6
Trong căn chòi nhỏ giữa cánh đồng, không khí trở nên đặc quánh và nóng rực. Tuấn đã trút bỏ hoàn toàn lớp quần cuối cùng, đứng trần truồng trước mặt Bình. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin, con cặc của anh hiện ra, mềm rũ và đầy vẻ tự nhiên.
Bình nuốt nước bọt cái ực, cổ họng khô khốc. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi mặt đỏ bừng như gấc chín, mắt dán chặt vào sự trần trụi ấy, vừa tò mò, vừa bàng hoàng, vừa có chút xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
Tuấn không hề nao núng. Anh nhìn con trai bằng ánh mắt điềm tĩnh, hơi trầm xuống, giọng nói vang lên đầy uy quyền nhưng không kém phần thôi thúc.
"Con trai, nhìn cho kỹ đây. Đàn ông là phải đối diện với sự thật của chính mình."
Nói rồi, Tuấn đưa bàn tay to lớn, chai sạn của người lao động chậm rãi đặt lên thân cặc mình. Anh bắt đầu những cử động vuốt ve đầy điệu nghệ. Mỗi lần bàn tay ông kéo lên, lớp da quy đầu tuột xuống lộ rõ đầu khấc đỏ hồng, trông đầy mạnh mẽ và đầy đặn. Bình đứng chết trân, hơi thở cậu trở nên dồn dập, đôi mắt không thể rời khỏi từng cử động nhịp nhàng của cha.
Tuấn vừa sục, vừa nhìn thẳng vào mắt Bình. Ánh nhìn của anh như một sợi dây vô hình níu lấy cậu, khiến sự e dè dần chuyển sang một trạng thái kích thích đầy bản năng.
"Thấy chưa? Không có gì phải sợ cả. Đây là cơ thể của cha. Đừng đứng đó nhìn mãi, con cởi đồ ra luôn đi."
Tuấn dừng lại một chút, giọng anh trầm hơn, dường như có chút men say của tình phụ tử pha lẫn bản năng giới tính đang trỗi dậy trong không gian chật hẹp.
"Chúng ta là hai người đàn ông. Hôm nay cha dạy con cách đối diện với chính mình. Cởi ra, hai cha con mình cùng làm, để con thấy con cũng mạnh mẽ chẳng kém gì cha."
Bình cảm thấy đôi tay mình run rẩy. Lời nói của cha như một liều thuốc mê, xóa tan mọi rào cản về lễ giáo. Cậu chậm rãi, run run đưa tay cởi bỏ quần áo đang mặc. Khi làn gió đêm luồn qua khe vách chạm vào cơ thể đang trần truồng của mình, Bình thấy xấu hổ, nhưng sự tò mò và khao khát được trưởng thành như cha đã lấn át tất cả. Cậu lóng ngóng cầm lấy căc của mình, bắt đầu những nhịp sục đầu tiên, cố gắng bắt chước theo nhịp điệu của người đàn ông đang đứng trước mặt.
Căn chòi nhỏ bỗng chốc chỉ còn vang lên tiếng thở dốc đầy kích động của hai cha con.
Ánh đèn pin trên mặt ván gỗ tỏa ra luồng sáng tập trung, soi rõ vùng kín của Bình đang phập phồng vì hồi hộp.
Khi thấy Bình lóng ngóng dùng tay tác động, ánh mắt Tuấn bỗng dưng sắc lại. Anh tiến tới gần, đưa tay chặn nhẹ bàn tay đang run rẩy của con trai lại, nhìn vào vùng da quy đầu đang bó chặt, không thể lộn xuống được dù đã có chút cương cứng.
Tuấn trầm giọng, thanh âm đượm vẻ quan tâm pha chút nghiêm nghị của một người đàn ông dày dạn.
"Dừng lại một chút đã Bình. Nhìn nè... chỗ này của con đang bị hẹp bao quy đầu rồi."
Bình ngơ ngác, hơi thở dồn dập vì ngượng, cậu lí nhí hỏi.
"Hẹp bao quy đầu... là gì vậy cha? Nó có làm sao không?"
Tuấn không trả lời bằng lý thuyết suông. Anh ngồi chồm hỏm xuống, tư thế của một người cha đang hướng dẫn con cái những bài học vỡ lòng về cơ thể. Anh nhẹ nhàng cầm lấy con cặc của chính mình - giờ đây đã trở nên cương cứng đầy nam tính - đặt song song ngay cạnh cặc của Bình trên mặt ván gỗ.
"Nhìn kỹ đi con. Thấy sự khác biệt không?"
Tuấn dùng ngón cái và ngón trỏ, đẩy nhẹ phần da quy đầu của mình xuống. Nó trượt đi một cách dễ dàng, để lộ hoàn toàn phần đầu khấc nhạy cảm, rồi lại kéo lên.
"Của cha, da nó lỏng, tuột lên tuột xuống được thoải mái, thế mới là bình thường, mới vệ sinh sạch sẽ được. Còn của con, nhìn nè, da nó cứ ôm chặt lấy cái đầu khấc, con có cố thế nào nó cũng không chịu tuột ra được. Đó gọi là hẹp bao quy đầu. Nó giống như con mặc một cái áo chật quá mức vậy, làm sao mà phát triển cho được, đúng không?"
Bình nhìn theo ngón tay cha, rồi nhìn lại của chính mình. Những nỗi lo âu vô hình bấy lâu nay giờ đã tìm được tên gọi. Cậu thấy mình thật bé nhỏ và thiếu sót khi đặt cạnh sự hoàn thiện của cha. Cảm giác xấu hổ, mặc cảm cứ thế dâng trào, khiến sống mũi cậu cay cay.
Tuấn nhận ra sự thay đổi trong nét mặt của con trai, anh vỗ nhẹ vào đùi Bình, giọng ấm áp hẳn.
"Đừng có mặt xị ra như thế. Đây chỉ là một cái trục trặc nhỏ của thằng đàn ông thôi, không có gì là ghê gớm.
Quan trọng là mình biết nó bị sao để còn xử lý. Con có bao giờ thấy đau, hay là khó chịu mỗi khi con lộn ra không?"
Bình gật đầu, lần đầu tiên cậu dám thú thật với cha về cơn đau nhói thấu tận tâm can mỗi khi cậu cố gắng kéo lớp da đó ra để vệ sinh. Trong căn chòi nhỏ, giữa cánh đồng đêm, sự gắn kết giữa hai cha con lúc này vượt xa hơn cả những lời dạy bảo thông thường.
Trong không gian tĩnh mịch của căn chòi, hơi nóng từ hai cơ thể đàn ông phả ra quyện với mùi đất ẩm nồng nàn. Tuấn nhìn sâu vào mắt con trai, đôi bàn tay thô ráp của anh - bàn tay vốn quen với việc đan lờ, cuốc đất, giờ đây trở nên dịu dàng một cách lạ lùng.
"Muốn cha giúp không? Chứ cứ để vậy hoài sao mà phát triển cho được."
Bình nuốt khan, sự tin tưởng tuyệt đối vào người cha đã lấn át nỗi sợ hãi. Cậu khẽ gật đầu, môi mím chặt.
"Nhưng cha nói trước, lúc mới đầu sẽ hơi đau đấy. Con có chịu nổi không đó? Thằng đàn ông là phải cứng cỏi, không được nhăn nhó đâu."
Bình hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết tâm.
"Cha cứ làm đi, con chịu được. Con muốn nó giống... giống của cha."
Tuấn không chần chừ thêm nữa. Anh hơi cúi người, gương mặt nghiêm nghị tập trung. Anh khẽ nhổ một chút nước miếng ra lòng bàn tay mình. Động tác của anh vừa thuần thục, vừa tự nhiên, không chút ngại ngùng. Anh dùng ngón cái và ngón trỏ của bàn tay kia, cầm lấy phần da quy đầu đang bó chặt lấy đầu khấc của Bình, rồi kéo nhẹ xuống.
Cái lỗ tiểu nhỏ xíu, hẹp và hơi thít lại dần hiện ra sau lớp da căng cứng. Bình hơi rùng mình, hai chân co lại trên mặt ván gỗ, bàn tay cậu vô thức bấu chặt lấy thành ván. Tuấn nhận ra sự căng thẳng của con, ông khẽ trấn an.
"Bình, thả lỏng ra. Đừng gồng, gồng là nó càng đau đấy."
Tuấn dùng ngón tay đã thấm ướt nước miếng của chính mình, bôi nhẹ nhàng, chậm rãi vào cái lỗ vừa mở ra đó. Chất dịch trơn nhầy làm dịu đi cảm giác ma sát khô khốc. Anh bắt đầu xoa nhẹ, xoay tròn theo chiều kim đồng hồ quanh vành khấc. Những cử động của Tuấn cực kỳ nhẫn nại, anh vừa làm vừa quan sát sắc mặt của con trai.
"Đau không con?"
"Dạ... hơi thốn, nhưng cha cứ làm đi ạ."
Tuấn gật đầu, anh lại tiếp tục thoa thêm một chút nước miếng nữa, lần này anh dùng lực ngón tay mạnh hơn một chút, đẩy sâu hơn vào bên trong kẽ da. Dưới ánh đèn pin lay động, Tuấn như đang chăm chút cho một mầm cây non vừa nảy lộc. Mỗi cái xoa nhẹ của anh không chỉ là một thủ thuật vệ sinh hay y tế đơn thuần, mà là sự truyền tải của kinh nghiệm, của sự thấu hiểu từ thế hệ cha sang thế hệ con. Bình nhìn cha, thấy sống mũi mình cay cay, cái cảm giác đau đớn ban đầu dần chuyển thành một sự ấm áp lạ lùng đang lan tỏa khắp cơ thể.
Tuấn không dừng lại. Anh biết nếu cứ chậm rãi, thằng nhỏ sẽ sợ mà co rút lại, càng khó làm hơn. Trong khi Bình vẫn còn đang nhăn mặt vì cảm giác ngón tay cha xoa vào đầu khấc, Tuấn bất ngờ đưa tay chỉ thẳng ra cánh đồng tối mịt phía sau căn chòi.
"Con nhìn kìa! Cái gì đằng kia sáng sáng giống như đom đóm ấy?"
Bình, vốn dĩ đang tập trung vào sự đau nhói nơi hạ bộ, bị phân tâm tức thì. Cậu bất giác ngoái cổ, nheo mắt nhìn theo hướng tay cha. Ngay khoảnh khắc Bình mất cảnh giác, toàn bộ cơ thể thả lỏng, Tuấn - với bàn tay rắn chắc và động tác nhanh như chớp của một người nông dân quen làm việc tay chân - nắm chặt lấy lớp da quy đầu của con.
Xoẹt!
Chỉ bằng một lực dứt khoát, Tuấn tuột thẳng lớp da bó chặt đó xuống tận gốc khấc.
"Áaaaa! Đau... đau quá cha ơi!"
Bình hét lên, tiếng thét xé tan sự tĩnh lặng của cánh đồng đêm. Cậu co quắp người lại, khuôn mặt nhăn nhó, nước mắt trào ra vì cơn đau nhói từ đầu khấc bị lột ra đột ngột. Cậu khóc bù lu bù loa, hai tay quơ quào muốn đẩy cha ra, sự đau đớn khiến cậu choáng váng cả đầu óc.
Tuấn không hề buông tay. Anh lập tức ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của Bình vào lòng. Trong căn chòi nhỏ, hai cơ thể trần truồng áp sát vào nhau. Tuấn vỗ về lên lưng con, bàn tay anh rộng lớn, ấm nóng, xoa nhẹ để trấn an.
"Ngoan, bình tĩnh nào... không sao rồi, không sao rồi con. Xong rồi đó, nó lộn ra được rồi! Nín đi, qua cơn đau này là hết thôi."
Trong lúc ôm chặt lấy Bình, vì tư thế áp sát, con cặc của Tuấn - giờ đây đã cương cứng hoàn toàn sau những cử động kích thích nãy giờ - vô tình đâm mạnh vào phần bụng dưới của Bình.
Cảm giác nóng hổi, cứng đanh và sự va chạm đầy tính xác thịt của người cha khiến Bình thoáng chốc quên cả khóc. Cậu cảm nhận rõ ràng con cặc đầy uy quyền đang áp sát vào người mình, khiến hơi thở của cả hai cha con trở nên dồn dập trong không gian hẹp.
Tuấn vẫn ôm lấy con, thì thầm bên tai cậu.
"Nhìn đi con, thấy không? Nó tuột xuống được rồi đó. Đây mới là khởi đầu của một người đàn ông, ráng chịu đựng một chút là mai mốt con sẽ thấy thoải mái thôi."
Bình nằm gọn trong vòng tay cha, vẫn còn nấc lên từng hồi, nhưng cảm giác đau đớn lúc nãy bắt đầu dịu lại, thay vào đó là một sự rung động lạ lẫm khi áp sát vào thân hình vạm vỡ của cha.
_
Tiếng khóc của Bình vẫn còn vương lại trong căn chòi gỗ nhỏ, từng tiếng nấc nghẹn ngào khiến lòng Tuấn cũng xao động. Anh biết cơn đau do da quy đầu bị lộn đột ngột không hề dễ chịu, nhưng anh cũng hiểu rằng cách tốt nhất để cậu con trai quên đi sự đau đớn lúc này là chuyển sự chú ý sang một thứ gì đó.
Tuấn khẽ ôm chặt Bình vào lòng, lồng ngực vạm vỡ của người cha phập phồng áp sát vào lưng con trai. Anh cảm nhận được sự run rẩy của cậu thiếu niên trong vòng tay mình. Tuấn mỉm cười, một nụ cười vừa đầy vẻ nam tính vừa mang chút gì đó mời gọi sự khám phá ở tuổi trưởng thành.
Anh nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé, gầy guộc của Bình, hướng dẫn cậu đặt áp lên con cặc đang cương cứng, nóng hổi và gân guốc của mình. Bàn tay Bình áp vào lớp da căng bóng, cảm nhận được nhịp đập của mạch máu đang rộn ràng dưới lòng bàn tay.
"Con trai, đừng khóc nữa..." - Tuấn thì thầm, giọng trầm khàn đặc trưng của người đàn ông đang trong cơn hưng phấn - "Làm cái này đi, sục cho cha đi. Con sục cho cha, cha bắn tinh cho con xem. Nhìn cho kỹ xem đàn ông khi sướng thì nó như thế nào."
Bình sững người, bàn tay cậu hơi khựng lại trên thân cặc của cha. Cảm giác nóng hổi, thô ráp từ cơ thể Tuấn truyền sang khiến cậu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự xấu hổ, đau đớn ban đầu dần bị thay thế bởi một sự tò mò cháy bỏng và một chút sợ hãi xen lẫn phấn khích khi lần đầu tiên cậu nắm giữ con cặc của người cha ruột trong tay.
Tuấn khẽ cử động hông, bàn tay anh vẫn đặt chồng lên tay Bình, dẫn dắt từng nhịp kéo lên, đẩy xuống một cách nhịp nhàng.
"Đúng rồi, cứ mạnh dạn lên. Đàn ông với nhau, có gì mà phải ngại? Con làm tốt thì lát nữa cha sẽ cho con thấy, thứ tinh dịch trắng đục mà con thấy hồi sáng nó bắn ra như thế nào. Nào, sục tiếp đi con..."
Dưới ánh sáng lờ mờ, Bình nuốt nước bọt, đôi mắt cậu không rời khỏi từng cử động của bàn tay mình trên thân cặc cha. Cậu bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng rồi nhanh dần, bắt nhịp cùng hơi thở gấp gáp của người cha bên cạnh. Căn chòi gỗ lúc này như rung lên theo từng nhịp sục đầy nam tính, đánh dấu khoảnh khắc Bình thực sự bước qua ranh giới của một đứa trẻ để tiến vào thế giới của người lớn.
Trong không gian chật hẹp, mùi của đất ẩm quyện với mùi nam tính từ cơ thể hai cha con nồng đậm hẳn lên.
Tuấn hít một hơi thật sâu, lồng ngực vạm vỡ phập phồng, ánh mắt anh nhìn Bình đầy vẻ khích lệ, pha chút cuồng nhiệt của một người đàn ông đang ở ngưỡng cửa của sự bùng nổ.
"Nhanh nữa đi con! Sục mạnh tay vào, con trai!"
Tiếng rên rỉ trầm đục từ cổ họng Tuấn bắt đầu thoát ra, nghe như tiếng gió rít qua khe vách gỗ, khô khốc và đầy kích động. Anh cảm nhận được bàn tay của con trai đã không còn run rẩy như lúc đầu mà bắt đầu có lực, nhịp nhàng bao trọn lấy con cặc đang gân guốc, nóng hổi của mình.
Thấy Bình đã bắt đầu thích nghi và nắm bắt được nhịp điệu, Tuấn khẽ buông bàn tay đang dẫn dắt con ra. Anh hơi ngả người về phía sau, tựa vào cột gỗ, mặc kệ cho đôi bàn tay nhỏ bé nhưng tràn đầy nhiệt huyết của Bình tự do làm chủ cuộc chơi.
Bình, giờ đây như bị cuốn vào một cơn mê, đôi mắt dán chặt vào con cặc cương cứng của cha. Những ngón tay cậu miết dọc thân cặc, vừa bỡ ngỡ vừa tò mò khám phá. Mỗi khi Bình sục xuống, Tuấn lại khẽ đẩy hông lên, đưa cặc của mình tiến sát vào tay con, tạo ra một sự ma sát mãnh liệt.
"Ưm... đúng rồi... con làm cha... sướng quá..."
Tuấn không thể giấu được sự phấn khích, anh vừa tận hưởng những cái vuốt ve nhịp nhàng từ con trai, vừa không ngừng đẩy nhịp nắc cặc của chính mình theo từng chuyển động tay của Bình. Căn chòi nhỏ dường như rung lên theo từng nhịp thở gấp gáp của cả hai. Dưới màn đêm bao phủ, chỉ còn lại sự trần trụi của tình phụ tử đang hòa cùng bản năng nguyên thủy nhất. Bình nhìn cha, sự xấu hổ lúc nãy hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác quyền năng khó tả khi cậu - một cậu thiếu niên - giờ đây đang nắm giữ sự khoái lạc của chính người cha mình.
Cảm giác khoái cảm dâng trào như những đợt sóng cuộn trào trong huyết quản, Tuấn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của Bình đang miết chặt lấy con cặc của mình. Sự non nớt và vụng về của con trai lại vô tình trở thành thứ kích thích tột cùng đối với người cha đang ở độ chín muồi của cơ thể.
"A... con trai... cha sắp rồi, cha sắp bắn tinh trùng rồi!" - Tuấn rên lên từng hồi, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự đê mê - "Nhanh lên nữa con, sục nhanh lên nữa đi, mạnh tay vào!"
Bình nghe tiếng cha rên, như được tiếp thêm một nguồn sức mạnh kỳ lạ, nhịp tay của cậu tăng dần tốc độ. Cậu dồn hết sự tập trung vào bàn tay, cảm nhận rõ rệt con cặc cương cứng, nóng hổi và gân guốc trong lòng bàn tay mình đang dần nở ra theo từng nhịp miết. Đầu khấc của Tuấn giờ đã bóng lưỡng, rỉ ra chút dịch nhờn trong suốt, trông thật lạ lẫm nhưng đầy sức hút dưới ánh đèn pin.
Thấy con trai vẫn còn một tay đang rảnh, Tuấn không ngần ngại cầm lấy tay kia của Bình, áp sát vào lồng ngực vạm vỡ của chính mình. Anh ép tay cậu lên vùng ngực săn chắc, giọng gấp gáp chỉ dẫn.
"Dùng tay... xoa núm vú cho cha đi con. Đúng rồi, xoa mạnh vào..."
Bình nuốt khan cái ực, sự khô khốc trong cổ họng bị xua tan bởi hơi nóng từ cơ thể cha phả ra. Cậu bắt đầu dùng những ngón tay xoay tròn, nắn bóp lấy đầu vú cương cứng của cha. Sự kết hợp giữa bàn tay đang sục cặc và bàn tay đang xoáy sâu vào đầu vú khiến Tuấn không thể giữ nổi sự bình tĩnh.
Anh ngửa cổ ra sau, những tiếng rên "A... ah..." vang vọng khắp căn chòi nhỏ, hòa quyện với tiếng thở dốc của Bình. Cậu thiếu niên lúc này hoàn toàn bị cuốn vào một thế giới mới, thế giới của bản năng đàn ông, của sự kết nối xác thịt giữa hai thế hệ cha con.
Những cái xoa nắn của Bình khiến Tuấn càng thêm hưng phấn, cặc của anh dưới bàn tay con trai như càng phồng to, nóng ran như lửa đốt, chuẩn bị cho khoảnh khắc thỏa mãn cuối cùng.
_
Cơn khoái cảm đạt đến đỉnh điểm khiến toàn thân Tuấn run lên bần bật. Trong lòng bàn tay của Bình, con cặc của cha không còn mềm mại như lúc đầu mà đang căng cứng đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn, giật lên từng nhịp mạnh mẽ và dồn dập, như thể đang muốn thoát ra khỏi sự kìm kẹp của bàn tay con trai.
Tuấn ngửa cổ ra sau, lồng ngực vạm vỡ ưỡn căng, tiếng rên rỉ từ trong cổ họng anh trào ra, không còn giữ được sự kiềm chế.
"Con trai... cha... cha bắn tinh đây!"
Vừa dứt lời, Tuấn nắm chặt lấy tay Bình, thúc đẩy nhịp tay cuối cùng thật dứt khoát. Ngay khoảnh khắc đó, từ lỗ tiểu nhỏ trên đầu khấc bóng lưỡng, dòng tinh dịch trắng đục, đặc sệt bắt đầu phun ra ào ạt."
Phụt... phụt...
Dòng dịch nóng hổi, mang theo sự sống và bản năng của người đàn ông, bắn thẳng từng đợt liên hồi lên khắp vùng bụng và ngực của Bình. Cậu thiếu niên sững sờ, mắt mở to nhìn dòng chất lỏng màu trắng đục dính nhớp, nóng ấm đang loang lổ trên làn da mình. Cảm giác vừa lạ lẫm, vừa choáng ngợp khiến Bình đờ người ra, bàn tay vẫn còn đang nắm chặt lấy con cặc của cha, cảm nhận được sự co thắt cuối cùng của cơ bắp trước khi Tuấn hoàn toàn buông thõng xuống.
Tuấn thở hổn hển, hơi nóng từ cơ thể anh phả thẳng vào mặt con trai. Anh đổ gục vào vai Bình, gương mặt vẫn còn vương nét đê mê chưa dứt. Dòng tinh dịch dính trên ngực và bụng Bình từ từ trượt xuống, để lại vệt trắng vắt ngang, một minh chứng sống động cho khoảnh khắc chuyển giao giữa hai thế hệ mà cậu vừa tận mắt chứng kiến.
Trong căn chòi nhỏ, mùi nồng của tinh dịch trộn lẫn với mùi đất đêm tạo nên một không gian đặc quánh, đầy ám ảnh. Bình nhìn xuống cơ thể mình, rồi nhìn sang cha, cậu vẫn chưa hết bàng hoàng nhưng trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác hãnh diện lạ kỳ. Cậu đã thực sự nhìn thấy, thực sự chạm vào và cảm nhận được cái mà cha đã nói.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co