Truyen3h.Co

(CV) Hủy hôn

Chương 65

Vy68151

Phuwin cũng sững lại.

Tuy đã ba năm trôi qua nhưng dù sao họ cũng quen biết nhau, cứ lướt qua mà không nói lời nào có vẻ không hay lắm, cậu ngần ngại một giây rồi khẽ nói: "Lâu rồi không gặp."

Naravit hoàn hồn nhưng không đáp lời, chỉ cứng đờ đứng vào vị trí của mình.

Thấy mọi người đã xuống hết, một alpha cao lớn đứng đầu hàng giới thiệu: "Tôi tên là Wiranya Thanrada Tanthasiri, chức vụ trung tướng, là người dẫn dắt đội hỗ trợ số bảy. Sau này, có chuyện lớn nhỏ gì đều có thể nói với tôi, cảm ơn các vị đã hỗ trợ."

Mọi người nhanh chóng đáp lời: "Nên làm, nên làm thôi."

Tiếp đó, Wiranya dẫn họ đi tham quan căn cứ tạm thời.

Mười đội hỗ trợ có mười căn cứ trên hành tinh hai, mỗi đội có hơn bốn trăm người.

Ở Nhị Tinh, các căn cứ quân sự đều được xây ngầm dưới mặt đất để ngăn ngừa nguy cơ bị tấn công bởi vũ khí sát thương diện rộng.

Nhưng ở Tam Tinh kinh tế kém phát triển, thực lực quân sự còn yếu và công nghệ lạc hậu, đừng nói xây dựng dưới lòng đất, ngay cả sau khi bị pháo tấn công cũng chẳng còn căn nhà nào nguyên vẹn.

Căn cứ hiện tại của họ chỉ là khu nhà máy bỏ hoang, được các đồng đội tìm thấy rồi sửa chữa lại.

Tuy nhiên, việc ở trên mặt đất rất nguy hiểm, tỷ lệ tử vong tăng đến tám mươi phần trăm.

Không biết cuộc chiến này sẽ kéo dài bao lâu, nên một trong những nhiệm vụ chính của đội hỗ trợ số bảy trong thời gian rảnh chính là đào thêm căn cứ xuống lòng đất bằng thiết bị mang từ Nhị Tinh đến, một phát là một hố lớn.

Wiranya đưa họ đến phòng y tế, Phuwin thấy bên trong có hơn mười người đang bận rộn.

Có sáu quân y, ba bác sĩ từ khu bốn, bốn người từ khu ba, bốn người từ khu năm, thêm bốn người của họ.

Tính ra, mỗi đội có khoảng hai mươi bác sĩ.

Sau khi chào hỏi nhau, Wiranya dẫn họ đến khu vực sinh hoạt.

Quân nhân đông nên mười hai người một phòng.

Với tình hình bị tàn phá như hiện tại, bốn bác sĩ một phòng đã là mức đãi ngộ rất cao rồi.

Wiranya nói: "Trong thời chiến, chúng tôi sẽ chia nhóm để ra ngoài làm nhiệm vụ, sẽ có một nhóm nhỏ ở lại căn cứ. Những binh sĩ bị thương nhẹ sẽ được đưa về căn cứ, còn thương binh nặng có thể di chuyển sẽ chuyển đến bệnh viện, khi đó các vị sẽ thường xuyên di chuyển giữa bệnh viện và căn cứ."

Có người hỏi: "Vậy còn dân chúng và binh sĩ hành tinh ba bị thương thì sao?"

Là bác sĩ, cứu người là trách nhiệm.

Wiranya nói: "Trong trường hợp đảm bảo an toàn, sẽ cố hết sức giúp đỡ."

Các bác sĩ đều gật đầu.

Những người đăng ký làm bác sĩ chiến trường đều là người có thể chịu đựng gian khổ, nhưng khi nhìn thấy một bãi cát được dùng làm nhà vệ sinh, bên ngoài còn đầy các miếng gạch màu nâu lấm lem, có người không nhịn được, khẽ nôn khan.

——

"Truy cập thành công." Chiếc cửa gỗ tồi tàn được gắn thêm hệ thống nhận diện, sau khi xác thực liền tự động bật mở.

Sau khi tham quan xong, Naravit lập tức vào phòng chỉ huy với gương mặt lạnh như băng, nói: "Báo cáo trung tướng, tôi muốn hỏi liệu các bác sĩ chiến trường có cách nào quay về Nhị Tinh không?"

Cuộc chiến trên Tam Tinh chủ yếu diễn ra ở khu năm, sáu và bảy, trong đó có hai đội hỗ trợ được điều tới khu bảy, một trong số đó là đội của Naravit do trung tướng dẫn dắt.

Wiranya đáp: "Có, nếu bản thân bác sĩ muốn quay về."

Naravit cau mày: "Còn khả năng nào khác không? Chẳng hạn như cưỡng chế điều về."

Wiranya lắc đầu: "Thiếu tá Naravit, quân đội rất thiếu bác sĩ."

Naravit im lặng một lúc, hắn chào theo kiểu quân đội rồi rời đi.

Sau đó hắn trở về phòng, gọi cho Kitkasem: "Mẹ, Phuwin đến Tam Tinh, mẹ có biết không?"

Kitkasem: "Biết."

Naravit không thể tin nổi: "Vậy mà mẹ vẫn để cậu ấy đến?"

"Không." Hắn nói thêm: "Là Phuwin tự nguyện phải không? Hay bệnh viện bắt buộc, nếu muốn quay về cậu ấy có thể xin về."

"Con không hỏi Phuwin sao?"

Naravit lạnh mặt, biểu hiện rõ tâm trạng không tốt, đáp: "Không có."

Kitkasem hiểu rõ quá trình này, từ việc tham quan đến làm quen rồi giải tán, ít nhất phải mất một tiếng đồng hồ, thời gian dài như thế mà Naravit có thể nhịn được sao?

Theo lẽ thường, đáng ra phải là vừa nhìn thấy Phuwin, hắn đã túm lấy cậu rồi chất vấn: "Cậu đến đây làm gì?! Mau về ngay cho tôi!"

Kitkasem nói: "Vì đã quá muộn nên mẹ mới để cậu ấy về đội của con."

Vậy là Phuwin tự nguyện đến đây, Naravit nghiến chặt răng: "Cậu ấy ở chỗ con thì có ích gì, con ở đây là cậu ấy không chết được sao?"

"Ít nhất sẽ không phải chịu quá nhiều phiền toái trong cuộc sống, con yên tâm khi để cậu ấy ở trong đám alpha à?"

Đúng thật, vừa rồi hai mươi người, tính thêm cả Phuwin thì chỉ có hai omega.

Còn lại hầu hết đều là alpha.

Naravit đau đầu nhắm mắt lại, cảm thấy đau nhói ở vùng thái dương. Hắn mở ngăn kéo lấy ra lọ thuốc, đổ hai viên sau đó nuốt xuống.

Kitkasem nghe rõ tiếng thuốc lách cách, bà hỏi: "Lại đau à?"

Naravit "ừ" một tiếng.

Từ khoảnh khắc nhìn thấy omega cho đến khi trung tướng dẫn bốn bác sĩ chiến trường đi tham quan căn cứ, hắn luôn đứng ở cuối hàng, đầu óc hoàn toàn rối loạn.

Phuwin đến đây làm gì?

Có phải cậu điên rồi hay không?

Không biết ở đây đang có chiến tranh à?

Người ta thì chạy đến nơi an toàn, còn cậu thì lao vào chỗ nguy hiểm!

Vừa tắt thiết bị đầu cuối, hắn bỗng nghe thấy từ xa vang lên tiếng nổ từ một quả pháo làm rung chuyển toàn bộ căn cứ ở Nhị Tinh.

Naravit nhìn qua cửa sổ, thấy cách đó chỉ hai cây số đang bốc cháy, khói đen cuồn cuộn bốc lên.

Không chắc bao lâu nữa thì sẽ tới nơi này.

——

Phuwin khá may mắn khi được phân vào phòng ba người, nhưng trong phòng không có gì, chỉ có ba cái giường sắt kêu cọt kẹt, sàn xi măng và một lỗ hổng trên tường được dán tạm bằng giấy.

Vừa mới đặt hành lý xuống, cậu đã nghe thấy một tiếng "ầm" cực lớn.

Mọi người đều giật mình, theo phản xạ chui xuống gầm giường.

Tiếng nổ nặng nề như đánh vào màng nhĩ Phuwin khiến tai cậu đau nhói, ngay sau đó cả mặt đất và bức tường đều bắt đầu rung chuyển, cát bụi từ trần nhà rơi xuống.

Ít nhất cũng rung lắc mười mấy giây mới dừng lại.

Bây giờ mọi người mới nhận thức sâu sắc rằng họ đang ở chiến trường, ở tiền tuyến, bất cứ lúc nào cũng có thể chết mà không kịp phản ứng.

Bạn cùng phòng của cậu là Timy Thanakim Fanthirak, cũng là omega, giọng nói của cậu ấy run rẩy: "...Liệu còn nữa không?"

Phuwin lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

Bọn họ tiếp tục chui dưới gầm giường thêm vài phút, cho đến khi có tiếng gõ cửa.

Thấy chân Timy hơi run, Phuwin liền bước ra mở cửa.

Không ngờ người đứng ngoài lại là Naravit.

Sau ba năm không gặp, Phuwin thực sự cảm thấy alpha này đã cao lớn hơn rất nhiều. Trước đây, cậu cao đến ngang tai của hắn, giờ chỉ đến cằm, gần như đụng trúng khung cửa, cảm giác áp lực càng rõ rệt.

Naravit nói: "Nếu là tấn công liên tiếp, khoảng cách giữa các lần đạn pháo sẽ không quá mười giây."

Nghe vậy, Timy mới dám chui ra khỏi gầm giường.

Naravit nhìn Phuwin một cái rồi nói: "Cậu ra đây."

Phuwin đi theo ra ngoài.

Naravit tháo vật gì đó trên tay ra, rồi nắm lấy áo Phuwin, nâng tay cậu lên, sau đó đeo vào cổ tay cậu.

Các bước đeo khá phức tạp, thêm vào đó cổ tay Phuwin lại nhỏ nên Naravit phải điều chỉnh rất lâu.

Cả quá trình hắn đều không chạm vào omega dù chỉ một lần.

Naravit nói khẽ: "Đây là thiết bị dò xung kích, chỉ cần có bất kỳ thứ gì rơi từ trên trời xuống như đạn pháo, đạn hành trình, đạn laser, đạn giáp cơ... thì nó sẽ phát cảnh báo. Nghe thấy nó kêu, cậu phải chạy ngay, hiểu không?"

Phuwin ngẩn người: "Vậy còn cậu?"

Naravit không trả lời câu hỏi của cậu mà lấy từ trong quân phục ra một khẩu súng lục: "Lại đây, tôi dạy cậu cách sử dụng."

Phuwin lắc đầu, Naravit là người ra tiền tuyến, chắc chắn hắn cần thứ này hơn, cậu định tháo ra nhưng không được.

Naravit nói: "Muốn tháo phải có vân tay của tôi."

Động tác của Phuwin bỗng khựng lại, cậu nói: "Tôi không cần cái này."

Naravit đáp: "Tôi còn nhiều."

Phuwin có chút nghi ngờ, nhưng cậu thấy alpha không định lấy thiết bị đó ra nên đành từ bỏ, buông tay ra khỏi cổ tay đã bị kéo đỏ lên.

Naravit bắt đầu hướng dẫn cậu cách sử dụng súng lục: "Đây là chốt an toàn, bây giờ đang ở trạng thái khóa, không thể bắn được."

Hắn mở chốt an toàn rồi chỉ cho omega thấy hộp đạn: "Trước khi lắp hộp đạn, phải mở chốt an toàn, sau đó ở đây, gắn vào."

"Sau đó lên đạn." Alpha kéo chốt bảo vệ về phía sau, nghe một tiếng "cạch": "Rồi nhắm mắt trái, nhắm vào mục tiêu, bóp cò."

Hắn thao tác một lần cho cậu xem, rồi đưa súng cho Phuwin: "Cậu thử làm lại."

Vài người mặc quân phục đi ngang qua, liếc nhìn họ.

Phuwin học rất nhanh, cậu hỏi alpha: "Cái này cậu cũng có dư sao?"

Naravit liếc nhìn cậu: "Ừ, tôi không dùng cái này. Tôi sẽ dạy cậu cách đứng, lại gần đây một chút."

Phuwin tiến lại gần, alpha đứng phía sau cậu nhưng giữ khoảng cách vừa phải, hắn nhẹ nhàng nâng tay cậu lên: "Không đúng, cơ thể nghiêng một chút, phần cổ tay cầm khớp nhưng đừng nắm quá chặt, nếu không sẽ bị đau."

Cơ thể omega phối hợp khá nhịp nhàng, chỉ là cánh tay cậu hơi nhỏ, trông có vẻ không đủ sức. Nhưng nghĩ lại, Phuwin là bác sĩ ngoại khoa, hẳn phải có sức mạnh mới đúng.

Trong suốt quá trình giảng dạy, alpha luôn hướng mắt xuống, giọng điệu điềm đạm, nói: "Cứ giữ như vậy, thử bắn một phát đi."

Bây giờ không bắn, đến lúc cần tự vệ phải nhắm vào ai đó lại càng không dám.

May mắn là Phuwin không quá sợ, cậu nhanh chóng bắn một phát vào khoảng đất trống.

Lực giật không quá mạnh, nhưng khiến tay cậu hơi đau.

Naravit nâng cánh tay omega đang hạ thấp: "Đường ngắm bị lệch, khi bắn phải giữ ổn định, thử bắn thêm một phát nữa."

Phuwin thả lỏng, ngón tay bóp cò.

Lần này cậu ngắm chuẩn hơn, ít nhất là không đến mức nhắm trượt khi có người đứng ngay trước mặt.

Naravit gật đầu: "Hết đạn thì qua tìm tôi."

Vài quân nhân khác đi qua, họ còn quay đầu lại nhìn.

Mọi người cùng một đội, có lẽ đều biết Naravit, cộng thêm việc cậu là omega, không đến nửa ngày là cả căn cứ sẽ biết.

Lượt thứ ba, lần này là người quen của Naravit, lúc đi ngang qua còn huýt sáo.

Thấy mọi người đang nhìn mình, Phuwin nghĩ đến chứng "không thích bị nhìn như khỉ trong chuồng" của Naravit, bèn hỏi: "Cậu không vào trong à?"

Naravit không nghĩ ngợi mà lắc đầu.

Chỉ cần Phuwin ở đây một ngày, không thể tránh khỏi việc họ có tiếp xúc với nhau.

Chuyện hắn quen biết Phuwin là chuyện không thể giấu.

Khi đứng ngoài, không có tiếp xúc thân thể, mọi người sẽ nghĩ họ là bạn bè, hoặc nhiều lắm là hắn thích Phuwin.

Nhưng nếu hắn thật sự vào phòng của cậu, đóng cửa lại, thì ảnh hưởng đối với Phuwin sẽ lớn hơn, không tốt chút nào.

Hắn nói: "Nếu ở bệnh viện hoặc gặp phải ai muốn tấn công cậu, cậu cứ làm thế này, bắn hắn."

Phuwin nói: "Được, cảm ơn."

Naravit vốn không định ở lại lâu, đầu hắn đang đau dữ dội, hắn gật đầu, quay người rời đi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co