Truyen3h.Co

(CV) Hủy hôn

Chương 43

Vy68151

Nếu quay lại vài tháng trước, có ai nói với Naravit rằng hắn sẽ chủ động ôm một omega ngủ cả đêm, hắn sẽ chỉ mắng to: "Mày đang nguyền rủa tao đấy à?!"

Một giấc ngủ đến sáng.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào mặt, làm Naravit tỉnh giấc, có vẻ như tối qua hắn quên kéo rèm sau khi đi vệ sinh.

Mặt hắn hình như cọ vào thứ gì đó mềm mềm, ấm ấm, điều đầu tiên hắn thấy là omega nằm bên cạnh, mới nhận ra hai người đang ở trong tư thế rất ám muội.

Phuwin quay lưng lại phía hắn, đầu hơi cúi, cả gương mặt vùi vào chăn, phần sau cổ hoàn toàn lộ ra, hắn cũng học theo omega, ôm lấy người từ phía sau, năm ngón tay đặt trước bụng omega, mũi hắn chạm chặt vào tuyến thể đối phương.

Dưới lớp chăn, chân hai người cũng chẳng biết đã cuốn vào nhau kiểu gì, có lẽ phải một lúc mới gỡ ra được.

Naravit hơi nhổm lên để nhìn khuôn mặt của Phuwin, omega ngủ rất say, không động đậy gì cả.

Naravit nhận ra, Phuwin khi ngủ say thường hơi hé miệng một chút.

Người trong lòng mềm mại như không có xương, chỉ cần ôm nhẹ một chút, giống như một con mèo làm bằng nước bị bẻ gãy thành hai đoạn.

Da người vốn dĩ đều mềm mại, nhưng mềm mại của omega lại có chút khác biệt mà Naravit cũng không biết diễn tả sao cho đúng... Tóm lại, sau khi chạm vào, tự nhiên sẽ thốt lên: "Woa! Cảm giác thật sự rất khác biệt!"

Naravit nhìn đồng hồ, mới sáu giờ sáng, vẫn còn nửa tiếng nữa có thể ngủ.

Sau đêm qua, Naravit gần như đã cảm thấy bình thường trở lại, không phải là không muốn chữa khỏi tuyến thể, mà là nếu cố gắng điều trị hết sức mà vẫn thiếu một chút, hắn sẽ không còn mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn mà không thoát ra được.

Trước khi đi ngủ, hắn đã im lặng một mình rất lâu, cộng thêm những lời mà Phuwin đã nói với hắn... Thực ra, những lời đó Naravit đã tự nghĩ ra từ trước, chỉ là khi nghe từ miệng của Phuwin, nó giống như có thêm một người đồng ý với bạn, tin tưởng vào bạn, khiến mọi thứ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Tại sao lại như vậy?

Có phải vì Phuwin là một người đáng tin cậy không?

Nghĩ ngợi một chút, Naravit nhanh chóng chìm vào giấc ngủ lần nữa.

Sáu giờ rưỡi, chuông báo thức vang lên, Phuwin tắt chuông, vươn tay ra khỏi chăn duỗi người không mấy thoải mái vì bị trói buộc.

Chân bị đè chặt.

Cậu quay đầu nhìn, thấy alpha bên cạnh chẳng có dấu hiệu gì sẽ tỉnh dậy, cố gắng cựa quậy nhưng không thoát được, đành phải gọi Naravit dậy.

"Naravit? Tỉnh dậy đi."

Người ta nói giấc ngủ dậy muộn làm người ta càng mệt mỏi, Naravit cảm giác như vừa nhắm mắt đã bị gọi dậy, hắn có chút bực bội, nhắm mắt lại, tay ôm chặt hơn, đầu càng vùi sâu hơn.

Nhưng người bên cạnh không buông tha cho hắn, mặc dù giọng nói không khó nghe, nhưng lại giống như tiếng ru ngủ vậy.

Phiền thật đấy!

Tính khí bực bội khi vừa thức dậy của alpha bùng lên, hắn mở to mắt định nổi giận ——

"Chào buổi sáng, Naravit."

Omega ngồi dậy, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng nói chuyện với hắn, chiếc áo ngủ màu trắng mềm mại, ánh sáng làm mờ nhạt gương mặt của omega.

Ánh mắt của Naravit dừng lại trên nốt ruồi nhỏ dưới cằm của Phuwin.

Thấy alpha cứ đờ đẫn không nói gì.

Phuwin chớp mắt, tiếp tục nói: "Dậy chưa? Có thể buông tay ra không? Tôi muốn đi rửa mặt."

"Ừ..." Alpha ngây ngốc buông tay ra: "Ừ."

Phuwin lấy lại tự do, bước xuống giường và rời khỏi phòng, vừa đi vừa xoa cái cổ đau nhức.

Tối qua, alpha sau khi ngủ luôn vô thức cọ xát vào tuyến thể của cậu, cậu đành phải cúi đầu chịu đựng để có thể ngủ được.

Sau khi ăn sáng, Naravit vừa xuống thì Phuwin đã cầm bữa sáng của alpha theo, cùng nhau lên xe.

Buổi học đầu tiên là trong giảng đường lớn, ba lớp cùng nghe giảng.

Lần cuối gặp lại các bạn cùng lớp là trong lần học ở trại nông nghiệp. Pla ngồi ở hàng ghế cuối: "Phuwin! Ở đây này!"

Dunk và Joong ngồi ở hàng ghế thứ hai từ dưới lên: "Naravit, Phuwin, bên này!"

Phuwin đương nhiên định đi tìm Pla, nhưng lại bị alpha kéo lại không thương tiếc, còn đe dọa: "Không điều trị nữa à? Không vào trường y nữa à?"

Phuwin đành ngồi cạnh Naravit, tiện thể kéo Pla ngồi cạnh mình.

Pla ghé vào tai Phuwin nói nhỏ: "Tên ngốc Naravit này, sao lại dán một miếng ngăn cách cỡ lớn vậy?"

Đương nhiên không chỉ có Pla nhìn thấy, bây giờ đang là mùa hè nóng bức, ai cũng mặc đồ mỏng, chẳng thể rõ ràng hơn khi thấy cả Naravit lẫn Phuwin đều dán miếng ngăn cách sau cổ.

Phuwin đáp: "Tôi cắn đó."

"Hả?" Pla ngạc nhiên, ngạc nhiên vì xuất thân và tính cách của Naravit mà lại chịu để một omega đánh dấu mình, rồi lại thở dài bất lực: "Cậu, cậu! Có phải không nói một lời đã lao vào cắn không?!"

Naravit hừ một tiếng: "Đương nhiên rồi."

Pla đập bàn đứng dậy: "Không, chắc chắn là cậu cưỡng ép——"

Naravit nhìn Pla, khoanh tay vắt chân: "Cưỡng ép thế nào? Bẻ miệng của cậu ta ra, ép lên tuyến thể của tôi rồi nhổ răng cậu ta ra à?"

Mọi người phía trước đều quay lại nhìn, ngay cả giáo viên cũng tò mò.

Phuwin vội kéo Pla ngồi xuống lại: "Tôi tự nguyện mà."

Naravit lại cười hừ một tiếng: "Nghe thấy chưa?"

Trong mắt Pla, Naravit rõ ràng là bộ dạng đắc ý, tiểu nhân đắc chí!

"Pla." Phuwin nói: "Không phải như cậu nghĩ đâu, Naravit bị bệnh, tôi chỉ đang giúp cậu ấy điều trị thôi."

Naravit nhướn mày: Lấy cớ.

Pla không tin, khẳng định: "Lấy cớ!"

Phuwin im lặng một lúc lâu, đối diện với ánh mắt của mọi người xung quanh, cậu đành qua loa đáp: "Ừ, vậy đi."

Naravit lại cười một chút, rồi nói với omega bên cạnh: "Bữa sáng, tôi đói rồi."

Phuwin liền lấy hộp cơm mà mình đã mang theo ra từ ngăn bàn ra.

Naravit nhận lấy, mở ra, bắt đầu ăn ngon lành.

Pla nhìn người bạn "yêu đương mù quáng" của mình, không khỏi lo lắng, đến mức sắp chết vì lo.

Giáo viên chủ nhiệm giảng môn chính trị, chính trị cần ghi chép nhiều nhất, thêm vào đó lại là tiết đầu tiên, Naravit nghe như ru ngủ.

Nhìn sang omega bên cạnh, cúi đầu nghe rất chăm chú, tay không ngừng ghi chép.

Naravit ngáp một cái, rồi đẩy sách vở sang phía Phuwin, sau đó nằm xuống chuẩn bị ngủ: "Cậu giúp tôi ghi lại."

Pla: "Cậu bị mất tay rồi à!"

Mẹ nó, dựa vào Phuwin thích mình mà muốn làm gì thì làm sao!

Phuwin bình tĩnh cầm sách vở qua: "Không sao đâu Pla, viết lại một lần nữa có thể giúp nhớ kỹ hơn. Cậu có muốn tôi giúp ghi lại không?"

"Cậu là bạch tuộc à?" Pla bóp mạnh vùng giữa trán của mình.

Phuwin: "Cậu chỉ cần nghe giảng thôi, hết tiết tôi sẽ giúp cậu chép lại."

Pla: "Không phải chứ, cậu không có chút tức giận nào à?"

Phuwin nghiêm túc gật đầu: "Có chứ."

Chịu thua rồi, Pla quyết định tuyệt giao với Phuwin ba phút.

Giáo viên chủ nhiệm giảng xong bài, vỗ vỗ lên bảng rồi nói: "Chắc mọi người cũng đã nghe tin rồi..."

Chưa nói hết câu, các học sinh bên dưới đã reo hò ầm ĩ.

Naravit bị đánh thức, cuốn sách chính trị của hắn đã được omega gấp lại gọn gàng. Hắn mở ra xem một chút, nét chữ của omega rất đẹp.

"Đúng vậy! Thứ Năm và thứ Sáu tuần sau là lễ hội trường! Mọi người nhanh chóng đăng ký nhé, hạn nộp đơn trước khi tan học ngày mai."

Không phải học, tất nhiên là mọi người đều vui mừng, nhưng Phuwin thì không hứng thú lắm, cậu chỉ muốn học thôi.

Tan học, lớp trưởng mang tờ đơn đăng ký tới, nói: "Các alpha ơi, xem thử tham gia hạng mục nào đi."

Naravit hoàn toàn không muốn tham gia vào những hoạt động này, nhưng thường những sự kiện như thế này, alpha thường phải tham gia vì lý do đạo đức và trách nhiệm.

Dunk báo danh cho chạy nước rút 100m cho có lệ.

Joong thì chọn bừa 400m.

Naravit viết vào phần cưỡi ngựa.

Lớp trưởng gợi ý: "Mỗi người có thể đăng ký ba hạng mục đó!"

Dunk hiểu ý, đành chọn thêm môn phóng lao.

Joong và Naravit thì giả vờ như không nghe thấy.

Lớp trưởng nói: "Được rồi, vậy Dunk thêm môn nhảy xa, Joong sẽ tham gia 400m, chạy tiếp sức và nhảy cao. Còn Naravit... cưỡi ngựa, nhảy cao và chạy 2000m, thế nào?"

Dunk: "Không ổn tí nào!!!"

Joong: "Tôi cũng không muốn."

Naravit đang khoanh tay tạo dáng, không nói gì, nhưng nhìn mặt thì rõ là không hài lòng.

Những hoạt động như vậy, hầu hết mọi người đều không muốn tham gia, đến khi nộp đơn, thường sẽ còn rất nhiều chỗ trống, và người khổ sở nhất lại là lớp trưởng.

Lớp trưởng mỉm cười: "Tôi là beta mà cũng đăng ký ba hạng mục rồi, còn các cậu..."

Lớp trưởng nhìn ba alpha từ đầu đến chân, rồi lại từ trái sang phải, ánh mắt lướt qua lại vài lần, có vẻ đang suy tính gì đó, khiến cả ba alpha tự nhiên im lặng.

Lớp trưởng hài lòng: "Phuwin và Pla có muốn đăng ký không?"

Pla liên tục lắc đầu.

Phuwin cũng lắc đầu theo.

"Được." Lớp trưởng nói: "Để tôi lo alpha và beta xong rồi sẽ đến lượt các cậu."

Nghe vậy, Pla rùng mình.

Dunk nói: "Tôi phải đi vệ sinh, các cậu có đi không?"

Pla đáp: "Phòng vệ sinh nam của alpha và omega cách nhau mười vạn tám ngàn dặm."

Dunk: "Vậy tôi đi một mình."

Một lát sau, Naravit tiến lại gần Phuwin, hạ giọng: "Tôi đi vệ sinh, cậu cũng đi đi."

Phuwin nhìn vào ngón tay của Alpha, không thấy co giật hay biến dạng, có lẽ chỉ mới bắt đầu đau, nên cậu gật đầu, đi theo sau Naravit ra ngoài.

Phòng vệ sinh cách lớp học khá xa, khu vệ sinh của alpha nam, alpha nữ và beta nam ở một phía, còn khu của omega nam, omega nữ và beta nữ ở phía khác.

Trên đường đi, họ gặp lại Dunk đang quay về.

Phuwin nói: "Cậu vào đi vệ sinh trước đi, tôi sẽ đi tìm phòng trống."

"Sắp vào lớp rồi." Naravit nói. "Đừng làm phức tạp như vậy."

Phuwin không hiểu ý, chỉ thấy alpha dùng cánh tay vòng qua cổ cậu, kéo mạnh, cậu đã bị kéo vào phòng vệ sinh nam alpha.

Phuwin mở to mắt một chút, cố gắng giãy giụa.

Naravit thấp giọng nói: "Không có alpha nào khác đâu."

Cậu đẩy cửa phòng vệ sinh gần nhất, kéo người vào trong.

Đây là lần đầu tiên Phuwin vào phòng vệ sinh của alpha, nhìn cũng không khác gì phòng vệ sinh của omega, rất rộng rãi và sạch sẽ, vì ít người sử dụng nên rất phù hợp để giải phóng pheromone nhằm trấn an.

Naravit rất tự nhiên bắt đầu xé bỏ miếng dán ngăn cách của cậu.

Phuwin vẫn bị giữ chặt, đứng trước mặt alpha, vai cậu vừa vặn chạm vào ngực alpha.

Phuwin cúi đầu xuống, giúp Naravit dễ dàng hơn khi di chuyển.

Alpha "chậc" một tiếng.

Vết thương ở tuyến thể của Phuwin gần như đã lành hẳn, chỉ còn lại một chút dấu vết mờ nhạt. Cậu vừa định thả pheromone thì bị alpha ngăn lại.

"Đừng thả ra, cậu muốn chết à?"

Phuwin chậm chạp nhận ra, dù bây giờ không có ai trong phòng vệ sinh, nhưng nếu cậu thả ra, những alpha vào sau sẽ vẫn ngửi thấy.

Đến lúc đó, chắc chắn bài đăng "Omega nào đó với alpha làm bậy trong phòng vệ sinh nam ở tòa nhà ba, tầng bốn" sẽ leo lên đầu bảng app của trường.

Hơn nữa, Naravit vừa bị cậu đánh dấu — nếu Alpha khác ngửi được pheromone của cậu, Naravit có thể sẽ đập nát cả phòng vệ sinh này.

Đầu Phuwin đột nhiên bị ép xuống hơn nữa, mặt cậu vùi vào cánh tay của Alpha, không tự chủ được mà đưa tay nắm lấy cánh tay của Alpha.

Naravit cúi mũi xuống sát vào tuyến thể của Omega: "Chỉ cần ngửi vậy là đủ rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co