng nổ, Đình Nam cắn môi nhịn cười, thật sự muốn tặng giấy khen cho tài xế.
Phước Thịnh run rẩy kéo áo Đình Nam, "Đã tới trạm..."
"Nhưng cửa xe chưa mở mà, tôi ôm chút nữa thôi, chỗ tôi đứng không vững." Đình Nam vờ đâu còn cách nào khác, chọc cậu bứt rứt.
Phước Thịnh thở dài, mặc anh ôm.
Nhưng khi xoay đầu liền thấy mấy nữ sinh cười nói nhìn cậu, Phước Thịnh không giữ bình tĩnh nổi.
Nhận ra người trong lòng đang bồn chồn, Đình Nam thắc mắc nhìn theo tầm mắt Phước Thịnh.
Bên ngoài thấy lại có anh chàng đẹp trai nhìn ra, lập tức che miệng hét to.
Phước Thịnh vừa thẹn vừa hết cách, dứt khoát cắn răng vùi đầu vào lòng anh không chịu chui ra.
Cúi đầu nhìn chỏm tóc bù xù trong ngực, Phước Thịnh chọt trúng điểm ngứa của Đình Nam. Anh giơ tay xoa đầu bé Dango nhỏ, chỉ chỉ mấy bạn học ngoài cửa, rồi chỉ chỉ Phước Thịnh trong người, nở nụ cười nghiêm túc, nói khẩu hình với đám người ngoài kia.
"Của tôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co