airport.
"Đến nơi rồi."
Giọng James vang lên, anh quay người lại, đôi mắt đen sâu thẫm quét qua mấy đứa em một lượt.
"Kiểm tra lại hành lí xem còn quên gì không."
Em hít một hơi thật sâu — Từng xem vô số những đoạn video về văn hóa sân bay của K-pop, từ thời của gen 2, gen 3 cho đến tận bây giờ.
Em biết ống kính truyền thông là gì, biết tiếng hò hét của người hâm mộ sẽ mãnh liệt ra sao khi một nhóm nhạc xuất hiện.
Em tưởng mình đã chuẩn bị đủ vững vàng.
Nhưng ranh giới giữa việc quan sát qua màn hình phẳng và việc trực tiếp ném mình vào giữa biển người lại là việc hoàn toàn khác nhau.
Ngay khi cánh cửa tự động của chiếc xe van trượt sang một bên, một làn sóng âm thanh thô bạo lập tức xộc thẳng vào khoang xe.
Tiếng camera cơ học dồn dập vang lên như tiếng mưa đá gõ lên mái tôn.
Cùng lúc đó, hàng trăm luồng ánh sáng trắng nhói từ đèn flash của hàng loạt máy ảnh chuyên nghiệp và điện thoại đồng loạt bùng nổ, ghim thẳng vào mắt em.
Thế giới trước mặt em đột ngột biến thành một vùng trắng xóa — Em chớp mắt liên tục, đồng tử co thắt lại trong đau đớn.
Ánh sáng chói lọi đến mức xé rách màng thị giác mỏng manh, để lại những vệt sáng màu xanh tím nhảy múa điên cuồng trong bóng tối mỗi khi em nhắm mắt lại.
Không khí bên ngoài không hề mang sự trong lành của buổi sớm — Mà là đặc quánh mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền với hơi nóng thoát ra từ hàng trăm con người đang chen chúc nhau.
Tiếng hò hét gầm rú,
Tiếng gọi tên hỗn loạn,
Tiếng xô đẩy,
Tiếng bước chân nện xuống mặt đường.
Dù nhóm còn chưa chính thức debut, nhưng danh xưng "nhóm mới của Bighit sau 6 năm" đã kéo đến một lượng người hâm mộ và fansite vô cùng đông đảo.
So với những nhóm nhạc hàng đầu đã định hình fandom, có lẽ đám đông ở đây có thể chưa tính là biển người ngút ngàn.
Nhưng sự nhốn nháo và thiếu trật tự lại đẩy mức độ thô bạo lên đến đỉnh điểm.
Mấy tay máy ảnh trang bị ống kính dài như nòng súng tiểu liên dí sát rạt — Những chiếc điện thoại giơ cao, cố tình vượt qua hàng rào an ninh mong manh để quay cận cảnh từng tấc da thịt trên mặt cả sáu đứa.
Một cơn choáng váng xộc thẳng lên não bộ em.
Tai em ù đi, những âm thanh hỗn tạp bên ngoài bỗng dưng biến thành một tiếng rít dài chói óc — Em nhíu chặt đôi lông mày, môi dưới bị răng cắn đến mức nhợt nhạt.
Cảm giác khó chịu, ngột ngạt dâng lên đến tận cổ họng.
Sự xô đẩy của thế giới loài người quá đỗi chân thật và hỗn loạn, xé tan toàn bộ sự bình tĩnh mà em cố gắng xây dựng từ sáng.
Chợt, bước chân của Martin dừng lại ngay trước mặt em.
"Cậu khó chịu à?"
Hỏi cho có lệ thôi, Martin đã đưa tay gỡ chiếc kính râm đang yên vị trên mặt mình sang cho em.
: Thôi, không cần đâu-
"Mắt cậu thì nói cần đấy." Martin cất lời.
Giọng cậu không cao, không vội vã.
Martin chậm rãi đưa hai tay lên, đầu ngón tay lạnh nhẹ nhàng lướt qua vành tai em, cẩn thận cài hai gọng kính vào tóc em.
Khoảnh khắc lớp kính đen sẫm che phủ trước tầm mắt, thế giới hỗn loạn xung quanh em đột ngột bị hạ tông màu xuống — Ánh sáng trắng hung hãn từ đèn flash biến thành những đốm sáng mờ nhạt, dịu đi trông thấy.
: Còn cậu thì sao?
"Tớ ổn."
Martin mỉm cười.
Nụ cười của cậu rất nhạt, cậu khẽ vỗ lên vai em một cái.
"Đừng lo, ấy cái này chả ảnh hưởng gì đến tớ đâu."
. . .
Khoang máy bay chìm trong thứ ánh sáng vàng dịu mắt và sự yên tĩnh hoàn toàn tách biệt với mớ âm thanh náo nhiệt bên ngoài.
Tiếng động duy nhất còn sót lại chỉ là tiếng rì rầm trầm thấp từ động cơ máy bay đang khởi động và tiếng máy điều hòa phả ra từng luồng khí mát lạnh.
: Chậc...
Thế nhưng, cái nhức bối nơi hai bên thái dương em vẫn chưa chịu tan đi.
Tiếng gầm rú của đám đông và thứ ánh sáng hung hãn từ vô số đèn flash lúc ở sảnh đã đọng lại thành một cơn đau âm ỉ chạy dọc theo các dây thần kinh.
Em nhỏ mím môi, tay khẽ day day huyệt thái dương, vai hơi rụt lại vì mệt mỏi.
Nhìn thấy em lúng túng giơ tay định tự mình nhấc chiếc vali du lịch cỡ nhỏ cùng chiếc túi xách cá nhân lên hộc hành lý phía trên ghế ngồi, Keonho lập tức tiến lại gần.
"Để em làm cho chị."
Chẳng cần tốn chút sức lực nào, bàn tay thon dài của Keonho dễ dàng nhấc bổng chiếc vali nặng trịch, xếp gọn gàng vào ngăn tủ.
: Lại nữa rồi, chị đã bảo chị tự làm được mà.
Em ngẩng đầu lên.
: Em cứ như này chị ngại đấy.
"Chị ngồi xuống đi."
Keonho xoay người lại, cậu dùng một tay ấn nhẹ lên bờ vai mảnh khảnh — Buộc em phải lùi lại một bước và ngồi xuống chiếc ghế bọc da êm ái.
Ngay khi em vừa yên vị trên ghế, Keonho bất ngờ chống một tay lên thành ghế, chống tay kia lên tựa đầu phía sau lưng em.
Cậu cúi thấp người xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức nguy hiểm.
Em giật mình định rụt cổ lại, nhưng bóng hình của cậu em đã phủ xuống, che khuất hoàn toàn tầm mắt của em khỏi khoảng không gian xung quanh.
Keonho ghé sát khuôn mặt mình vào vành tai em, thầm hít vào một hơi thật sâu.
"Mấy việc này là của bọn em mà, ai lại nỡ thấy con gái chật vật bao giờ?"
Giọng Keonho thì thầm bên tai em, ngọt như rót mật vào tai.
Em chớp chớp mắt sau lớp kính râm của Martin, hơi thở khẽ khựng lại vì khoảng cách gần gũi.
Em đưa tay lên, đẩy nhẹ vào ngực cậu em út.
: Được rồi... Cảm ơn Keonho.
"Keonho, xong chưa?"
James đã đứng ở lối đi giữa hai hàng ghế từ lúc nào.
Anh đứng khoanh tay, đôi mắt dán chặt vào khoảng cách quá đỗi gần gũi giữa Keonho và em.
Ngay bên cạnh James, Juhoon đang thong thả tháo chiếc tai nghe chống ồn — Ánh mắt Juhoon lướt qua sống lưng của Keonho.
Cậu út thong thả thu người lại.
Keonho ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh nhìn của hai người anh bằng một nụ cười vô tội.
"Xong rồi ạ." Keonho không quên vỗ nhẹ lên đỉnh đầu em một cái trước khi lùi lại phía sau.
"Em về chỗ đây, cần gì thì gọi em nhé."
Em gật gật đầu, đưa tay chỉnh lại vị trí chiếc kính râm — Cơn đau đầu dường như đã dịu đi đôi chút khi không gian xung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh.
Keonho quay người bước về hàng ghế phía sau cùng Seonghyeon, nhưng ánh mắt cậu trước khi rời đi vẫn lưu luyến nhìn em.
"Bớt ăn mảnh đi nha mày?"
Seonghyeon khinh khỉnh nhìn cậu qua khóe mắt.
"Chị yêu thơm quá, tao không nhịn được."
. . .
Một tiếp viên hàng không đẩy chiếc xe đẩy dừng lại bên cạnh dãy ghế của ba người.
Mùi thơm ngào ngạt của món bít tết tưới sốt nấm cùng hương bánh mì nướng bơ tỏi nóng hổi lập tức lan tỏa, xua tan đi cái lạnh hanh hao của luồng không khí nhân tạo.
Em nhận lấy phần ăn của mình, cẩn thận trải chiếc khăn ăn màu trắng lên đùi.
Cơn đau đầu lúc ở sân bay nhờ một giấc ngủ ngắn vừa rồi đã dịu đi đáng kể, nhường chỗ cho cảm giác cồn cào nơi dạ dày.
: Ừm...?
Em quay sang bên trái, rồi lại nhìn sang bên phải.
James đang chăm chú lướt tìm mấy bộ phim hay trên màn hình — Khay ăn trên bàn chỉ độc một chai nước uống dở.
Ở phía đối diện qua lối đi hẹp, Juhoon cũng chẳng khá hơn.
Cậu đeo chiếc tai, hai mắt khép hờ, ngả đầu ra sau ghế như thể đang chìm đắm vào một thế giới riêng — Khay ăn không có dấu hiệu được mở ra.
Sự tò mò trỗi dậy trong lòng em.
Em nhai chậm lại, đôi môi mỏng mím nhẹ rồi khẽ xoay người về phía James.
: James?
"Anh nghe."
Em hạ thấp giọng, chỉ ngón tay về phía khay ăn trống trải của anh.
: Anh không ăn gì sao ạ? Chuyến bay còn dài lắm đấy.
James dừng lại hành động — Anh chậm rãi quay đầu, nhìn em.
"Anh ăn trước khi lên xe ra sân bay rồi, giờ còn hơi no."
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh và chuẩn mực đến hoàn hảo. "Em cứ ăn đi, đừng lo cho anh."
: Thế còn cậu?
Em chưa hoàn toàn bị thuyết phục, liền quay sang chọt nhẹ vào cánh tay của đồng niên.
: Juhoon, cậu cũng không ăn gì à?
Đối phương hé mở một bên mắt, tháo một bên tai nghe xuống treo trên cổ.
"Tớ thấy hơi khó chịu trong người, ăn không nổi đâu." Juhoon nghiêng đầu.
Em chớp chớp mắt, vẫn còn hơi nghi ngờ — Nhưng vì cái bụng nhỏ cứ reo lên cũng đành gạt sang một bên mà tập trung vào phần ăn ngon lành trước mặt.
Đêm càng về sâu, chuyến bay xuyên Thái Bình Dương càng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Nhiệt độ trên độ cao hơn mười nghìn mét hạ xuống rất thấp, không khí trong khoang cabin trở nên buốt giá.
Dãy đèn trần đã được tắt hoàn toàn, chỉ còn lại những đốm sáng màu xanh thẫm mờ nhạt chỉ dẫn dưới sàn tàu.
Em đã chìm vào giấc ngủ từ lâu — Chiếc chăn dạ màu xám ấm áp mà James cẩn thận đắp cho em từ đầu buổi tối lúc này đã bị xô lệch.
Trong cơn mơ màng, cơ thể em vô thức phản ứng lại với sự bao bọc oi nồng.
Em nhỏ cựa quậy, hai chân đạp mạnh một cái — Đẩy dạt tấm chăn bông dày xuống sàn lạnh.
Không chỉ một lần.
Chỉ vài phút sau khi Juhoon rướn người sang kéo chăn lên đắp lại tận cổ, em lại nhíu mày, khó chịu trở mình rồi tiếp tục dùng chân đạp tung chiếc chăn ra một lần nữa.
"Lại đạp chăn nữa rồi, sao cái tật xấu này là không bỏ được thế?"
Juhoon càm ràm, tay chỉnh lại chiếc chăn cho em.
Thói quen ngủ đạp chăn.
Cái thói quen kỳ lạ và bướng bỉnh ấy, họ đã thấy nó vô số lần.
Dù thời gian có trôi qua bao nhiêu thế kỷ, dù cái chết có chia lìa họ với em bao nhiêu lần, dù em có luân hồi qua bao nhiêu kiếp sống và hoàn toàn quên sạch ký ức về họ...
Thì những thói quen nhỏ nhặt nhất, những nét tính cách sâu thẫm nhất vẫn được khắc sâu vào linh hồn em.
Em vẫn là em,
Vẫn là báu vật duy nhất mà họ dành cả ngàn năm để chờ đợi.
"Vẫn chẳng thay đổi chút nào." Juhoon thì thầm.
James thì chỉnh lại đầu cho em, để tránh việc ngày mai khi ngủ dậy — Cổ em phát cơn mỏi nhức.
"Chứng tỏ vẫn là em ấy thôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co