18
Trong căn buồng, hơi nóng hầm hập phả ra từ cơ thể trần trụi của Tuấn bao trùm lấy không gian chật hẹp.
Không một lời mơn trớn, không một chút dạo đầu để cơ thể Bình kịp thích nghi, Tuấn như một con mãnh thú bị bỏ đói lâu ngày, bản năng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh thô bạo xoay người Bình lại, ép cậu nằm sấp xuống chiếc phản gỗ cũ kỹ. Một tay Tuấn ghì chặt thắt lưng gầy guộc của con trai, tay kia nắm lấy con cặc đang căng cứng, tím tái vì dồn máu. Tuấn nghiến chặt răng, gân xanh trên cổ nổi cộm lên, rồi dồn hết sức mạnh của người đàn ông lực điền vào hông, thúc một cú dứt khoát và tàn bạo.
Phập...
Con cặc to lớn, thô ráp đâm xuyên qua cái lỗ khít rịt, lút cán vào tận cùng khoang thịt ấm nóng của Bình. Cú va chạm mạnh bạo khiến chiếc phản gỗ kêu rắc một tiếng khô khốc, rung chuyển dữ dội.
Á... cha... ưm... đau...
Bình hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái lạc đột ngột, đôi tay gầy guộc co quắp lại, bấu chặt lấy mép phản gỗ đến trắng bệch cả đầu ngón tay. Cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo khiến cậu nghẹt thở, sống lưng cong lên vì chấn động. Tuấn không dừng lại để con trai kịp định thần, anh vùi mặt vào tấm lưng đẫm mồ hôi của Bình, hít hà mùi hương da thịt thanh tân rồi bắt đầu những nhịp dập dồn dập, điên cuồng.
Tiếng thịt da va chạm bạch... bạch... vang lên chát chúa, át cả tiếng gió xào xạc ngoài rặng dừa. Bình không còn sức để phản kháng, cậu chỉ biết gục đầu xuống gối, phát ra những tiếng rên rỉ nức nở, vang vọng khắp căn buồng. Mỗi cú thúc của Tuấn đều như muốn khảm sâu vào cơ thể con trai, đánh dấu một buổi sáng hoan lạc đầy tội lỗi khi người vợ, người mẹ vừa khuất bóng.
Trong cơn khoái lạc tột độ xen lẫn sự kích thích tội lỗi, Bình xoay nhẹ đầu, đôi mắt sũng nước nhìn trân trân vào gương mặt chữ điền đang đẫm mồ hôi của cha mình. Cậu thiếu niên thều thào, giọng nói run rẩy đầy vẻ dâm đãng.
Cha ơi... ưm... giữa lồn con với lồn mẹ... cha... cha thích cái nào nhất...?
Câu hỏi trần trụi của con trai như một gáo dầu tạt vào ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy trong lòng Tuấn. Anh khựng lại một nhịp, một nụ cười tà ác và đầy thỏa mãn nở trên đôi môi dày.
Tuấn cúi thấp người, lồng ngực vạm vỡ ép chặt lấy lưng Bình, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vành tai đỏ rực của con.
Con hỏi lạ... Lồn mẹ con già rồi, làm sao bì được với cái lỗ nhỏ này của con. Lồn con khít rịt hà, cặc cha đâm vào tới đâu là nó mút chặt tới đó, sướng muốn chết đi được...
Nói xong, Tuấn khẽ nhấp hông nhẹ lại, cố tình xoay đầu cặc gân guốc bên trong khoang thịt ấm nóng của Bình để trêu chọc. Cảm giác tê dại lan tỏa khiến Bình rùng mình, tiếng rên rỉ bỗng chốc biến thành tiếng thở dốc hụt hơi. Tuấn ghì chặt vai con, giọng nói khàn đặc đầy sự chiếm hữu.
Nghe cha nói nè... Giờ mẹ đi vắng rồi, không có cha con gì ở đây hết. Gọi chồng đi con... Gọi một tiếng "chồng ơi" cho cha sướng cái lỗ tai coi nào!
Bình nghe lời đề nghị đồi bại của cha mà toàn thân run bắn. Sự nhục nhã đấu tranh với bản năng nguyên thủy, nhưng trước sức ép của con cặc khổng lồ đang ngự trị bên trong mình, cậu hoàn toàn khuất phục. Bình nhắm nghiền mắt, lí nhí trong cổ họng.
Chồng... chồng ơi... đụ vợ đi... đụ mạnh vào...
Tiếng "chồng" thốt ra từ miệng đứa con trai duy nhất khiến Tuấn sướng phát điên. Anh gầm nhẹ một tiếng như hổ đói, hai tay nắm chặt lấy bắp đùi trắng trẻo của Bình, bắt đầu những nhịp thúc mạnh bạo và tàn bạo hơn bao giờ hết, khiến chiếc phản gỗ kêu lên những tiếng rắc rắc như muốn gãy đôi trong buổi sáng hoan lạc đầy tội lỗi.
Tiếng hì hục và mùi da thịt nồng nặc quyện chặt lấy nhau. Tuấn thô bạo xoay người Bình lại, bắt cậu quỳ rạp xuống phản theo tư thế doggy. Đôi bàn tay hộ pháp của người đàn ông bấu chặt lấy hông con trai, những vệt ngón tay đỏ ửng hằn lên làn da trắng trẻo của Bình.
Không để Bình kịp thở dốc, Tuấn dồn sức vào thắt lưng, đâm một cú lút cán vào sâu tận cùng khoang thịt ấm nóng. Tiếng phập chát chúa vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Tuấn vừa dập hông liên hồi, vừa ghé sát khuôn mặt đẫm mồ hôi vào tai Bình, giọng khàn đặc đầy vẻ dâm dục.
Vợ ơi... Thích chồng đụ như thế này không? Nói chồng nghe coi, cái lồn nhỏ của vợ có sướng không?
Bình sững người, cả cơ thể run bắn lên trước cách xưng hô đầy táo bạo và đồi bại của cha. Sự nhục nhã và khoái lạc đan xen khiến đại não cậu tê liệt.
Dưới những cú thúc như trời giáng của con cặc gân guốc, Bình không còn giữ nổi lý trí, cậu quờ quạng tay ra sau nắm lấy bắp đùi săn chắc của Tuấn, thều thào đáp lại.
Vợ... vợ sướng lồn quá chồng ơi... Đụ nát vợ đi... chồng ơi!
Lời thừa nhận dâm đãng của con trai như một liều thuốc kích thích cực mạnh rót vào tai Tuấn. Anh gầm lên một tiếng như thú dữ, đôi mắt vằn tia máu đỏ rực. Tuấn bắt đầu dập hông như một cái máy khâu công suất lớn, nhịp độ nhanh và mạnh đến mức chiếc phản gỗ kêu rắc rắc liên hồi như muốn gãy đôi.
Mỗi cú giã của Tuấn đều mang theo sức mạnh nghìn cân của người đàn ông điền dã, anh không còn nương tay, cứ thế dập liên tục vào chỗ hiểm của Bình. Đầu cặc to lớn, nóng hổi không ngừng cày xới, như muốn giã nát toàn bộ bên trong cơ thể con trai để khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối của người "chồng" đối với người "vợ" trẻ này.
Bình bị đụ đến mức gương mặt đỏ
bừng, nước mắt nước mũi chảy dài, đôi môi mọng nước không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa. Căn buồng lá bỗng chốc trở thành thiên đường đầy tội lỗi, nơi chỉ còn hai cơ thể trần trụi đang điên cuồng chìm đắm trong nhục dục trần trụi nhất.
Trong căn buồng lá, không khí đang đặc quánh mùi hoan lạc và tiếng xác thịt va chạm đầy nhục dục. Tuấn như một con thú say mồi, hai tay bám chặt lấy hông Bình, dập hông liên hồi. Quy đầu to lớn, nóng hổi của anh không ngừng cày xới, ma sát mãnh liệt với khoang thịt ấm nóng khiến cả cơ thể anh căng cứng.
Giật... giật...
Luồng khoái cảm tê dại từ thắt lưng chạy dọc lên đại não, con cặc gân guốc của Tuấn bắt đầu rụt rịt, những mạch máu căng phồng lên, sẵn sàng cho một cú bắn tinh nồng nặc vào sâu trong người con trai. Tuấn nghiến răng, gương mặt đồng hun đỏ lựng vì sướng, chuẩn bị gầm lên để giải tỏa thì...
ủa, hai cha con đâu rồi? Sao cửa rào khép mà không thấy ai hết trơn vậy?
Tiếng của Mai vang lên từ phía đầu ngõ, cắt ngang bầu không khí dâm đãng như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu.
Cả Tuấn và Bình đều giật bắn người, mặt mày cắt không còn một giọt máu. Nhịp đụ bạo liệt dừng lại ngay tức khắc trong sự kinh hoàng tột độ. Bình run rẩy, đôi tay gầy guộc vội vàng bịt chặt lấy miệng mình để ngăn một tiếng rên rỉ suýt soát thoát ra ngoài.
Tuấn lúc này lâm vào tình cảnh cực kỳ oái oăm. Cơ thể anh đang ở ngay ngưỡng cửa của sự bùng nổ, con cặc vẫn còn cắm lút cán trong người Bình, giật liên hồi đòi được bắn tinh. Anh phải gồng hết các thớ cơ bắp cuồn cuộn, nín thở để kìm nén luồng tinh dịch đang trực trào ra ngoài. Gương mặt chữ điền của Tuấn đỏ gay, mồ hôi hột chảy dài trên sống mũi, gân xanh trên trán nổi cộm vì sự bức bối tột cùng.
Tiếng bước chân của Mai mỗi lúc một gần hơn, tiếng dép kẹp lẹt xẹt trên sân gạch tàu khiến tim hai cha con như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tuấn nghiến chặt răng, cúi thấp người áp sát vào tai Bình, hơi thở nóng hổi, đứt quãng vì phải kìm nén dục vọng.
Suỵt... im lặng... Hình như... mẹ con đi khám bệnh về rồi... Chết cha rồi...
Tuấn nói khẽ, giọng run run vì vừa sợ, vừa nứng đến phát điên. Con cặc khổng lồ bên trong Bình vẫn đang rụt rịt, mỗi nhịp đập của nó như một sự tra tấn ngọt ngào đối với cả hai trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Tiếng dép kẹp của Mai lẹt xẹt dừng ngay trước cửa buồng. Cánh cửa gỗ mỏng manh rung lên nhẹ dưới sức đẩy của chị, trái tim của Tuấn và Bình như muốn nhảy vọt ra ngoài lồng ngực. Mùi dục vọng nồng nặc trong căn buồng lúc này trở thành một nỗi kinh hoàng tột độ.
Ông trong phòng hả? Sao ban ngày ban mặt đóng cửa kỹ vậy? Tui vào à! Giọng Mai vang lên ngay sát vách.
Trong lúc cấp bách, đại não Tuấn hoạt động hết công suất. Anh gồng người, nín thở để kìm nén luồng tinh dịch đang trực trào ở đầu khấc đỏ lựng. Giọng anh run run nhưng cố tỏ ra gắt gỏng để đánh lạc hướng.
Bà... bà đừng có vô! Tui đang... đang thay đồ, đợi chút đi! Đang ở truồng nè, vô chi cho kỳ!
Mai đứng ngoài khựng lại, nghe giọng chồng có vẻ khác thường nhưng chị cũng không mảy may nghi ngờ. Bà chép miệng, giọng lộ vẻ mệt mỏi.
Khéo bày vẽ, vợ chồng già rồi bày đặt ngại với ngùng. Thôi ông thay nhanh đi, tui vô lấy cái bóp tiền, hồi sáng đi vội quá quên đem theo tiền đóng tiền khám bệnh, giờ phải quay về lấy đây nè.
Nghe tiếng Mai bước lùi lại một chút, Tuấn thở phào như vừa từ cõi chết trở về. Anh nghiến răng, từ tốn nhưng dứt khoát rút con cặc đang ướt đẫm dịch nhầy và nước miếng ra khỏi người Bình. Tiếng pụp nhẹ vang lên khiến cả hai giật bắn mình. Tuấn nhìn con cặc gân guốc, tím tái vì bị kìm nén bắn tinh, nước nhầy lóng lánh chảy dài xuống đùi mình mà lòng đau như cắt vì nứng.
Anh cúi sát, thì thào vào tai Bình, giọng gấp gáp đến nghẹt thở.
Mặc đồ vào nhanh lên con! Mau!
Tuấn vừa nói vừa quờ quạng vớ lấy chiếc quần đùi dưới sàn đưa cho con. Anh chỉ tay về phía cửa sổ nhỏ hướng ra rặng dừa sau nhà.
Con mặc vô rồi leo qua cửa sổ đi ra ngoài ngay cho cha, nghe chưa? Vòng ra lối sau hè rồi giả bộ đang vót nan làm diều ngoài đó. Bả mà thấy hai cha con mình trần truồng trong này là tiêu đời luôn đó con ơi!
Bình mặt mày xanh mét, run rẩy gật đầu lia lịa. Cậu cuống cuồng xỏ chân vào quần, đôi tay vẫn còn run lẩy bẩy vì dư chấn của trận mây mưa vừa rồi. Trong khi Tuấn lật đật mặc quần áo và dùng khăn lau vội vệt ướt trên phản, Bình nhanh nhẹn leo lên bậu cửa sổ, phóng mình ra ngoài rặng dừa một cách êm ái nhất có thể.
Ở ngoài sân, Mai vẫn đứng đợi, hoàn toàn không hay biết rằng bên trong căn buồng tối, một bí mật tàn bạo vừa mới được che đậy trong gang tấc.
Tuấn hít một hơi thật sâu, gồng hết cơ bụng để nén lại luồng điện nhục dục vẫn còn đang âm ỉ chạy dọc sống lưng.
Anh vớ lấy chiếc áo thun phong trần mặc vội vào, kiểm tra lại thắt lưng quần rồi mới từ tốn gạt then cửa bước ra. Gương mặt chữ điền của anh cố giữ vẻ thản nhiên nhất có thể, dù đôi mắt vẫn còn hơi vằn tia máu và gò má đỏ gay vì cơn nứng chưa được giải tỏa.
Thấy Mai đang đứng xốn xang ở hiên nhà, Tuấn tiến lại gần, vờ vịt nở một nụ cười nửa miệng rồi đưa tay cốc nhẹ lên đầu vợ một cái rõ kêu.
Bà đó... đi đứng kiểu gì mà quên trước quên sau vậy hả? Làm tui đang thay đồ cũng phải lật đật.
Cú cốc đầu đầy vẻ thân mật ấy đã đánh lạc hướng Mai hoàn toàn. Bà không mảy may nghi ngờ, chỉ nhăn mặt vì đau, đôi tay gầy guộc đưa lên xoa xoa chỗ vừa bị chồng cốc. Mai xua xua tay, giọng sốt ruột.
Thôi đi ông ơi! Đừng có giỡn hớt nữa, tui đang vội muốn chết đây nè. Tại hồi sáng lật đật quá nên mới để quên cái bóp tiền.
Bà lách người qua vai Tuấn, định bụng chạy nhanh vào buồng lấy tiền. Tuấn đứng chắn nhẹ lối đi, giả vờ càm ràm để Mai không nhìn kỹ vào trong phòng.
Để tui vô lấy cho, bà cứ đứng đó thở đi. Xe ôm còn đợi ngoài ngõ không?
Có chứ! Xe đang nổ máy chờ ngoài kia kìa, ông nhanh cái chân lên dùm tui một chút! - Mai vừa nói vừa dậm chân sồn sột, mắt nhìn ra phía cổng rào.
Tuấn quay trở vào buồng, nhanh tay vớ lấy cái bóp tiền của vợ, đồng thời liếc mắt nhìn nhanh qua cửa sổ. Thấy bóng dáng Bình đã khuất sau bụi chuối, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Bước ra ngoài, anh đưa cái bóp cho Mai, không quên dặn dò thêm vài câu để ra dáng người chồng mẫu mực.
Nè, cầm lấy cho kỹ. Đi đứng cẩn thận, khám xong có kết quả gì thì gọi về cho cha con tui hay nha.
Mai cầm lấy cái bóp, vội vã quay lưng đi thẳng ra ngõ.
Biết rồi, khổ quá nói mãi! Tui đi đây, ông ở nhà coi chừng thằng Bình, biểu nó đừng có ham chơi quá mà quên ăn cơm trưa đó!
Tuấn đứng tựa cửa nhìn theo bóng dáng vợ khuất dần sau rặng dừa, tiếng nổ máy xe thồ xa dần rồi tắt hẳn. Lúc này, anh mới buông một hơi thở dài thườn thượt, bàn tay đưa lên lau vệt mồ hôi hột trên trán. Phía sau rặng dừa, Bình cũng lén lút ló đầu ra, gương mặt vẫn còn vương nét bàng hoàng của cuộc chạy trốn vừa rồi.
Tiếng xe ôm của Mai vừa nhỏ dần rồi mất hút sau rặng dừa tân cùng lộ tẻ, không gian tĩnh mịch của buổi sáng vùng quê trở lại. Tuấn vẫn đứng tựa cửa, lồng ngực phập phồng vì dư chấn của trận mây mưa dang dở và nỗi sợ hãi vừa trải qua. Đúng lúc đó, Bình từ phía vườn chuối lén lút vòng ra cửa sau, gương mặt vẫn còn đỏ bừng, đầu tóc hơi rối rắm vì cú nhảy qua cửa sổ lúc nãy.
Bình nhìn đồng hồ treo tường, hốt hoảng kêu lên.
Chết cha! Cha ơi, tới giờ con đi học rồi!Con quên mất tiêu!
Cậu thiếu niên luống cuống chạy vội vào nhà, vừa cởi chiếc quần đùi dính bụi đất vừa nói vọng ra với Tuấn.
Cha ơi! Soạn tập dùm con với! Thời khóa biểu con dán ngay góc bàn học á. Con vô thay đồ cái không trễ mất!
Tuấn nghe con gọi, khẽ định thần lại. Anh nén cơn nứng vẫn còn đang râm ran ở hạ bộ, bước lại bàn học nhỏ của con. Trên mặt bàn gỗ bạc màu, tờ thời khóa biểu viết tay nắn nót nằm ngay ngắn. Tuấn tỉ mỉ nhặt từng cuốn tập toán, lý, văn cho vào cặp. Đôi bàn tay hộ pháp vốn chỉ quen cầm cày, giờ đây vụng về lật từng trang giấy trắng.
Soạn xong xuôi, Tuấn xách chiếc cặp ra hiên nhà, dắt chiếc xe đạp cọc cạch từ trong gầm sàn ra sân. Anh lấy tà áo lau sơ qua cái yên xe đã sờn da, rồi đứng đợi con.
Bình bước ra trong bộ đồng hồ trắng tinh khôi, chiếc sơ mi đóng thùng gọn gàng khiến cậu trông thanh tân và tràn đầy sức sống, khác hẳn với vẻ dâm đãng, rên rỉ dưới thân cha chỉ ít phút trước. Tuấn nhìn con, khẽ thở dài.
Nè, cặp của con đây. Đi đứng cho cẩn thận, cái chân mới lành hẳn đó, đừng có mà lạng lách.
Tuấn đưa tay chỉnh lại cái cổ áo cho Bình, giọng trầm xuống đầy lo lắng.
Nghỉ từ lúc bị tai nạn tới giờ cũng hơn hai tháng rồi, kiến thức trên trường chắc người ta dạy qua xa lắm. Vô lớp ráng mà mượn tập bạn chép bài lại, chỗ nào không hiểu thì hỏi thầy cô, chứ trễ hơn các bạn là mệt lắm đó nghe con.
Bình đón lấy chiếc cặp, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cha, khẽ gật đầu.
Dạ, con biết rồi cha. Con sẽ cố gắng mà... Cha ở nhà nghỉ ngơi đi, chiều con về.
Bình leo lên xe, nhấn bàn đạp vội vã lao ra ngõ. Tuấn đứng nhìn theo bóng dáng gầy gò của con trai khuất dần, lòng nặng trĩu. Anh biết, sau hai tháng quẩn quanh bên mình trong những cuộc hoan lạc đồi bại, việc Bình quay lại trường lớp giống như đưa cậu trở về với ánh sáng, còn anh, vẫn phải đứng đây trong bóng tối của căn nhà lá, ôm lấy bí mật tàn bạo và dục vọng chưa được giải tỏa của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co