after.
Đêm muộn tại Seoul, chiếc xe van màu đen của công ty lăn bánh trên con phố vắng.
Ánh đèn đường vàng võ hắt qua ô cửa kính xe đang kéo rèm kín mít, tạo thành những dải sáng tối luân phiên trôi dạt trên trần xe.
Bên trong khoang xe, không khí tĩnh lặng đến lạ thường.
Cả nhóm vừa kết thúc lịch trình quảng bá dày đặc tại chương trình âm nhạc cuối tuần, theo sau đó là một buổi fansign kéo dài tận bốn tiếng đồng hồ.
Sự xô xáo của hàng trăm ống kính, tiếng hò hét cùng bầu không khí ngột ngạt ở sự kiện đã vắt kiệt những giọt sức lực cuối cùng của em.
Em tựa đầu vào mép cửa kính lạnh ngắt, đôi mắt díp lại vì kiệt sức.
Cơn sốt nhẹ do sự thay đổi thời tiết đột ngột của Seoul âm ỉ cháy trong người — Khiến từng thớ cơ trên cơ thể của em đau nhức, gò má ửng lên một vệt hồng.
Chiếc xe van chậm rãi dừng lại trước sảnh khu căn hộ ký túc xá ở Yongsan.
Cánh cửa tự động trượt sang một bên — Martin là người đầu tiên bước xuống.
Cậuhéo léo dùng vóc dáng cao lớn và bờ vai rộng rãi của mình che chắn em khỏi ánh đèn flash bất ngờ của vài tay paparazzi vẫn còn kiên nhẫn rình rập từ xa.
"Đi đứng cẩn thận." Martin hạ thấp giọng, bàn tay mát lạnh của cậu khẽ đỡ nhẹ phía sau lưng em.
James, dù bản thân cũng đã mệt đến mức mi mắt nặng trĩu.
Nhưng ngay khi em vừa loạng choạng đặt chân xuống mặt đất — Bàn tay anh đã kịp thời vươn ra, dịu dàng đỡ lấy khuỷu tay em.
Keonho tiến lại gần.
"Chị sốt rồi."
Keonho nhanh tay cởi chiếc áo khoác rộng thùng thình, vẫn còn đượm mùi hương dễ chịu của mình ra — Cẩn thận trùm kín lên bờ vai đang run nhẹ của em.
"Đã bảo là đừng cố quá mà."
: Chị ổn...
Em thì thầm đáp lại, giọng khàn đi vì mệt.
"Rõ là không." Keonho cằn nhằn nhẹ một tiếng, cẩn thận kéo khóa áo lên tận cổ cho em.
"Anh quản lý mà thấy cảnh này thì lại cằn nhằn cho xem."
. . .
Ánh đèn của sảnh ký túc xá chớp tắt vài cái rồi dịu hẳn lại ngay khi cả nhóm bước vào bên trong, ánh sáng vàng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng khách.
Tiếng đóng cửa nặng nề vang lên, khép lại hoàn toàn thế giới bên ngoài.
Theo sau đó là những tiếng thở dài mệt mỏi của sáu con người vừa trải qua hàng chục giờ đồng hồ làm việc liên tục dưới ánh đèn công nghiệp.
Bước chân em loạng choạng — Cơn sốt khiến đầu óc em quay mòng mòng, cả người chỉ muốn đổ ập xuống nơi gần nhất.
Seonghyeon lặng lẽ bước lại gần, đưa cho em một cốc nước ấm mà cậu đã âm thầm đi rót từ khi nào.
: Chị cảm ơn.
Em nhận lấy ly nước, cảm giác ấm áp truyền qua lòng bàn tay giúp em xoa dịu đi cơn mệt mỏi.
Trên tay Juhoon là một đĩa trái cây đã được cẩn thận gọt vỏ, cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn.
Cậu đặt lên bàn rồi ngồi thụp xuống sàn nhà — Ngay dưới chân chiếc sofa em đang ngồi, tựa đầu vào gối em.
Không gian ký túc xá sau đó rơi vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng quạt gió điều hòa chạy và tiếng thở đều đặn của mọi người.
Bọn hắn không cần hỏi em muốn gì.
Qua hàng ngàn năm tích tụ ký ức và sự thấu hiểu đã ăn sâu vào bản năng bất tử, họ đã chuẩn bị sẵn mọi thứ trước khi em kịp nhận ra mình cần nó.
Từ ly nước ấm đúng độ,
Chiếc áo khoác giữ nhiệt,
Cho đến những miếng trái cây ngọt dịu xua tan vị đắng trong miệng khi sốt.
Em đưa ly nước lên uống một ngụm nhỏ, nhìn quanh một lượt năm gương mặt xung quanh mình — Sự chu đáo tỉ mỉ đến mức vô thực này khiến lòng em dấy lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Lẫn chút hoài niệm mơ hồ mà chính em cũng không thể dùng ngôn từ để giải thích.
: Mọi người hiểu rõ em thật đấy...
Em khẽ mỉm cười, giọng nói nhẹ bẫng, tan vào không trung trong sự tĩnh lặng của căn phòng.
: Cứ như thể chúng ta đã quen nhau từ kiếp trước vậy.
Lời nói ngây thơ ấy hạ xuống, như một giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng.
Không ai trong năm người trả lời ngay lập tức.
Trong gian phòng ngập tràn ánh đèn vàng mờ ảo ấy, không gian như ngưng đọng.
James siết nhẹ bàn tay giấu trong túi áo.
Juhoon khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm từ cơ thể em.
Seonghyeon và Keonho đứng lặng lẽ ở góc phòng.
"Có khi như thế thật." Martin là người lên tiếng đầu tiên.
Câu nói của cậu vang lên nhẹ nhàng — Em nghe vậy thì cười xòa, cho rằng đó chỉ là một lời đùa vui của Martin.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co