Truyen3h.Co

Cuộc Sống Ở Quê (Cha x Con)

7

nguyentoi01

Sau khi cơn hưng phấn cuồng nhiệt qua đi, gian chòi nhỏ trả lại sự tĩnh lặng của đồng quê, chỉ còn tiếng thở dốc đều đặn của hai cha con. Tuấn khẽ khàng ngồi dậy, cơ thể vạm vỡ của anh vẫn còn vương chút mồ hôi bóng lưỡng dưới ánh trăng mờ. Anh nhìn xuống Bình, thấy con trai vẫn còn ngơ ngác nhìn những vệt trắng đục đang bắt đầu khô lại trên bụng mình, ánh mắt cậu vừa bàng hoàng vừa như vừa thấu suốt một điều gì đó đại diện cho đàn ông.

​Tuấn không nói lời nào, anh cúi xuống, vòng cánh tay hộ pháp bế thốc Bình lên một cách gọn hơ. Anh sải bước đưa con ra phía cây nước máy nằm nép bên hông chòi, nơi có chiếc vòi sắt dẫn nước từ mạch ngầm lên.

​Cạch... cạch...

​Tiếng cần gạt vang lên, dòng nước mát lạnh phun ra xối xả. Tuấn đặt Bình đứng xuống nền xi măng nhỏ, rồi tự tay vốc từng ngụm nước, nhẹ nhàng xoa sạch những vệt tinh trùng dính nhớp trên làn da non nớt của con. Những ngón tay thô ráp của anh lướt qua bụng, qua ngực Bình, tẩy trôi đi bằng hết những dấu vết vừa rồi.

​Xong xuôi, Tuấn với lấy chiếc áo sơ mi của mình đang vắt trên cột chòi. Anh không mặc vào mà dùng chính lớp vải đó để lau khô người cho Bình. Từng cử chỉ của anh lúc này không còn sự cuồng nhiệt lúc nãy, mà tràn đầy sự che chở, nâng niu. Anh tỉ mỉ cài từng chiếc cúc áo đá banh cho con, kéo lại ống quần đùi cho ngay ngắn như cái cách anh vẫn làm khi Bình còn là một đứa trẻ lên ba.

​Mặc đồ xong cho con, Tuấn đứng thẳng người, đặt hai bàn tay nặng trịch lên vai Bình. Anh nhìn thẳng vào mắt con, giọng trầm xuống, đầy vẻ nghiêm nghị nhưng lại có chút gì đó như một lời thề giữa những người đàn ông.

​Bình này, chuyện tối nay ở đây...... con tuyệt đối không được nói với mẹ đâu đó. Nghe rõ chưa?

​Bình ngước nhìn cha, gương mặt cậu vẫn còn đỏ bừng như gấc chín, hơi nóng trên má vẫn chưa tan hết. Cậu bối rối gãi đầu, rồi lí nhí đáp.

​Dạ... con biết rồi. Con sẽ không nói đâu... chuyện này chỉ có cha với con biết thôi.

​Tuấn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm. Anh vỗ mạnh vào vai con trai một cái như để đóng dấu cho bản giao kèo bí mật này. Đêm tối vẫn mênh mông, gió đồng vẫn thổi rì rào, nhưng từ khoảnh khắc này, giữa hai người đàn ông ấy đã có một sợi dây liên kết vô hình mà người phụ nữ trong nhà, là Mai - sẽ mãi mãi không bao giờ chạm tới được.

Rời khỏi căn chòi nhỏ, hai cha con lững thững bước đi trên con đường mòn quen thuộc. Bóng tối của cánh đồng bao trùm lấy vạn vật, chỉ còn ánh đèn pin trong tay Bình quét loang loáng trên những bụi cỏ dại đẫm sương đêm.

​Tiếng ếch nhái râm ran hòa cùng tiếng bước chân nện đều trên nền đất ẩm. Bình đi bên cạnh cha, cảm giác nhẹ bẫng lạ kỳ. Gánh nặng về sự khác biệt và nỗi đau thầm kín nơi bao quy đầu bấy lâu nay đã được chính bàn tay thô ráp của cha tháo gỡ. Cậu không còn thấy sợ hãi hay mặc cảm khi nhìn vào thân hình vạm vỡ của cha nữa, thay vào đó là một sự ngưỡng mộ và gần gũi đến lạ lùng.

​Hơi nóng từ cuộc trò chuyện vừa rồi vẫn còn vương vấn, khiến bầu không khí giữa hai người không còn sự ngăn cách của lễ giáo thường ngày. Tuấn đi phía trước, tấm lưng rộng bản của anh như một bức tường thành che chắn cho con trai trước gió đêm.

​Đang đi, Tuấn bỗng cảm thấy vạt áo sơ mi của mình bị níu lại. Anh dừng bước, quay đầu nhìn lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của trăng non, Bình đang đứng đó, tay nắm chặt góc áo cha, gương mặt cúi thấp đầy ngập ngừng.

Cha ơi... con... con hỏi cha một câu nữa được không? Giọng Bình nhỏ rí, chứa đựng sự tò mò của một đứa trẻ vừa mới bước chân vào ngưỡng cửa trưởng thành.

​Tuấn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu và đầy thấu hiểu. Anh xoay hẳn người lại, đặt bàn tay to lớn lên đầu con trai, xoa nhẹ mái tóc rối.

​Sao lại không? Giữa hai cha con mình bây giờ còn chuyện gì mà không nói được nữa đâu. Nói đi con trai, cha nghe đây.

​Bình ngước nhìn cha, đôi mắt cậu sáng lên dưới ánh đèn pin. Cậu nuốt nước bọt, lấy hết can đảm để thốt ra điều mà cậu vẫn còn thắc mắc sau khi chứng kiến bản năng của cha trong căn chòi lúc nãy. Sự thoải mái hiện rõ trên khuôn mặt Bình, cho thấy bức tường ngăn cách giữa hai thế hệ đã thực sự sụp đổ trong đêm nay.

Dưới ánh trăng mờ ảo đổ dài trên con đường đê vắng vẻ, tiếng bước chân của hai cha con dẫm lên cỏ khô nghe xào xạc. Bình vẫn nắm chặt vạt áo Tuấn, bước chân cậu líu ríu, ngập ngừng như muốn dừng lại.

Cha... cha hứa là sẽ không la con phải không cha? Bình ngước nhìn, ánh mắt đầy vẻ lo âu xen lẫn sự tò mò tột độ.

​Tuấn dừng hẳn lại, xoay người đối diện với con trai. Anh khẽ bật cười, giọng trầm ấm vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Sao cha phải la con?

​Bình vẫn chưa yên tâm, cậu chìa ngón tay út ra trước mặt cha, gương mặt bối rối.

Vậy cha hứa nha? Cha ngoéo tay với con đi.

​Tuấn bật cười khà khà, đưa ngón tay cái to bản, chai sạn ra móc vào ngón tay nhỏ nhắn của con trai.

Được rồi, cha hứa. Giờ thì nói xem, có chuyện gì mà làm con sợ cha la tới vậy?

​Bình cúi gằm mặt, hai bàn tay đan vào nhau, ngón cái cứ gãi gãi lên mu bàn tay đầy vẻ bồn chồn. Cậu hít một hơi thật sâu, giọng lắp bắp.

Hôm trước... lúc con tắm ra... con vô tình đi ngang qua buồng... con... con thấy cha với mẹ đang trần truồng trên giường...

​Tuấn nghe đến đó, nụ cười trên môi bỗng khựng lại. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến người đàn ông dày dạn sương gió như anh cũng thấy nóng bừng cả mặt. Anh không ngờ cái khoảnh khắc riêng tư của vợ chồng mình lại bị đứa con trai mới lớn bắt gặp.

​Bình không để ý đến vẻ sượng sùng của cha, cậu nói tiếp trong sự ngây ngô.

Con... con thấy lúc đó... con cặc của cha nó to dữ thần, rồi cha... cha đâm nó vào người mẹ... Mẹ cứ rên hừ hừ...

​Bình ngẩng lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đỏ gay của Tuấn, hỏi một câu xanh rờn.

Chuyện cha với mẹ làm lúc đó... là đang làm gì vậy cha? Sao cha lại đâm cái đó vào mẹ như vậy?

​Tuấn đứng chết trân giữa đường, hơi thở bỗng trở nên nặng nề. Cái nóng từ cuộc hành sự ngoài chòi lúc nãy chưa kịp tan, giờ đây lại bị câu hỏi của con trai làm cho bùng cháy dữ dội hơn.

Dưới ánh trăng non mờ ảo của vùng quê, con đường đất nhỏ chạy dài giữa hai hàng dừa nước trở nên tĩnh lặng lạ thường. Tuấn đứng lặng hồi lâu, cảm nhận cái nóng ran lan dần từ cổ lên đến mang tai. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt với câu hỏi trực diện này từ đứa con trai vốn dĩ còn rất ngây ngô trong mắt mình.

​Anh khẽ hắng giọng, cố xua đi sự ngượng ngùng đang bủa vây. Nhìn vào đôi mắt sáng quắc, đầy vẻ mong chờ của Bình, Tuấn hiểu rằng nếu anh né tránh lúc này, con trai anh sẽ tự tìm lời giải đáp ở những nơi không ai kiểm soát được, và điều đó còn đáng sợ hơn nhiều so với việc anh phải đỏ mặt. Anh hít một hơi thật sâu, luồng không khí nồng mùi cỏ dại và hơi sương đêm giúp anh lấy lại sự điềm tĩnh.

​Tuấn trầm giọng, thanh âm vang lên giữa màn đêm nghe đầy vẻ từng trải.

​Thế... con có thực sự muốn nghe cha giải thích không? Chuyện này là chuyện lớn lao nhất của một người đàn ông đấy.

​Bình không chần chừ, cậu gật đầu lia lịa, hai bàn tay nắm chặt vào nhau vì hồi hộp xen lẫn tò mò tột độ.

​Dạ muốn! Con muốn biết tại sao cha lại làm vậy với mẹ... và tại sao lúc đó trông cha khác hẳn ngày thường.

​Tuấn khẽ cười, một nụ cười bao dung của người cha đã quyết định rỡ bỏ nấc thang cuối cùng của sự ngăn cách. Anh đưa bàn tay to lớn xoa mạnh lên mái tóc còn hơi bù xù của Bình, rồi chỉ tay xuống nền đất khô ráo ngay giữa con đường đê.

​Được rồi, ngồi xuống đây. Cha sẽ nói cho mà nghe, để con hiểu thế nào là tình yêu và bản năng của một người đàn ông đối với người phụ nữ của mình.

​Hai cha con cùng ngồi bệt xuống mặt đường đất tối om. Trong không gian chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, Tuấn bắt đầu mở lòng về những bí mật sâu kín nhất của thế giới người lớn, nơi mà Bình vừa vô tình chạm ngõ.

_

Dưới bóng tối bao trùm của con đường đê, tiếng dế kêu ri rỉ dường như cũng lùi xa, nhường chỗ cho giọng nói trầm thấp và đầy vẻ hệ trọng của Tuấn. Anh ngồi bệt trên nền đất, đối diện với đứa con trai đang thu người lại vì tò mò. Tuấn hít một hơi sâu, gạt bỏ hoàn toàn sự ngại ngùng cuối cùng để nói thẳng thừng.

​Lúc đó mà con thấy... là cha đang đụ mẹ con.

​Bình ngơ ngác, cậu lặp lại cái từ ngữ lạ lẫm mà trần trụi ấy bằng một giọng non nớt.

Đụ ạ? Đụ là sao hả cha?

​Tuấn khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn xoáy vào màn đêm như đang tìm cách diễn đạt sao cho đứa con trai mười sáu tuổi hiểu thấu đáo nhất.

Đụ là cách nói dân dã, còn khoa học người ta gọi là quan hệ tình dục. Đó chính là cách mà cha và mẹ làm để tạo ra con, để có thằng Bình ngồi đây hôm nay đó.

​Bình sững người, đôi mắt mở to hết cỡ, sự bất ngờ hiện rõ trên khuôn mặt dưới ánh trăng mờ.

Cha mẹ... tạo ra con bằng cách đó hả cha?

​Tuấn không né tránh, anh đưa bàn tay thô ráp chỉ vào vùng kín của mình rồi giảng giải tiếp, giọng điệu rành rọt như một người thầy truyền thụ kiến thức sống còn.

Đúng vậy. Con nhìn đi, cha có cặc, còn mẹ con thì có lồn. Quy luật của trời đất là vậy, khi cha đụ cặc mình vào lồn mẹ con, hai cơ thể gắn chặt vào nhau. Cha phải nắc, phải làm cho đến khi nào cha hưng phấn tột độ và bắn tinh trùng của cha vào sâu bên trong lồn mẹ con. Đó chính là nghi thức để hình thành nên một mầm sống, để sinh ra con đó.

​Bình ngồi lặng đi, cái đầu nhỏ gật gù liên tục như đang cố nuốt trọn từng lời cha nói. Những hình ảnh chớp nhoáng mà cậu thấy qua khe cửa buồng hôm ấy giờ đây đã được lắp ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, đầy quyền năng và cũng đầy bản năng. Cậu nhận ra rằng cảnh tượng mà cậu thấy không phải là bạo lực, mà là một sự khởi đầu đầy mãnh liệt của sự sống.

Trên con đường đất vắng vẻ, tiếng gió lùa qua rặng dừa nước nghe xào xạc, hòa cùng nhịp thở có phần dồn dập của hai cha con. Bình ngồi bó gối, đôi mắt sáng quắc dưới ánh trăng mờ, cậu như nuốt từng lời của cha. Sự tò mò về bản năng đàn ông trong cậu lúc này đã lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi ban đầu. Cậu ngập ngừng hỏi tiếp, giọng run run vì phấn khích.

​Cha ơi... vậy cái lúc mà cha đụ cặc mình vào lồn mẹ... cảm giác nó thế nào hả cha? Có giống như lúc con sục cho cha không?

​Tuấn ngồi đó, tấm lưng trần vạm vỡ hơi dựa vào một gốc cây bên đường. Trong cơn say của sự thật thà và bản năng trỗi dậy sau khi vừa xả hết tinh túy ngoài chòi, anh không còn đắn đo hay lựa lời hoa mỹ. Tuấn trả lời ngay tắp lự, giọng trầm đục và đầy vẻ hưởng thụ.

​Sướng cặc lắm con trai ạ! Đó là cái sướng nhất của đời thằng đàn ông.
​Tuấn khẽ nhắm mắt lại như đang hồi tưởng, bàn tay hộ pháp của anh vô thức nắm chặt lấy đầu gối.

​Con cứ tưởng tượng đi, lỗ lồn của mẹ con thì nhỏ xíu, khít rịt hà, mà con cặc của cha thì lại to và cứng nữa. Lúc cha bắt đầu đâm mạnh cặc mình vào lồn mẹ con, cả con cặc của cha bị thịt da của mẹ con bao trọn lấy. Nó không chỉ là sự cọ xát bình thường đâu, mà trong đó nó ấm nóng, ẩm ướt và mút chặt lấy cặc cha từ đầu đến gốc.

​Tuấn khẽ nuốt nước bọt, hơi thở anh nặng nề hơn khi mô tả chi tiết cho con trai nghe về sự khoái lạc xác thịt.

​Mỗi lần cha nắc mạnh vào, cái lồn ấy nó lại thắt chặt lấy, làm cặc cha tê tái từ đầu khấc đến tận xương chậu. Nó sướng đến mức cha chỉ muốn đâm thật sâu, đâm mãi cho đến khi không chịu nổi nữa mới thôi. Đó là lý do vì sao con thấy mẹ con rên hừ hừ, còn cha thì cứ nắc liên tục như vậy đó. Thằng đàn ông mà chưa được nếm mùi cái lồn đàn bà thì coi như chưa biết cái sướng nhất trần đời là gì đâu con.

​Bình ngồi nghe mà mặt nóng bừng lên, tâm trí cậu hiện ra những hình ảnh đầy sống động và rực cháy về sự kết hợp giữa cha và mẹ. Cậu nhận ra rằng thế giới của người lớn, mà cụ thể là thế giới của cha, chứa đựng những cảm xúc mãnh liệt và quyền năng mà cậu chỉ mới bắt đầu chạm ngõ. Trong đêm tối, hai cha con ngồi đó, một người truyền dạy sự trải đời, một người ngấu nghiến tiếp thu những bài học bản năng nhất của phái mạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co