Truyen3h.Co

(CV) Hủy hôn

Chương 56

Vy68151

Naravit vội vã bước vào phòng tắm, lúc này trong phòng thay đồ không còn ai, Phuwin mới dám thả hết lượng pheromone bị kìm nén suốt cả buổi tối ra.

Tiếng nước chảy róc rách, Naravit khóa chặt cửa, mở vòi nước lớn hết cỡ.

Hắn không rửa tay mà trực tiếp dùng bàn tay đó tự mình giải quyết.

Lúc làm thì không thấy ngượng nhưng sau khi làm xong, Naravit càng nghĩ càng đỏ mặt, đến mức ngón tay của hắn hơi run run.

Tiện thể hắn tắm luôn một lượt, tắm xong cũng không về phòng mình mà chạy đến đứng trước cửa phòng omega, như thường lệ, cửa đã bị khóa chặt.

Từ sau lần hắn tự tiện vào phòng omega lúc hai giờ sáng, Phuwin đã xuống tầng một lấy hết chìa khóa phòng riêng của cậu đi.

Naravit gõ cửa.

Omega không thèm để ý.

Naravit cảm thấy hơi lo lắng, nhưng Phuwin là bạn trai của hắn, làm chút chuyện quá giới hạn cũng không sao chứ!

Chẳng phải khi yêu nhau, cảm xúc dâng trào là việc rất bình thường sao?

Hay là hắn làm cậu sợ rồi?

Thiếu gia họ Sestasittikul chưa bao giờ bị nhốt ngoài cửa như thế này, nhưng lạ là hắn lại cảm thấy rất thú vị, hắn nói: "Tôi cảm giác mình sắp phát bệnh nữa rồi."

Phuwin ở bên trong nghe vậy liền căng thẳng: "Có chuyện gì thế?"

"Tôi không biết." Naravit nói: "Chỉ là cơ thể không thoải mái, phải ở gần cậu mới ổn được."

Phuwin hoảng sợ, vội báo cho Kitkasem, thế là Kitkasem liền tức tốc đưa alpha đến bệnh viện kiểm tra ngay trong đêm.

Naravit: "..."

Sau khi kiểm tra, kết quả cho thấy hai tuần không tiếp xúc với pheromone của omega, các chỉ số của hắn đều bình thường.

Bác sĩ nghe "triệu chứng" của hắn xong, cố gắng tìm một lý do hợp lý: "Có thể là do hai người đánh dấu quá nhiều nên lần đầu xa nhau, alpha không quen khiến cho tâm trạng khó chịu, ảnh hưởng đến cơ thể. Không sao hết, qua một thời gian nữa là ổn thôi."

Naravit đành chịu đựng ấm ức, nhưng điều khiến hắn bực mình không chỉ dừng lại ở đó. Trong nửa tháng sau, omega đối xử với hắn như thể đang đề phòng kẻ xấu.

Trước đây hai người họ chỉ không ở cùng một chỗ quá lâu, bây giờ thì vừa nhìn thấy hắn, Phuwin đã né ngay lập tức!

Chết tiệt, Naravit tức tối vô cùng. Hắn vốn là kiểu người khi khó chịu sẽ bùng phát ngay lập tức, có khi còn lật tung bàn ghế, nhưng lần này... hắn tạm nén lại.

Còn vài ngày nữa là đến kỳ thi chuyên ngành, omega vẫn đang miệt mài ôn tập ngày đêm, mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần khiến hắn đau lòng muốn chết.

Ngay cả việc đưa sữa nóng cũng phải nhờ chú Chan làm thay.

Đợi qua ba tháng này, hắn sẽ đòi lại tất cả từ Phuwin.

Ba ngày sau, kỳ thi chuyên ngành diễn ra.

Sáng hôm đó, Kitkasem và Khaiang đều ở nhà, bốn người cùng ăn bữa sáng dưới tầng một.

Kitkasem an ủi hai người họ: "Không sao đâu, cứ thoải mái lên, dù có thi trượt thì vẫn còn cha mẹ ở đây."

Naravit cắn một miếng bánh mì kẹp thịt, liếc omega đang ngồi ở góc đối diện – vì không thể ngồi gần nhau nên họ đành phải đổi chỗ. Hắn thở dài, nói với bà: "Mẹ, còn chưa bắt đầu thi mà mẹ đã nói mấy lời này rồi."

Kitkasem hừ một tiếng: "Được thôi, nhưng lần này con nhất định phải đỗ, nếu không cha mẹ sẽ mất mặt lắm đấy!"

Naravit không khách sáo "chậc" một tiếng, ra vẻ bất mãn.

Còn Phuwin thì vẫn rất bình tĩnh, im lặng ăn cháo thịt nạc của mình.

Kitkasem liếc nhìn rồi nói: "Phuwin, câu vừa rồi không chỉ nói với Naravit mà còn nói với con nữa đó."

Thi không đỗ thì đã có cha mẹ lo.

Phuwin ngẩn người rồi khẽ đáp: "Vâng ạ."

Kỳ thi chuyên ngành chỉ thi ba môn, một ngày là xong.

Hai người thi ở hai phòng khác nhau, một người lên cầu thang rẽ trái, một người rẽ phải.

Ngay khi Phuwin vừa bước chân sang trái, Naravit ở phía sau liền gọi: "Phuwin."

Cậu khựng lại, quay đầu nhìn.

Naravit: "Cố lên."

Phuwin gật đầu, bất ngờ cong khóe mắt mỉm cười: "Cậu cũng vậy."

Năm giờ chiều, đinh——

"Kỳ thi kết thúc, các thí sinh ngừng bút!"

Tiếng "lạch cạch" vang lên, Phuwin đặt bút xuống bàn, khép mắt lại.

Cuối cùng cũng kết thúc.

Phòng thi bị phong tỏa, chỉ có một lối ra duy nhất để tránh tình trạng thí sinh nán lại hoặc đi lung tung trong phòng thi.

Vì vậy, trên đường đi, Phuwin không gặp được Naravit. Mãi đến khi xuống tầng, đi đến con đường nhỏ dẫn ra cổng, cậu mới nhìn thấy dáng người nổi bật của alpha giữa đám đông.

Xung quanh ai nấy đều ồn ào, người cười người khóc, người nói chuyện lớn tiếng, nhưng chỉ có Naravit đứng lặng lẽ bên lề đường, như thể đang đợi cậu.

Phuwin bị đám đông đẩy dần về phía alpha.

Naravit ngay lập tức nhìn thấy cậu, hắn nở nụ cười, vẫy tay gọi.

Quá rõ ràng, mấy sinh viên đang đi trên đường đều quay đầu lại nhìn, họ biết Naravit đang vẫy tay với ai nên bắt đầu tìm kiếm xem Phuwin ở đâu.

Phuwin bước đến trước mặt alpha, vẫn cẩn thận giữ khoảng cách chừng hai mét.

Naravit mở rộng vòng tay: "Ôm một cái đi, sẽ không bị dính pheromone đâu."

Phuwin thoáng ngạc nhiên, trong lúc bối rối, cậu còn nghe thấy ai đó ở bên cạnh nói: "Tay dài ghê!"

Cậu liền tiến lên phía trước.

———

Kitkasem và Khaiang đang đợi hai đứa nhỏ ra ngoài, trước cổng trường Tinh Tế, có vài phóng viên dường như muốn phỏng vấn thí sinh đầu tiên rời khỏi trường.

Một nam sinh cười lớn chạy ra, quả nhiên liền bị phóng viên chặn lại.

Phóng viên hỏi: "Em là người đầu tiên ra khỏi phòng thi, trông em rất vui vẻ, cho hỏi đề thi có khó không?"

Nam sinh đáp: "Tất nhiên là khó rồi!"

Phóng viên: "...Vậy sao em lại cười tươi thế?"

Nam sinh: "Không cần phải đi học nữa, ai mà không vui chứ!"

Phóng viên cố gắng lấy lại bình tĩnh, sau đó liền hỏi một câu mà năm nào cũng có: "Vậy em nghĩ năm nay trường em sẽ có thủ khoa chứ?"

Nam sinh "hừ" một tiếng: "Chắc chắn rồi!"

Phóng viên ngớ người ra, bởi top 3 trường dẫn đầu thường là những cái tên rất quen thuộc, trong khi Tinh Tế lại không phải một trong số đó

Trường có nhiều thủ khoa nhất vẫn là Ký Đại, chiếm gần 50%, còn Tinh Tế chỉ có duy nhất một lần may mắn đạt được thủ khoa. Nhưng theo quy tắc liên minh, chỉ cần trường nào từng có thủ khoa thì mỗi năm, phóng viên vẫn phải hỏi câu này.

"Vậy em nghĩ đó là ai?"

Nam sinh: "Phuwin Tangsakyuen!"

Phóng viên lại tiếp tục phỏng vấn vài người khác và tất cả đều nhắc đến cái tên lạ lẫm này. Anh ta bèn nói: "Thế Phuwin Tangsakyuen trông như thế nào? Lát nữa tôi phải phỏng vấn cậu ấy mới được."

Một nữ sinh nhìn quanh: "Hồi nãy em còn nhìn thấy cậu ấy... À kia, cậu ấy đang ôm thiếu gia Naravit ở đằng đó."

——

Đoạn này đương nhiên không được phát sóng, quân khu Liên Minh đã xóa toàn bộ các đoạn có sự xuất hiện của Naravit.

Sau khi thi xong, Phuwin không tỏ ra quá vui mừng, cậu chỉ cảm thấy bản thân đã hoàn thành xong một việc.

Ngày hôm sau, Dunk rủ họ ra ngoài chơi.

Phuwin lắc đầu: "Không được, tối nay tôi phải dạy kèm cho Rin."

Kỳ thi chuyên ngành diễn ra sớm hơn kỳ thi đại học một tháng, cậu phải dạy kèm cho đến sát ngày thi đại học.

Naravit "chậc" một tiếng, đầy bực bội, càng ngày hắn càng không ưa tên beta kia.

Có lần omega đi dạy kèm về, Naravit tinh mắt phát hiện cổ tay Phuwin hơi sưng đỏ và có vết bầm tím, nhìn qua là biết bị ai đó bóp chặt.

Hắn liền cầm lấy cổ tay cậu, nghiêm giọng hỏi: "Chuyện gì đây?"

Phuwin bị alpha dọa cho giật mình, cúi xuống nhìn rồi giải thích: "Rin nói muốn thi vật tay với tôi."

Da omega mỏng, không ngờ chỉ vì vậy mà đã để lại dấu.

Nói cách khác, cái tên beta đó đã nắm tay omega của hắn?

Naravit không thể chấp nhận được, hắn nhíu mày, lạnh lùng nói: "Một beta mà đòi thi vật tay với omega? Là nó có vấn đề hay là cậu có vấn đề?"

Phuwin không hiểu tại sao Naravit lại có ác cảm lớn với Rin như vậy, cậu nhẹ nhàng nhíu mày: "Chỉ là chơi đùa sau giờ học thôi."

Naravit tức đến mức ngực phập phồng nhưng lại không thể dùng pheromone alpha để rửa sạch cảm giác bực bội đó với omega được, hắn nén cơn giận: "Cậu dạy kèm cho nó bao lâu rồi, tháng này không dạy nữa được không?"

Phuwin đáp: "Không được."

Naravit thực sự không hiểu nổi: "Rốt cuộc tại sao lại không được?"

Phuwin nói: "Muốn kiếm thêm chút tiền."

Ngoài Rin và omega ở khu nhà giàu ra, gần đây cậu còn nhận thêm một người nữa, hầu như đã kín hết thời gian của mình.

Naravit hỏi: "Kiếm tiền quan trọng đến thế sao? Tôi đã nói là không chê cậu rồi mà?"

Việc này thì có liên quan gì đến chuyện bị chê bai? Phuwin đáp: "Rất quan trọng."

Liên quan đến vấn đề Rin, bọn họ lại lần thứ ba kết thúc cuộc trò chuyện trong bực bội, không có gì được giải quyết, chỉ có thể tránh nhắc đến nó.

Thôi vậy, Naravit tự an ủi mình chỉ còn một tháng nữa thôi, sau đó lại thêm một tháng nữa.

Sau khi ba tháng này qua đi, hắn sẽ dẫn omega của mình ra ngoài chơi.

Dù sao bây giờ hắn cũng không được tiếp xúc nhiều với omega.

Naravit nhẫn nhịn.

Tất nhiên, trong khoảng thời gian này, hắn vẫn lén lút chạy đến chỗ Phuwin để xin vài cái hôn và tiếp xúc nhẹ từ cậu.

Lần thứ ba mươi bảy bị omega đuổi ra khỏi phòng, Naravit còn chưa kịp xỏ dép cho đàng hoàng, đứng trước cánh cửa đóng chặt, hắn cười khẽ, "chậc" một tiếng.

Rõ ràng Phuwin cũng thích lắm, mỗi lần bị hôn, cả người cậu đều đỏ ửng như sắp khóc đến nơi.

Ngọt ngào mà cũng rắc rối.

Naravit xoay người đi thẳng về phía phòng tắm.

Chớp mắt đã mười ngày trôi qua, Phuwin đi dạy thêm, còn Naravit dù rất thích ở nhà đợi omega về nhưng hắn cũng không thể cứ mãi ở nhà suốt kỳ nghỉ được. Dẫu vậy, phần lớn thời gian hắn vẫn làm thế.

Đúng lúc Dunk gọi hắn ra ngoài chơi, ba alpha tụ họp lại, trò vui đương nhiên là đi cưỡi ngựa.

Trại ngựa ở xa, tài xế phải lái xe hơn hai tiếng đồng hồ mới tới nơi.

Naravit thích cảm giác tốc độ, hắn cưỡi ngựa của mình phi nhanh một vòng. Trại ngựa được bao quanh bởi cây cối và đồng cỏ, không khí thoang thoảng mùi đất khiến hắn liên tưởng đến mùi pheromone của Phuwin.

Sau đó, hắn giảm tốc độ, định chụp vài tấm hình thật đẹp để gửi cho cậu.

Bất ngờ một cơn đau buốt từ thái dương ập tới, Naravit khẽ rên lên, mắt tối sầm lại.

Dunk đang ngồi trên cỏ ngắt hoa, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Naravit như mất đi ý thức, cơ thể cứng đờ rồi ngã xuống từ trên lưng ngựa.

Cảnh tượng này khiến Dunk và Joong hoảng sợ, bọn họ vội chạy đến.

Dunk nhanh chóng nhảy xuống ngựa, định kiểm tra xem Naravit có bị thương ở đâu không nhưng lại như bị một bức tường vô hình đẩy lùi. Y kêu lên một tiếng đau đớn, khụy xuống, cố gắng lùi lại rồi hét lên: "Joong! Đừng lại gần nữa, Naravit đang trong kỳ mẫn cảm!"

Pheromone alpha nồng đậm bùng nổ trong không khí, sự áp chế giữa những người cùng giới tính thường rất mạnh mẽ và thô bạo.

Joong cố gắng chịu đựng áp lực từ pheromone alpha của Naravit, tiến tới kiểm tra nhanh. Rất may, Naravit không bị thương nặng vì ngựa lúc đó đã dừng lại.

Nhưng chấn thương lúc này không còn quan trọng, kỳ mẫn cảm mới là vấn đề lớn.

——

Đau, đau quá.

Trong cơn mơ màng, Naravit cảm thấy mình được vài beta khiêng vào trong xe, hắn co người lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, xe đang di chuyển nhanh.

Họ đang trên đường tới phòng cách ly ở bệnh viện.

Phuwin, Phuwin... omega của hắn.

Hắn khó nhọc giơ tay, lướt trên màn hình thiết bị liên lạc, định nhắn tin cho Phuwin.

Nhưng sau một hồi loay hoay, hắn mới nhớ ra mình chưa lưu số của Phuwin vào thiết bị, đành cắn răng chịu đau lấy điện thoại từ trong túi ra, số điện thoại thì hắn vẫn còn giữ.

Phuwin vừa kết thúc tiết học sáng, có lẽ sẽ về nhà ăn trưa. Omega không có thói quen ngủ trưa nên vào thời điểm này, chắc cậu đang làm gì đó ở nhà.

Hơn nữa, Naravit đã nói với Phuwin về kỳ mẫn cảm của mình từ trước, cộng với việc Phuwin thích hắn như vậy, chắc chắn cậu sẽ nhớ rõ.

Điều này giống như việc alpha phải nhớ kỳ phát tình của omega vậy, là điều cần thiết.

Những ngày gần đây, omega cũng có vẻ lo lắng, chắc hẳn đang chuẩn bị cho kỳ này.

Naravit cảm thấy mắt mình nhòa đi vì đau, sau khi nhắn một tin, hắn cạn kiệt sức lực, điện thoại trượt khỏi tay, rơi vào khe hở.

Khi tỉnh lại, hắn đã nằm trong phòng cách ly của bệnh viện, nhìn lên trần nhà trắng xóa sau đó lại quay đầu về phía cửa sổ.

Không có ai cả.

Đầu kỳ mẫn cảm là giai đoạn đau đớn nhất, giữa những cơn đau âm ỉ có một cơn đau nhói bất ngờ như mũi dao chọc vào não hắn.

Có lẽ Phuwin đang trên đường đến, đợi thêm chút nữa thôi.

Naravit lại ngất đi.

Kỳ mẫn cảm của alpha luôn là chuỗi cơn đau lặp đi lặp lại, hết ngất rồi lại tỉnh.

Mặt mũi Naravit tái nhợt, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, nuốt nước bọt cũng giống như đang nuốt dao.

Hắn lại nhìn về phía cửa kính, vẫn không thấy ai.

...

Lần thứ bảy hắn nhìn ra ngoài.

Mệt mỏi quá, đau đớn quá, không lẽ Phuwin bị kẹt xe?

Vào lúc này, ngay cả khi Phuwin chưa nhận được tin nhắn thì chú Chan cũng phải báo tin rồi chứ?

Lần thứ mười.

...

Lần thứ mười ba.

Bên ngoài trời đã tối đen.

Bất ngờ, chuông khẩn cấp trong phòng cách ly của Naravit reo lên.

Điều này có nghĩa là lượng pheromone alpha đã hoàn toàn mất kiểm soát, cần phải chuyển đến khu vực cách ly nghiêm ngặt hơn.

Bác sĩ thắc mắc: "Thật kỳ lạ..."

Trong suốt sáu năm qua, Naravit vốn trải qua các kỳ mẫn cảm mà chưa từng bị mất kiểm soát.

Chú Chan đã thông báo cho Phuwin.

Lúc đó, Phuwin vừa dạy cho Rin xong, chưa kịp thu dọn đồ đạc thì nhận được cuộc gọi từ chú Chan.

"Phuwin! Naravit đã vào kỳ mẫn cảm, cháu có muốn đến xem một chút không?"

Phuwin sững sờ.

"Mặc dù hai đứa không thể an ủi nhau lúc này, nhưng mà..."

Phuwin ngắt lời: "Cậu ấy đang ở đâu?"

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cậu lập tức bắt taxi đến bệnh viện nhưng lại nghe tin Naravit đã được chuyển đến phòng cách ly cấp cao.

Ở đó không có cửa sổ lớn, Phuwin cũng không thể vào trong.

Naravit trải qua kỳ mẫn cảm tồi tệ nhất trong cuộc đời mình.

Móng tay hắn cào đến mức chảy máu, thậm chí còn nôn mấy lần.

Cho đến ngày thứ năm, hắn mới được chuyển về phòng cách ly bình thường.

Cửa sổ lớn kia vẫn không có Phuwin.

Hắn nhìn ra ngoài, có chút thẫn thờ. Tất cả những thiết bị điện tử như máy chơi game để giúp alpha phân tán sự chú ý đều đã bị hắn đập vỡ.

Cuối cùng, trong ánh nhìn thoáng qua, hắn bỗng nhìn thấy một bóng dáng.

Cơn đau làm tê liệt nhạy bén của hắn, Naravit chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt của Phuwin.

Hắn không biết mình bây giờ trông như thế nào, chắc chắn là không được đẹp mắt, nếu không thì Phuwin đã không đứng sững lại lâu như vậy.

Dường như Phuwin đã nói vài lời với bác sĩ, bác sĩ suy nghĩ một lúc, dán thứ gì đó lên cổ của cậu rồi mở cửa phòng cách ly.

Dù sao thì hôm nay cũng đã là ngày thứ năm, triệu chứng kỳ mẫn cảm đã không còn quá dữ dội và lượng pheromone cũng không còn gây áp lực nhiều như trước.

Phuwin không dám đến quá gần alpha, cậu im lặng một lúc rồi ngập ngừng nói: "Cậu vẫn ổn chứ..."

Naravit ngắt lời, cố gắng kiểm soát giọng nói của mình: "Cậu đã làm gì?"

Phuwin suy nghĩ vài giây rồi mới nhận ra alpha đang hỏi về ngày hôm đó. Cậu giải thích: "Rin nói tối đó có việc, hỏi tôi có thể dời thời gian dạy bù lên buổi chiều được không, nên lúc đó tôi đang dạy bù cho em ấy."

Rin, Rin, lại là Rin.

Dạy bù.

Kiếm chút tiền đó thực sự quan trọng đến vậy sao? Dù Naravit đã nói rất nhiều lần, gần cả năm nay, Phuwin vẫn không chịu nghe, thậm chí còn nghĩ hắn đang vô cớ gây sự.

Omega trong kỳ phát tình sẽ phóng đại mọi việc, làm họ trở nên bi quan, giận dữ.

Alpha trong kỳ mẫn cảm cũng vậy.

Nhưng omega thì hai tháng phát tình một lần, còn alpha thì sáu tháng mới mẫn cảm một lần, vì vậy những alpha phải kiềm nén lâu hơn, thường thì triệu chứng sẽ nghiêm trọng hơn.

Phòng cách ly chìm trong sự im lặng đáng sợ.

Cơn bùng nổ xảy ra trong tích tắc.

Mọi cảm xúc dồn nén suốt năm ngày qua của Naravit ập tới dữ dội, hắn siết chặt tay cậu run rẩy không kiềm chế được vì tức giận, sau đó gào lên: "Có phải chỉ cần có tiền, cậu sẽ làm bất cứ điều gì đúng không?"

Kỳ mẫn cảm của bạn trai đến rồi mà dạy bù cho beta còn quan trọng hơn.

Rõ ràng hắn đã đồng ý với cậu, đồng ý rồi!

Đều là vì tiền, vậy chủ thuê là beta hay là hắn thì có gì khác nhau?

Nhưng Phuwin lại không muốn nhận tiền từ hắn.

Cơn đau đầu như muốn nổ tung.

Ngón tay Naravit run rẩy, ấn vài lần lên thiết bị liên lạc, bỗng một chiếc thẻ trượt ra, hắn cầm lấy rồi quăng thẳng về phía Phuwin.

Bộp.

Một chiếc thẻ đơn giản, nhưng khi đập vào mặt người sao lại vang đến thế.

Âm thanh đó khiến cả hai người đều chấn động.

Khắp người đau đớn, trước mắt Naravit tối sầm lại. Hắn chưa bao giờ thể hiện ra cảm xúc bạo lực thuộc về alpha này trước mặt Phuwin, ngay cả khi ghét cậu cũng chưa bao giờ làm vậy.

Lúc này, khuôn mặt Naravit tràn ngập dữ tợn: "Tôi đưa cho cậu rồi đấy, lần sau cậu có làm được không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co