Chương 42
Phuwin mong muốn điều này từ lâu, cậu lúc nào cũng muốn cắn Naravit một miếng. Chỉ là lần tạm thời đánh dấu trước đó, phản ứng của Naravit quá mạnh, giống như một cô gái bị xúc phạm, khiến Phuwin không dám làm liều nữa.
Chiếc chăn đã ấm lên sau khi cậu nằm, omega xoay người, vô tình đầu gối chạm vào đùi của alpha, cậu nhanh chóng thu người lại.
Trong bóng tối đen kịt, không thể nhìn thấy alpha ở đâu, không thấy tư thế của alpha, cũng không thấy nét mặt của alpha. Cậu thử duỗi tay ra.
Đầu ngón tay của omega nhìn có vẻ mềm mại, Naravit nằm im, chăm chú nhìn. Rõ ràng hắn thấy tay của Phuwin đi sai hướng, hắn có thể lên tiếng nhắc nhở, nhưng lại không nói gì.
Omega mở to mắt, miệng vô thức hơi hé ra, gương mặt rất đẹp, kèm theo một chút mơ hồ và trống rỗng, nhìn mong manh lại vô hại.
Trong thế giới của alpha có câu: "Mỹ nhân yếu đuối, ngàn vàng không giữ nổi."
Tay của Phuwin chạm vào thứ gì đó, cậu dừng lại, cho đến khi cả lòng bàn tay áp lên, nhưng vẫn không phân biệt được đó là phần nào của Naravit.
Đột nhiên, cổ tay bị nắm chặt.
Bóng tối giống như một hố đen vô tận, Phuwin cảm thấy trống rỗng trước mắt, cậu giật mình, muốn rút tay lại nhưng không rút được.
Naravit dùng chút lực, ấn tay của omega lên má mình, giọng nói trầm thấp: "Lén lút sờ tôi à?"
Phuwin không quen tiếp xúc với người khác, cậu cảm thấy rất kỳ lạ, cực kỳ kỳ lạ, cậu nghẹn vài giây rồi nói: "...Tôi không có."
"Rõ ràng tôi đã thấy." Naravit nói: "Còn dám nói dối."
Phuwin nhắm mắt lại, quyết định bỏ qua chủ đề này: "Vậy cậu quay lại đi."
Naravit vẫn chưa buông tay, hắn thấy lông mi của omega ngoan ngoãn dính vào mí mắt dưới, khuôn mặt hơi ngứa, đó là do ngón tay của omega co lại.
Alpha hỏi: "Cậu muốn cắn thế nào?"
Hả? Câu hỏi này làm Phuwin mơ hồ, còn có cách cắn nào khác sao?
Naravit đột nhiên nói: "Đừng quá vui mừng, chỉ là điều trị thôi, tôi hoàn toàn không muốn, đây chỉ là tình thế ép buộc."
Phuwin đáp: "Tôi không có vui mừng."
Naravit cười khẩy, có vẻ không tin.
Phuwin không muốn kéo dài, ngày mai còn phải dậy sớm đi học, cậu quyết định nhanh chóng kết thúc, dùng chút lực kéo tay khỏi mặt alpha.
Lần này, Naravit không còn giữ cậu lại nữa.
Dựa vào cảm giác, Phuwin dựa sát vào cổ sau của Naravit, cậu bắt đầu ngửi để tìm vùng da có mùi pheromone đậm nhất.
Naravit bất ngờ không kịp đề phòng, không ngờ omega này lại táo bạo như vậy, khoảng cách giữa họ lập tức vượt quá mức xã giao, hắn ngả người ra sau, gần như để lộ cả cằm đôi: "Cậu làm gì thế?!"
Phuwin lười giải thích, bây giờ cậu đã biết alpha đang nằm nghiêng, cậu cúi người xuống.
Hương cỏ sau cơn mưa tỏa ra, chiếc áo ngủ cotton của omega chạm vào mặt hắn, toàn thân cậu gần như nằm trong lòng hắn. Naravit mở to mắt: "Này, cậu... á!"
Tiếng nói đột ngột ngừng lại.
Omega đã cắn vào tuyến thể của hắn.
Alpha lập tức như một con thú nhỏ bị cắn vào cổ sau, không động đậy.
Phuwin nghiêng đầu, dùng lực cắn.
Alpha nhíu mày, nhắm mắt lại.
Cảm giác bị đánh dấu tạm thời thật sự không dễ chịu, rất tồi tệ.
Omega có lẽ còn cảm thấy thoải mái một chút, alpha thì chỉ có thuần túy đau đớn.
Alpha sinh ra là kẻ săn mồi, làn da xung quanh tuyến thể của họ đã tiến hóa tự nhiên, trở nên cứng hơn so với omega, do đó không thích hợp để đánh dấu.
Việc omega đánh dấu alpha chỉ mới xuất hiện trước công chúng trong vài năm gần đây, do phản kháng của omega và tiến bộ trong tư duy xã hội.
Tuy nhiên, số lượng alpha sẵn sàng bị omega đánh dấu vẫn còn rất ít, mặc dù các chuyên gia khẳng định alpha hoàn toàn có thể bị đánh dấu.
Răng nanh của omega không sắc như của alpha, phải dùng nhiều sức hơn mới có thể xuyên thủng.
Phuwin nắm chặt cánh tay của Naravit để mượn lực.
Naravit cảm nhận rõ ràng omega đánh dấu không thành thạo, răng cậu lắc lư qua lại một lúc mới cắn xuống, không trách lần trước đánh dấu xong, hắn đau đớn suốt nửa tháng trong trại huấn luyện quân sự!
Hắn nghiến răng nói: "Cậu cố ý phải không?!"
Phuwin không thể nói chuyện, máu tràn ra.
Alpha từ chỗ giãy giụa ban đầu trở nên yên tĩnh.
Chết tiệt, đau quá.
Pheromone của omega dần dần truyền vào tuyến thể khiếm khuyết của hắn, Naravit cảm nhận được mùi cỏ của omega cũng bắt đầu lan ra từ cơ thể hắn, đó là pha trộn giữa hai pheromone.
Hắn rất muốn hỏi: "Xong chưa, cậu định cắn đến bao giờ." nhưng lòng tự tôn mạnh mẽ của alpha khiến hắn im lặng.
Cuối cùng, đầu hắn bắt đầu căng thẳng, không còn tỉnh táo nữa.
Vị tanh ngọt của máu tràn vào cổ họng Phuwin, tỷ lệ tương thích 100%, cậu thừa nhận, cậu cũng bị mất tập trung trong một giây.
Cậu tự hỏi mình có phải đã gục đầu lên cổ Naravit ngủ một lúc hay không, tại sao sau khi đánh dấu xong, cậu cảm thấy đã qua một tiếng đồng hồ rồi.
Cuối cùng Phuwin nhả ra, cậu nói: "Hình như máu chảy xuống gối rồi."
Naravit dường như mất khả năng nói, một lúc lâu sau mới lắc đầu, tay hắn dài, với qua người omega một cái, "bật" lên bật đèn.
Phuwin cuối cùng cũng có thể nhìn rõ, điều đầu tiên thu hút ánh nhìn của cậu là đôi tai đỏ ửng của Naravit.
Naravit chợt nhận ra tai mình nóng lên, lại thấy ánh mắt của Phuwin, vô thức giơ tay lên định che tai lậu, nhưng dừng lại giữa chừng, tức giận nói: "Cậu..."
Phuwin tỏ vẻ đang lắng nghe.
"Đừng nghĩ rằng làm thế này thì giữa chúng ta sẽ có gì! Mong cậu kiểm soát bản thân, đừng dính lấy tôi!"
Phuwin đã quen rồi, cậu nói: "Tôi xem vết thương một chút."
Naravit gần như lùi hẳn về phía mép giường: "Cậu có biết xấu hổ không hả?"
Alpha kiểm tra vết thương do Omega đánh dấu là chuyện bình thường, vì alpha vốn chiếm vị thế chủ động, muốn ngắm nhìn "chiến tích" của mình cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng omega... tên omega này có vấn đề gì vậy? Không hề có chút ngượng ngùng nào sao?!
Phuwin không biết sao lại bị ghép với chuyện "không biết xấu hổ," đành nói: "Vậy cậu vào nhà vệ sinh kiểm tra một chút?"
Naravit đột nhiên đứng lên, trước mắt có hơi choáng váng, vội vã bước vào nhà vệ sinh trong phòng.
Phuwin nằm trên giường, tiếng động bên trong nghe không rõ ràng lắm.
Bất ngờ, qua cánh cửa nhà vệ sinh, cậu như nghe thấy tiếng chuông từ thiết bị đầu cuối của Naravit vang lên.
Một lát sau, giọng nói của Naravit đứt quãng vọng ra, Phuwin không thể tránh khỏi nghe thấy những từ như "trường quân đội", xem ra vẫn là chuyện đó.
Tóm lại, khi alpha bước ra, rõ ràng tâm trạng đã tụt xuống so với lúc bước vào. Naravit trở lại giường của mình tiện tay tắt đèn.
Có lẽ là do vừa bị đánh dấu xong, có lẽ do pheromone tác động, hoặc có thể do ảnh hưởng của dấu, Phuwin nhìn thấy dáng vẻ của Naravit hơi do dự một lát, lần đầu tiên quyết định quan tâm chuyện không liên quan đến mình, cậu mở lời: "Cậu vào quân đội, chỉ có thể qua kỳ thi chuyên ngành và vào trường quân đội sao?"
Có vẻ không ngờ omega sẽ hỏi những chuyện này, Naravit ngẩn ra rồi mới đáp: "Không, sau khi tốt nghiệp còn có thể thi vào qua kỳ thi thường."
Phuwin: "Vậy cậu sợ cái gì?"
Câu nói này khiến alpha bùng nổ: "Cậu thì biết cái gì?! Từ nhỏ đến..."
Câu nói dừng lại, hắn đột nhiên nhớ đến Phuwin cũng không thể vào được trường đại học mà mình yêu thích.
Im lặng một lúc, Naravit nói: "Không phải vì sợ, mà vì tôi là con trai của thượng tướng Khaiang, nhiều người đang dõi theo tôi, xem tôi có vào được trường quân đội nào."
Phuwin lặng lẽ lắng nghe.
"Tôi..." Naravit hơi bối rối: "Tôi cũng không thể thi trượt một trường quân đội tệ nhất, nếu không cha sẽ mất mặt, tôi cũng không muốn... Không muốn để những kẻ đứng ngoài cuộc cười cợt mình, tôi muốn làm cho bọn họ vừa chửi vừa ghen tị với tôi."
Phuwin hỏi: "Vậy kỳ thi chuyên ngành vào quân đội khó hơn hay kỳ thi thường khó hơn?"
Naravit: "Kỳ thi thường, kỳ thi thường dành cho toàn xã hội, yêu cầu về lý thuyết và thể lực sẽ khó hơn kỳ thi chuyên ngành."
Phuwin lại hỏi: "Vậy cậu có thể đỗ kỳ thi thường không?"
"Tất nhiên." Naravit không do dự trả lời.
Phuwin nhắm mắt lại: "Vậy nếu hai năm nữa dùng kỳ thi khó hơn để làm bọn họ câm miệng, cách đó thế nào?"
"Không ra sao cả."
Naravit vẫn không muốn, nếu có thể làm bọn họ câm miệng ngay lập tức, tại sao lại phải trì hoãn hai năm? Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, nhưng hắn không muốn làm quân tử này, hắn muốn ngay giây phút tiếp theo sẽ hủy diệt tất cả những kẻ và những chuyện đã từng làm tổn thương mình.
Hắn thích làm mọi việc đến cùng, không chừa đường lui.
Nhưng hắn cũng hiểu Phuwin đang an ủi mình.
Omega nói: "Nhưng huy chương và thành tích từ nhỏ đến lớn của cậu sẽ không biến mất chỉ vì cậu không vào trường quân đội, những người đang cười nhạo cậu, thực ra đã ghen tị với cậu rồi, đúng không?"
Thật hiếm thấy... Alpha lẩm bẩm, nói nhiều như vậy.
Cùng lúc đó, hắn lại nghĩ về việc Phuwin bỏ qua ngôi trường đại học mình yêu thích, xem ra Phuwin chấp nhận rất nhanh.
Có lẽ vì đã quen rồi? Từ nhỏ đến lớn, với biết bao chuyện lớn nhỏ.
Vì vậy mới có thể đối mặt một cách rất thành thạo với cảm giác "thất vọng" này.
Naravit hỏi: "Cậu chấp nhận không vào được đại học Ký mất bao lâu?"
Phuwin nghĩ một lúc, không bất ngờ, cậu nói: "Một giờ, khi tôi nhận ra vẫn còn có kỳ thi chuyên ngành, tôi đã chấp nhận, chỉ cần vẫn còn con đường khác để đạt được mục tiêu cuối cùng, thì đó không phải là tuyệt vọng."
Không vào được trường Y liên hợp, có thể sau khi tốt nghiệp thi lại cao học, nếu không đỗ cao học có thể tiếp tục thi, nếu không phải là chuyên ngành yêu thích thì cũng có thể đổi, còn có kỳ thi chuyên môn tuyển dụng nữa, có rất nhiều con đường.
Dù sao, cậu không có người thân, không quá nặng tình cảm, không có bố mẹ, cũng không có con cái, chỉ cần một mình mình là đủ.
Phuwin nói: "Cậu cũng vậy thôi, Naravit."
Sau một lúc lâu, Naravit mới khẽ đáp "Ừ" một tiếng.
Omega tự cho rằng đã an ủi được người khác, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.
Nào ngờ alpha lại phát điên, đang ngủ yên ổn trên giường của mình thì đột nhiên đi chân trần chạy sang giường của cậu.
Hành động ngày càng thuần thục.
Lưng tựa vào nguồn nhiệt, nhưng lần này, Naravit không như trước chỉ dựa nhẹ mà trực tiếp ôm lấy cậu.
Alpha sau khi đánh dấu omega có cảm giác chiếm hữu cực kỳ mạnh mẽ, ngược lại cũng vậy.
Phuwin từ khi không chạm được vào alpha đã đầy sốt ruột, giờ lại phải chịu đựng alpha đụng chạm lên xuống, cậu nói: "Cậu có thể tránh xa tôi một chút được không?"
"Không thể." Naravit trả lời rất thản nhiên: "Đây là để điều trị, tôi vẫn muốn vào trường quân đội trong vòng một năm."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co