Chương 51
Phuwin chắc chắn mình đã để bộ đồ ngủ ở bên ngoài.
Không biết vì lý do gì, giá treo đồ trong phòng tắm bỗng nhiên bị hỏng vào ngày hôm qua. Cậu đã nói với chú Chan, và chú bảo phải gọi người đến sửa.
Naravit lại trêu chọc cậu.
Chỉ vài phút, bên trong phòng tắm không hề có tiếng động, không có tiếng nước, bước chân hay hơi thở nào cả.
Naravit đợi một lúc, rồi đùa cợt: "Này, cậu bật đèn sưởi lên, đừng để bị cảm..."
Câu nói còn chưa dứt, "cạch" một tiếng, cửa mở ra.
Một làn da trắng loá bất ngờ hiện lên trước mắt Naravit.
Omega không mặc đồ, chỉ dùng một chiếc khăn tắm quấn quanh phần dưới cơ thể. Vốn dĩ hông cậu đã rất nhỏ, đến eo thì càng thon hơn.
Naravit như bị một sức mạnh vô hình giữ chặt, cũng như thể bị trúng đạn, não hắn đột nhiên đứng hình đờ đẫn nhìn vào mắt omega.
Mái tóc đen ướt sũng, đuôi tóc bết lại trên khuôn mặt nhợt nhạt, chỗ cằm hình như vẫn còn đọng nước.
Khỉ thật.
Naravit bị hình ảnh này của Phuwin làm choáng váng.
Khoảnh khắc đó dường như kéo dài đến một phút, từ việc omega rũ mắt, lông mi run rẩy, đến khi ngẩng lên nhìn về phía hắn.
Từng cử động tựa như một thước phim chiếu chậm.
Thực ra chỉ chưa đến một giây, Naravit đã vội nhắm mắt lại.
Bíp— một tiếng ù tai bùng nổ trong đầu, cảnh tượng quá kích thích khiến não hắn tự động bật chế độ bảo vệ.
Mắt thì đã nhắm, nhưng cơ thể omega vẫn hiện rõ trong trí tưởng tượng của hắn, bả vai gầy gò, xương quai xanh nổi rõ, còn bên dưới... những gì chưa nhìn thấy được trí tưởng tượng tự động bổ sung.
Thực ra hắn chưa bao giờ nghĩ Phuwin sẽ thực sự bước ra mà không mặc đồ. Hắn chỉ định trêu đùa một chút, xem khuôn mặt không biểu cảm của omega khi xấu hổ sẽ như thế nào.
Nghe thấy tiếng bước chân, omega bước ra khỏi phòng tắm, đi vòng quanh hắn một cách thản nhiên, như thể đang tìm bộ đồ ngủ của mình.
Chẳng mấy chốc Phuwin nói: "Cậu rõ ràng đã thấy bộ đồ ngủ của tôi."
Naravit: "..."
Phuwin tiếp tục cáo buộc: "Không chỉ nhìn thấy mặc cậu còn ném nó lên giường."
Naravit không nói một lời, như thể đã chết.
Bộ đồ ngủ bị hắn ném vào bên trong giường. Khi omega vươn tay lấy, không rõ có phải do khăn tắm hay không, tay cậu còn chạm phải mu bàn tay của hắn.
Hắn giật bắn mình, vội rụt tay lại, cứng đờ như một xác chết.
Phuwin cầm bộ đồ ngủ quay trở lại phòng tắm. Khi lấy quần lót, cậu phát hiện một bên đã bị nhăn lại, nhưng bộ đồ ngủ thì không có dấu hiệu như vậy.
Chắc là do bị đè lên thôi.
Khi cậu mặc đồ xong bước ra, Naravit đã không còn ở đó.
Phuwin cũng chẳng để tâm, tiếp tục viết nốt bài tập khác. Hiện tại, mỗi tuần cậu phải dành ba buổi tối đi ra ngoài, nên thời gian học ngày càng trở nên gấp gáp.
Chỉ còn lại một học kỳ rưỡi, không còn nhiều thời gian nữa.
Còn tuyến thể của Naravit không biết đã thế nào rồi. Tháng trước khi đi kiểm tra, bác sĩ bảo rất ổn định, chỉ số gần như cân bằng, không khác người bình thường, nhưng cũng không rõ đã hoàn toàn hồi phục hay chưa.
Nếu đến kỳ thi chuyên ngành, tuyến thể của Naravit vẫn chưa khỏi... Phuwin cúi đầu, cầm bút, không muốn nghĩ thêm.
Gần mười một giờ, Phuwin rửa mặt xong, đi đến phòng alpha gõ cửa.
Hiện tại, hai người không còn ngủ chung phòng nữa.
Cửa mở, Naravit ngồi nghiêm chỉnh bên mép giường, không nhìn cậu một cái.
Phuwin leo lên giường từ cuối giường, vừa kéo chăn định nằm xuống đã bị alpha chặn lại.
Naravit kéo cậu vào lòng, đặt cậu ngồi lên đùi mình.
So với alpha, omega có khung xương thực sự nhỏ hơn rất nhiều, ôm vào như một con búp bê thật vậy.
Thậm chí khi Phuwin ngồi như vậy, cũng chỉ cao hơn hắn một chút xíu.
"Cậu thật là quá hư hỏng, cứ nghĩ tôi không làm được gì cậu." Naravit hừ một tiếng: "Nhớ cho kỹ cậu gặp được tôi là may mắn lắm đấy, nếu là alpha khác..."
Hắn siết chặt vòng tay, hôn lên má Phuwin.
Trên má có cảm giác nhột nhột, Phuwin nhắm mắt lại, giây sau Naravit đã ngẩng đầu hôn lên môi cậu.
Hai tay hắn luồn qua dưới nách cậu, kéo ra sau lưng, khóa chặt lấy vai.
Phuwin nhận ra, trong những lần như vậy, alpha luôn thích cố định cậu.
Môi lại bắt đầu đau.
Phuwin dần mất sức, dựa đầu lên vai Naravit, nhắm mắt để đầu óc trống rỗng. Hôm nay cậu có đặc biệt xem qua thiết bị, phát hiện trao đổi qua nước bọt và đánh dấu đều tốn gần như cùng một khoảng thời gian, trung bình khoảng một giờ.
Theo lý thuyết, tác dụng của đánh dấu đáng lẽ phải tốt hơn trao đổi nước bọt nhiều, nhưng hiệu ứng của đánh dấu lại có thể tích lũy.
Thôi vậy, cậu không muốn mạo hiểm với bất cứ yếu tố không xác định nào. Đây cũng có lẽ là lý do Naravit không đánh dấu cậu nữa.
"Phuwin." Naravit gọi tên cậu: "Kể cho tôi nghe xem, cậu sống trong khu ổ chuột như thế nào?"
Thật ra hắn chỉ muốn hỏi, làm sao cậu lại không thấy ngại ngùng khi không mặc đồ trước mặt alpha.
Alpha có dáng người không quá cường tráng cũng không yếu ớt, khi dựa vào rất thoải mái, tựa như một chiếc ghế sofa cỡ lớn ấm áp lại có độ nâng đỡ, Phuwin gần như muốn ngủ, cậu từ từ đáp: "Ừm, thì như vậy thôi."
"Như vậy là như thế nào?" Naravit hỏi: "Tắm rửa thế nào? Tôi nghe nói là ra sông tắm."
Naravit không nhìn thấy biểu cảm của Phuwin nhưng nghe thấy một tiếng hít mũi bên tai mình. Hắn khựng lại một giây, hỏi: "Cậu đang cười tôi đấy à?"
Phuwin đáp: "Không có."
Naravit: "Tôi nghe thấy cậu cười."
Phuwin nói: "Tôi đang hít mũi thôi."
Naravit bĩu môi một cái, hắn nắm chặt gáy omega, vừa thúc giục vừa đe dọa: "Rốt cuộc là thế nào?"
Phuwin nói: "Đúng là có tắm ngoài sông, vì tiền nước rất đắt. Trong nhà có phòng tắm, nhưng chỉ đủ cho một người đứng, dòng nước rất nhỏ, lại thường không có nước nóng. Còn có nhà tắm công cộng, ở đó có nước nóng ổn định hơn, mỗi lần tắm ba đồng, giới hạn mười phút."
Đây là cuộc sống mà Naravit chưa từng nghĩ đến, hắn khẽ nói: "Vậy cậu tắm ở đâu?"
Phuwin từng đi nhà tắm công cộng một lần, khi đó là mùa đông, cậu bị sốt, cảm thấy không chịu nổi nữa nên mới đi, ba đồng cậu đã phải lương lự rất lâu mới chịu bỏ ra.
Nhưng ở đó, alpha, beta và omega đều tắm chung. Cậu vừa bước vào cửa, còn chưa kịp cởi đồ, mọi người đã lập tức nhìn cậu, những ánh mắt không có ý tốt bám chặt vào người như con đỉa.
Cậu quay người bước ra ngay.
Người thu tiền ở cửa hét: "Ba đồng không hoàn lại đâu nhé!"
Naravit nói: "Rồi sao nữa?"
"Rồi tôi về lại nhà trọ để tắm." Phuwin thản nhiên đáp, cậu không nói với alpha rằng khi đó đúng lúc gặp Chitpin đánh bạc xong trở về, thấy cậu làm tốn nước nên đánh thêm một trận.
Naravit không ngờ lại như vậy, hắn lúc đầu chỉ muốn tìm hiểu nguyên nhân sự thản nhiên của Phuwin. Hắn không biết nên nói gì, im lặng một hồi lâu, cuối cùng mới nói: "... Trong nhà nước nóng có đủ, cứ thoải mái mà tắm đi."
- --
Mọi việc diễn ra như thường lệ.
Đến thứ Năm, lại đến ngày phải dạy kèm cho cái tên beta đó. Naravit cảm thấy cực kỳ khó chịu, cứ như đấm vào bông vậy. Hắn để lại dấu alpha trên người của Phuwin nhưng Rin lại không ngửi thấy hay cảm nhận được cảnh báo nào từ đó.
"Lại đây." Naravit nói.
Phuwin nhích lại gần.
Naravit đặt tay lên mặt omega, đẩy cậu sát vào cửa xe rồi hôn lên môi.
Có tài xế ở đó, nên Naravit chỉ đơn giản là chạm nhẹ vào môi.
Phuwin vừa định mở miệng, vươn ra một chút, thì alpha đã rời đi.
Cậ thắc mắc: "Xong rồi sao?"
Chưa kịp trao đổi gì cả mà?
Naravit hít một hơi thật sâu, nghiến răng nói: "Cậu ngoan một chút, về nhà rồi tính."
Phuwin không hiểu.
Đến khi đến dưới nhà của Rin, Naravit đã rời đi. Vừa định nhắn tin cho Rin thì một chiếc xe khác bất ngờ xuất hiện, đỗ ngay trước mặt cậu.
Cửa sổ từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt lạ: "Cậu là Phuwin phải không?"
Phuwin lùi lại một bước, đề phòng và không nói gì.
"Tôi là Chunzan." người đàn ông xuống từ ghế lái: "Chắc cậu biết tôi là ai rồi chứ nhỉ?"
Khuôn mặt của Phuwin hiển thị rõ ràng không hề biết.
Chunzan: "Tôi không phải người xấu đâu! Thực ra là thế này, bây giờ cậu và Naravit có quan hệ gì vậy?"
Nghe nhắc đến Naravit, cảnh giác của Phuwin giảm đi đôi chút. Người trước mặt này nhìn qua là một omega, chắc là một trong những người theo đuổi Naravit.
Phuwin đáp: "Quan hệ hợp đồng."
"A!" Chunzan trông rất vui: "Thật sao! Tuyệt quá đi mất! Vấn đề là từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi không thể liên lạc được với anh ấy nữa. Tôi không vào được khu Cảnh Sơn số một, cũng không vào được đại học Tinh Tế, Naravit cũng không trả lời tin nhắn của tôi, nên tôi mới phải đi theo các cậu..."
Phuwin nhìn đồng hồ: "Có việc gì không? Tôi đang vội."
Chunzan vội vào vấn đề chính: "Chuyện là... tuần sau là sinh nhật tôi, cậu có thể giúp tôi đưa bức thư này cho anh ấy không?"
Ánh mắt Phuwin dừng lại trên phong thư màu hồng nhạt, còn có dấu sáp đỏ in hình bông hoa hồng khô. Nhìn qua là biết thư tình.
Tiện tay Phuwin nhận lấy: "Được."
Chunzan gần như nhảy cẫng vì vui mừng: "Cảm ơn cậu nhiều lắm! Cậu thật tốt, chúng ta có thể trao đổi liên hệ không? Để tôi mời cậu đi ăn nhé!"
Phuwin chỉ muốn đi nhanh lên lầu, tiện tay kẹp thư tình vào tập tài liệu dạy cho Rin, rồi nhận lời kết bạn với Chunzan.
Chunzan còn dặn dò: "Nhất định phải vào ngày đó, ngay hôm đó! Tốt nhất là tan học, cậu đưa trước cho Naravit, nếu không anh ấy sẽ tìm đủ lý do để từ chối tôi mất!"
Phuwin gật đầu.
Hai tiếng sau, khi dạy xong, cậu quay về nhà Lertratkosum, vừa làm bài vừa phải dỗ alpha đến ba lần.
Phuwin cảm nhận được khao khát của Naravit muốn tuyến thể của mình mau chóng phục hồi để vào được trường quân đội.
Vì vậy, cậu hoàn toàn quên mất chuyện kia.
May mắn ngay ngày hôm sau, khi chuẩn bị tài liệu cho buổi học tiếp theo của Rin, cậu đã sắp xếp tất cả. Nhưng có lẽ đặt hơi lộ liễu nên khi Pla đi qua vô tình đụng trúng tập sách rơi hết xuống đất.
Naravit chậc một tiếng, rồi ngồi xuống nhặt nói: "Đi không nhìn đường à."
Pla cũng nhặt giúp: "Phuwin còn chẳng nói gì, cậu mới là người phiền phức nhất đấy... Í, cái gì đây."
Sau khi nhặt xong một tờ đề thi, cậu ta phát hiện ra một phong thư màu hồng nằm nổi bật giữa những tờ giấy xám xịt, chưa kể đến bông hoa hồng đỏ trên đó.
Cả ba người đều sững lại.
Naravit thấy dấu sáp trên phong thư đã bung ra - thứ này vốn không chắc chắn, chỉ cần mở là rớt. Không biết Phuwin nghĩ gì mà lại dùng nó. Một mảnh giấy trong thư rơi ra, hắn vừa kịp nhìn thấy vài từ: "ước hẹn", "cưới em".
Hắn nheo mắt, muốn xem kỹ câu đó thật sự nói gì—
Vèo.
Bức thư biến mất trong một giây.
Phuwin nhanh chóng nhặt lên, nhét vào cặp.
Dù sao cũng đã hứa với Chunzan, không thể làm hỏng chuyện này.
Thấy động tác của cậu, Pla biết ý mà không hỏi gì thêm.
Phuwin nhìn alpha, thấy hắn đang đưa tay lên miệng như sắp làm beatbox. Có lẽ Naravit chưa thấy ai gửi thư.
Dĩ nhiên, Naravit cảm thấy ánh mắt ai đó đang liếc trộm mình.
Có chuyện gì khiến người ta vui hơn việc người mình thích cũng thích mình chứ?
Khi nhóm Dunk đi vệ sinh, chỉ còn lại hai người, Naravit tiến đến gần omega đang vờ làm bài.
Hắn quá đỗi vui sướng nhưng không muốn tỏ ra, cố kiềm lại khóe môi đang nhếch lên. Vì thế, chỉ biết dùng lời nói để lấy lại một chút tự tin, hắn thấp giọng nói: "Đỗ nghèo khỉ, muốn kết hôn với tôi thật à?"
Hắn cố ý đè giọng xuống, vì chỉ có vậy mới giữ cho âm cuối không run lên vì kích động.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co