Truyen3h.Co

Consenescere

Chương 3.

nhienvan40

Y một hơi liền ngủ đến tối, mở mắt dậy mới phát hiện thứ đầu tiên mừng rỡ đợi mình chính là cái bụng rỗng cùng tiếng kêu ọt ọt chào y.

Không trách được, đương tuổi ăn tuổi lớn có một bát cháo làm sao mà no.

Thân thể này bệnh nhanh đến mà đi cũng nhanh, rõ ràng chỉ uống có một hồi thuốc cùng mấy giờ đồng hồ nằm trên giường mà cơn nóng cùng choáng đầu đều bay hết sạch, trừ bỏ một thân mồ hôi làm người ghét bỏ ra thì không còn gì đáng ngại.

Y chậm chạp đứng dậy, tứ chi có phần vô lực không chịu nghe lời. 

Bật điện lên, căn nhà liền có hơi người.

Y đong non nửa chén gạo, bỏ vào nồi, vo ba lần liền lấy khăn lau đáy nồi, bắc lên nấu. Trời tối lại vừa mới bệnh, y đơn giản chiên hai cái trứng, luộc nửa bó rau muống ăn kèm.

Trong nhà vang lên tiếng xì xì của dầu nóng, tiếng giã hành ớt. Bên ngoài một mảnh tối đen, được ánh đèn chiếu rọi một khoảng lại một khoảng vàng ấm.

Trái Đất vòng quanh trục trung tâm, vui sướng tận hưởng nắng ấm của Mặt trời. Mặt Trăng vòng quanh Trái Đất của nó, lặng lẽ ngắm nhìn sự nhộn nhịp trên quả cầu xanh kia.

Một ngày của học sinh lớp 12 lại bắt đầu.

Trống đánh, học sinh trường Tinh Thành lục tục vào học.

Giáo viên anh ngữ vào lớp, thường gọi là cô Nguyễn, đang bầu đến tháng thứ 6, không bao lâu nữa sẽ xin nghỉ. Vì vậy, cả người cô toát lên một khí chất hiền hòa bất phàm, là đối tượng chiếm vị trí cần được bảo vệ nhất hiện nay của mọi người, bao gồm cả lớp 12-3.

"Tiết này cô mượn sửa sổ sách một chút, các em làm đề ôn tập. Hết tiết lớp nộp cô nhé."

Nói rồi, cô đưa đề cho lớp trưởng, còn mình thì ngồi vào bàn lật kẹp giấy ra ghi chép.

Trời vẫn chưa lạnh, cái quạt trên trần vẫn quay vù vù.

Vài người còn chưa tỉnh ngủ, uể oải nằm lên bàn quẹt vài đường lên tờ giấy, vừa ngáp vừa đọc đề. Số còn lại đều rất nghiêm túc, chống cằm đọc từng câu một, lại viết, lại khoanh. Còn có, một số không ngại xì xà xì xồ hỏi bài nhau. Nghe đến là vui tai.

Hoà chung vào bầu không khí này, y lấy từ trong cặp quyển sách mới mua ra, nghiêm túc đọc. Giờ tự học trôi thật nhanh, đến khi chuông reo hết tiết, trong lớp mới bắt đầu xôn xao lên. Y đánh dấu lại số trang, cất lại sách vào cặp.

Giáo viên bắt đầu thu dọn giấy tờ của mình, bên dưới cũng nhao nhao nộp bài cho lớp trưởng.

Bỗng, không biết từ đâu ra, vang lên tiếng của nhóc sao đỏ.

"Anh Khả, đi chơi đi!"

Cậu nhóc nép mình vào khung cửa, vung vẩy tay ra hiệu.

Y nghe thấy, hơi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không hiểu sao lại thấy hơi muốn cười.

Giáo viên chú ý tới, cười: "Khương, lại là em à? Cô còn chưa ra khỏi lớp mà đã nháo như vậy rồi."

Nhóc nghe nói thì cười hì hì làm lành, hai cái răng nanh lộ ra, cả khuôn mặt như được tắm táp một bể năng lượng tích cực.

Cô chào cả lớp, sau đó ra ngoài. Nhóc sao đỏ chỉ chờ có thế, chạy ùa vào trong lớp, phanh gấp lại tại bàn vai chính, tuyệt nhiên vẫn cách cậu ta một cánh tay.

Có mấy cô gái nhìn qua đây, trong mắt đều toát lên ánh sáng của mẹ hiền. Hiển nhiên đã thấy đến quen, có khi lại mong chờ ông trời con này tới.

"Đi đi! Ra ngoài chơi chút."

"Chỉ có năm phút, ra ngoài hít một hơi vô lớp thở ra?"

"Ầy, em đã mất công chạy qua đây rồi, cũng mất gần 3 phút đó, đừng phũ phàng thế."

Từ Khả mặc kệ cậu ta, vùi đầu vào cánh tay, tận lực từ chối, "Vậy giờ chạy về lớp đi. Khéo lại vừa đúng năm phút."

Anh lớn vừa dứt tiếng, ai cũng thấy sao đỏ dẩu mỏ lên.

"Vậy hết tiết hai đi. Anh ừ rồi đấy. Đi đây."

Không biết có phải do mủi lòng trước dáng vẻ đáng thương của cậu ta hay là ngại phiền mà vai chính gật đầu, dù chỉ là một cái gật đầu rất khẽ. Nhóc sao đỏ sung sướng cười đáp được rồi lại vụt đi. 

Cây bút trong tay y vừa lòng ngừng xoay, chuyển sang chấm chấm vào lề giấy.

Chuông reo, giáo viên không nhanh không chậm vào lớp.

Tiết chữa bài, không khí trong lớp có thể nói là có chút thả lỏng. Thầy giáo nhận xét điểm số chung, khen vài người có tiến bộ, lại nhắc nhở một số bài có số điểm thấp so với mặt bằng chung, sau đó nhờ lớp trưởng phát bài.

Thầy cúi xuống, lấy hộp phấn ra, cầm lên một viên bắt đầu viết đề. Vì cũng không có quá nhiều câu khó, vài người mang bộ dáng lơ tơ mơ đều bị thầy tặng cho một viên phấn làm quà.

Hết tiết, vừa lúc còn đúng một câu cuối nữa, thầy cho lớp về tự chữa. Hết tiết là hết tiết, thầy cũng không lấy chút giờ nghỉ ngơi của lớp, dặn dò đôi ba câu rồi bước chân vững vàng đi ra ngoài.

Như được ân xá, tấm lưng căng cứng của y ngay lập tức thả lỏng, xoay xoay cái cổ đau nhức, y đứng dậy định đi rửa mặt cho tỉnh táo. Trên đường về, đi qua một đoạn hành lang, có người chặn y lại.

Là cậu em tỏ tình thất bại hôm trước.

Y nghĩ tới quan hệ rối rắm của hai người trước đây, định bụng lảng đi, không nghĩ tới, cậu bạn nhỏ lại chặn y lại.

"Tối nay anh rảnh không? Em với anh đi uống nước."

"Có rảnh. Ở đâu đấy?"

Gia Khánh hình như không ngờ y đồng ý nhanh vậy, chững một lát mới ậm ừ, "Em sẽ nhắn sau. Mà, anh không ôn tập gì à? Nghe bảo lớp 12 vất vả lắm mà, thấy anh cứ nhàn hạ kiểu gì."

Y cười cười, "Tại em mời mà, có bận thì cũng phải tranh thủ chứ."

Cậu bạn nhỏ hơi nghi hoặc, gãi gãi ót, "Sao cũng được."

...

Ba tiết học còn lại nhẹ nhàng trôi qua. Thứ mọi người mong chờ bây giờ chỉ là tiếng trống thân thương của bác bảo vệ. Không lâu sau, như đáp lại sự nhớ nhung cảm động trời đất đó, một hồi dài trống vang lên, học sinh như bầy ong vỡ tổ, từ các cửa lớp túa ra sân.

Hôm nay y rút kinh nghiệm, không để lớp trưởng phải chờ mình nữa. Dù lớp trưởng không cần phải trực nhật, nhưng sau giờ phải ở lại đóng cửa. Lần trước do kiếm cục tẩy bỏ quên trong cặp mà để người ta phải đợi đến nắng gắt, cũng may lớp trưởng nhân từ, không xỉa xói cái tính quên trước quên sau đó của y. Hôm nay, y có thể hãnh diện về trước cậu ta rồi.

Nói mới nhớ, hình như nguyên chủ có vẻ quý cậu bạn này. Y bâng quơ suy đoán, có lẽ là do nguyên chủ xem lớp trưởng như đối thủ cạnh tranh? Nhìn bảng điểm tháng trước, hai người chênh nhau không bao nhiêu, nếu nói phủi bỏ trách nhiệm là so ai may mắn hơn thôi. Tuyệt hơn chính là, lớp trưởng không thích Từ Khả.

Trong truyện vạn người mê đôi khi sẽ tồn tại một số người như vậy. Họ không nằm trong số "vạn" kia, nghiễm nhiên vì một lí do nào đó mà không vừa mắt vai chính, dẫn đến trong tối ngoài sáng sẽ xảy ra vài cuộc đối chọi lớn nhỏ.

Qua mấy ngày quan sát, có thể thấy lớp trưởng chơi rất được. Không náo, không chửi bậy, đẹp trai, học còn rất giỏi, thỉnh thoảng còn cho y ké bài tập. Còn Từ Khả thì, y vẫn còn ghim vụ cậu ta chôm cây bút kia của y nên miễn bình luận. Y không biết hai người đó không vừa mắt nhau kiểu gì, nhưng mà đã không ưa nhau còn học chung lớp với nhau, đúng là!

Mãi nghĩ bâng quơ, y không phát hiện có người lặng lẽ theo sau mình nãy giờ. Đến khi xuống lầu, bước chân người sau dần tăng tốc, đuổi kịp y.

Từ phía sau, y nghe gọi: "Nguyên."

Từ Khả?

Y đứng đối diện với vai chính, lơ đãng nhìn ra mình cao hơn người ta. Đàn ông con trai cũng có một số lúc phải so sánh kì kèo mới khiến tâm trạng vui vẻ được, giống như con gái thích ngầm so sánh bạn trai ai tốt hơn, bọn họ chỉ cần so ai cao hơn cũng đủ vui vẻ rồi.

"Tối nay cậu rảnh không?"

Y chớp mắt, "Có chút việc bận."

Để trông không quá lạnh nhạt, y bổ sung, "Có chuyện gì sao?"

"Việc gì?"

"Có hẹn với bạn."

Y đối mắt với khuôn mặt động lòng người kia. Thanh tú nhưng không nhu nhược, ngũ quan hài hòa nhưng đôi lúc lại mang đậm tính công kích. Giờ đây, lại tựa như có tâm sự, đuôi mày hơi kéo xuống, đôi mắt hồ ly đẹp đẽ kia phảng phất một tia u buồn nhỏ bé khó phát hiện ra. Y nhìn vào ảnh ngược của mình trong đôi con ngươi người nọ, mỉm cười, "Vậy tôi đi trước, về cẩn thận."

Từ Khả nhìn bóng lưng kia dần xa, ánh hoàng hôn phủ lên con người ấy một lớp vàng nhạt, bao lấy thân hình cao gầy ấy, trông như vương tử bước ra từ trong truyện cổ tích.

Bên kia, Trí Nguyên vừa về đến cửa nhà, y mở cửa phòng mình ra, đặt cặp lên bàn, ngồi xuống.

Bộ dạng của vai chính ban nãy hơi lạ, nhưng không rõ là lạ ở đâu. Không nói rõ được, nhưng qua một thời gian y chân chính ở đây, tiếp xúc trực tiếp với vai chính, việc nhận biết cảm xúc cũng như tâm lý mặt ngoài của vai chính y vẫn làm được, dù sao y cũng lớn tuổi hơn, ra đời sớm hơn. Nhưng mà, cái sự hằn học tối tăm lúc nãy của vai chính rõ ràng có vấn đề.

Ai lại đi chọc cậu ta rồi?

Mà, kệ đi. Ai chọc thì người đó xui, người vô tội là y đây xứng đáng được tận hưởng bình yên.

Vì thế, sau khi nghĩ thông rồi Trí Nguyên như thường ngày nấu phần cơm cho một người, nhìn thời khóa biểu một chút, hôm nay không học phụ đạo buổi chiều, tốt quá.

Nhưng tối đến, y mới muộn màng đặt ra câu hỏi: cái người trời không sợ đất không sợ đi tìm phiền toái kia chẳng lẽ là mình?

Bóng đen từ sau cổng nhà nhẹ nhàng bước ra, dường như đã đợi y rất lâu. Trí Nguyên nhấp môi.

Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt của Từ Khả trông hơi u ám.

"Sao cậu đến đây?"

"Chẳng phải cậu có hẹn với bạn sao? Tớ đi cùng."

Y chớp mắt. Đây là giọng điệu không cho người từ chối mà.

Y có thể không cho vai chính đi hay sao? Tất nhiên không.

"À, vậy giờ mình đi thôi."

Dù sao khi gặp cậu chủ nhỏ, có khó xử cũng là hai người họ khó xử, không phải y.

Y còn chưa cất bước, mắt đã lia đến chiếc xe đen quen thuộc đậu cách đó không xa.

Trí Nguyên lâm vào tĩnh lặng.

Không hổ là người có tiền, đến đi bộ cũng không muốn đi.

Từ Khả mở cửa sau ngồi vào, trước đó còn chu đáo giục y, "Lên xe."

Trí Nguyên là sinh vật ăn tạp, mềm cũng ăn mà cứng cũng ăn. Y nghe lời lên xe, thắt dây an toàn, thể hiện bản thân là người rất quý trọng mạng sống, cũng rất tuân thủ pháp luật.

Đây là lần thứ hai y ngồi xe cùng vai chính. Kì lạ là, cho dù y không ốm đau gì nữa, vẫn không bằng lòng bắt chuyện. Bầu không khí trong xe có thể nói là hơi quỷ dị, im ắng làm người ngượng ngùng. Tài xế thông qua gương chiếu hậu nhìn hai người. Bình thường cậu chủ ít nói, nay lại chủ động đi chơi với bạn, nhưng sao nhìn chung mối quan hệ của bọn họ không tốt lắm. Hay do ông nhìn nhầm?

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng ông Lê vẫn giữ ở trong lòng. Ai cũng biết tính tình cậu chủ không được tốt, ông không muốn vì mình nhanh mồm nhanh miệng mà mất đi chén cơm.

Rất nhanh, hai người liền tới trước tiệm cà phê.

Y mở cửa, để vai chính cùng vào. Y nói tên của mình, liền có nhân viên dẫn y tới bàn cậu chủ nhỏ đang ngồi.

Ừm, bạn nhỏ sượng người rồi.

Y kéo ra hai ghế ở đối diện, vẻ mặt hối lỗi: "Anh gặp cậu ấy ở cổng kí túc nên tiện thể dắt theo. Xin lỗi đã không báo trước với em."

Vai chính nhàn nhạt nhìn y.

Dắt theo? Ai?

Đồng bộ, Gia Khánh bày ra dáng vẻ không thể tin được.

Giọng người bồi bàn vang lên bên cạnh.

"Khụ, Từ Khả, cậu muốn uống gì?"

Vai chính nghịch điện thoại trong tay, không ngẩng đầu lên, "Tùy."

"Vậy cho em hai ly trà chanh, cảm ơn." Phục vụ cúi đầu nhìn số bàn, vâng dạ đi ngay.

Gia Khánh cảm thấy hối hận rồi. Mời ai không mời, lại đi mời tình địch đi uống nước. Dù cho tình địch này là anh họ của mình!

Vốn dĩ đây chỉ là cái cớ trốn người trong nhà đi chơi mà thôi, kế hoạch ban đầu là để anh ta ngồi đó còn mình thì đi lay lắt với đám bạn kia. Thế mà anh ta lại dẫn Từ Khả theo!

Trước đó là ai nói quan hệ hai người không tốt hả?

Đồ dối trá!

Trí Nguyên làm lơ cặp mắt rực lửa kia, cười cười, "Nghe nói em mới chuyển tới. Thế nào? Làm quen trường mới rồi chứ?" Câu này là nói với bạn nhỏ.

Nguyên tác viết Khánh bởi vì có thành tích quậy phá cùng với lượng người theo đuổi đáng báo động ở trường cũ nên người nhà phải cho cậu ta chuyển trường để răn đe.

Mặc dù tính nết của bạn dù có chuyển đi đâu cũng như vậy nhưng mà, phần đào hoa của cậu ta coi như cũng bị chặn thành công rồi. Phần công lao này hiển nhiên phải tính hết lên đầu người ngồi cạnh y đây.

Từ Khả là vai chính, là con cưng của trời, cho nên ngoài những mối quan tâm khiến cậu ta phiền đến chết – cũng chính là Tu la tràng mà người đọc thích xem ra thì từ bối cảnh, năng lực, thành tích, nhan sắc, sự nghiệp..., Từ Khả đều đứng top.

"Chắc trong trường không còn cái lỗ chó nào mà em không biết đâu."

Trí Nguyên nghe lời châm chọc của bạn, không khỏi bật cười.

"Vậy tiếc quá nhỉ? Anh còn định làm người tốt dẫn em đi tham quan thế mà."

Gia Khánh nghiến răng nghiến lợi trả lời, "Cảm ơn anh nhiều, nha."

Y khuấy ống hút trong ly, không để tâm cười cười, "Không có gì."

Bỗng, vị bên cạnh y lên tiếng, "Hai người rỗi hơi quá nhỉ?"

"Hửm?"

"Đêm hôm tới đây chỉ để nói chuyện này?"

Không, tại có mặt cậu nên mới vậy đó.

Mặt y không đổi sắc, cầm ly trà chanh lên uống, nhấm nháp vị chua trong miệng, "Vậy chúng ta nói về cậu đi ha?"

Từ Khả liếc y, "Chuyện gì?"

"Muốn nói chuyện gì thì nói chuyện đó."

Không ngờ là câu nói này lại mở đầu cho sự trầm mặc kéo dài của họ. Cũng may, tiếng chuông điện thoại của em họ y đã vang lên.

"Khánh, chuông reo kìa."

Nghe lời nhắc của y, bạn nhỏ như bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy ra ngoài nghe máy. Nhìn khẩu hình miệng của cậu ta, Trí Nguyên phì cười. Cảm ơn trời Phật à?

Từ Khả ngồi cạnh bên không tiếp tục nghịch điện thoại nữa, gương mặt hơi suy tư.

Ngay từ đầu bọn họ cũng không phân rõ mối quan hệ này tột cùng là như thế nào. Thành thực mà nói, cậu căn bản là lợi dụng sự yêu thích của người kia đối với mình, lấy người ta làm lá chắn chặn đám phiền phức kia.

Cậu từ trước tới nay chưa bao giờ yêu thích quá điều gì. Có lẽ bởi vì trời cao quá ưu ái, chỉ cần ngồi một chỗ là sẽ có bao người sẵn sàng cúi đầu cung phụng hắn. Nhưng dần dần, cảm giác này lại khiến cậu cảm thấy phiền, thực phiền. Thế nhưng, cái tên bên cạnh này lại mang cho hắn một cảm giác hoàn toàn khác. Có lẽ là tò mò, hắn ma xui quỷ khiến đồng ý lời tỏ tình vụng về kia.

Vai chính không cảm thấy mình đã nhìn ly trà chanh trước mặt đến mức có hơi xuất thần, y nghĩ nghĩ, có lẽ vai chính muốn về nhà.

"Hay về ha?"

Vai chính nhìn y một lúc, sau đó nhìn người vẫn đang phiếm ngoài cửa kia, lại nhìn y, gật đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co