Truyen3h.Co

Cuộc Sống Ở Quê (Cha x Con)

17

nguyentoi01

Trong gian buồng chật hẹp, mùi hăng nồng của tinh dịch quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt.

Tiếng ho sặc sụa của Bình nhỏ dần, chỉ còn lại tiếng thở dốc hụt hơi và tiếng tim đập thình thịch như đánh trống trong lồng ngực.

​Tuấn lồm cồm bò dậy từ nền gạch tàu lạnh lẽo, thân hình trần truồng, vạm vỡ của anh run lên bần bật vì dư chấn của trận mây mưa bạo liệt vừa rồi.

Cơn nứng tột độ đã tan biến, để lại trong lòng người đàn ông lực điền một nỗi bàng hoàng và hối hận muộn màng khi nhìn thấy đứa con trai đang co rúm người trên phản, nước mắt nước mũi giàn giụa.

​Anh quỳ xuống cạnh giường, đôi bàn tay thô ráp, gân guốc run rẩy vươn ra, khẽ chạm vào bờ vai mảnh khảnh của con.

​Bình... Bình ơi... Con có sao không con? Cha.... cha không cố ý...

​Giọng Tuấn khàn đặc, nghẹn lại nơi cổ họng. Bình không trả lời, cậu cũng chẳng đẩy cha ra như lúc nãy. Trong cơn chấn động tâm lý và thể xác, Bình như một con thú nhỏ bị thương, cậu lóng ngóng rướn người tới, vùi gương mặt còn dính đầy dấu vết nhơ nhớp vào giữa lồng ngực vững chãi, nóng hổi của cha.

​Cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim dồn dập của Tuấn, Bình nấc lên một tiếng nghẹn ngào. Đôi tay gầy guộc của cậu bấu chặt lấy những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên lưng cha, như muốn tìm kiếm một điểm tựa duy nhất giữa sự hỗn loạn này. Tuấn sững người trong giây lát, rồi anh vòng đôi tay hộ pháp siết chặt lấy con vào lòng, mặc cho những giọt tinh dịch trắng đục trên mặt Bình thấm vào da thịt mình.

Cha xin lỗi... Cha xin lỗi con trai... Tuấn thì thào, cằm anh tì lên đỉnh đầu Bình, những giọt mồ hôi hột lăn dài trên sống mũi.

​Anh vuốt ve mái tóc bết dính của con, lòng quặn thắt khi nghĩ đến việc mình vừa suýt làm con nghẹt thở chỉ vì dục vọng thú tính. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, hai cơ thể - một vạm vỡ trần trụi, một gầy gò yếu ớt - quyện chặt lấy nhau trong một cái ôm đầy tội lỗi nhưng cũng đầy sự gắn kết kì lạ.

Tuấn lật đật đứng dậy, thân hình vạm vỡ của anh khẽ run lên vì những dư chấn của cơn khoái lạc vừa dứt. Anh bước vội ra phía sàn nước sau nhà, tiếng bước chân trần chạm trên nền gạch tàu nghe gấp gáp. Gió đêm lùa vào da thịt trần trụi khiến anh khẽ rùng mình, nhưng tâm trí anh lúc này chỉ hướng về đứa con trai đang nằm chịu trận trên phản.

​Tuấn vò vội chiếc khăn mặt cũ vào thau nước mưa mát lạnh, vắt khô rồi quay trở lại buồng. Anh quỳ xuống cạnh Bình, đôi bàn tay vốn thô ráp, gân guốc thường ngày cầm cày cầm cuốc giờ đây bỗng trở nên run rẩy và vụng về đến lạ. Anh nhẹ nhàng dùng chiếc khăn ẩm, từ tốn lau đi những vệt trắng đục nhầy nhụa còn vương trên khóe môi, trên cằm và cả những giọt nước mắt còn đọng nơi hàng mi của con.

Cha xin lỗi... Cha làm con đau rồi.

​Giọng Tuấn khàn đặc, chứa đựng sự hối lỗi chân thành. Sau khi đã lau sạch sẽ dấu vết nhơ nhớp trên mặt Bình, anh kéo tấm chăn mỏng đắp ngang ngực con, bàn tay to lớn vỗ về lên vai cậu như dỗ dành một đứa trẻ.

Xong rồi... Giờ thì con ngủ ngoan nhé. Cha về buồng đây, mai mẹ dậy sớm thấy cha ở đây thì không tiện.

​Tuấn định đứng dậy rời đi, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Bình bỗng vươn đôi tay gầy guộc nắm lấy cha. Dưới ánh trăng héo hắt, gương mặt Bình không hề có nét oán trách. Cậu nhìn người cha trần trụi, vạm vỡ trước mặt bằng ánh mắt sũng nước nhưng lại lấp lánh một niềm hạnh phúc kỳ lạ.

​Bình khẽ rướn người lên, đôi môi mọng nước vừa được lau sạch khẽ chạm nhẹ, ấn một nụ hôn mềm mại lên môi Tuấn. Nụ hôn không còn sự vồ vập, dâm dục như lúc nãy mà chỉ còn là sự ngọt ngào, gắn kết. Bình mỉm cười, một nụ cười đầy ấm áp và tin cậy.

​Cha cũng ngủ ngon nhé...

​Cái chạm môi nhẹ tênh ấy khiến tim Tuấn như thắt lại. Anh nhìn đứa con trai đang dần chìm vào giấc ngủ với nụ cười mãn nguyện trên môi, lòng trào dâng một cảm xúc hỗn độn giữa tội lỗi và sự yêu thương mù quáng.

Tuấn khẽ xoa đầu con một lần cuối rồi lặng lẽ bước ra khỏi buồng, để lại không gian tĩnh mịch cho Bình, trong khi dư vị của nụ hôn và mùi hương của con vẫn còn ám ảnh khôn nguôi trên cơ thể người đàn ông lực điền.

_

Hai tháng trôi qua, cái nắng oi ả của buổi trưa hè đổ xuống rặng dừa sau nhà, hắt những vệt nắng vàng rực qua kẽ lá. Dưới cái sân gạch tàu mát rượi, Bình bước đi những bước vững chãi, không còn chút dấu vết nào của sự đau đớn hay những lần cà nhắc khó nhọc như trước. Vết sẹo dài trên đầu gối nay đã khép miệng, kéo da non phẳng phiu, minh chứng cho sự hồi phục thần kỳ sau hai tháng trời được chăm sóc đặc biệt.

​Tuấn đứng tựa lưng vào cột nhà gỗ, đôi cánh tay vạm vỡ khoanh trước ngực, ánh mắt rạng rỡ không giấu nổi vẻ vui mừng khi nhìn thấy con trai mình có thể chạy nhảy bình thường. Anh nheo mắt cười, hàm răng trắng bóng hiện ra trên khuôn mặt chữ điền phong trần.

​Coi kìa, chân cẳng ngon lành rồi đó con trai! Kiểu này là đi đá banh hay leo dừa tiếp được rồi đó nha. Cha nhìn mà mừng muốn rớt nước mắt.

​Bình xoay người lại, nở một nụ cười rạng rỡ đáp lại cha. Trong hai tháng qua, những buổi chăm sóc riêng tư giữa hai cha con khi mẹ vắng nhà đã tạo nên một sợi dây gắn kết kì lạ, vừa sâu đậm lại vừa mang hơi thở của những bí mật trần trụi. Ánh mắt Bình nhìn Tuấn giờ đây không chỉ là sự kính trọng của một đứa con, mà còn chứa đựng cả sự khao khát thầm kín của một người tình trẻ dành cho người đàn ông lực điền vạm vỡ.

​Tuy nhiên, trái ngược hoàn toàn với bầu không khí phấn khởi của hai cha con, ngôi nhà nhỏ vẫn mang một nỗi buồn phảng phất. Trong suốt hai tháng ấy, Mai gần như không có lấy một ngày nghỉ ngơi trọn vẹn. Căn bệnh già của bà ngoại Bình bỗng dưng tái phát nặng hơn, khiến Mai cứ phải đi đi về về giữa nhà và bệnh viện tỉnh.

​Gương mặt Mai gầy sọp hẳn đi, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng bên giường bệnh của mẹ. Sáng sớm, khi sương còn đọng trên lá, Mai đã tất tả quẩy đôi quang gánh ra bến xe, rồi đến tận đêm khuya mới lật đật về nhà trong tình trạng rã rời. Mỗi lần về, chị chỉ kịp nhìn con một cái, hỏi han vài câu rồi lại lả đi vì kiệt sức.

Ông Tuấn ơi, tui gởi mâm cơm trong lồng bàn đó, lát hai cha con tự dọn ra mà ăn. Tui lên với bà ngoại tiếp đây, bác sĩ nói tình hình bà cụ còn chuyển biến phức tạp lắm...

​Mai nói bằng giọng thều thào khi đang vội vã thắt lại chiếc khăn rằn trên cổ. Bà không hề hay biết rằng, mỗi chuyến đi xa của mình lại vô tình tạo ra một khoảng không gian riêng tư lý tưởng để Tuấn và Bình tiếp tục những cuộc vụng trộm đầy dục vọng ngay chính trong căn buồng lá mà chị hằng ngày vun vén.

​Tuấn nhìn theo bóng dáng gầy gò của vợ khuất dần sau rặng dừa, một cảm giác tội lỗi thoáng qua trong đầu anh.
Nhưng ngay sau đó, khi cảm nhận được bàn tay mềm mại của Bình khẽ chạm vào bắp tay cuồn cuộn của mình, bản năng đàn ông trong Tuấn lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết, đêm nay khi Mai lại vắng nhà, anh và con trai sẽ có thêm một đêm nồng nhiệt nữa để bù đắp cho những ngày tháng kìm nén.

_

Sáng hôm sau, khi con nước ròng sát đáy sông để lộ ra những bãi bùn đen bóng, Mai lững thững bước vào cổng rào. Dáng người chị gầy sọp đi trông thấy, chiếc áo bà ba sờn vai ướt đẫm mồ hôi, dính bết vào tấm lưng gầy guộc. Đôi mắt Mai trũng sâu, thâm quầng vì những đêm ròng rã thức trắng bên giường bệnh của bà ngoại, gương mặt chị nhợt nhạt, không còn chút thần sắc.

​Tuấn đang loay hoay chẻ củi sau hè, nghe tiếng bước chân rệu rã liền quăng vội chiếc rìu sang một bên. Anh chạy ra, thấy vợ mình đứng tựa vào cột nhà, tay run run tháo chiếc khăn rằn trên cổ mà lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa thực sự.

Bà về rồi hả? Sao mặt mũi tái mét vậy nè? Để tui đỡ bà vô giường nằm nghỉ.

​Bình đang ở trong buồng gấp quần áo, nghe tiếng mẹ về cũng lật đật chạy ra. Nhìn thấy mẹ mình tiều tụy như một tàu lá chuối héo, Bình bỗng cảm thấy một luồng điện tội lỗi chạy dọc sống lưng. Hai tháng qua, khi mẹ đầu tắt mặt tối lo cho ngoại, cậu và cha lại chìm đắm trong những khoái lạc trần trụi. Ánh mắt Bình hiện rõ vẻ lo lắng chân thành, cậu vội vàng quay xuống bếp.

​Lạch cạch...

​Tiếng ly thủy tinh chạm vào thành bình gốm vang lên gấp gáp. Bình rót đầy một ly nước mát lạnh, còn cẩn thận pha thêm chút đường cho mẹ tỉnh người. Cậu bưng ly nước ra, đi đứng nhanh nhẹn trên đôi chân đã hoàn toàn bình phục, rồi quỳ xuống bên cạnh chiếc ghế mây nơi Mai đang ngồi lả đi.

Mẹ... mẹ uống miếng nước đi mẹ. Uống cho mát rồi nằm nghỉ, con thương mẹ quá.

​Mai ngước nhìn đứa con trai, ánh mắt chị dịu lại khi thấy Bình đã có thể đi lại thoăn thoắt, khỏe mạnh như xưa.
Bà run run đón lấy ly nước từ tay con, đôi bàn tay gầy gộc, nổi đầy gân xanh của người đàn bà tảo tần chạm vào bàn tay mềm mại của Bình.

Ờ... mẹ cảm ơn con. May mà cái chân con khỏi rồi, chứ không mẹ ở trên đó cũng chẳng yên lòng nổi.

​Mai uống ừng ực từng ngụm nước, hơi mát lan tỏa giúp chị lấy lại chút sức lực. Tuấn đứng bên cạnh, một tay đặt lên vai vợ, tay kia khẽ xoa đầu Bình.

Trong khoảnh khắc ấy, dưới mái nhà lá xì xụp khói bếp, ba con người quây quần bên nhau như một gia đình bình dị nhất thế gian.

_

Trong gian bếp nhỏ hăng nồng mùi khói củi, tiếng mỡ cá chiên xèo xèo hòa cùng tiếng nước sôi sùng sục tạo nên một bầu không khí gia đình ấm cúng lạ thường. Tuấn trần trụi nửa thân trên, những thớ cơ bắp cuồn cuộn bóng nhẫy mồ hôi dưới ánh lửa bập bùng, tay anh thoăn thoắt đảo chảo thức ăn. Bình đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại giúp cha nêm nếm gia vị, đôi tay gầy guộc của cậu thi thoảng lại vô tình chạm vào cánh tay hộ pháp của Tuấn, tạo nên những luồng điện ngầm kín đáo.

​Mai ngồi bệt trên chiếc đòn gỗ thấp, rổ rau muống xanh mướt đặt bên cạnh. Bà vừa tỉ mỉ lặt từng cọng rau, vừa đưa tay quệt những giọt mồ hôi còn đọng trên trán. Gương mặt chị dù còn vẻ xanh xao nhưng đã có chút tươi tỉnh hơn sau giấc ngủ ngắn lúc trưa.
​Tuấn vừa nhấc chảo cá xuống, vừa liếc mắt nhìn vợ, cất giọng trầm đục hỏi han.

​Vậy rồi ngày mai bà tính sao? Có phải  lên với ngoại nữa không?

​Mai dừng tay lặt rau, khẽ thở phào một cái như trút được gánh nặng ngàn cân bấy lâu nay. Bà ngước lên nhìn chồng và con trai, môi nở một nụ cười hiền hậu.

​Thôi, tui ở nhà luôn rồi ông ơi. Thằng Út nó vừa mới đi nước ngoài về hồi sáng này, vợ chồng nó nói mấy tháng nay tui cực khổ nhiều rồi, giờ để tụi nó thay phiên nhau vô chăm mẹ cho trọn đạo. Tụi nó nhất quyết kêu tui về nhà nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe.

​Nghe vợ nói vậy, Tuấn gật đầu, giọng điệu tỏ vẻ tán đồng.

​Ừm... Vậy cũng tốt. Anh em tụi nó về lo cho ngoại là đúng rồi, cứ đi đi về về hoài tui với con ở nhà cũng xót.

_

Trong căn buồng lá tối lờ mờ, tiếng quạt máy rè rè không át nổi tiếng trở mình xon xót trên chiếc chiếu manh.

Đã mấy đêm liền kể từ ngày từ bệnh viện về, Mai cứ nằm lăn qua lăn lại, hơi thở ngắn và đứt quãng. Cơn mệt mỏi tích tụ suốt hai tháng ròng rã chăm mẹ già giờ đây dội ngược lại, khiến cơ thể chị suy nhược, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn, không sao chợp mắt nổi.

​Tuấn nằm bên cạnh, dù đôi mắt nhắm nghiền nhưng anh cảm nhận rõ từng nhịp rung động của chiếc giường tre mỗi khi vợ trở mình. Thấy bóng dáng gầy gò của Mai cứ trằn trọc dưới ánh trăng hắt qua khe liếp, Tuấn không kìm được lòng, anh khẽ ngồi dậy, bàn tay hộ pháp thô ráp đặt nhẹ lên vai vợ.

Bà lại mất ngủ nữa hả? Tui thấy mấy đêm nay bà cứ trằn trọc miết, người ngợm thì xanh xao thấy rõ. Tui nghĩ ngày mai bà nên thu xếp đi khám tổng quát đi, chứ để vậy coi chừng có bệnh nặng trong người rồi đó.

​Mai thở dài một tiếng thườn thượt, bà quay sang nhìn chồng, đôi mắt trũng sâu hiện rõ vẻ đắn đo. Bà khẽ lắc đầu, giọng thều thào đầy vẻ lo âu.

​Thôi ông ơi... Nhà mình còn bao nhiêu việc phải lo, tiền nong đâu có dư dả gì. Dô bệnh viện khám thế nào người ta cũng bày ra đủ thứ xét nghiệm, rồi thuốc men, mất một khoản tiền lớn chứ chẳng chơi. Để tui nghỉ ngơi vài bữa nữa coi sao, chắc tại lạ giường nên chưa ngủ được thôi.

​Tuấn nghe vợ nói mà lòng quặn lại. Dù những ham muốn với Bình vẫn âm ỉ, nhưng nghĩa tào khang bao nhiêu năm với Mai vẫn là thứ tình cảm sâu nặng trong lòng người đàn ông lực điền. Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh của vợ, giọng kiên quyết.

​Bà đừng có tiếc tiền nữa! Tiền bạc làm ra được chứ sức khỏe mất đi rồi lấy gì bù đắp? Bà cứ đi đi, tiền nông tui lo được, không quan trọng bằng mạng sống của bà đâu. Bà mà có mệnh hệ gì thì tui với con biết tính sao?

​Sự quan tâm chân thành và quyết đoán của Tuấn khiến Mai thấy ấm lòng lạ lùng. Bà nhìn chồng, trong bóng tối, gương mặt chữ điền của Tuấn trông thật vững chãi, là chỗ dựa mà chị hằng tin tưởng suốt bao năm qua. Mai khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu pha lẫn chút mãn nguyện.

​Ừ... thôi được rồi, nghe ông. Sáng mai tui đi khám sớm coi sao. Ông với con ở nhà trông nom nhà cửa dùm tui.

​Tuấn gật đầu, vỗ nhẹ vào tay vợ như một lời trấn an rồi nằm xuống lại.

_

Sáng sớm, sương muối còn đọng trắng trên những tàu lá chuối, Mai đã vội vàng xách chiếc túi vải, dặn dò hai cha con vài câu rồi tất tả đi ra bến xe tỉnh để kịp giờ khám bệnh. Đứng ở đầu ngõ, Tuấn nhìn theo bóng dáng gầy gò của vợ khuất dần sau rặng dừa cao vút. Ngay khi tiếng bước chân của Mai hoàn toàn tan biến trong không gian yên tĩnh của vùng quê, ánh mắt Tuấn bỗng thay đổi, rực lên những tia máu của dục vọng dồn nén suốt mấy đêm qua.

​Bình lúc này đang ngồi bệt dưới sàn hiên, tay cầm nan tre, tay cầm cuộn dây nilon, lúi húi vót dăm ba cái xương diều để chuẩn bị cho buổi chiều ra đồng. Cậu thiếu niên hồn nhiên không hề hay biết con mãnh thú trong lòng cha mình đã thức giấc.

​Bất ngờ, một đôi bàn tay hộ pháp, gân guốc luồn qua nách, bế thốc Bình lên không trung. Tuấn dùng sức mạnh của người đàn ông lực điền, xoay người bế ngang con trai vào lòng, sải bước dứt khoát hướng thẳng về phía căn buồng tối.

Á... cha! Cha làm cái gì vậy? Thả con xuống, con đang làm dở con diều mà! Chiều nay gió lên không có diều thả là uổng lắm cha ơi! - Bình hốt hoảng la lên, hai chân vùng vẫy loạn xạ, đôi tay gầy guộc quờ quạng níu lấy bờ vai rộng bản của cha.

​Tuấn chẳng màng đến lời cằn nhằn của con, anh dùng chân đạp mạnh cánh cửa buồng rồi đá chốt lại một cách rầm rầm. Anh đặt mạnh Bình xuống chiếc phản gỗ quen thuộc, nơi vẫn còn vương mùi dầu gió của Mai từ đêm trước. Tuấn đứng lừng lững như một pho tượng đồng, đôi mắt dán chặt vào cơ thể thanh tân của con trai, hơi thở phả ra hầm hập như lò than.

​Anh vừa vội vàng giật phăng chiếc áo thun đang mặc trên người, để lộ khuôn ngực vạm vỡ bóng nhẫy mồ hôi, vừa gầm nhẹ qua kẽ răng.

​Diều với chả diều! Để tí nữa làm sau, không chạy đi đâu mà mất! Giờ thì không ai ngăn cản được cha con mình nữa rồi...

​Tuấn tiến tới, bàn tay thô ráp nắm lấy thắt lưng quần của Bình, kéo mạnh một cái khiến cậu thiếu niên ngã ngửa ra sàn gỗ. Ánh mắt Tuấn dâm dục tột độ, anh rướn người áp sát vào tai Bình, giọng khàn đặc đầy sự chiếm hữu.

​Con trai... hai tháng nay chân con khỏe rồi, nhưng chỗ đó của con thì bỏ đói cha lâu quá. Cặc cha nhớ cái lồn của con tới phát điên rồi đây này!

​Nói rồi, Tuấn không để Bình kịp phản ứng thêm, anh vùi mặt vào hõm cổ con trai hít hà mùi hương da thịt nồng nàn, trong khi bàn tay kia đã bắt đầu thô bạo lột bỏ lớp vải cuối cùng trên người Bình, chuẩn bị cho một cuộc mây mưa bạo liệt bù đắp cho những đêm dài kìm nén dưới sự hiện diện của Mai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co