Truyen3h.Co

cục súc | marhoon

four

thecatinurhome


Mạnh Tiến vốn tưởng rằng mình và Chu Huân đã chấm dứt tại đây. Một người sĩ diện như Chu Huân bị anh không nể mặt hết lần này tới lần khác thì sẽ biết điều mà tránh xa anh ra một chút.

Không ngờ sáng hôm sau, Chu Huân lại chủ động tới tìm anh.

Không phải ở những nơi bên ngoài lớp học nữa mà sau khi hết tiết, cậu cầm sách bài tập đến chỗ anh.

Chỗ ngồi của Mạnh Tiến là địa điểm tụ tập hàng đầu của bạn cùng lớp, về cơ bản có câu nào không biết làm, bạn học đều chạy đến tìm anh nhờ hướng dẫn.

Chu Huân đứng ở đây có vẻ hơi lạc lõng.

Tiết đầu tiên là Toán học, Chu Huân bị bạn học chen chúc nên không có cơ hội nói chuyện với Mạnh Tiến. Học xong tiết thứ hai thì tới giờ thể dục tập trung, dù không phải đi nhưng cậu vẫn đứng canh sẵn ở cửa sau, chờ lúc Mạnh Tiến ra ngoài thì túm lấy áo anh.

Gương mặt Chu Huân bạnh ra, cậu dùng sức kéo anh ra khỏi dòng người.

Mạnh Tiến: "Cậu đang làm gì vậy?"

Chu Huân kìm nén vài giây, nói: "Câu then chốt cuối cùng mà thầy Trần giảng khi nãy tôi nghe không hiểu."

Mạnh Tiến: "Sao vừa nãy không hỏi?"

Cũng đã trôi qua một tiết tiếng Anh rồi.

Thực tế sau khi tiếp xúc mới biết, gương mặt Chu Huân cực kỳ dễ đỏ, cũng không biết bẩm sinh là vậy hay chỉ có những khi gặp anh mới vậy. Mạnh Tiến thấy sắc hồng trên mặt cậu ngày càng tăng thêm, cuối cùng lại một lần nữa thẹn quá hóa giận, nói: "Tôi bận suy nghĩ môn khác không được à?! Với tôi bây giờ cũng là vừa nãy!"

Trong phút chốc, lớp học chỉ còn lại vài người, đều đang nhìn bọn họ bên này. Mạnh Tiến điềm tĩnh gỡ tay cậu ra, nói: "Tôi phải đi tập thể dục buổi sáng, không rảnh giảng cho cậu."

Chu Huân nhìn anh chòng chọc, giống như một chú cún nhỏ sắp sửa há mồm ra cắn người, tay lại một lần nữa túm lấy áo anh, còn túm chặt hơn vừa nãy.

Mạnh Tiến cũng không vội, chỉ dùng sức tìm lại tự do cho góc áo của mình, nói với cậu: "Đợi tôi về rồi nói!"

Chu Huân: "Còn chẳng phải cậu không muốn để ý tới tôi à, nói toẹt ra không được sao? Đợi đến lúc cậu về lại có người khác tới hỏi, đến lúc đó sao tôi có thể..."

Mạnh Tiến mím môi nhìn cậu vài giây, nhìn đến mức khiến cậu không chịu nổi mà rụt vai lại, rồi lại thẳng tắp sống lưng như thể chống đỡ cơn giận của mình.

Dù Mạnh Tiến không muốn giảng bài cho cậu thì cũng bình thường thôi, nhưng vừa nghĩ đến chuyện này cậu đã thấy khó chịu.

Cảm giác chột dạ và không cam lòng giày vò loạn xạ trong lòng cậu, khiến sắc mặt cậu ngày càng trở nên kỳ quái.

Nhưng Mạnh Tiến lại đáp: "Cậu tới sớm một chút thì không sao."

Chu Huân nghèn nghẹn, vẫn mạnh miệng nói: "Tôi không tin."

Mạnh Tiến: "Không tin cái gì?"

Chu Huân: "Nhiều người đến tìm cậu hỏi bài như thế, cậu lại không thích tôi, sao có khả năng cậu để ý tới tôi trước chứ?"

Mạnh Tiến lặng thinh nhìn cậu vài giây, vậy mà bị chọc bật cười. Hóa ra Chu Huân cũng biết tính mình không được người ta thích, đã vậy rồi mà vẫn còn muốn tới tìm anh?

Có lẽ do hiếm khi thấy Mạnh Tiến cười, hoặc do nụ cười của anh mỉa mai quá, Chu Huân ngẩng đầu nhìn anh, nhìn đến ngây ngẩn, cuối cùng cả gương mặt cậu đỏ lựng lên như thể sắp nổ tung, biểu cảm thì xoắn xuýt mất tự nhiên.

Mạnh Tiến nói: "Giảng bài chứ đâu phải tuyển phi, ai tới trước tới sau còn chưa tính, liên quan gì tới việc thích ai ghét ai?" Chu Huân còn không nói nên lời, Mạnh Tiến đã nói tiếp: "Tôi đi đây." Sau đó không quan tâm tới cậu nữa.

Chu Huân đứng ngẩn ra một lúc lâu, khập khễnh trở về chỗ mình ngồi, ôm đầu gục xuống như thể ôm hận, vành tai lộ ra bên ngoài đỏ hồng.

Vậy mà sau đó Chu Huân thật sự đi tìm anh hỏi bài thật, môn gì cũng hỏi.

Lúc đến thì giận đùng đùng, va phải những người có chung mục đích giống cậu, thô lỗ đặt vở lên mặt bàn Mạnh Tiến rồi mở ra, giọng điệu khi hỏi cũng cứng nhắc, trông có vẻ giống gây chuyện hơn là trưng cầu ý kiến.

Bạn cùng bàn của Mạnh Tiến nghe thấy giọng cậu thì cau mày rất nhiều lần, nhưng Mạnh Tiến lại chẳng phản ứng gì mấy. Chỉ cần Chu Huân tới hỏi thì cậu sẽ chen ngang, cũng không thèm xếp hàng mà cứ thế nhét thẳng vở vào ngực Mạnh Tiến, khiến cho cậu ta ở bên cạnh bị ghẻ lạnh.

Lại một buổi tan học thứ sáu nữa đến, sau khi Chu Huân hỏi xong thì đột nhiên đè một tờ giấy lên mặt bàn Mạnh Tiến, trên tờ giấy viết một dòng địa chỉ.

Mạnh Tiến: "Đây là gì?"

Chu Huân lớn tiếng nói: "Tôi mời cậu ăn cơm! Buổi tối tới đây!"

Đặt giấy nói xong thì chạy biến đi giống như một làn khói, cũng không cho Mạnh Tiến cơ hội trả lời.

Mạnh Tiến dùng điện thoại tra thử, là địa chỉ của một nhà hàng cao cấp.

Sau khi trở về, Chu Huân gội đầu tắm rửa thay quần áo bằng tốc độ nhanh nhất, lúc đến nhà hàng còn sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng. Cậu sửa sang lại quần áo, điện thoại di động đột nhiên nhận được một tin nhắn, mở ra xem thì là số lạ.

[Tối nay tôi có việc, không đi được, cảm ơn lời mời của cậu.]

Ký tên là Mạnh Tiến.

Gương mặt vốn đẹp đẽ của Chu Huân lập tức đen sì, cậu tức giận gọi lại, cuộc gọi được kết nối cũng rất nhanh.

Cậu hỏi: "Vì sao bây giờ cậu mới nói?!"

Mạnh Tiến nói: "Chưa trao đổi phương thức liên lạc với cậu, cậu với những bạn khác trong lớp quan hệ cũng không tiện, tìm được số điện thoại hơi tốn chút thời gian."

Chu Huân: "..."

"Hơn nữa cậu mời mà không hỏi ý kiến tôi, cậu tự yêu cầu tự chủ trương như thế sao có thể hi vọng người khác nghe theo chứ?"

Chu Huân không thể nào phản bác, kìm nén chốc lát rồi ấm ức hỏi: "Tối nay cậu bận việc gì vậy?"

Bên Mạnh Tiến hơi lẫn tạp âm, trong không gian ồn ào, Mạnh Tiến mới trả lời cậu.

"Xem ti vi cùng mẹ."


------------------------------

21/7/26

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co