Truyen3h.Co

cún cưng

okj

lesyeuxdeguinea

Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, trung tâm Happy IVE chào đón một tuần mới với không khí hoàn toàn khác biệt.

Trời vừa hếch nắng, Jiwon đã đưa Mocha đến trường. Vừa thấy bóng dáng quen thuộc của hai chủ tớ qua lớp cửa kính, Rei đã nở sẵn nụ cười dịu dàng. Mocha nhận ra cô giáo thì chẳng chờ chủ tháo dây xích, nó đã hí hửng nhảy chồm lên kéo Jiwon đi băng băng về phía trước.

"Chào cô giáo Rei! Sáng nay Mocha hứa là ngoan rồi đấy, nhưng mà... tôi thì lại có một câu hỏi mới."– Jiwon vui vẻ chào, ánh mắt ngập tràn sự nghịch ngợm.

Rei nhướn mày, khoanh tay trước ngực cố tỏ ra nghiêm túc:

"Chị Jiwon à, tôi tưởng hôm trước chúng ta đã thỏa thuận là không hỏi mấy câu ngớ ngẩn về cún cưng nữa rồi chứ?"

Jiwon gãi gãi đầu, hạ giọng đầy bí hiểm:

"Câu này không ngớ ngẩn đâu! Tôi chỉ muốn hỏi là... buổi tối thứ Tư tuần này, cô giáo Rei có lịch 'huấn luyện' đặc biệt nào cho chủ cún không? Ví dụ như đi xem phim hoặc ăn tối chẳng hạn?"

Rei bật cười, đôi mắt cong lên thành hai vệt trăng khuyết xinh đẹp. Cô cúi xuống đón lấy dây xích của Mocha, khẽ nghiêng đầu đáp:

"Lịch huấn luyện đó... tôi sẽ nhắn tin riêng cho chị sau nhé. Giờ thì mời phụ huynh đi làm kẻo muộn giờ!"

Cả tuần đó trôi qua ngọt ngào như một giấc mơ.
Mocha dưới sự chỉ dẫn kiên nhẫn của Rei thực sự đã có những tiến bộ vượt bậc: không còn cắn phá lung tung, biết nghe lệnh "Ngồi", "Nằm", "Yên" một cách chuẩn chỉnh.

Nhưng "học học nữa học mãi", chú cún Poodle này lại phát triển thêm một kỹ năng mới tuyệt vời hơn nhiều: *Làm bóng đèn siêu cấp đáng yêu.*

Trong những buổi hẹn hò sau giờ làm của Jiwon và Rei tại quán cà phê familiar hay những buổi dạo công viên cuối tuần, Mocha luôn chạy lon ton phía trước. Ranh giới giữa vị khách phiền phức và cô giáo huấn luyện viên lạnh lùng đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một tình yêu chớm nở bình yên, ấm áp.

Có đôi lúc nằm nhìn Mocha ngoan ngoãn nằm gặm đồ chơi ở góc phòng, Jiwon lại mỉm cười tự tóm tắt lại hành trình kỳ diệu vừa qua:

- Bắt đầu từ sự phá phách của tên giặc bốn chân.
- Tiếp nối bằng tiếng sét ái tình ngày thứ năm.
- Và kết thúc bằng một cái gật đầu khép lại chuỗi ngày đơn phương.

Mocha ngước lên nhìn chị, khẽ "Gâu" một tiếng nho nhỏ rồi lại tiếp tục gặm khúc xương nhựa. Nó không biết (hoặc có thể thừa biết) rằng, sự quậy phá ngày nào của mình chính là chiếc cầu nối tuyệt vời nhất đưa Jiwon đến với tình yêu của đời mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co