11
Ngực Thẩm Tại Luân đã ửng đỏ cả lên: "Không được, không được... ưm..."
Lý Hi Thừa hung hăng mút đầu ngực cậu một cái: "Bé cưng ngoan, em sẽ bị anh làm đến bắn thôi."
Ngay sau đó hắn lại tăng tốc lần nữa, khoái cảm cứ thế đổ xuống cơ thể cậu.
Thẩm Tại Luân trốn cũng không được, tránh cũng không xong, chỉ có thể bị động tiếp nhận cảm giác mãnh liệt Lý Hi Thừa mang đến cho cậu.
Phía sau bị đâm xuyên cứ một lần rồi lại một lần, điểm G cũng bị đè ép cọ xát hết lần này đến lần khác. Lỗ nhỏ liên tục co rút mút mát...
Móng tay chưa được cắt của cậu vô thức để lại vài vết cào trên người Lý Hi Thừa, mà trên người cậu cũng nhiễm đầy dấu vết sắc dục mà Lý Hi Thừa để lại.
Sau khi bị ra vào trên dưới trăm lần, Lý Hi Thừa mới nhả đầu ngực trong miệng ra. Hắn ôm Thẩm Tại Luân đang hổn hển như chú cá nhỏ bị mắc kẹt trên bờ, tuỳ ý để tinh dịch nóng bỏng bắn trên bụng mình.
Trước mặt Thẩm Tại Luân trắng xoá một mảng, khoái cảm cực hạn khiến cậu thấy mình như sắp chết đến nơi. Mà lúc này bên tai còn truyền đến giọng nói mơ hồ của Lý Hi Thừa: "Xem này, không phải em vẫn bị anh ch*ch đến bắn à?"
Thẩm Tại Luân đã bắn nhiều lần, tinh dịch bị bắn văng lên trên cơ bụng của Lý Hi Thừa, thậm chí còn văng đến bên môi hắn.
Thẩm Tại Luân mơ màng nhìn thấy cảnh này, cậu có chút hoảng loạn muốn lau đi giúp Lý Hi Thừa, nhưng cánh tay không có sức nên chẳng thể nâng lên nổi..
Lý Hi Thừa lại không thèm để ý, hắn vươn đầu lưỡi liếm vài giọt tinh dịch kia vào miệng. Thẩm Tại Luân trợn mắt há mồm, sau đó cậu nghe được tiếng cười của Lý Hi Thừa: "Có chút ngọt."
Làm sao có thể!?
Thẩm Tại Luân không biết làm sao mới tốt, chỉ có thể mở to đôi mắt tròn xoe, trông giống như một chút hamster nhỏ đáng yêu mà nhìn Lý Hi Thừa chằm chằm. Một giây sau hậu huyệt đột nhiên co rút mạnh mẽ, kẹp đến mức Lý Hi Thừa không thể động đậy được chút nào.
Lý Hi Thừa dịu dàng vuốt ve làn da Thẩm Tại Luân. Nơi đó ướt đẫm mồ hôi nhưng lại mềm mại ấm áp như noãn ngọc, khiến hắn yêu thích không muốn rời tay...
Nhưng Thẩm Tại Luân lại bị từng cái vuốt ve của hắn làm run rẩy không ngừng. Cậu thật sự bị hỏng đến nát rồi, chỉ bị vuốt ve như thế mà đã muốn chịu không nổi, hậu huyệt từng chút từng chút run run siết chặt.
Tuy rằng Lý Hi Thừa còn chưa thoả mãn, nhưng lần đầu tiên của Thẩm Tại Luân đã bị hắn ch*ch đến như này... Đúng là hắn thích dáng vẻ dâm đãng xinh đẹp của đối phương nhưng cũng không phải biến thái thật sự. Trước đó hắn không dừng là vì hắn biết Thẩm Tại Luân còn có thể chịu đựng được.
Lý Hi Thừa cắn chặt khớp hàm, mồ hôi trên người rơi xuống do cố nhẫn nhịn. Hắn định lùi ra, rút dương vật ra khỏi cơ thể cậu: "Không sao, chút nữa là không sao rồi."
Nhưng lúc này hệ thống lại nhảy ra hét chói tai: [ Nhưng anh còn chưa có bắn!!! Anh, anh, anh vì sao lại làm thế?]
Lý Hi Thừa không chút nể mặt gằn từng chữ nói với nó: "Chẳng lẽ làm tình phải dựa vào việc bắn tinh để quyết định à? Không phải chỉ cần hai bên thấy sướng là được rồi sao? Em ấy thoải mái, tôi cũng sướng, có gì sai à?"
Hệ thống á khẩu không trả lời được, nhưng Lý Hi Thừa cũng không thể rời khỏi cơ thể Thẩm Tại Luân.
Bởi vì thoáng chốc Thẩm Tại Luân đã nâng hai chân quấn chặt eo hắn.
Trước đó bị Lý Hi Thừa đè xuống mạnh bạo đúng là cậu muốn kết thúc nhanh một chút. Nhưng.. không nên kết thúc như thế này.
Lý Hi Thừa vẫn chưa bắn... sẽ rất khó chịu.
Lý Hi Thừa cảm nhận được động tác của Thẩm Tại Luân, cả người căng cứng như đá. Thuốc kích dục trong người hắn vẫn chưa được phát tiết ra, hắn phải dùng hết tự chủ cả đời này mới có thể dừng lại...
Động tác khựng lại, hắn cất giọng nói khàn đặc giống như núi lửa sắp bùng nổ, muốn cho Thẩm Tại Luân cơ hội cuối cùng: "Bé cưng, em đừng quyến rũ anh."
Nhưng lúc này Thẩm Tại Luân lại lên tiếng: "Anh ơi, bắn cho em đi..."
Cánh tay đang chống bên người Thẩm Tại Luân siết chặt, cơ bắp và mạch máu hằn lên rất rõ, tròng mắt hắn đen kịt như mang theo mưa to gió lớn: "Bé cưng, em còn nói nữa thì anh không thể dừng lại được đâu."
Thẩm Tại Luân cũng biết bản thân giống như đang đi tìm chết, nhưng cậu không thể không làm vậy. Thẩm Tại Luân nhắm mắt lại, cố nén xấu hổ nói: "Không phải anh đã nói lần sau, chảy ra từ chỗ đó phải là.. là tinh dịch của anh sao?"
Cậu vừa nói xong thì đã bị Lý Hi Thừa kéo vào trong biển tình dục không có biên giới. Thẩm Tại Luân mơ mơ hồ hồ, có mấy lần cảm giác như mình sắp sướng chết. Nhưng hiện tại Lý Hi Thừa đã không còn lý trí gì nữa, cả người cứ như mãnh thú đè lên cậu, dương vật dày vò liên hồi lỗ nhỏ dâm đãng.
Cơ thể cậu run rẩy không ngừng, mỗi khi bị ra vào mười mấy lần thì lỗ nhỏ lại co rúti. Cậu không bắn tinh, nhưng cậu biết bản thân lại bị ch*ch tới cao trao rồi.
Lý Hi Thừa hỏi cậu rất nhiều: "Bé cưng, nói anh nghe xem anh đang chơi chỗ nào của em đây?"
Cậu không đáp, Lý Hi Thừa liền gấp gáp mà ra vào trong lỗ nhỏ, giọng nói thì như ma quỷ dụ dỗ cậu: "Bé ngoan, bé cưng.. Em nói vài lời dễ nghe đi, em nói rồi anh sẽ nhanh bắn cho em. Em cũng không muốn bị anh ch*ch cho chết trên giường đâu đúng không?"
Thẩm Tại Luân bị ép buộc, bị khoái cảm đánh mạnh vào người. Cậu nhìn yết hầu lên xuống của Lý Hi Thừa, nhìn mồ hôi hắn chảy xuống từng giọt, đầu óc trống rỗng cất giọng mê người nói: "Anh ơi.. ức.. anh đang chơi chỗ đó của em."
"Ưm.. anh, anh làm em bằng dương vật lớn.. a a...."
"Anh ơi, anh ơi.. bắn, bắn cho em đi.."
"Em muốn.. muốn ăn tinh dịch của anh."
Nhưng dù cậu đã nói rồi thì phải đợi đến khi giọng nói khàn đến gần như mất tiếng thì mới cảm giác được quy đầu của đối phương nảy lên trong cơ thể. Ngay sau đó một luồng dịch nóng bỏng bắn ra trên vách ruột mềm mại nhạy cảm.
Tinh dịch nóng bỏng lại đưa Thẩm Tại Luân lên một đợt cao trào khác, khiến cơ thể cậu đỏ lên như một bông hồng xinh đẹp kiều diễm. Trước mắt như biến thành màu đen, đôi môi bị Lý Hi Thừa gặm cắn hôn sâu.
Thẩm Tại Luân không còn sức đáp lại, cậu chỉ thấy như đôi môi và đầu lưỡi mình bị hôn đến tê rần, cảm giác có lẽ sưng lên rồi.
Đợi đến khi nụ hôn kết thúc, cuối cùng Lý Hi Thừa cũng rút dương vật ra khỏi người cậu.
Đầu óc hỗn loạn của Thẩm Tại Luân lúc này mới tìm về được một chút lý trí. Cậu nghĩ lại những lời mình đã nói trước đó, hận không thể vùi mình vào trong chăn không bao giờ ra nữa.
Nhưng lúc này cậu lại nghe Lý Hi Thừa không biết xấu hổ nói: "Muốn nhìn không? Dáng vẻ ướt đẫm tinh dịch này của em thật sự rất xinh đẹp."
Nếu không phải hai chân không còn sức thì Thẩm Tại Luân rất muốn đá hắn một cái.
Giọng nói Lý Hi Thừa còn chưa dứt thì đột nhiên Thẩm Tại Luân cảm nhận được cảm giác không trọng lực mãnh liệt. Chưa đến một giây sau, cậu đã về đến cái nhà rách nát kia rồi.
Ánh mặt trời sáng sớm rất xán lạn, xuyên qua khe hở cửa sổ chiếu vào.
Thẩm Tại Luân bỗng nhiên ngồi dậy, dư vị sau cao trào cùng sự lười biếng do được thoả mãn kia giống như còn lưu lại trong cơ thể cậu. Nhưng làn da cậu sạch sẽ không chút mồ hôi, vòng eo cũng không hề đau nhức... Thậm chí cậu thử co rút nơi bị chơi quá mức kia một chút thì nhận ra nơi đó không hề có cảm giác ướt át dính nhớp, cũng không có...
Thẩm Tại Luân vội vàng ngừng lại suy nghĩ nguy hiểm kia, nhưng khuôn mặt vốn dĩ trắng nõn thanh tao lại hơi ửng hồng.
Thẩm Tại Luân có chút khó hiểu. Trước đó, là giấc mơ của cậu à? Bởi vì tấm ảnh ở sân bay kia nên cậu mới nằm mơ một giấc mơ không thực tế như vậy sao? Lại còn mơ thấy gì mà hệ thống ở vị diện cao cấp nữa chứ...
Thẩm Tại Luân đỡ trán, cảm thấy hẳn là lâu lắm rồi bản thân không tự thủ dâm cho nên mới nằm mơ lạ lùng như vậy.
Nhưng cảnh trong mơ cũng chân thật quá đó! Tuy rằng trước kia cậu cũng từng mộng xuân rồi nhưng chưa bao giờ có cảm giác cả người đều lạc vào trong mơ như vậy.
Cậu mơ hồ nhớ rõ cái từng ôm cùng với từng cái hôn của ảnh đế, còn cảm thấy đầu lưỡi mình cũng bị mút đến sưng lên. Không cần nói đến hai đầu ngực, Thẩm Tại Luân vẫn nhớ cảm giác bị mút vào trong miệng gặm cắn, vừa đau vừa ngứa.
Hơn nữa cậu vẫn chưa làm tình với ai cả, vì sao trong mơ lại có thể bổ não ra quá trình hoàn chỉnh đến vậy?
Nhưng vừa nghĩ đến đây, Thẩm Tại Luân đã ngăn bản thân nghĩ tiếp. Bởi vì cậu thà rằng tự lừa mình dối người đó chỉ là giấc mơ, nếu không sau này cậu làm sao đối mặt với Lý Hi Thừa được nữa.
Tuy rằng có thể cậu sẽ không có cơ hội tới gần đối phương, nhưng... nhưng mà kỳ cục lắm.
Ngay lúc Thẩm Tại Luân đang tự an ủi chính mình thì di động của cậu đột nhiên vang lên. Thẩm Tại Luân hoảng sợ, tay chân luống cuống cầm lấy điện thoại bên cạnh gối.
Trên màn hình là một dãy số xa lạ, có thể chỉ là một cuộc gọi rác thôi. Nhưng Thẩm Tại Luân lại giống như biết trước được gì đó, nhịp tim cũng nhanh hơn.
Cậu do dự một chút mới nhận điện thoại, ngay sau đó đã nghe được giọng nói gợi cảm quen thuộc: "Bé ngoan, em biết anh là ai đúng không?"
Thẩm Tại Luân:...
Cho nên, tối hôm qua... không phải mơ!!!
Cả người cậu nháy mắt xấu hổ đỏ bừng cả lên, thậm chí sau cổ còn đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Quả nhiên, một tiếng cười khẽ từ đầu dây kia truyền đến: "Tối nay anh sẽ đến chỗ em. Có vài lời anh thấy nên gặp mặt nói trực tiếp với em. Đợi anh, được không?"
Thẩm Tại Luân không biết nói gì, chỉ có thể siết chặt di động, ngón tay dùng sức đến trắng bệch.
Lý Hi Thừa cũng không giục cậu nói chuyện: "Em không nói gì anh sẽ xem như em ngầm đồng ý. Bé ngoan, tối nay gặp."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co